Ngoan – Chương 39

Standard

Vi tối hôm qua phát bệnh rồi T^T. Chiều qua vẫn phởn phơ, tự nhiên đến tối nằm liệt giường luôn😦. Đau đầu, đau bụng, đau lưng, sổ mũi, ho, bệnh tùm lum khắp cả người. Hôm nay chỉ vào thông báo cho mn thôi. Mai đỡ hơn Vi sẽ post truyện. Mọi người thông cảm đừng giục truyện nữa, Vi đang mệt lắm🙂. Vi sẽ post hết truyện, Vi còn sốt ruột và muốn truyện nhanh kết thúc còn hơn mọi người ý T_____________T. Thế nhé, Iu mn lớm :X

 

Chương 39: Cuối cùng cũng hòa hảo

 

Lăng Khiên trước khi ra cửa uống thêm một cốc nước nóng lớn, Lục Tư Triết đưa cho anh hai viên thuốc hạ sốt, Lăng Khiên cầm thuốc nhìn một cái rồi vứt qua một bên, Tư Triết nổi giận, túm lấy tay anh nói: “Cậu làm gì thế hả? Sốt cao như vậy mà sao lại không chịu uống thuốc?”

Lăng Khiên đã suy yếu đến cực điểm, quay đầu nhìn bạn, mệt mỏi nói: “Dạ dày rất đau, uống vào lát nữa còn khổ sở hơn. Đi thôi, không chết được đâu.”

Lục Tư Triết nhìn anh một cái, cầm lấy cốc nước nóng đặt lên bàn rồi mới theo bạn đi ra cửa. Lúc chờ thang máy, Lăng Khiên phải dựa lưng vào tường đứng mới vững, hai tay khoang trước ngực, đầu cúi thấp không nhìn được vẻ mặt ra sao, nhưng mồi hôi lạnh từ trán không ngừng chảy xuống, nhìn là nhận thấy ngay bây giờ anh nhất định khó chịu muốn chết.

Lúc bước vào thang máy, Lục Tư Triết đỡ Lăng Khiên bước vào nhưng bị anh gạt tay ra.

Lục Tư Triết nhìn bóng lưng cố thẳng của bạn mà lầm bầm: “Cậy khỏe.”

Vừa lên xe, Lăng Khiên mở cửa xe ngồi xuống một bên, sau đó lưng dựa vào ghế đã hạ xuống thấp hơn nằm nghỉ. Khi xe đi với tốc độ cao hơn, Lục Tư Triết thỉnh thoảng quay đầu ra nhìn Lăng Khiên, thấy sắc mặt anh ngày càng trắng thì không khỏi lo lắng, sau đó giảm tốc độ để xe chạy chậm hơn, chưa đầy mấy phút đã nghe thấy giọng Lăng Khiên khàn khàn mà vô lực vang lên: “Tình hình giao thông không tốt à?”

Lục Tư Triết quay đầu, nhìn thấy bạn vẫn nhắm mắt, đáp một câu: “Không phải.”

“Vậy sao cậu đi chậm thế?”

Lục Tư Triết thở dài một hơi, bất đắc dĩ tăng tốc: “Cậu có chịu đựng được không? Sớm hay muộn một canh giờ thì có quan trọng gì đâu.”

Lăng Khiên mở mắt ra nhìn Tư Triết, xong lại nhắm mắt lại, nói nhỏ: “Cô ấy đang rất sợ hãi.”

Khi xe dừng lại ở trạm xăng, Lăng Khiên xuống xe nôn một trận, sau đó xe lại lên đường, hô hấp của anh ngày càng dồn dập và khó khăn, Lục Tư Triết sợ anh không thể nhịn được nữa dứt khoát chạy xe tốc độ tối đa, muốn mau chóng tới nơi.

Sau khi đến nơi, Lục Tư Triết gọi điện cho Đồng Yên hỏi địa chỉ rõ ràng, khi được hướng dẫn rõ ràng anh lái xe thẳng tới bệnh viện. Dừng xe ở bãi đỗ xe, Lăng Khiên vẫn là đang nằm không động đậy, Tư Triết đưa tay sờ trán anh, quả thực là rất nóng, vừa định mở miệng thì đã nghe thấy giọng khàn khàn vô lực của Lăng Khiên: “Đến rồi?”

“Ừ. Cậu thành dạng gì rồi thế này? Có muốn gọi bác sỹ đem cáng ra đưa cậu vào không?”

Lăng Khiên mở mắt, trong mắt là đau đớn cộng thêm chút ít mê man, anh buông thõng mí mắt trì hoãn trong chốc lát sau đó chống tay ngồi dậy, đôi môi không chút huyết sắc giống như môi người chết, tất cả các dây thần kinh đều căng thẳng. Nhìn qua trừ sắc mặt trắng bệch cùng hai bên thái dương không ngừng toát ra mồi hôi lạnh thì nhìn không ra một chút thống khổ nào.

