Ngoan – Chương 48 + 49

Standard

Chương 48: May còn có em

Từ quầy rượu đi ra, Lăng Khiên láy xe chạy về hướng nhà trọ, đi được nửa đường thì đầu óc anh cảm giác được một trận choáng váng, phanh gấp xe dừng lại bên lề đường. Anh gục đầu trên tay lái, thân thể phập phồng kịch liệt, qua thật lâu anh mới thanh tỉnh được một nửa, không ngồi dậy mà lấy điện thoại ra gọi cho Đồng Yên. Anh đặt điện thoại bên tai, bên kia đầu dây rất nhanh được bắt máy và truyền đến một giọng nói dịu dàng. Anh ngừng lại rồi hổn hển hít thở, những khổ sở trong lòng tiêu tan được một chút. Anh không nói gì, chỉ áp điện thoại vào tai rồi ra sức hít thở.

Đồng Yên đứng ở trên ban công, nhẹ nhàng gọi anh mấy tiếng nhưng không nghe thấy anh trả lời nên cũng không gọi nữa, chỉ cầm lấy điện thoại yên lặng nghe những tiếng hít thở nặng nề của anh bên kia đầu dây.

Chiều nay khi trở về nhà trọ cô dọn dẹp qua một chút sau đó bắt đầu chờ điện thọai của anh, cho đến gần nửa đêm điện thoại mới đổ chuông, cô không chút suy nghĩ mà bắt máy. Nhưng anh một câu cũng không nói mà chỉ nặng nề hít thở, cô cảm giác được anh đang vô cùng đau đớn và mệt mỏi.

Đồng Yên ngẩng đầu nhìn những ngôi sao sáng lấp lãnh trên bầu trời đêm cùng vầng trăng tán mông lung, mờ mờ và hư ảo.

Một lát sau vẫn không nghe thấy anh nói gì cô thấp giọng nhẹ nhàng nói: “Em đã trở về rồi, đang ở nhà. Anh có tới không?”

Lăng Khiên vẫn đang úp mặt lên tay lái, thân thể vẫn không ngừng run rẩy, khi nghe thấy lời cô nói rõ ràng là sửng sốt, ngây ngẩn một lát rồi mới khàn khàn gọi tên cô: “Yên Yên.”

Cô ôn nhu đáp một tiếng rồi sau đó điện thoại bị ngắt máy.

Cô khẽ cười cười, cũng không quay về phòng khách mà chỉ lặng yên đứng đó nhìn xuống dưới lầu, cho đến khi một chiếc xe ô tô màu đen sang trọng xuất hiện, nhìn thấy thân ảnh quen thuộc từ trên xe bước xuống, vội vàng đi vào tòa nhà thì cô mới xoay người đi ra mở cửa.

Lăng Khiên vừa ra khỏi thang máy đã nhìn thấy thân ảnh nhỏ nhắn của Đồng Yên thì khóe miệng cong lên nhưng lại không cười nổi, đi về phía trước từng bước từng bước rồi ôm cô vào lòng, đồng thời cảm thấy mũi ê ẩm. Anh cảm động, thực sự rất cảm động.

Hai người vào phòng rồi ngồi trên ghế salon, Lăng Khiên ôm chặt lấy thân thể mềm mại ấm áp vào trong ngực, nghẹn ngào gọi cô một tiếng: “Yên Yên.”

Đồng Yên tựa vào trong ngực anh, ngửi thấy được trên người anh nồng nặc mùi rượu, lại cảm thấy thân thể anh căng thẳng rồi thỉnh thoảng run rẩy, cho nên đưa tay đặt lên bụng anh kiểm tra. Chỗ đó hiện giờ lạnh ngắt rồi lại nghe thêm giọng nói khàn khàn của anh nữa, vành mặt cô lập tức đỏ lên, cũng nghẹn ngào đáp một tiếng.

Lăng Khiên đem mặt chôn ở cổ cô, những giọt mồ hôi lạnh theo gương mặt ảnh chảy xuống làn da trắng nõn, nhẵn nhụi và mịn màng của cô, anh chà chà sau đó ôm cô càng chặt hơn. Bụng anh đau đến quặn thắt cả ruột gan được bàn tay cô mềm nhẹ xoa xoa với lực mạnh yếu vừa phải nên dần dần đỡ hơn, một lát sau anh mở miệng gọi cô một lần nữa: “Yên Yên.”

Đồng Yên đáp: “Sao vậy? Có phải anh rất đau không? Em đi lấy thuốc cho anh uống nhé?”

Lăng Khiên lắc đầu, hôn nhẹ lên cổ cô rồi không nói gì.

Từ tối hôm qua bàn bạc kế hoạch đối phó với Tô Mục Hâm cho tới hôm nay kí hợp đồng với Lưu Hán Tống Khai, chỉ trong hai mươi bốn tiếng ngắn ngủi anh đã đem Viễn Đông bán cho người khác, anh đã đem tâm huyết nửa đời mình bán đi. Nói rằng anh cảm thấy không sao cả, không sợ là giả dối, trên thực tế so với Lục Tư Triết anh còn sợ hãi hơn rất nhiều. Thương trường như chiến trường, khi anh phải thực hiện đến bước này thì thực chất đã thua một nửa rồi. Anh biết muốn từ trong tay Lưu Hán Tống Khai lấy lại Viễn Đông một lần nữa tuyệt đối không phải dễ dàng, đến lúc đó hắn sẽ nói thêm một vài điều kiện nữa, mình có thể không thỏa mãn hay sao? Đây cũng là một vấn đề lớn, huống chi cũng có thể coi là kết quả khả quan. Nếu như lúc đó hắn vẫn chiếm cứ và không buông tha Viễn Đông, như vậy anh không còn bất cứ biện pháp nào nữa.

