Lady_18.3

Chuẩn

Anh nhanh chóng theo cô bước vào nhà, tiếng đế giày nện lên sàn nhà. Mặt anh hiện lên những đường nét khắc nghiệt.

 

Cô dừng lại ở phòng ăn để nói chuyện với Emma. Carmita đang làm việc gì đó ở bàn, anh không chú ý nhiều tới chuyện đó. Anh bước ngang qua phòng, mải mê nhìn Victoria. Cô ngước nhìn lên và trông thấy anh, và anh thấy cô thoáng giật mình, rồi ngay sau đó là sự thận trọng rồi đơn thuần là sợ hãi. Cô đánh rơi túi đựng đồ may vá và lùi lại một bước. Miệng Emma mở to vì ngạc nhiên, sau đó cô nhanh chóng nhìn vào gương mặt Jake và tự động tránh đường cho anh.

 

Anh tới bên Victoria và cúi xuống, từ phía sau dùng đầu gối giữ lấy cô và bế bồng cô lên. Cô khẽ kêu lên hốt hoảng và đáng anh, nhưng anh ngẩng đầu qua một bên. TRước khi cô có thể thử lần nữa, anh ôm chặt lấy cô và miệng anh phủ lên miệng cô. Nụ hôn thật sâu, khó khăn và khao khát, anh cảm thấy anh không thể nào có đủ với miệng cô, có đủ cảm giác ôm cô trong vòng tay.

 

Cô quay đầu ra xa, giữ chặt ở một bên để anh không thể lại hôn cô. Cô đẩy ngực anh ra. “Đặt em xuống!” tiếng nói có vẻ điên cuồng.

 

“Tôi sẽ đặt em xuống”, anh nói cố nín vẻ bạo lực. “Ở trên giường của tôi, em thuộc về nơi đó và em sẽ rất tốt khi ở đó.” Để lại hình ảnh Emma và Cannita há hốc miệng đằng sau, anh đưa cô lên lầu, cô đá chống lại và cong lưng lên, cố gắng nới lỏng vòng tay của anh, nhưng sức mạnh của anh quá áp đảo. Anh chỉ đơn giản ôm cô chặt hơn bên ngực. Anh đến phòng ngủ của mình và đưa cô vào trong, đá vào cánh cửa, nó kêu uỳnh uỵch.

 

Cô cố cắn anh, chống lại anh khi niềm kiêu hãnh tuyệt vọng không cho phép cô làm việc này lần đầu tiên khi anh áp đảo cô trong căn phòng này. “Không em không làm vậy đâu,” anh càu nhàu, ném cô xuống giường và tự ngã xuống bên cạnh cô. Anh giữ chặt lấy tay cô bằng một tay và giữ chúng qua đầu cô. “Bình tĩnh nào,” anh nghiêm khắc nói. “Việc này không thể tác động đến đứa bé.”

 

Tóc cô xóa ra vì sự phản kháng của chính cô, trải dài qua vai cô. Mặt cô đỏ bừng và đôi mắt màu đen không còn long lanh khi cô quá tức giận như vậy. “Anh thì quan tâm tới thứ chết tiệt gì chứ?”

 

“Những lời nói như vậy,” anh mỉa mai, ép cô nằm xuống khi cô gần thành công bò sang một bên giường. Khi anh giữ được cô, chân cô bị chân anh ép xuống và tay cô một lần nữa bị giữ chặt trên đầu, anh dùng cánh tay còn lại tìm kiếm vòng quanh eo cô cho tới khi anh thấy được nút mở ở áo cô và mở nó ra. Những lớp váy lót không mang đến nhiều rắc rối. Anh bắt đầu kéo chỗ quần áo qua hông cô xuống đùi cô.

 

Cô căm giận phản đối và một lần nữa cố gắng cắn vào cánh tay lực lưỡng của anh ngang qua đầu cô, giữ lấy cả hai cánh tay cô. Anh cười và đưa tay lên thoát khỏi tầm với của răng cô mà không cần nới lỏng cái ôm chặt của anh. Đôi mắt xanh của anh rất sáng.

 

“Tại sao anh không đi tìm con điếm trước kia của anh đó,” cô hét lên.

 

“Vì anh muốn ở cùng em,” anh đáp lại, không cho phép cô khiến anh tức giận. anh vùi đầu trong những đường cong mềm mại giữa cổ và vai cô, this vào mùi hương ngọt ngào tuyệt vời của cô. Nó đã thường lảng vảng trong nhiều đên, khi anh thức dậy sau những giấc mơ gợi tình và tìm quanh giường để ôm cô thật chặt, chỉ để hít hết mùi hương ấy.

 

“Tôi không muốn ở với anh,” cô nói răng nghiến chặt.

