Ngoan – Chương 46 + 47

Standard

2 chương này Vi tặng cho vợ  chồng Chuột Shi :X:X:X. Cảm ơn nhé, yêu 2 người lớm :X:X:X :-*:-*:-*

Chương 46: Sủng vật trở về

Hai giờ sáng, Đồng Yên ôm chăn ngồi ở đầu giường, trong tay nắm chặt điện thoại, hốc mắt hồng hồng.

Mười một giờ đêm, cô vẫn không nhận được tin nhắn của Lăng Khiên nên nhịn không được gọi điện cho anh, lại không nghĩ rằng điện thoại vừa mới vang lên một tiếng thì bị ngắt. Cô lúc ấy sững sờ, ngây người một lúc mới kịp phản ứng, trong lòng cảm thấy có chút ủy khuất, nhưng lại không nghĩ nhiều, chỉ nghĩ là anh hiện giờ không tiện nghe điện thoại thôi. Cho đến nửa tiếng sau cô lại gọi cho anh một lần nữa phát hiện ra anh đã tắt máy, nước mắt của cô cũng không thể kiềm chế được nữa.

Bởi vì Lăng Khiên đã quá cưng chiều cô cho nên cô cảm giác thấy mình càng ngày càng yếu ớt, lại không chịu được nửa điểm ủy khuất nên nằm trên giường cô trằn trọc mãi không ngủ được. Nhưng cô cũng không gọi điện cho anh nữa, chẳng qua chỉ lẳng lặng nhìn di động đến ngẩn người, càng nhìn lâu càng cảm thấy khổ sở.

Lăng Khiên đang phóng xe thật nhanh trên đường cao tốc, kim đồng hồ đã chỉ đến 200km/h, vẻ mặt anh cực kỳ mệt mỏi nhưng khóe miệng vẫn nhẹ nhàng cong lên. Anh không nhận điện thoại của Đồng Yên, anh cảm thấy một cuộc điện thoại không thể nào thỏa mãn được nỗi nhớ của anh nữa. Anh muốn gặp cô, lúc gặp Lục Tư Triết anh đã có đối sách trong lòng rồi, hiện giờ trong đầu anh chỉ có một ý niệm duy nhất là gặp cô.

Ở trên thương trường tranh đấu nhiều năm, loại tâm tình này đã sớm bị anh vứt bỏ lâu rồi, anh đã quen tâm tư kín đáo, luôn phải bày mưu tính kế. Lần nữa gặp lại Đồng Yên, anh cũng là từng bước thận trọng khống chế khoảng cách giữa hai người, từ từ tiến đến gần cô, từ từ làm cho cô tiếp nhận mình, cuối cùng làm cô hoàn toàn thuộc về mình.

Nhưng tối nay có lẽ đã bị Lục Tư Triết kích thích nên anh cũng cảm thấy không muốn khống chế cảm xúc của mình nữa, anh muốn điên cuồng một phen, muốn làm theo trái tim mình một lần.

Khi lái xe tới nhà Đồng Yên thì đồng hồ đã điểm ba giờ sáng, anh tắt máy nhưng cũng không xuống xe, mà là ngồi yên lặng hút thuốc.

Anh nhìn lên trên lầu thấy cửa sổ nhỏ bé vẫn còn ánh đèn sáng, đáy lòng anh bị xúc động mãnh liệt, ngay cả tay cầm điếu thuốc cũng không nhịn được phát run.

Khi còn đang trên đường, anh nghĩ rằng Đồng Yên có thể vẫn chưa ngủ, vẫn đang chờ điện thoại của mình. Mà trên thực tế, trong người anh có chút men rượu lên phóng xe điên cuồng như bão tố, chạy hơn hai giờ đồng hồ đã đến nơi chỉ duy nhất với một tín nhiệm trong lòng, tin chắc rằng cô vẫn đang đợi anh. Nhưng khi thấy cả một chung cư cao tầng chỉ còn mỗi cửa sổ nhỏ bé sáng đèn, trong lòng anh cũng chỉ có đau lòng và thương tiếc.

Anh hút nhanh điếu thuốc rồi gọi điện cho Đồng Yên, điện thoại nháy mắt được bắt máy, nghe giọng nói khàn khàn bên kia điện thoại, lòng anh cảm thấy đau đớn.

Anh hít sâu một hơi, giọng nói mềm nhẹ đủ nghe: “Yên Yên, em xuống lầu đi. Không nên kích động ba mẹ em.”

Bên kia đầu dây Đồng Yên sửng sốt năm giây mới vội vàng cúp điện thoại, cô đi tới bên cửa sổ nhìn xuống dưới, phát hiện ra chiếc xe ô tô màu đen quen thuộc, hốc mắt thoáng chốc đã đỏ lên. Cô che miệng hướng cái xe vẫy vẫy một cái, rồi xoay người nhẹ nhàng từng bước chân đi đến phòng khách, cẩn thận mở cửa, đi ra và đóng cửa nhẹ nhàng, xong nhanh chóng chạy tới thang máy, vội vàng ấn nút.

Vào thang máy, tay cô che lấy ngực, nơi này đang nhảy lên nhảy xuống vô cùng kịch liệt. Trước mắt cô lúc thì mơ hồ lúc thì rõ ràng, vẻ mặt lại cực kỳ phong phú, lúc thì cười vui sướng lúc thì hưng phấn dị thường.