Cho nên ở trên đường trở về cuối cùng anh không cách nào chịu đựng được nữa. Trước đây khi dạ dày nhức nhối đến mức nào anh đều có chịu đựng được cố gắng về đến nhà, nhưng hôm nay làm sao cũng không thể chịu đựng nổi, anh không dừng lại bên đường nôn thốc nôn tháo đã là cực hạn rồi. Một khắc kia trong lòng anh chỉ còn lại sự yếu đuối cùng bất lực, anh gọi điện cho Yên Yên chỉ là muốn nghe giọng cô một chút, anh không muốn nói chuyện vì sợ cô nghe thấy giọng nói yếu ớt của mình.

Nhưng bây giờ, anh cảm giác được trong ngực là cảm giác ấm áp vô cùng, anh không có cách nào kiềm chế được, nhưng vừa rồi đau đớn có chút giảm bớt nhưng bây giờ còn cảm giác đau đớn hơn nữa, đau kịch liệt. Anh tự tay cầm chặt lấy bàn tay nhỏ bé của cô ấn chặt bụng xuống, cúi người dựa vào vai cô, giọng nói vô cùng nhỏ nói với cô: “Yên Yên, anh đau quá.”

Từ khi anh hiểu chuyện, anh không kêu đau đớn với bất kỳ ai, duy nhất chỉ có hai lần trước mặt Yên Yên. Lần đầu tiên là dạ dày anh xuất huyết vào đêm đó, lần thứ hai chính là tối nay. Anh nghĩ cứ coi như là anh đang cực say, tự cho phép mình mềm yếu một lần.

Đồng Yên nghe được giọng nói rên rỉ của anh thì tim cô như bị bàn tay ai đó bóp chặt lại. Cô cắn chặt môi rồi trước mắt là một mảng mơ hồ, một chữ cũng không thốt ra được. Cô tựa vào trong ngực anh, hai tay ôm chặt lấy eo anh giúp anh chống đỡ.

Lần đầu tiên anh kêu đau với cô là khi cô chẳng qua xem anh là một người qua đường, thậm chí sau đó không còn bất kỳ ấn tượng nào khác. Nhưng lần này, cô cảm giác được đau đớn trong lòng hiện giờ không ngôn từ nào diễn tả được.

Nửa giờ sau, Lăng Khiên dần dần khôi phục lại, anh nhích người ra một chút rồi cúi đầu nhìn cô gái trong ngực đã khóc đến hai mắt sưng húp, đôi môi mỏng tái nhợt cong lên, nhéo nhéo mũi cô vô lực nói: “Dọa đến em rồi?”

Đồng Yên ngẩng đầu, cảm giác được bụng anh ấm hơn nhiều thì cầm lấy tay anh áp vào mặt mình, nhẹ nhàng lắc đầu, nói nhỏ: “Anh khá hơn chút nào chưa?”

Lăng Khiên gật đầu, lấy ôm chặt lấy người cô, cằm đặt lên đỉnh đầu cô, ôn nhu ngửi lấy mùi hương thơm mát quen thuộc. Mùi hương có thể làm anh thấy hạnh phúc.

Anh mím môi khẽ cười, trong lòng thầm nghĩ: May còn có em.

Lăng Khiên đi tắm, Đồng Yên chạy vào bếp đun lại nồi cháo bí đỏ cô vừa nấu lúc tối, rồi múc ra một bát cẩn thận mang tới phòng ngủ. Cô thấy Lăng Khiên đang ngồi bên giường uống thuốc.

Tim Đồng Yên lại nhói lên, đi tới đặt bát cháo bên tủ đầu giường, ngồi xuống một bên anh nhận lấy cốc nước, cầm tay anh lo lắng hỏi: “Anh lại đau bụng rồi?”

Lăng Khiên lắc đầu, kéo cô đứng dậy rồi ôm cô ngồi trên đùi, cầm lấy bát cháo đặt trong tay nói: “Em bón cho anh đi.” [Haizzz, già rồi còn làm nũng kinh =..=]

Đồng Yên nhìn anh một chút rồi ngoan ngoãn cầm lấy bát cháo, xúc từng thìa lên thổi thổi rồi đưa tới miệng anh.

Sau khi ăn xong bát cháo, đầu Lăng Khiên đã đầy mồ hôi, Đồng Yên đặt bát cháo không xuống bàn rồi lau mồ hôi cho anh, xoa xoa dạ dày cho một một chút hỏi: “Anh còn khó chịu không?”

Lăng Khiên thở dài một hơi rồi nhấc cô dậy, vỗ vỗ mông cô nói: “Không có chuyện gì. Anh đi rửa bát.” [chính xác theo bản cv là “vỗ vỗ mông” nhé :”>]

Cô nắm lấy tay anh: “Để em làm. Anh nằm nghỉ đi.”

