Lady_18.1

Standard

Chương 18

                Dịch:hanghulis

“Mày thích à?” Garnet hỏi gã đàn ông ngồi đối diện hắn. Mặt bàn quán rượu giữa họ có vết đậu và bị khoét, và nó hình thành những cái vòng tròn dính dính nơi những ly rượu đầy đặt ở đó. Gương mặt của người đàn ông còn lại cũng có vết và bị khoét y như cái bàn.

 

Bullfrog Espy uống một hơi bia dài chậm trước khi tạo thêm một vệt tròn nữa trên bàn. Mắt gã có màu nước bẩn thỉu và có sự lạnh lẽo vô tình thêm vào chúng. “Mày cho là cần bao nhiêu tên để tiến hành?” gã cuối cùng cùng hỏi với cái giọng the thé như của đàn bà. Giọng nói của hắn giúp hắn có được cái biệt danh “ễnh ương,” vì không ai hiểu biết gọi một người đàn ông to lớn và “ chít chít” vĩnh viễn.

 

“tầm năm mươi.”

 

“Nhiều người đó. Tao không biết và tin tưởng đến năm mươi gã.”

 

Garnet nhũn vai. Gã không tin ai cả. “Không cần biết chúng ta có thể tin chúng hay không, chỉ cần chúng sẵn lòng dùng súng thôi.”

 

“Và mày không thích thú gì với cái trang trại sao?”

 

“Mày có thể có được cái trang trại chết tiệt đó. Tao muốn đứa con gái.”

 

“Có lẽ tao cũng sẽ muốn ả. Cũng một thời gian rồi từ khi tao có được một cô bé da trắng.”

 

“Nó không phải là ả da trắng duy nhất. Chị nó và cả chị họ nữa cũng ở đó. Chúng đều là những người đàn bà trẻ đẹp. Nhưng tao chỉ muốn con này.”

 

Bullfrog không vô tình bồn chồn giống cách của nhiều gac khác, và sự yên lặng của gã khiến Garnet lo lắng. Nhưng gã bắn súng rất nhanh và không muốn giết người. Một vài tên thậm chí nói là gã thích giết người. “Jake Roper hả? Hắn là một tên chó rất nhanh đó. Tao đã thấy hắn  ở El Paso một năm trời.”

 

Garnet mỉm cười, cái cử động miệng chậm chạp cũng không giảm bớt được sự tàn nhẫn trong đôi mắt hắn. “Đừng quan tâm xem một người nhanh tới đâu nếu mày ở đằng sau nó.”

 

Bullfrog lại nâng ly lên. Gã nói, “Đúng thế.”

 

Ánh mặt trời chiếu lên những viên gạch ở tiền sảnh, chẳng có gì giống cái đêm kinh hoàng từng xảy ra. Nhưng khi cánh cửa nặng nề mở ra và bóng một cái đầu và thân hình ai đó bước qua những viên gạch, có gì đó lóe lên trong đầu Jake. Chính xác giống cái đêm anh nhìn xuống và thấy cha anh bò trên sàn nhà.

 

Máu giật giật trên trán anh. Anh đứng như trời trồng chỉ ngay bên ngoài cửa phòng sách, mặt anh cứng lại vì cơn ghét choáng lấy anh. Ở đây, bên trái cầu thang, là nơi mẹ anh nằm khuôn mặt bầm tìm và bị méo mó dưới bàn tay của McLain, nơi hắn cưỡng hiếp bà trong khi thi thể chồng bà chỉ nằm cách đó vài mét. Máu của và và não bà dính đầy trên những viên gạch này.

 

Khốn kiếp, hãy để linh hồn McLain bị nướng ở địa ngục! Nếu hắn có linh hồn.

 

Anh và Ben nhìn hắn chết, nhưng họ không thắng. McLain vẫn sống trong những bức tường ấy trong ngôi nhà mà hắn làm dơ bẩn vì sự hiện diện của hắn. Thân thể hắn và huyết mạch hắn vẫn sống trong cơ thể Victoria. Giờ đây hình ảnh của cô khi cô trình diễn và đánh thức kí ức của Jake làm anh giận hơn nữa.

 

Cô cảm thấy đủ khỏe để có thể ra khỏi nhà, cơn buồn nôn dần dần tan biến. Mùa thu đang tới và sẽ đến nhanh thôi. Tháng Chín lá bạch dương chuyển sang màu vàng.

 

Cô đóng cửa và đứng chết lặng đi một khắc để đôi mắt thích nghi dần với ánh sáng của ngôi nhà. Không có chuyển động nào thu hút sự chú ý của cô, không có âm thanh, nhưng đột nhiên cái đầu đằng sau cổ cô ngẩng lên và cảm giác đe dọa khiến cô lạnh người đi. Cô ngẩng đầu nhìn quanh và thấy Jake.