Khi cô chạy ra khỏi tòa nhà, Lăng Khiên đã đứng bên cạnh xe, nhìn cô cười cười, vẫy vẫy tay với cô rồi dang rộng hai tay.

Đồng Yên không hề do dự nhanh chóng chạy tới, lao vào vòng tay rộng lớn mà ấm áp cô ngày đêm mong nhớ, hai tay cô ôm thật chặt lấy hông anh, vòng tay quanh tấm lưng gầy gò của anh. Nước mặt cô rơi xuống rất nhiều, nhanh chóng làm ướt chỗ áo ở ngực anh.

Lăng Khiên bị cô mạnh mẽ ôm lấy nên lưng anh trực tiếp đập vào sườn xe, nhẹ nhàng tê tê một lúc rồi anh mới ôm lấy cô gái nhỏ không ngừng khóc thút thít trong ngực mình. Anh sủng nịnh và ôn như vuốt vuốt tóc cô, nói: “Ngoan, đừng khóc.”

Hai tay Đồng Yên càng siết chặt hơn, vùi đầu vào ngực anh rầu rĩ nói: “Sao anh lại tới đây? Còn nữa, tại sao lại tắt điện thoại, không nghe điện của em?”

Lăng Khiên khẽ cười cúi đầu, hôn lên trán cô một chút nói: “Bên ngoài lạnh lắm, chúng ta vào xe có được không?”

Đồng Yên ngẩng đầu, hai mắt hồng hồng nhìn anh, sau đó cầm lấy hai bàn tay anh, cảm giác được chúng lạnh như bằng và ươn ướt mồ hôi thì cảm thấy cực kỳ đau lòng, ngoan ngoãn gật đầu rồi kéo anh lên xe.

Không gian bên trong xe nhỏ hẹp nhưng Lăng Khiên vẫn kiên trì ôm cô ngồi trên đùi mình. Hai tay Đồng Yên ôm lấy cổ anh và dựa cả người lên vai anh, bởi vì vội vàng mà cô cũng không thay quần áo ngủ nên bây giờ đôi chân trắng tinh của cô cũng đang lạnh như băng.

Lăng Khiên trước tiên cởi áo khoác của mình ra khoác lên đùi cho cô, sau đó ôm chặt lấy eo cô rồi cùng nhau tựa lưng vào ghế ngồi. Đồng Yên cũng thuận thế hai tay trượt xuống phía dưới ôm lấy hông anh, mặt tựa vào ngực anh nghe tiếng tim đập trầm ổn mà có lực, tâm tình thấp thỏm không yên một đêm cuối cùng cũng trở nên bình tĩnh hơn.

“Buổi tối lúc em gọi điện là anh đang nói chuyện với Tư Triết, tâm tình không tốt nên không bắt máy. Anh tới đây là vì anh nhớ em.”Tayanh nhẹ nhàng vuốt ve trán cô, rồi chân thành giải thích.

“Anh ấy chọc giận anh nên anh tức giận sao? Tâm tình không tốt?” Đồng Yên hơi ngửa người ra sau, hai tay buông hông anh ra rồi bàn tay nhỏ bé đặt lên bụng anh, cảm giác được nơi đó lạnh như băng thì nhíu chặt chân mày.

Lăng Khiên mấp máy môi, nắm chặt lấy bàn tay bé nhỏ của cô đang đặt ở trên bụng mình, cảm giác được nhiệt độ ấm áp nhẹ truyền vào tới dạ dày, đau đớn ở bụng nháy mắt đã hòa hoãn đi không ít.

“Ừ. Là cậu ta chọc anh giận, gây cho anh một đống phiền toái, chờ đến khi anh giải quyết thật tốt được mọi chuyện, anh sẽ cho cậu ta một trận biết đời, không cho gây thêm phiền toái nữa.” Lăng Khiên nghĩ đến Lục Tư Triết bị một con mèo hoang nhỏ không rõ lai lịch làm cho chật vật không chịu nổi, vì thế ngữ điệu cũng mang thêm oán giận.

Cô ngẩng đầu nhìn anh, khẽ cắn môi, vươn tay vuốt ve mi tâm của anh cho giãn ra nói: “Công ty xảy ra chuyện hả anh? Rất nghiêm trọng sao?”

Anh cười, kéo tay cô xuống hôn hít lấy từng đầu ngón tay anh, xong lại cắn cắn chúng nói: “Không có chuyện gì nghiêm trọng cả, không làm khó được anh. Thân thể ba em khôi phục ra sao rồi?”

 Đầu cô cọ qua cọ lại trong ngực anh nói nhỏ: “Ba rất tốt, tới bệnh viện kiểm tra lại đã không còn gì đáng ngại nữa rồi, chỉ cần chú ý nghỉ ngơi cho tốt là được, với cả ông không nên tức giận.”

Lăng Khiên gật đầu, sau đó siết chặt hai cánh tay, chăm chú nhìn lên đôi môi ửng hồng xinh xắn của cô trong chốc lát rồi cười cười, cúi đầu xuống hôn lên môi cô hai cái hỏi: “Có nhớ anh không?”