Lăng Khiên cũng không thể chống đỡ thêm nữa nên gật đầu, nhìn cô rời đi xong anh cũng không nằm lên giường mà đốt một điếu thuốc, đi tới bên cửa sổ, mở cửa sổ ra rồi nhìn về phía xa ngẩn người.

Đôi mắt anh ở dưới ánh trăng càng trở nên đen nhánh và sáng hơn, nhưng lại sâu không thấy đáy, mồ hôi trên trán anh vẫn không ngừng chảy. Sau đó anh nghe thấy một tiếng thở dài trầm trầm, rồi một đôi tay nhỏ bé từ phía sau ôm chặt lấy lưng mình, bàn tay đặt trên bụng anh xoa xoa.

Anh cười cười dập điếu thuốc, xoay người kéo Đồng Yên vào trong lòng nói: “Mệt không? Chúng ta đi ngủ thôi.”

Đồng Yên ngẩng đầu, đôi mắt cô to tròn, trong trẻo và đen láy, cô không gật đầu, chỉ nhìn anh tràn ày tín nhiệm. Qua vài giây đồng hồ cô nói: “Anh có thể nói cho em biết chuyện gì đã xảy ra được không?”

Đôi môi mỏng của Lăng Khiên khẽ nhếch, sắc mặt có một chút tiều tụy và tái nhợt. Anh không trả lời cũng không né tránh cái nhìn chăm chú của cô, lẳng lặng nhìn trả lại.

Một lúc sau, Đồng Yên từ từ cúi đầu, ôm chặt lấy anh nói nhỏ: “Thật sự anh không thể nói cho em biết chuyện gì đã xảy ra sao? Em thật sự không đáng để anh tin tưởng và dựa vào sao?”

Lăng Khiên khẽ giật mình, một lát sau anh ôm lấy người trong ngực, hôn nhẹ lên tóc cô chậm rãi mở miệng: “Viễn Đông gặp vấn đề lớn, anh đã phải nhanh chóng bán cho công ty khác rồi. Anh sẽ không còn là tổng tài của Viễn Đông nữa, nói chính xác là sẽ không còn bất cứ liên quan gì với Viễn Đông. Nói như vậy em có thể hiểu không?”

Giọng anh thấp mà trầm ổn, nghe không ra được cảm xúc khổ sở hay bi thương, giống như đang kể cho cô nghe một chuyện không liên quan gì tới mình. Cực kỳ bình tĩnh.

Đầu tiên là trong lòng Đồng Yên cả kinh, sau đó cô mạnh mẽ ngẩng đầu, vẻ mặt khiếp sợ nhìn anh, nhìn rõ thần thái của anh rồi mắt cô hồng hồng. Cô đưa tay đặt lên lồng ngực anh vuốt vuốt: “Dù có bao nhiêu khó khăn, khổ sở như thế nào, chúng ta cùng nhau đối mặt.”

Lăng Khiên nhìn đám lông xù cọ đi cọ lại trong ngực mình thì cười cười, cúi người khom lưng ôm lấy cô, gian manh nói: “Trước tiên giúp anh giải tỏa chút áp lực bị đè nén đã lâu đi.”

Một tuần sau, Hoa Quân chính thức nhập với Viễn Đông, chiều hôm đó mở cuộc họp báo với đám nhà báo, Lăng Khiên phát biểu rõ ràng, Lưu Hán Tống Khai ngồi ở bên cạnh anh đối mặt với đám kí giả mạch lạc trả lời từng câu hỏi, cuối cùng hai người đàn ông mỉm cười bắt tay hợp tác.

Sau nghi thức, Lục Tư Triết nhận chức tân tổng tài nên nhận phỏng vấn của giới truyền thông, Lăng Khiên ra xa rời đi.

Từ hội trường trở lại công ty, Lăng Khiên vào trong phòng làm việc thu dọn đồ đạc rời đi. Trong khi làm anh không hề dừng lại một chút nào, khi rời đi cũng không quay đầu nhìn lại một lần, khi đến khi đi vẫn một mực trầm mặc. Khi ra đến khu tầng hầm để xe, anh quay đầu thản nhiên nhìn lại cả một tòa buiding hoàng tráng rồi xoay người, vào xe rời đi.

Trước khi tới nhà trọ của Đồng Yên thì anh gọi điện thoại cho Đồng Yên, chờ đến khi đối phương bắt máy, ánh mắt của anh nhoáng cái nhu hòa rất nhiều, cười hỏi: “Anh còn mười phút nữa là đến nơi. Em chuẩn bị xong hết chưa?”

“Rồi ạ.” Giọng nói Đồng Yên vẫn dịu dàng như cũ.

Lăng Khiên cười: “Ngoan ngoãn chờ anh một chút nhé.”

Thời kỳ thuê nhà của Đồng Yên đã hết hạn, hai ngày trước là ngày trả nhà. Chủ thuê nhà hỏi có thuê tiếp không, Lăng Khiên nói thẳng là không thuê. Khi đám người đó rời đi, anh nhướn mày nhìn sủng vật nhỏ bé đang tỏ vẻ kháng nghị nói: “Người phụ nữ của anh lại thuê nhà ở bên ngoài, thông tin này bị truyền ra sau này anh biết ăn nói thế nào với giang hồ đây. Chuyện này không thương lượng gì hết, hai ngày nữa em chuyển hết đồ đạc sang nhà anh ở luôn.”