 

“Em sẽ làm thế,” anh hứa dùng tay vuốt ve bụng và ngực cô. “Nhớ lần đầu tiên không? Em cũng đã không muốn ở cùng anh, nhưng em đã đổi ý. Em vẫn chưa quên hết chứ em yêu? Ở đây? Và ở đây?” Bàn tay tự do chạm vào bờ ngực mềm mại của cô, nhưng chỉ chạm nhẹ, để không khiến cô không thoải mái, sau đó đi xuống đùi cô. Chúng kẹp lại với nhau, nhưng anh vẫn đưa được một  ngón tay trượt vào giữa chúng và tìm thấy được khe mở của cô. Ở bên trong thật nóng, ẩm ướt, và cơn rùng mình vây lấy anh khi anh nhẹ nhàng khám phá.

 

“Không.” Câu nói bị bóp nghẹt. Cô quay đầu sang một bên, tránh xa anh. “Xin anh.”

 

“Em biết anh sẽ khiến em hài lòng mà,” anh thì thầm, đưa ngón tay kéo váy và váy lót của cô hoàn toàn ra khỏi người cô. Không có sự che dấu của chúng, cơ thể mềm mại của cô hiện rõ lên dưới chiếc áo blu vừa vặn bó lấy eo cô, và chiếc váy cốt tông mỏng dính chặt lấy đùi cô. Cô có đôi chân rất đẹp, thanh mảnh và dáng đẹp. Đôi tất trắng được giữ bằng đôi tất trắng phẳng. Anh đã thấy đôi tất đen có đăng ten và đôi tất lụa màu sữa không khiến anh kích động nhiều như vậy.

 

Anh dùng ngón chân của giầy ông kéo đôi dép mềm đế phẳng ra khỏi chân cô và đá chúng xuống giường. “Anh không muốn em làm bẩn ga giường.”

 

Cô không thích thú gì sự trêu đùa nhẹ nhàng ấy. “Anh vẫn đi bốt đấy thôi, đồ con lừa!” Cô đang sôi sục hơi nước như bốc lên từ người cô. Anh cười nhỏ, thích thú một cách lạ đời trước câu chửi thề rất hợp lý của người vợ dành cho mình.

 

“Anh sẽ cởi chúng nếu em muốn,” anh đề nghị.

 

“Không.”

 

“Chết tiệt, em là một người đàn bà khó chiều. Hãy đoán xem em thật may mắn vì anh là người đàn ông cứng rắn.”

 

Cô biết rõ anh muốn ám chỉ gì, và nếu cô có tay nào còn tự do cô sẽ lại tát anh. Cô nhanh chóng thấy mệt mỏi, cô đã không hồi phục sức khỏe hoàn toàn sau nhiều tuần dài bị nôn liên tục. Cô đạo đức và vô ích cầu nguyện muốn bị ốm ngay bây giờ.

 

Cô cố gắng tập trung sức mạnh mờ nhạt trong lần cố gắng tuyệt vọng cuối cùng để thoát khỏi anh, làm cơ của cô cứng lại và điên cuồng tăng lên. Anh chẳng mất chút sức nào để kiềm chế cô, và Victoria bị buộc phải cay đắng nhận ra cô không thể làm gì. Những giọt nước mắt nóng bỏng cay đắng chảy xuống má và cô quay đầu sang một bên vì cơ thể đã bất động.

 

“Đừng khóc em yêu.” Anh giống như động vật ăn thịt vậy cảm nhận được sự đầu hàng của cô và giọng nói anh nhỏ dễ nghe. Anh bỏ tay cô ra, biết rằng cố không còn đủ sức để chống lại nữa. “Anh xin lỗi vì anh đã không tin em, nhưng giờ chuyện ấy kết thúc rồi. Hãy để anh làm hòa với em. Đã lâu rồi chúng ta không làm thế này, em không nhớ nó sao? Em không nhớ anh đã làm em cảm thấy tốt thế nào sao?

 

Cô hít một hơi sâu run rẩy, cố gắng bình tĩnh lại. “Tôi nhớ tất cả những cảm giác mà anh tạo ra cho tôi.” Giọng cô thô hơn vì nước mắt.

 

Anh biết cô muốn nói gì. Anh dừng lại, mặt đanh lại khi cảm giác tội lỗi lên trên cả nỗi đau anh gây ra cho cô hầu như áp chế anh. Sau đó anh lau nước mắt cho cô bằng một ngón cái chai sạn. “Vậy em ghét anh vì chuyện đó, nhưng thề có Chúa nó sẽ không làm thay đổi được gì. Em là vợ anh, và vị trí của em là ở đây cùng anh.”

 

Cô mệt mỏi, cơ bắp run lên. Thật vô ích khi chống lại anh. Cô nhắm mắt lại.

 

Anh xoay người cô qua một bên và cửi áo của cô, rồi kéo nó xuống cánh tay và ném nó sang bên cạnh. Tiếp đến là chiếc áo sơ mi, cô nằm bất  động, không có gắng che ngực đi.

 

Những sự khác biệt của chúng ấy khiến anh phẩn khích. Chúng to hơn, cứng hơn và bản thân chúng đã sẵn sàng chứa sữa để nuôi con. Những núm vú nhỏ đã đen đi và dường như căng lên. Anh dừng lại cửi giầy và áo, mắt anh không hề rời khỏi ngực cô. Anh không chạm vào bất kỳ chỗ nào khác, mà cúi xuống và nhẹ nhàng dùng lưỡi vòng lấy cái nụ hoa đang đang lớn dần lên.