Đồng Yên gật đầu, đôi mặt to tròn nhìn anh tràn ngập thâm tình.

Lăng Khiên khom lưng áp trán mình vào trán cô, hai tay ôm chặt cô hơn nữa: “Em biết anh đang muốn làm gì lại còn làm điều không nên làm.”

Cánh tay Đồng Yên lại vòng lên ôm lấy cổ anh, nháy nháy mắt tinh nghịch nói: “Bất kể anh muốn làm gì em đều không cho.”

Lăng Khiên cười ra tiếng nói: “Cũng nhiều ngày rồi không cho em ăn, tiểu bảo bối của anh không đói bụng sao?”

Đồng Yên buồn cười, vùi đầu vào cổ anh dụi dụi, nhu nhu nói: “Lưu manh!”

Lăng Khiên nhìn vào chỗ da thịt trắng nõn lộ ra dưới cổ áo nuốt cô thì nuốt nuốt ngụm nước bọt, đáy mắt nổi lên ngọn lửa nhỏ rồi dần dần lớn hơn, bàn tay anh đặt lên gáy cô: “Thật ra thì làm trong xe cảm giác không tệ lắm, chúng ta cũng nên thử nghiệm chút nhỉ?”

Đồng Yên còn chưa kịp đáp lại thì cảm giác được hai bàn tay to lớn từ từ luồn vào trong áo đặt lên lưng mình, những cánh tay thon dài có lực vuốt ve xương sống cô, sau đó dừng lại một chút rồi “Ba” một tiếng, lời ra đến khóe miệng cô đã bị nuốt trở vào.

Thời điểm đàn ông đã muốn thì hành động cự tuyệt chính là ngọn lửa đốt cháy thêm dục vọng chinh phục của anh ta.

Sau khi việc gì đó xong xuôi rồi, Lăng Khiên đem Đồng Yên ôm ở trên đùi, giúp cô mặc lại nội y rồi sửa sang lại quần áo của mình, cuối cùng đến khi cài lại thắt lưng thì anh dừng lại.

Đồng Yên mềm nhũn tựa vào trong ngực anh, nhìn anh không làm động tác kế tiếp, ngửa đầu khó hiểu nhìn anh hỏi: “Tại sao?”

Lăng Khiên nhếch miệng cười rất gian nói: “Không cài, tránh cho tí nữa lại phải cởi ra lần nữa. Phiền toái!”

Đồng Yên mặt đỏ bừng.

Nói tới nói lui thì tối rồi uống nhiều rượu lại còn chạy xe hơn hai tiếng vào ban đêm, Lăng Khiên cuối cùng cũng không phải siêu nhân, thời gian còn lại anh chỉ ôm chặt cô, ngọn lửa nhỏ nóng bỏng ở đáy mắt lúc trời sáng cũng hoàn toàn dập tắt. Lúc hơn năm giờ Lăng Khiên tựa vào đầu vai Đồng Yên ngủ thật say.

Đồng Yên ôm cổ anh để anh ngủ được thoải mái hơn một chút. Vốn là hai người đang nói chuyện phiếm tự nhiên cô không nghe được giọng anh nữa, quay ra mới phát hiện anh ngủ rồi, nhìn mặt anh không chút nào che giấu mệt mỏi thì lòng cô đau gần chết. Cô định đánh thức anh dậy bảo lên nhà nghỉ ngơi, nhưng nhìn giờ trên đồng hồ thì cô thôi. Anh nói rằng trưa nay còn phải trở về khai hội, anh không có nhiều thời gian để ngủ, hơn nữa chắc ba mẹ cô cũng dậy rồi, đi lên không tránh được chào hỏi và nhiều thứ khác, sợ là căn bản anh không có cách nào nghỉ ngơi.

Sáu giờ rưỡi, Lăng Khiên cau mày tỉnh dậy, nhìn xung quanh thì thấy vẫn đang ở trong xe, sủng vật nhỏ bé cũng đang ngủ say trong ngực mình. Anh khẽ cười cười, không nỡ đánh thức cô dậy, một lần nữa nắm chặt lấy bàn tay cô đang để lên ngực mình. Anh cúi đầu hôn lên chóp mũi cô một chút thì thấy cô từ từ mở mắt ra, anh cười cười vui vẻ nói: “Chào buổi sáng.”

Đồng Yên có chút mờ mịt nhìn anh vài giây, sau đó ôm cổ anh, hôn mặt anh một cái ôn nhu nói “Chào buổi sáng”, nhưng giọng nói cô vài phải phần lưu luyến cùng ưu thương.

Bảy giờ đúng, Lăng Khiên rời đi. Đồng Yên nói là muốn cùng anh trở về luôn, không nghĩ tới anh lập tức phản đối. Lý do là anh lần sau sẽ trở về cầu hôn sẽ thuận tiện đón cô về luôn. Cô buồn, nghĩ ngợi một lát rồi gật đầu đáp ứng.

Cho đến khi không còn nhìn thấy bóng xe anh nữa, Đồng Yên trên người vẫn mặc áo anh đi vào tòa nhà. Về đến nhà, Đồng ba và Đồng mẹ cũng đã rời giường, cô giải thích đơn giản với hai người rồi đi vào phòng vệ sinh, đánh răng rửa mặt rồi ăn sáng, sau đó phụng bồi ba cô đi tản bộ trong công viên.