Đồng Yên mím môi không nói lời nào, trong ánh mắt tất cả đều là bất mãn.

Lăng Khiên đi tới trước Đồng Yên, nâng mặt cô lên, cười không tí hảo ý nào nói: “Ngoan, nghe lời anh. Bên nhà anh giường lớn hơn ở đây, nằm hay lăn lộn đều rất thoải mái. Với cả chuyển đến nhà anh, anh tiết kiệm được bao nhiêu tiền xăng xe.”

Đồ đạc của Đồng Yên không nhiều lắm, Lăng Khiên cầm một lượt xuống luôn. Đến nhà trọ của anh, Đồng Yên sắp xếp một chút rồi hai người đi siêu thị mua đồ ăn, trên đường đi anh nhận được điện thoại của Lục Tư Triết nói là tối sẽ tới ăn cơm cùng.

Sau khi trở lại nhà trọ, Đồng Yên bắt đầu chuẩn bị nấu cơm, cô nhìn thoáng qua cái người kia đang vắt chéo chân nằm trên ghế nhàn nhã đọc báo ở phòng khách, suy nghĩ một chút rồi cô mặc tạp dề đi tới, cầm trong tay cái muôi canh đứng trước mặt anh quệt mồm nói: “Tại sao anh lại để em một mình nấu cơm thế hả?”

Lăng Khiên ngạc nhiên, đặt tờ báo xuống khó hiểu nhìn cô, cẩn thận hỏi: “Trước kia không phải là em cũng một mình nấu cơm sao?”

Đồng Yên hai tay chắp sau lưng giả vờ tức giận nói: “Đó là bởi vì ở nhà em a. Bây giờ là nhà anh, em là khách lại đi nấu cơm. Thế anh có thể khoanh tay đứng nhìn được hả?”

Lăng Khiên mím môi nuốt nuốt mấy ngụm nước bọt sau đó đứng lên, ôm bả vai cô nói: “Được rồi. Hôm nay anh với em cùng nhau làm.” Vừa nói vừa ôm cô đi tới phòng bếp.

Đồng Yên lập tức vui vẻ, cười hì hì đi theo anh được vào bước rồi cảm thấy có gì đó không đúng, ngửa đầu nhìn anh hỏi: “Cái gì gọi là hôm nay anh cùng em làm. Vậy ngày mai thì sao?”

Lăng Khiên cúi đầu nhìn cô, vẻ mặt bình tĩnh nói: “Ngày mai chúng ta đi sang tên.” [là đổi tên sở hữu của ngôi nhà từ Lăng Khiên thành Đồng Yên, nhà sẽ mang tên cô chứ không mang tên anh nữa, vì thế ngày mai anh không phải nấu cơm nữa. Thật Thâm thúy =))].

Chương 49: Mèo hoang tên là Tô Tô

Khi Lục Tư Triết đến nhà tìm Lăng Khiên, trực tiếp mở cửa đi vào. Kể từ khi tới đây thấy Lăng Khiên ốm tới mức bất tỉnh nhân sự, anh đã tự mình đánh một cái chìa khóa khác để dự phòng.

Trên bàn ăn đã được bày sẵn một bữa tối thịnh soạn, khi anh nhìn vào trong bếp thì cả kinh tới mức há hốc miệng hồi lâu không nói ra được lời nào.

Anh không thể tưởng tượng được rằng một người đàn ông từ trước đến giờ luôn lạnh lùng lãnh đạm, cao lớn, anh tuấn bây giờ trên người lại mặc một cái tạp dề sợi tổng hợp màu vàng nhạt nhỏ bé, đứng ở một bên nấu thức ăn và bên cạnh là một cô gái bé nhỏ khiêm tốn chỉ dạy chai nào là xì dầu chai nào là giấm.

Lục Tư Triết anh chưa bao giờ thấy cảnh tượng như thế này, cho nên khi anh thấy Đồng Yên trừng lớn hai mắt, còn Lăng Khiên là vẻ mặt đần đến chết người, Đồng Yên thì nhón chân véo véo má Lăng Khiên nên anh không một chút ngại ngùng nào cất tiếng cười to.

Lăng Khiên cùng Đồng Yên nghe được tiếng cười đều sửng sốt, sau một khắc Lăng Khiên trực tiếp đem cái xẻng nấu cơm ném cho Đồng Yên, sau đó có chút quẫn bách tháo tạp dề ra, không quá ôn nhu đặt lên đầu cô rồi trực tiếp xoay người rời đi. Khi đi qua bên người Lục Tư Triết thì nhìn anh với ánh mắt vô lực âm lãnh, chờ cho đến khi tiếng cười của bạn dừng lại mới nhàn nhạt nói: “Cười cài gì mà cười! Cậu nghe thử và chỉ nhìn hai chai gia vị đó cậu có thể đoán được cái nào là xì dầu cái nào là dấm sao?”

Lục Tư Triết hơi ngẩn ra, sau đó nghẹn cười nói: “Không thể, quá khó khăn.”