 

Mặt anh có vẻ căm hận, đôi mắt giống như những viên than xanh.

 

Trong khoảnh khắc nhận ra đó cô đã rất kinh hãi. Trông anh như thể muốn xé xác cô với đôi tay trần. KHông nghĩ gì cả, theo bản năng hoang dại cô chạy.

 

Jake bắt đầu ý thức được và thoát khỏi quá khứ khi cô chạy lên lầu. Anh bắt đầu bước về phía trước, hét lên nghiêm khắc cảnh báo. “Victoria, coi chừng bậc thang!”

 

May thay cô không vấp ngác. Khi cơn buồn nôn cuốn lấy cô, cô đã cố gắng nắm được lan can bằng cả hai tay và đứng thẳng lên. Tầm nhìn của cô run rẩy, và bắt đầu mờ đi. Cô có thể nghe thấy tiếng anh chạy lên cầu thang, tiếng giầy anh vang vọng, và cố cố gắng bước lên một bước nữa, nhưng chân cô quá nặng và không nghe lời. Cùng với cảm giác buồn chán đề phòng và ngạc nhiên, cô thấy bản thân mình bắt đầu chùn xuống và không thể làm gì ngăn lại.

 

Sau đó bàn tay cứng như thép vòng lấy cô, cánh tay mà cô nhớ đến đôi lần trong giấc mơ khiến nước mắt vẫn còn lại khi cô thức giấc. khi bóng đen trở nên rõ ràng, cô tự hỏi tại sao anh lại giữ lấy cô.

 

Jake giữ lấy cơ thể mềm oặt của cô trong tay, mồ hôi túa ra trên mặt anh khi nhận ra cô suýt nữa ngã. Cô đã ngất xỉu, đầu cô tựa vào tay anh. Anh định hét gọi Emma và Carmita, nhưng nhanh chóng im lặng. Victoria là vợ anh, anh nên chăm sóc cô. Anh đã nhìn thấy nhiều người bất tỉnh và biết làm thế nào giải quyết cái ngất đơn giản này.

 

Cô không cảm thấy nặng nề hơn chút nào nữa như ba tháng trước kia. Chỉ cần cảm nhận thấy cô nằm trong vòng tay anh đã mang lại niềm vui mạnh mẽ lưu luyến, buồn vui lẫn lộn. Anh ôm cô cũng chưa  lâu lắm, sự quyến rũ giữa họ cũng chưa quá lớn quá sâu sắc và không thể vượt qua.

 

Anh bắt đầu bế cô vào phòng họ, giường của họ, nhưng đổi ý và đi vào phòng cô, cô sẽ thấy ít sợ hãi hơn khi thức dậy nếu cô không ở trong phòng anh. Cô không có dấu hiện phục hồi khi anh đặt cô lên giường, và với sự quan tâm tăng dần anh cởi áo của cô, sau đó là chiếc áo bờ lu nữ nhẹ được tháo cúc lên tận dưới cằm.

 

Anh có thể cảm nhận được hơi ấm từ làn da mềm mại của cô, và những đường nét tách biệt của chiếc áo bờ lu lộ ra nhịp tim đập nhẹ dưới cổ cô. Mạch tim của riêng anh cũng bắt đầu rung lên.

 

“Victoria, tỉnh dậy đi,” anh thì thầm, vuốt tóc cô ra phía sau. Cô vẫn không động đậy. Anh nâng váy cô lên đủ để tháo giầy, sau đó lấy gối đặt xuống dưới đầu cô, và trượt nó xuống dưới chân cô, đôi chân thanh mảnh và mỏng manh dưới đôi tất trắng. Nhịp tim của anh nhanh hơn.

 

Cô là của anh, cơ thể cô là của anh. Anh đặt tay lên bụng cô, tìm kiếm sự sống chia rẽ cuộc hôn nhân của họ. Bụng cô vẫn mịm màng và phẳng như trước kia.

 

Lông mày của anh nhíu lại. Cần bao lâu thời gian để tình trạng có thai của người phụ nữ lộ ra ngoài? Cái cách anh nhận ra nó, cô phải mang thai hơn bốn tháng rồi mới phải, chắc chắn đã lộ bụng rồi. Nhưng, một vài người phụ nữ bụng không to như những người khác, anh đã thấy vài người trông rất khổng lồ và một vài thì khi họ sinh con trông cũng không to lắm. có lẽ quần áo cô quá cỡ.

 

Anh cuộn váy cô lên, tay  anh luồn sâu xuống dưới lớp váy lót của cô,tìm thấy đùi được phủ vải cốt tông và trượt lên trên bụng cô. Cô vẫn ấm áp và phẳng.