Sau khi ngồi xuống ghế đá, Đồng Yên trước đi đem đệm vải bông đặt trên mặt ghế, chờ ba cô sau khi ngồi xuống lại đem chén trà đưa tới cho ông. Đồng ba nhận lấy, sau đó cô cũng ngồi xuống ở một bên ghế rồi ngẩn người.

Cô lo lắng cho Lăng Khiên. Sáng nay lúc anh rời đi ánh mắt vô cùng mệt mỏi, xong lại nghĩ đến việc anh chém đinh chặt sắt cự tuyệt cô về cùng anh thì trong lòng cô vô cùng bất an. Cô cảm giác được anh đang gặp phải việc gì đó khó giải quyết, cảm giác được đêm hôm khuya khoắt anh tới thăm cô cũng không phải là nhất thời vọng động.

Đồng ba quan sát nét mặt của con gái, cho nên khi cô ưu thương thở dài một hơi thì ông mới bưng chén trà lên thổi thổi, uống một ngụm xong rồi nói: “Có phải là con muốn trở về rồi hay không?”

Đồng Yên nhìn ba, mím môi không nói, một lát sau lắc đầu.

Ba Đồng nhìn cô, trầm mặc hồi lâu rồi nói: “Lăng Khiên, đứa bé này làm việc luôn có chừng mực, coi như là nhất thời vọng động tới thăm con, rồi chỉ ở dưới một lúc lâu cũng không lên nhà, nhất định là gặp chuyện gì đó. Thân thể ba giờ đã không còn gì đáng ngại nữa rồi, chiều nay con hãy trở về đi thôi.”

Đồng Yên ngẩng đầu cắn cắn môi, cúi đầu gọi một tiếng: “Ba.”

Ba cô cười cười nói: “Sau khi trở về, phải sống thật tốt với Lăng Khiên, có chuyện gì cũng phải thương lượng, bàn bạc với nó. Đàn ông khi mà tâm tình không tốt, con phải thông cảm thật nhiều với nó, đừng có giận dỗi linh tinh tùy theo ý mình. Hai đứa phải sống thật tốt vào đấy, chờ thêm một thời gian nữa ba mẹ sẽ tới thăm các con.”

Đồng Yên cảm thấy lỗ mũi cay cay, cúi đầu yên lặng rồi cô đứng dậy đi về phía ba mình, không chút do dự ôm lấy cổ ông nghẹn ngào nói: “Ba, cám ơn ba. Còn nữa, con yêu ba.” [Vi: ngoài hồi bé ra thì mình chưa bao giờ nói yêu bố mẹ *sụt sịt*, mình cũng yêu bố mình lắm :X:X:X:X].

Đồng Yên ăn cơm trưa xong thì nhanh chóng thu dọn quần áo, đồ đạc đi ra bến xe. Trên đường trở về, cô gọi điện thoại cho Lục Tư Triết nhưng một hồi lâu cũng không ai bắt máy, suy nghĩ một lát cô gọi điện thoại cho Lăng Khiên, cũng chẳng có ai bắt máy. Không biết tại sao trong lòng cô dâng lên một nỗi bất an dị thường. Cô cảm giác rằng, có chuyện gì đó không tốt sắp xảy ra.

Mà ở thành phố G, trong phòng làm việc của tổng tài Viễn Đông, giữa Lăng Khiên và Lục Tư Triết đang xảy ra một trận tranh cãi kịch liệt nhất từ khi hai người quen biết tới nay.

Chương 47: Chỉ có thể đánh cược một lần

Phòng làm việc của tổng tài Viễn Đông.

Lục Tư Triết cầm trên tay tập tài liệu thì tức giận vô cùng, ném mạnh xuống mặt bàn làm việc của Lăng Khiên nói: “Tôi không đồng ý.”

Lăng Khiên kéo kéo cà vạt nói: “Tôi không phải là trưng cầu ý kiến của cậu, chẳng qua là báo cho cậu biết thôi.”

Lục Tư Triết đứng bật dậy, hai tay chống lên bàn lạnh lùng nói: “Lăng Khiên, cậu không nên chỉ cho rằng Viễn Đông là của một mình cậu. Tôi ngay bây giờ sẽ đem hết số cổ phần trên tay tôi bán đi giải quyết vụ mười lăm tỉ kia. Còn việc để cho người khác tiếp quản Viễn Đông thì nghĩ cậu cũng đừng có mà nghĩ đến.”

Lăng Khiên nhìn bạn, trong mắt biểu kiện sự quyết tâm vô cùng nói: “Nếu như cậu dám làm như vậy thì tôi bây giờ sẽ đánh chết cậu.”

Lục Tư Triết một chút cũng không sợ hãi nhìn chằm chằm Lăng Khiên nói: “Tới đi. Tôi thà bị cậu đánh chết cũng không cho cậu bán Viễn Đông đi.”