Lăng Khiên xoay người hướng phía ai đó bất mãn nói: “Nhìn đi. Em bình thường cũng thế thôi, cho nên không phải là anh đần mà là em yêu cầu quá cao.” *=))))) chết mất, lại ngụy biện biện minh nữa, đúng là đã dốt còn tỏ ra nguy hiểm =)))))*

Đồng Yên trên cổ treo tại dề cũng không buộc lại, nghe được lời anh thì lập tức khom người cười to, sau đó hướng anh ngoắc ngoắc tay, chờ sau khi anh khom lưng cúi xuống, cô nhè nhẹ vỗ đầu anh lên giọng nói: “Ngoan a, tỷ tỷ sau này sẽ từ từ dạy cho em biết. Chúng ta bây giờ đi thay quần áo đã nào.”

Nói xong trực tiếp lôi kéo tay anh đi tới ghế salon, ấn anh ngồi xuống sau đó lấy chiếc áo veston giúp anh mặc vào.

Lăng Khiên mím môi cười không nói gì, chỉ theo lệnh cô giơ cánh tay lên, trên mặt là biểu hiện hưởng thụ rất cần ăn đòn. *=))) buồn cười quá, đáng yêu kinh lên được :X*

Đồng Yên giúp anh sửa sang lại cổ áo, hôn một lên cái lên mặt anh. Lúc muốn đứng dậy thì lại bị anh một phen ôm lấy, sau đó một bên tai bị anh thổi hơi nóng xen lẫn giọng nói khinh bạc vang lên: “Em mới vừa rồi làm tỷ tỷ của ai vậy? Hử?”

Đồng Yên đẩy anh ra, lại nghe anh tiếp tục mở miệng: “Buổi tối chúng ta trên giường vận động khảo nghiệm một chút xem thử xem em là tỷ tỷ hay anh là ca ca.”

Đồng Yên cắn một cái vào cằm anh, mắng câu “Lưu manh!”, đỏ mặt cúi đầu chạy vào trong bếp. *thực sự anh rất lưu manh T.T*

Trên bàn cơm, Lăng Khiên cùng Lục Tư Triết nói chuyện nhưng chính mình không cần gắp thức ăn, Đồng Yên gắp vào bát cho anh món gì là anh ăn món đấy. Có đôi khi ăn nhanh sẽ bị người ta dùng đũa gõ nhẹ lên hai mu bàn tay, anh sẽ biết điều ăn chậm lại một chút.

Lục Tư Triết trên mặt là nụ cười nhàn nhạt, ngoài mặt thì nhìn không thấy có chút gì khác thường nhưng trong mắt có nhiều hơn một phần cô đơn cùng hâm mộ.

Bởi vì cảm thụ quá hạnh phúc cho nên bây giờ mới phải hoài niệm.

Sau khi ăn xong Đồng Yên muốn đi rửa bát thì bị Lăng Khiên kéo lại, chỉ nghe thấy anh nói: “Để cho người nào đó đến ăn trực đi rửa bát. Chúng ra đi xem ti vi.”

Đồng Yên túm tay anh nói nhỏ: “Để cho khách rửa bát thì không tốt lắm đâu.”

Lăng Khiên hừ lạnh một tiếng hỏi: “Em có chìa khóa nhà anh không?”

Đồng Yên nhìn anh khó hiểu và lắc đầu.

Lăng Khiên lại nói: “Lục Tư Triết có, cho nên đúng ra em mới là khách, còn cậu ta thì không phải.” Nói xong nhìn thoáng qua người đang ông còn đang đứng ngẩn người nói: “Nhìn cái gì thế? Tôi nói không đúng sao? Rửa chén đi! Cái tội phá hoại Viễn Đông nặng như vậy tôi còn chưa tính sổ mà cậu còn có mặt mũi mà bất mãn sao?”

Nghe lời anh nói xong, Lục Tư Triết lập tức cúi đầu, mặt xám xịt vô cùng bất mãn vào trong bếp… rửa bát.

Lăng Khiên ôm Đồng Yên ngồi ở trên ghế salon xem ti vi, thấy Lục Tư Triết rửa bát xong rồi đang đi ra ngoài, anh vỗ vỗ mông cô rồi cúi xuống bên tai cô nói nhỏ: “Ngoan, đi tắm đi. Tắm xong rồi thì nằm trên giường chờ anh, lát nữa chúng ta thử nghiệm xem lại bối phận.” [là xem ai là tỷ tỷ, ai ca ca đó mà :”>]

Đồng Yên quay đầu đỏ bừng mặt căm tức nhìn anh hai giây, sau đó nhìn ánh mắt anh ẩn chứa nụ cười hèn mọn thì từ từ cúi đầu, cầm lấy cái gối trên ghế đập mạnh vào ngực Lăng Khiên, cũng không chào hỏi Lục Tư Triết vội vàng chạy thoát thân.

Lăng Khiên nhìn bộ dạng xấu hổ và quẫn bách không biết làm thế nào của cô thì cười vô cùng thoải mái.

Lục Tư Triết nghe được tiếng đóng cửa thì quay đầu cười cười với Lăng Khiên nói: “Xem ra Viễn Đông so ra đúng là kém Đồng Yên. Cậu dường như rời bỏ Viễn Đông mà tâm tình không hề bị ảnh hưởng.”