 

Cô thở hổn hển, cơ thể cong lên. Cái động chạm của chiếc lưỡi nóng bỏng của anh đốt cháy cô, và hơi nóng tụm lại và tập trung vào phần cơ thể ở bên dưới. Ngực cô cứng đến mức không thể chịu nổi, chì vì cái chạm nhẹ ấy. Chúng quá nhạy cảm đến nỗi cô lại khóc òa không thể quyết định rằng đó là trạng thái ngây ngất hay đau đớn.

 

Hơi thở của anh quét qua cơ thể ẩm ướt của cô, thậm chí làm nó rộn lên hơn nữa. Anh chuyển sang chiếc nụ hoa còn lại và đối xử với nó cũng bằng cái lướt nhẹ nhàng dịu dàng của lưỡi anh. Cô run lên, chống lại hơi nóng mù quáng. Tay cô nắm chặt lấy ga trải giường, rối quấn nó lại. Không, không, cô lặng lẽ rên lên, anh phải dừng lại, cô không thể chịu nổi-“

 

Anh mút chiếc nụ hoa bằng sự chú ý tinh tế đến trạng thái nhạy cảm của cô và chỉ đặt nên nó áp lực nhẹ nhất.

 

Tiếng khóc nghẹ lại trong cổ cô, không thể chống lại anh. Mông cô nâng lên.

 

Tay anh đi đến giữa hai chân cô, và lần này chúng dễ dàng tách ra. Anh chạm nhẹ vào chỗ cơ thể mềm phồng lên, sau đó trượt ngón tay vào trong cô. Nhớ đến sự nhẹ nhàng của cô khiến anh dày vò cô, nhưng anh thấy ngạc nhiên không biết làm sao lối vào của cô lại nhỏ đến thế. Mồ hôi lấp lánh trên thân hình trần truồng của anh.

 

“Em vẫn còn nhớ chứ, lần này là sự kiểm tra?” Anh thì thầm hôn lên cổ cô. “Chúng ta quá vội vàng khi cửi đồ của em ra, và anh đã xé chúng nên em có thể cảm thấy tốt hơn.”

 

Cô rên rỉ, cơ thể cô lại cong lên trước ngón tay xuyên qua của anh. Cô mở mắt nhưng mi mắt vẫn nặng quá, và lông mi của cô nhấp nháy. “Jake.”

 

Tên anh hiện lên, được thốt ra với cái giọng đặc quánh bất lực làm tim anh quặn lại. Cô là của anh, cô không còn chống đối, thậm chí không còn suy nghĩ nữa. Mông cô lại nâng lên.

 

Anh hôn lên môi cô, lưỡi anh đi vào sâu bên trong. Đã quá muộn để kéo đồ lót của cô ra. Anh xé lối vào, trượt vào trong để thăm dò những bí ẩn vừa hé lộ. Thân thể người phụ nữ của cô ở tận sâu hồng lên và sáng lấp lánh, anh hôn cô thật sâu thèm khát, cần nếm hương vị của cô, cần có tất cả những bí mật của cô. Cô hét lên, âm thanh nghẹn lại vì chiếc gối cô kéo lên che mặt, và đùi cô vòng quanh đầu anh. Anh lại buộc chúng mở ra lần nữa, kéo chúng rộng hơn. Lưỡi anh lao tới, chìm xuống và vòng quanh và tiếp tục khi anh cảm nhận được cái rung nhẹ ở tận sâu bắt đầu. Gót chân cô bám chặt vào giường, cả hai tay cô ôm chặt lấy đầu anh, và cô lại rên rỉ.

 

Khi kết thúc, chân cô yếu ớt mở ra. Cô nằm mắt nhắm lại và ngực sáng lên vì làn mồ hôi che phủ, bờ ngực cô nặng nề đi lên xuống khi cô gắng thở. Anh xé những cái băng giữ chỗ quần áo bị phá hủy ở eo cô, và kéo nó ra, sau đó tấn công bằng cái quần và thắt lưng của riêng anh. Anh trần truồng gắn kết với cô, và mắt cô mở ra trước sự xâm chiếm chầm chập mủi lòng của anh.

 

Cô đã quên đi cảm giác lấn át đầy đặn. Cơ thể cô trước tiên bị xâm chiếm bởi tình trạng bầu bí, nhưng anh đã mang lại ham muốn cho cô. Anh càu nhàu khi anh ép vào trong, âm thanh biến thành tiếng rên rỉ khi anh dừng lại. “Nó có làm em đau không?”

 

Tay cô nóng lên. Cô nắm chặt chiếc vai đầy mồ hôi và cho chân quấn quanh mông anh. “không. Đừng dừng lại. Đừng dừng lại, Jake, xin anh-“

8 responses »

  1. Chào b, b có thể cho m hỏi tại sao mình lại ko đọc được phần mục lục của truyện tình cờ trong blog của b vậy. M đọc truyện bằng điện thoại nên nếu vào bằng mục lưu trữ sẽ rất vất vả, m mong b giải thích giúp m với

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s