Lăng Khiên cũng từ từ đứng dậy, có chút phiền não nói: “Tôi bây giờ sẽ đi gặp Lưu Hán Tống Khai của công ty Hoa Quân bàn bạc. Nếu nguyện ý thì cậu đi cùng tôi, còn nếu không muốn thì cút xa ra một chút, đừng có ở trước mặt tôi mà lắc lư.” Nói xong anh cầm lấy chìa khóa chuẩn bị rời đi.

Lục Tư Triết trong mặt hiện lên một tia đau đớn, mím môi sửng sốt một chút, sau đó bước nhanh tới phía trước một chút trực tiếp vung tới phía Lăng Khiên một đấm. Lăng Khiên cảm giác được một trận gió lạnh đột nhiên thổi tới gần, theo bản năng nghiêng đầu, trong nhảy mắt cong khuỷu tay lên giáng về phía sau một cái. Lục Tư Triết không có một chút né tránh nên trực tiếp nhận một cú cùi trỏ vào đúng sườn trái, rồi lập tức khom người xuống.

Lăng Khiên cảm thấy khổ sở, vừa rồi anh dồn toàn lực về khuỷu tay đánh ra phía sau, anh cũng không nghĩ tới Lục Tư Triết hoàn toàn không né tránh. Nhìn bạn mình đau đến mức mặt trắng bệch, mồ hôi lạnh chảy ra, anh đứng nguyên tại chỗ lẳng lặng nhìn bạn một lát, sau đó đưa tay ra muốn giúp anh đứng lên, nhưng lại bị Tư Triết giơ tay mạnh mẽ gạt ra.

Lăng Khiên thở dài, sau đó ngồi xổm xuống, một phen túm lấy cánh tay của Tư Triết kéo anh tới ghế salon, không quá ôn nhu giúp anh ngồi xuống. Sau đó đốt một điếu thuốc, nhìn sắc mặt Tư Triết dần dần hõa hoãn rồi xoay người đi đến bên cửa sổ thủy tinh sát đất nhàn nhạt nhìn bạn.

Lục Tư Triết mặt vẫn trắng bệch như tờ giấy ngẩng đầu lên, một tay ôm lấy sườn trái của mình, ho khan hai tiếng rồi hổn hển hít thở xong khàn khàn nói: “Chuyện này nhất định còn có cách giải quyết khác. Không nên bán Viễn Đông đi.”

Lăng Khiên lắc đầu. Mặt anh không chút thay đổi, ánh mắt bình tĩnh mà thâm thúy.

Một lát sau anh mở miệng: “Buổi sáng hôm nay, hai người của hai ngân hàng khác cũng tới nói rằng muốn ngưng hợp đồng với chúng ta, không có bất ngờ gì xảy ra thì nội trong một tuần Viễn Đông gặp phải vấn đề nghiêm trọng về tài chính, sau đó cổ phiểu lại sụt giảm mạnh, tất cả các hạng mục cũng sẽ mắc cạn, cho đến lúc này Viễn Đông đang vô cùng nghiêm trọng rồi.”

Lục Tư Triết giơ tay lên lau mồ hôi lạnh trên trán, ánh mắt run rẩy hai cái, anh nói: “Hãy bán hết số cổ phần của tôi đi đi, coi như là tôi van cậu. Để tôi nhìn thấy người khác quản lý Viễn Đông không bằng để tôi chết đi còn hơn.”

Lăng Khiên nhìn Tư Triết một cái rồi cúi đầu, một lát sau anh đi tới bên bàn trà dập tắt điếu thuốc rồi rót một cốc nước đưa cho Tư Triết, chờ cho bạn bình tĩnh hơn mới tới bên ghế salon ngồi xuống cạnh bạn, nhè nhẹ vỗ lên bờ vai của Tư Triết nói: “Tư Triết, tin tưởng tôi, đây chỉ là tạm thời thôi, Viễn Đông rồi cũng sẽ lại trở về với chúng ta. Bây giờ cổ phần của chúng ta không thể đem bán ra ngoài thị trường dù chỉ là một chút, nếu như để cho Tô Mục Hâm khống chế Viễn Đông, chúng ta sẽ không bao giờ còn cơ hội trở về nữa.”

Lục Tư Triết đau khổ cúi đầu, qua một lúc lâu mới run rẩy nói: “Nhưng mà Viễn Đông là tất cả tâm huyết cùng mồ hôi nước mắt của cậu, cứ như vậy hai tay dâng cho người khác, cậu thật sự chịu được sao?”

Lăng Khiên trong mắt hiện lên một tia ảm đạm sau đó cười cười, ôm lấy vai bạn nói: “Không có gì là không chịu được, mà tôi cũng không phải hoàn toàn từ bỏ Viễn Đông. Chỉ cần hai anh em chúng ta đồng tâm hiệp lực thì sẽ nhanh chóng lấy lại được Viễn Đông thôi.”

Lục Tư Triết ánh mắt chăm chú nhìn bàn trà, khom người hai tay che mặt, bả vai run rẩy hai cái, rầu rĩ nói: “Khiên, tôi xin lỗi. Tôi thật sự không nghĩ tới lại nghiêm trọng tới mức này.”

Lăng Khiên vỗ vỗ vai bạn, đứng lên nói: “Không nên tự dát vàng lên mặt mình. Người bọn họ muốn phá đổ chính là tôi, với cả không sao đâu, đừng tự trách mình nữa. Đi, đi tới Hoa Quân với tôi, nếu để cho Tô Mục Hâm hành động trước, chúng ta sẽ trở nên bị động.”