Lăng Khiên nhếch nhếch khóe miệng, không nói gì, đứng dậy đi về phía thư phòng.

Lục Tư Triết cúi đầu, mím môi đi theo anh.

Lăng Khiên chờ cho bạn vào phòng thì đóng cửa lại, rút ra một điếu thuốc suy nghĩ một chút rồi lại cất đi.

Lục Tư Triết ngạc nhiên nhìn bạn, lấy một cây ra hỏi: “Cậu bỏ thuốc rồi hả?”

Lăng Khiên lúng túng, ho nhẹ một tiếng rồi bình tĩnh nói: “Buổi tối tôi sẽ không hút thuốc nếu không Yên Yên không cho hôn.” *=))))))))))))))) giời ạ*

Lục Tư Triết đang hít một hơi thuốc, nghe bạn nói xong thì hung hăng hô khan.

Lăng Khiên lườm anh một cái, sau đó đi tới bàn đọc sách lấy ra một tập giấy đưa cho Lục Tư Triết.

Lục Tư Triết dập điếu thuốc vừa buồn bực ho thêm mấy cái vừa đưa tay nhận lấy tập giấy. Mở ra xem một chút, ánh mắt anh nhanh chóng trở nên cực kỳ nghiêm túc.

Mấy phút đồng hồ sau, anh đặt tập văn kiện lên bàn trà, hai tay khoác lên trên đùi, cúi đầu trầm mặc một hồi rồi nói: “Là cô ấy, thì ra cô ấy tên Tô Tô.”

Nghĩ đến cô làm giả CMND, trên đó là một cái tên tiếng Anh, Lục Tư Triết có chút tự giễu cười cười.

Lăng Khiên thở dài một hơi, đi tới ngồi xuống bên cạnh anh, suy nghĩ một chút nói: “Lúc trước cô ta đúng là vẫn đều ở Thụy Sĩ, dạo gần đây mới trở về nước. Theo như tài liệu nói thì năm năm trước sau khi ba cô ta gặp tai nạn xe cộ qua đời, cô ta vẫn là do Tô Mục Hâm nuôi dưỡng. Trong này không nói quan hệ giữa chú cháu bọn họ như thế nào, nhưng tôi cảm thấy được có một chút kỳ quái. Sau khi ba cô ta qua đời, mẹ cô ta dường như lập tức bị bệnh tâm thần phân liệt, hiện nay vẫn còn đang ở trại an dưỡng chữa trị. Tôi không hiểu nổi tại sao Tô Mục Hâm không để cô ta chăm sóc mẹ của mình mà là khi ba cô ta qua đời thì cô ta lập tức được đưa sang Thụy Sĩ.”

Lục Tư Triết hơi ngẩng đầu nhìn anh, có chút trầm thấp hỏi: “Cậu nghi ngờ quan hệ giữa cô ấy và Tô Mục Hâm không tốt? Cô ấy không nhất định là làm vì Tô Mục Hâm?”

Lăng Khiên nhướng mày suy nghĩ một chút rồi nói: “Không phải là không có khả năng này. Nhưng bây giờ quan trọng nhất chính là phải nhanh chóng tìm ra cô ta. Tôi đã bố trí người theo dõi Tô Mục Hâm, anh ta rất nhanh là có thể có tin tức.”

Lục Tư Triết gật đầu, vẻ mặt có chút mệt mỏi. Một lát sau anh nói: “Viễn Đông biến thành như bây giờ là do một tay cô ấy gây ra, bất kể là do cô ấy tự nguyện hay bị ép buộc, tôi sẽ không xử trí theo cảm tính. Nếu như cậu muốn lợi dụng cô ấy để đối phó với Tô Mục Hâm, chỉ cần không gây tổn thương một chút nào tới cô ấy, tôi cũng sẽ phối hợp với cậu.”

Lăng Khiên nhìn bạn một cái, sau đó cười cười vỗ vai bạn đứng dậy, đí tới bên bàn làm việc, tiện tay cầu lấy bật lửa vuốt vuốt, sau đó nói: “Tư Triết, có phải cậu đã yêu cô ta rồi không?”

Lục Tư Triết hơi buông mí mắt, trầm mặc một hồi nói: “Tôi nghĩ là đúng rồi đấy.”

Lăng Khiên cúi đầu suy nghĩ một chút nói: “Cậu cảm thấy cô ta đáng được cậu yêu thương sao?”

Lục Tư Triết ngẩng đầu nhìn anh, trong mắt là mờ mịt và đau đớn, anh không gật đầu cũng chẳng lắc đầu, chẳng qua trên mặt càng ngày càng ủ rũ.

Lăng Khiên than thở, cầm lấy một tờ giấy ở trên bàn đưa cho bạn.

Lục Tư Triết cau mày nhận lấy, một lát sau thì trừng lớn hai mắt, vẻ mặt khiếp sợ nói: “Tô Mục Hâm hiện giờ chỉ còn có hai mười phẩn trăm cổ phần của Thắng Thiên? Điều này sao có thể!!”