 

Mi mắt cô chớp chớp và cố mở ra. “Jake à?” Cô thì thầm.

 

Anh cúi xuống bên cô. “Em bị ngất, nhưng giờ thì ổn rồi.” Anh nói nhỏ.

 

“Em nghĩ anh sẽ giết em.” Những lời nói đó líu lại phần nào khi cô cố đẩy những tàn tích cuối cùng của lần bất tỉnh đi. Cô chớp mắt và tập trung nhìn vào gương mặt anh. Cô không thấy dấu hiệu gì của sự căm ghét sâu đậm anh nhắm vào cô khi cô chạy trốn để sống, và cô bối rối tự hỏi liệu đây có phải là những gì cô đang tưởng tượng không?

 

“Không, chưa từng như vậy.” Tim của Jake đập mạnh khi anh nhìn cô. Môi cô mềm mại và khẽ run lên. Bức tường thù địch đã đổ xuống, giờ cô yếu ớt và mất phương hướng. trước khi cô lại tức giận anh cúi xuống và hôn cô, âm thanh nghẹn đi vì niềm vui sướng thoát ra tận sâu trong cổ họng anh.

 

Anh dùng sức ép của miệng mình để tách môi cô ra rồi trượt lưỡi vào trong. Niềm khao khát dấy lên đến chóng mặt đã xuyên suốt người anh khi anh nâng cánh tay cô lên và đưa chúng vòng quanh cổ anh. Anh ôm lấy cô, hôn sâu hơn.

 

Cô cũng đã muốn anh quá lâu rồi, thèm khát anh quá lâu, đến lôi tất cả giác quan quay cuồng dán chặt lấy việc anh đang làm. Hương vị của miệng anh giữ cô không chết khát, tay anh cho cô ăn bằng những cách khác. Cô rên rỉ cảm nhận lòng bàn tay thô ráp của anh trên bờ ngực nhạy cảm, trượt vào trong cả chiếc áo blue và áo lót rồi khum lấy đôi gò trần, sau đó nâng chúng lên, thả tự do cho chúng khỏi sức ép của vải vóc. Anh rời khỏi môi cô, miệng anh trượt xuống cổ rồi phủ lên một bên nụ ho đang mở rộng ra.

 

Cảm giác quá mạnh tới mức cô dường như đang bắn ra khỏi giường. Ngực cô quá mềm mại tới mức cô khó có thể chịu đựng nổi sức ép của áo, và cái miệng nóng bỏng của anh dính chặt vào một chiếc nụ hoa tạo thành sự pha trộn điên cuồng của nỗi đau và niềm vui.

 

Cô không thể chịu nổi nữa. Nước mắt dâng lên và cô đẩy vào vai anh. “Anh đang làm em đau,” cô nghẹt thở.

 

Anh ngẩng đầu lên, đôi mắt xanh tràn ngập đam mê. “Làm em đau à?” Anh nhắc lại giọng khàn khàn.

 

“vâng.. ngực em sưng lên. Đứa bé-“

 

Anh lùi lại. Bằng chứng đứa bé đang lớn dần trong cô ở ngay đây, trước sự sưng lên của ngực cô, núm vú đen lại, và mạnh máu máu xanh nhạy cảm tăng lên chạy chỉ ngay dưới làn da màu kem.

 

Cô bò ra khỏi giường, và đứng dậy quay lưng lại với anh khi chỉnh lại áo lót, vát lót, và váy. “Cám ơn anh đã đỡ em,” cô nói giọng cứng nhắc.

 

Anh nhớ ra cô đã nói gì khi lần đầu tiên có được ý thức, cô đã nghĩ anh định giết cô, và cô sợ hãi chạy trốn anh. Chúa ơi, họ đã làm gì với nhau?

 

“Anh không định làm em sợ.” Giọng anh cộc lốc. “Từ giờ hãy cẩn thận khi lên xuống cầu thang.”

 

“Vâng, em sẽ làm thế.”

 

Cô quá mỏng manh. Anh quan sát cô vài ngày rồi, cố gắng giải tỏa sự không thoải mái của bản thân. Anh đếm ngày chỉ vì cô bảo anh làm vậy, và cố tính xem cô mất bao lâu để biết cô có thai. Một tháng? Hai tháng? Anh không biết, những anh nghĩ chắc chắc cô sẽ thể hiện ra lúc này. Nếu không, nếu anh khiến cô có thai ngay lập tức, vậy cô đã mang thai được ba tháng. Và điều đó giải thích vì sao cô chưa lộ bụng.

 

7 responses »

  1. Cô quá mỏng manh. Anh quan sát cô vài ngày rồi, cố gắng giải tỏa sự không thoải mái của bản thân. Anh đếm ngày

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s