Lục Tư Triết buông hay tay xuống, tháo mắt kính lau lau mắt, khàn khàn nói: “Tôi đi rửa mặt đã, cậu chờ tôi chút.”

Lăng Khiên gật đầu sau đó xoay người nói nhỏ: “Tư Triết, thật ra không có gì phải sợ hãi cả. Cùng lắm gì hai chúng ta một lần nữa cùng nhau tạo dựng lại Viễn Đông.”

Lục Tư Triết đáp một tiếng, có chút không yên đi tới phòng vệ sinh.

Khi ở trên đường, Lục Tư Triết lái xe, Lăng Khiên lấy di động ra thì thấy một cuộc gọi nhỡ của Đồng Yên, anh mím môi suy nghĩ một lát rồi nhắn một tin cho cho là: “Anh đang bận lắm, muộn chút nữa sẽ gọi điện cho em.”

Và ngay lập tức anh nhận được tin nhắn trả lời của cô: “Anh đang gặp chuyện khó giải quyết phải không?”

Hai chân mày anh nhăn lại rồi nhắn trả lời: “Không có.”

Sau đó không nhận được tin nhắn của đối phương nữa thì anh cất di động vào túi áo, tâm tình càng nặng nề hơn.

Đồng Yên lúc này đang ở trên đường cao tốc, thấy anh trước sau như một ngắn gọn trả lời, lần đầu tiên cô cảm thấy không có sức lực nhắn một tin dài trêu chọc anh vui vẻ, mà đem điện thoại bỏ vào túi xách, quay đầu nhìn ra phía ngoài cửa sổ. Cô cảm thấy có chút thất bại, cô dự cảm được anh đang gặp khó khăn, cô muốn chia sẻ với anh nhưng anh hiển nhiên là không có cái suy nghĩ này, thậm chí cũng không muốn nói cho cô biết đã xảy ra chuyện gì. Bất quá vẫn còn được nhìn thấy anh là tốt rồi, cho dù không thể giúp đỡ anh được việc gì, ít nhất là cô có thể ở bên anh.

Lăng Khiên và Tư Triết tới công ty Hoa Quân, Lưu Hán Tống Khai đã đợi ở phòng làm việc, trò chuyện ngắn ngủi một lúc rồi lập tức đi thẳng vào vấn đề.

Lăng Khiên đem văn kiện để trước mặt nói: “Tống Khai, đây là kế hoạch của tôi, Hoa Quân sẽ mua lại hết chỗ cổ phần này để khống chế Viễn Đông và trở thành cổ đông lớn nhất khống chế tất cả sản nghiệp của Viễn Đông.”

Lưu Hán Tống Khai cười cười mở tập văn kiện ra xem, yên lặng mười mấy phút đồng hồ rồi anh đóng tập văn kiện hỏi: “Lăng Khiên, anh lấy giá thấp hơn giá thị trường năm phần trăm đem chỗ cổ phần Viễn Đông của anh chuyển nhượng sang cho tôi, hợp đồng một khi đã kí kết thì Viễn Đông sẽ không còn bất cứ quan hệ gì với anh nữa, tôi chính là tổng giám đốc của Viễn Đông. Anh không sợ đến lúc đó tôi sẽ đổi ý không đem Viễn Đông trả lại cho anh sao?”

Lăng Khiên nhìn Lưu Hán khẽ mỉm cười, sau đó gật đầu nói: “Sợ chứ, nhưng mà không còn cách nào khác. Tôi không thể để chỗ cổ phần này bán ra ngoài thị trường được, cũng chỉ có thể đánh cược một lần.”

Lưu Hán Tống Khai đem tập văn kiện để trên bàn, cúi đầu trầm mặc một hồi rồi nhìn Lăng Khiên, cực kỳ bình tĩnh mở miệng: “Trước khi các anh tới mười lăm phút tôi nhận được điện thoại của Tô Mục Hâm.”

Nghe xong lời Tống Khai, Lục Tư Triết hai tay nhanh chóng nắm lại thành quyền, trong khi Lăng Khiên chỉ khẽ nhếch khóe miệng, cầm cốc cà phê lên uống một ngụm rồi nhíu mày, cười nói: “Điều kiện là gì?”

Lưu Hán cười gật đầu nói: “Bức tranh mà lần trước anh nói sẽ tặng cho tôi.”

Lăng Khiên cười nói: “Được. Mấy ngày nữa tôi sẽ mang tới cho anh.”

Lưu Hán Tống Khai cũng nâng cốc trà lên uống một ngụm, sau đó trầm ổn nói: “Được. Hai ngày nữa phòng làm việc của anh chính là của tôi.”

Lăng Khiên cười khẽ hai tiếng, đứng lên hướng Tống Khai vươn tay nói: “Hợp tác vui vẻ.”

Lưu Hán Tống Khai cũng đứng lên nhẹ bắt tay anh nói: “Hợp tác vui vẻ.”

Thời gian còn lại ba người bàn bạc lại những chi tiết cần sửa đổi trong hợp đồng, cuối cùng Lưu Hán Tống Khai tăng thêm một vài người vào làm việc tại Viễn Đông, cùng đảm nhận chức tổng tài với Lục Tư Triết.