Lăng Khiên cười khẽ nói: “Tôi lúc mới đọc cũng thấy báo cáo điều tra này không thể tin được, bất quá bây giờ thử nghĩ lại xem. Từ khi ông ta tiếp nhận Thắng Thiên rồi thâu tón những công ty nhỏ hơn, mấy lần cũng muốn ra tay với Viễn Đông rồi, ông tay muốn gây dựng lại Thắng Thiên là có thể lý giải. Ông ta muốn thông qua việc gây dựng lại Thắng Thiên để thu hồi và phân phối lại cổ phẩn Thắng Thiên một lần nữa, để số cổ phần của mình tăng lên.”

Lục Tư Triết nghĩ một lát rồi nhẹ nhàng gật đầu: “Đúng, có lý. Thắng Thiên trên thị diện chỉ có mười lăm phần trăm cổ phần, cổ đông cũng sẽ không có nhiều, vậy số cổ phẩn còn lại thì ở đâu?”

Lăng Khiên nhìn bạn, nhẹ nhàng mở miệng: “Ở Thụy Sỹ có một quỹ quản lý bí mật, tất cả chi tiêu của mèo hoang nhỏ nhà cậu ở Thụy Sĩ toàn bộ cũng xuất phát từ cái quỹ kia, và nó do anh trai Tô Mục Hâm khi còn sống thành lập. Trước khi ông ta gặp tai nạn đã lập một bản di chúc, nếu như ông ta gặp vấn đề gì, năm mươi phần trăm cổ phẩn của Thắng Thiên sẽ được nhập vào quỹ đó. Về phần sau này quỹ này trao cho ai thì bây giờ tôi không tra được, nhưng khẳng định năm mươi phần trăm kia không phải của Tô Mục Hâm.”

Sắc mặt Lục Tư Triết dần dần trở nên tái nhợt, sau một lúc lâu anh khàn khàn nói: “Ý cậu nói là trước tai nạn, anh trai Tô Mục Hâm đã tự cảm được có thể mình sẽ gặp phải bất trắc cho nên trước đó đã an bài tất cả như vậy. Ông ta lo lắng vợ và con gái mình không đấu lại được Tô Mục Hâm cho nên đã giữ giòn giao cho quỹ quản lý.”

Lăng Khiên gật đầu: “Hẳn là như vậy.”

Lục Tư Triết nhìn bạn một cái nhưng không mở miệng nữa. Anh không biết trong lòng anh hiện tại là cảm giác gì, chẳng qua là cảm thấy rất khó chịu, vô cùng khó chịu. Anh không tưởng tượng được cuộc sống của cô gái nhỏ bé có đôi mắt to tròn, sáng ngời và trong suốt giống hệt đôi mắt Đồng Yên kia lại khó khăn đến như vậy. Anh nghĩ đến việc cô có thể bị bức hiếp hoặc là bị ngược đãi mà đau lòng không thể hít thở nổi.

Lăng Khiên nhìn bạn, qua một lúc lâu mới tiếp tục mở miệng: “Mẹ của cô ấy đoạn thời gian trước đã tự tử một lần. Chính là khi cô ấy lấy toàn bộ tiền trong tài khoản ngân hàng của cậu.”

Lục Tư Triết hai tay nắm chặt vào nhau, hàm răng cắn chặt, ánh mắt luôn luôn ôn hòa trở nên cực kỳ sắc bén. Qua mấy phút đồng hồ yên lặng, anh đứng dậy đi về phía cửa.

Lăng Khiên bước tới lôi cánh tay anh trầm thấp nói: “Đừng manh động. Tô Mục Hâm lúc trước không có được cổ phần của Thắng Thiên mà đối xử với Tô Tô như thế nào không quan trọng, bây giờ điều chúng ta phải làm đầu tiên là tìm cho được Tô Tô, bảo đảm cô ta cùng mẹ cô ta giờ đang an toàn, sau đó sẽ lại nghĩ xem bước kế tiếp nên làm thế nào.”

Lục Tư Triết cả người cứng nhắc, anh cúi đầu trầm mặc một hồi, nhìn về phía Lăng Khiên rầu rĩ nói: “Cậu yên tâm tôi sẽ không làm loạn. Giờ tôi chỉ muốn đi uống một chén.”

Lăng Khiên đi tới nói: “Tôi đi cùng cậu.”

Lục Tư Triết ngăn cản, lắc đầu nói: “Hôm nay là ngày đầu tiên Yên Yên dọn đến nên cậu đừng đi, ở lại với cô ấy đi. Tôi không sao đâu.” Nói xong anh lập tức xoay người đi ra ngoài.

Lăng Khiên theo sau bạn đi ra ngoài, cười nói: “Muốn uống rượu? Nhà tôi còn nhiều, rất nhiều rượu. Cậu không phải nhìn trộm tủ rượu của tôi đã lâu rồi sao? Hôm nay cậu muốn uống hết bình này đến bình khác cũng được, tôi tuyệt đối không ngăn cản.”

Lục Tư Triết chạy tới cửa, nghe được lời anh nói thì dừng bước, bất quá không có xoay người.

Lăng Khiên cười cười, chuyển hướng đi tới phòng khách, phiêu phiêu mở miệng: “Lời hứa của tôi chỉ hữu hiệu trong hôm nay thôi, không có hạn tới ngày mai đâu.”