Lăng Khiên đối với điều kiện này không có bất kỳ dị nghị nào, chẳng qua là nhìn Lưu Hán chân thành nói: “Cảm ơn.”

Anh biết lần đặt cược này anh đúng tới tám mươi phần trăm rồi. Từ trước đến giờ anh thấy Lưu Hán Tống Khai không có biểu hiện gì là đắc ý muốn khống chế Viễn Đông.

Sau khi xử lý xong công việc, đi ra từ Hoa Quân, Lăng Khiên cùng Lực Tư Triết không lập tức lên xe mà là đứng ở bên đường nhìn tòa nhà kiến trúc khí thế tương đối giống Viễn Đông ngây người một lúc.

Sau đó Lục Tư Triết nói: “Sau này nơi này chính là tổng bộ của Viễn Đông.”

Lăng Khiên trên mặt nhìn không ra bất kỳ biểu hiện gì, cúi đầu đáp một tiếng.

Lục Tư Triết nhìn anh, khàn khàn nói: “Trong lòng thật khó chịu. Đi uống mấy chén rượu thôi.”

Lăng Khiên ngẩng đầu nhìn bạn, cười cười nói “Được” xong cất bước đi về phía bãi đỗ xe.

Lúc Tư Triết đứng nhìn anh vài giây đồng hồ rồi mới đi theo.

Vừa rồi nụ cười của Lăng Khiên trông thật cô đơn.

Trong quán rượu, hai người đàn ông không hề nói bất kỳ chuyện gì với nhau, chỉ là cứ uống một chén rồi lại một chén. Khi Lục Tư Triết đã say say rồi, đầu tựa vào ghế salon khàn khàn nói: “Có thể nói cho tôi biết một chút cậu làm thế nào để lấy lại Viễn Đông được không?”

Lăng Khiên đung đưa chén rượu, híp mắt nhìn một chút, sau đó ngửa cổ uống hết cốc rượu đỏ, mới trầm giọng nói: “Tạm thời tôi còn chưa nghĩa ra, bất quá sau này chắc chắn sẽ có biện pháp.”

Lục Tư Triết quay đầu nhìn anh nói: “Sau khi kí hợp đồng vào cuối tuần sau, cậu sẽ chuẩn bị làm gì?”

Lăng Khiên cười cười nói: “Không biết. Chắc là mang Yên Yên đi du lịch.”

“Cậu nói cho cô ấy biết rồi?”

“Không có.”

“Nói cho cô ấy biết đi. Nếu như cuối cùng cô ấy nghe được tin tức về việc này lại vô cùng khổ sở.”

Lăng Khiên gật đầu: “Tôi biết chứ. Nhưng mà chưa tìm được cơ hội thích hợp để nói. Hai ngày nữa đi, mấy ngày qua trong lòng tôi rất rối loạn. Đúng rồi, mèo hoang nhỏ bé kia của cậu có tin tức gì chưa?”

Lục Tư Triết lắc đầu nói: “Tôi cho người điều tra những người bên cạnh Tô Mục Hâm rồi, tạm thời vẫn chưa có tin tức gì.”

Lăng Khiên cau mày suy nghĩ một chút rồi nói: “Anh trai Tô Mục Hâm không phải có một người con gái sao?”

Lục Tư Triết sững sờ nói: “Hình như là thế. Cậu hoài nghi cô ta?”

Lăng Khiên nhún nhún vai: “Không biết, bất quá rất có khả năng này. Sau khi anh trai Tô Mục gặp tai nạn giao thông, hắn ta tiếp quản Thắng Thiên đồng thời chịu trách nghiệm chiếu cố chị dâu cùng cháu gái.”

Lục Tư Triết nhướn mi nói: “Làm sao cậu lại biết rõ thế?”

Lăng Khiên cười khẽ hai tiếng không nói gì.

Lục Tư Triết nghĩ một lát rồi có chút kinh ngạc nói: “Cậu sẽ không cũng có người ở Thắng Thiên đấy chứ?”

Lăng Khiên cười lắc đầu: “Tôi làm gì mà lại thần thánh như vậy. Thuê thám tử tư điều tra thôi.”

Lục Tư Triết sững sờ, sau đó nói: “Cậu muốn động Thắng Thiên?”

Lăng Khiên hai tay giơ lên đặt sau gáy, tựa vào lưng ghế salon nhìn trần nhà, nặng nề nói: “Tôi bây giờ lấy cái gì để động Thắng Thiên đây? Chẳng qua là đang tìm kiếm thời cơ thích hợp, xem một chút có thể tìm ra được sơ hở nào hay không. Nói thật ra thì bây giờ một chút khả năng cũng không có, cổ phần của Thắng Thiên trong thị trường cũng chỉ có mười mấy phần trăm, căn bản là không nhúc nhích được.”

Lục Tư Triết mím môi đi qua ngồi xuống bên cạnh Tư Triết, vỗ vỗ vai bạn: “Đừng nóng vội. Chờ tôi tìm được mèo hoang nhỏ xong có lẽ sẽ có chút ích gì đó giúp đỡ cậu.”

Lăng Khiên quay đầu nhìn bạn cười giễu cợt nói: “Cậu chịu được khi cô ta bị tôi lợi dụng hở?”

Lục Tư Triết trong mắt hiện lên một tia ảm đạm, sau đó nặng nề gật đầu nói: “Nha đầu thối tha vô tình vô nghĩa này, khi tìm được tôi sẽ lột da cô ta.”

Lăng Khiên cười to nói: “Việc đó trước hết phải lột hết quần áo của cô ta đã.”

Lục Tư Triết đạp bạn một cái, rồi lát sau nói: “Khiên, cậu có tin tưởng vào trực giác không?”

Lăng Khiên không đáp, chỉ là quay đầu nhìn bạn.

Lục Tư Triết nhìn ly rượu đỏ trên bàn trà một lúc lâu, sau đó nói thật nhỏ: “Tôi cảm thấy… cảm giác được cô ấy không phải người xấu.”

56 responses »

  1. Thanks em Min vì món quà đam tình này :*… Định canh tem mà k bon chen đc, ngậm ngùi ôm hộp quà to tg’về ngắm để dành vậy :*… Núp Min :x:x:x

    • *bám càng*
      thank e Min nhiều lắm lắm ấy <3<3
      món quà thực ý nghĩa nha *Cảm động-ing*
      hun hun hun
      :*:*:*

  2. thank Vi nhiều, truyện hay quá. khi nào anh LK mới lấy lại được công ty đây??

  3. thanks vi nhieu nhe.mai mjh ve que mat roi, may tinh de laj, lay j doc truyen cua vi bay jo.dien thoai thi 1200 hoi buon.hen 1 thang nua laj doc truyen. byte nhe.day la nick yahoo .muon dc ket ban voi moi nguoi.nhat la VI.OK

    HITLEDKH91@YAHOO.COM
    EP NICK VAO NHE

  4. Cả ngày 18 đợi để bóc cái tem 😦 tự nhiên hôm nay bị bóc mất rồi :((((((((((((((((

  5. Cảm ơn Vi nhiều lắm! Mỗi cái tem mà cũng tranh nhau. Đúng là trẻ con quá đấy :). Thích thì post lại xong thì bóc tem. hahaha. Mà có nhiều tình tiết Vi miêu tả kĩ thật. Giống như đang xem phim luôn.

  6. Vi vi dang iu, vi vi de thuong. Toi nay ban co post chuong next ko zay? Khiet mong truyen of vi vi wa troi lun. Iu vi vi nhiu cuc nhiu nha. Mong vivi, mong ca truyen cua vivi nua… Thanks

  7. Xin lỗi mn. Hôm nay Vi ko có hứng post truyện, để mai lại post 2 chương đền bù cho mn nhé 🙂
    Cả ngày hôm nay thân thể rã rời đã đành, tâm tình cũng không tốt.
    Hẹn mọi người tối mai nhé 🙂

    Mong là 3 4 ngày nữa kết thúc truyện. Mệt mỏi quá rồi :).
    Xong truyện này chắc Vi nghỉ ngơi thôi, ko edit truyện gì nữa ^^

    • ôi Vi yêu quý, định rửa tay gác “bàn phím” à? sao lại thông báo tin đáng buồn vậy?

    • Như thế là chúng ta mất đi 1 người hùng rùi. hix hix. Lấy ai là người post truyện hay cho mọi người cùng thưởng thức đây?????????

    • ban Vi oi nghi ngoi r tip tuc nha.
      yeu nhieu lam y vi vay ban dung nghi han.dung lam moi nguoi buon nha.
      hyhy.yeu yeu

  8. Lần này không phải là sóng gió ập đến tìnhcảm giữa Lăng KHiên và Yên Yên mà là đổ bộ lên tâm huyết của lăng Khiên, có lẽ, cuyện giữa Lk và YY coi như là xong oy- HE, đến giai đoạn của Lục Tư Triết và mèo hoang bí ẩn kia ha?????

  9. minh rat thich truyen nay,ngay nao cung theo doi xem la co chuong nao duoc post len ko,doc toi chuong 47 thi het roi,vay la minh phai..cho doi thoi,

  10. VI ah,minh chuc V suc khoe doi dao,moi viec dieu thuan loi,trong cong viec cung nhu trong cuoc song nha,ban ma khoe thi tui minh moi khoe duoc vi sao ban biet ko?vi ban co nhung “mon an” tinh than rat ngon..giup it rat nhieu do.,moi ngay la 1 miem vui VI nhe!

  11. Cam on ban,truyen hay qua. Minh doc mot luot tu dau den h. Lang Khien dung la nguoi dan ong ly tuong,hic,thich qua. Lan nua cam on Vi nhe,mong la bo truyen nay mau hoan thanh 🙂

  12. Thank Vi nhìu lắm xD Nếu Vi thấy mệt mỏi thì cứ nghỉ ngơi đi 🙂 Ai cũng có luc xì – trét mừ 🙂 Thay vì edit thì đi hóng tr vs mọi người vậy cũng vui :))
    Iu a Khiên ghê 😡 Mình nghĩ a Triết rùi cũng sẽ có HE, chắc là mèo hoang nhỏ kia bị Tô Mục Hâm khống chế, nên mới phải làm zị :”>

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s