Sau một khắc Lục Tư Triết nhanh chóng đi về phía tử rượu, cắn răng nói nhỏ: “Tôi sẽ làm cậu cảm giác được chỉ được nhìn mà không được uống nó đau lòng muốn chết đến mức nào thì thôi.”

Lăng Khiên duỗi lưng một cái, đi về phòng bếp lấy mấy ly rượu.

Một lúc lâu sau, hai người đàn ông uống hết sáu chai rượu tây, nhưng phần lớn đều là do Lục Tư Triết uống hết. Còn Lăng Khiên, không phải là không muốn uống mà là do người khác cướp lấy ly không để cho anh uống. Lục Tư Triết ngoài miệng thì nói là không cho phép Lăng Khiên không uống, thật ra thì anh hiểu được được dạo này bạn mình bị đau dạ dày nặng không thể uống nhiều, cho nên cũng để Lăng Khiên phối hợp uống mấy chén.

Sau khi Lăng Khiên dìu Lục Tư Triết say như chết vào phòng khách, dàn xếp chỗ ngủ cho bạn xong thì anh mới quay về phòng mình. Vào phòng nhìn thấy trên giường mèo nhỏ ngoan ngoãn của mình đã ngủ say rồi thì anh cười cười, cầm lấy đồ ngủ đi về phòng tắm.

Trong lòng anh nghĩ, xem ra cái hoạt động kiểm tra lại bối phận tối nay không thực hiện được rồi. *khổ thân anh =))*

Hết chương 48 và 49

67 responses »

    • Đêm qua 11h đi ngủ, mò mẫm đt để đọc tr, có ngay chap mới, mà mới có 3 anh em comment, mình hí hửng tưởng được lọt vào top 4, ai dè mạng cùi quá, ko thể comment dc. hix hix. Đành nhường chân đó cho mấy bạn, hix, tiếc lắm ấy. giờ vẫn tiếc đây. Tr hay lắm, sắp hết mất rùi. Thanks much.

  1. Mong là em Tô Tô này sẽ xuất hiện và giúp đỡ Khiên ca và Triết ca lấy lại VĐ rồi thành đôi với Triết ca cho đỡ lẻ bóng.
    Khiên ca ngày càng dễ thương ý.
    Thank Vi đã vất vả edit truyện. Cũng còn mấy chương nữa là hoàn rồi. Cố lên!

  2. k ngờ ss cũng là fan của bên nhau trọn đời. cái bìa này của bên nhau trọn đời làm hình nền nhìn rẩt đẹp. hôm nọ e cũg vừa mua 1 quyển ở đinh lễ rồi cho thỏa nỗi khát khao. cám ơn ss nhiều. lần đầu comt,hihi

  3. rih mai roi de may di lam viec # y nhu rang lai cham chan.lai om han di ngu thui.huhu,thank ss vi n nhe.sap het chua vi? Con bn chuog nua vay?

  4. thanks nang n n
    Trong lòng anh nghĩ, xem ra cái hoạt động kiểm tra lại bối phận tối nay không thực hiện được rồi. *khổ thân anh =))*
    minh thay dung la uỷ khất cho anh j that
    ha ha anh y dung la sieuBT

  5. Hồi hộp quá,anh Khiên thật có chiến lược,vừa có thời gian đem ng yêu về nhà,vừa từ từ ra tay diệt gian,hề hề,phen này không lỗ đâu anh Khiên à.

  6. dạo này toàn đc đọc double chap😡
    định đi ngủ rồi mà check lại blog V mới biết có chap mới😦
    thanks các ss :X

    mà thương Khiên ca quá T_T

  7. :))) chuyển về nhà anh ấy chị củng phải lo cho sức khỏe của mình =)))) anh ấy chắc tuổi Dê đấy😀

  8. Thế là truyện sắp hoàn rồi!!! Ko biết LK dùng cách j lấy lại công ty nhỉ???

  9. oi doc di doc lai k biet bao nhieu lan ma van ieu kinh di dc ay:D h doc lai = tieng viet chuan con` ieu = may=))) oi ieu ka Vi nua, hi’hi’, tim` dc may tr hay tnay edit cung suong Vi nhi:D thi xog s cug fai thu tim` xem…^^

  10. Thanks, Vi. Em edit nhiệt tình quá, được đọc 2 chap liền sướng thật… nhanh lên, sắp hết rồi!!

  11. hi chao ca ban
    minh dag doc bo nay cua ac ban rat hay
    chi con vai chuong nua la hoan rui that su cho mong
    cam on nhiu nha

  12. huraaaaaaa:”> Thank Vi nhìu lắm xD
    2 ng dễ thương quá😡 Mình tin chắc là a Tư Triết rùi sẽ có HE thui :))

  13. Hì hì !hay thế vậy! Nốt đến 52 là xong !Truyện hay thật !Rất thik nhân vật Lăng Khiên và Đồng Yên .

  14. thank Vi nhiều, mọi chuyện sắp được giải quyết rôi. LK và ĐY hạnh phúc quá, mong Lục ca cũng được như vậy.

  15. hay lam thank vi nhiu nha. minh theo doi bo nay tu dau ma gio moi cm dc , truoc gio toan len = Dt ko a`k

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s