Xuống xe, Lục Tư Triết đi đằng sau Lăng Khiên, nhưng anh luôn cảm giác rằng người đàn ông cao ngất đi lại vững vàng ở đằng trước này chỉ một là sẽ lập tức té xỉu.

Vào thang máy, Lăng Khiên đầu cúi thấp, cả thân thể mềm nhũn vô lực, hai tay buông lỏng hai bên, thỉnh thoảng nắm chặt thành nắm đấm rồi lại từ từ buông ra. Anh đang vô cùng kiềm chế hô hấp hơi dồn dập của mình, hai vai phập phồng lợi hại, lưng áo hơi ươn ướt nhưng cũng không thay đổi gì lắm.

Đến được tầng ba Đồng Yên đang nằm, Lăng Khiên vẫn là đi phía trước, chân mày khẽ nhíu lại, vẻ mặt là vô cùng lo lắng. Lục Tư Triết túm lấy cánh tay bạn nói: “Đợ chút đã, tôi gọi điện cho Đồng Yên.”

Lăng Khiên dừng lại, mím môi gật đầu.

Tư Triết nhanh chóng gọi điện cho Đồng Yên, qua thật lâu điện thoại mới có người bắt máy.

“Tư Triết.” Đồng Yên lúc này đang ở trong phòng bệnh, giọng cô rất nhỏ, vừa nhìn thoáng qua ba mình đang nằm hôn mê trên giường bệnh, nhìn thoáng qua mẹ mình ý bảo một chút, sau đó cầm điện thoại đi ra ngoài.

Tư Triết đứng cạnh Lăng Khiên đứng gần phòng bệnh đã nhìn thấy cô đi ra ngoài, nhưng mà Đồng Yên lại đứng đưa lưng về phía họ, hơn nữa đang đi theo hướng ngược lại hai người.

Lăng Khiên ánh mắt gắt gao nhìn vào thân ảnh xinh xắn quen thuộc kia, trong lồng ngực nháy mắt như được rót vào bởi một dòng nước ấm. Qua vài giây vẻ lạnh lùng trên mặt của anh đã được thay bằng vẻ mặt vô cùng nhu hòa, trong mắt là đau đớn xen lần yêu thương toát ra mãnh liệt, làm cho Lục Tư Triết đứng bên cạnh cũng không khỏi rung động. Yêu như vậy thật làm cho anh vừa hâm mộ vừa ghen tỵ.

Lăng Khiến hít một hơi thật sâu cầm lấy điện thoại trong tay Tư Triết ngắt cuộc gọi, sau đó vững vàng đi về phía Đồng Yên.

Đồng Yên không có nghe thấy tiếng đối phương trả lời, vừa “alo” một tiếng, sau đó thì điện thoạt bị ngắt. Cô sửng sốt một chút sau đó như cảm nhận được cái gì đó thì xoay người mạnh một cái. Khi nhìn thấy thân ảnh anh tuấn hồn khiên mộng nhiễu đang từng bước từng bước một đi tới gần, hai tay cô bụm miệng, vành mắt nhanh chóng đỏ ửng.

Lăng Khiên nhanh chóng bước đến gần cô, sau đó không do dự chút nào ôm chặt cô vào trong ngực, ôm thật chặt, giống như là muốn đem thân thể cô nhập cả vào thân thể mình vậy.

Gương mặt Đồng Yên dán chặt vào ngực ở nơi trái tim anh không có một khe hở nào,, cảm nhận được nhiệt độ người anh cao hơn bình thường rất nhiều, tiếng tim đập mãnh liệt cứ từng tiếng từng tiếng truyện vào tai cô, rồi truyền tới trong lòng cô làm cô đau đến mức hô hấp cũng cứng lại.

Một lát sau, hai người đồng thời mở miệng.

Cô nói: “Người anh sao lại nóng như vậy hả?”

Anh nói: “Anh xin lỗi.”

Đồng Yên ngẩng đầu, nước mắt nhanh chóng chảy xuống, hai tay cô chạm vào mặt anh, bàn tay mềm mại lau mồ hôi trên trán anh, ánh mắt không hề che dấu sự đau lòng cùng lo lắng.

Lăng Khiên khẽ mỉm cười, sau đó cúi đầu hôn lên chóp mũi cô một cái hỏi: “Chú Đồng thế nào rồi em?”

Ánh mắt Đồng Yên ảm đạm, tựa vào lồng ngực anh, tựa vào trong ngực anh, một lần nữa ôm thật chặt lấy eo anh nói: “ Ba em đã qua nguy hiểm rồi, nhưng mà còn đang ngủ mê man.”

Anh ôm cô chặt hơn, bàn tay to lớn mà mảnh khảnh nhje nhàng vỗ về lưng cô, cằm chống trên vai cô, nghiêng đầu thở ra hơi thở cực nóng nhưng hơi dồn dập, anh điều chỉnh lại hô hấp một chút, giọng anh trầm thấp vang lên: “Đừng sợ, đã có anh ở đây rồi.”

Một canh giờ sau, Lưng Khiên giúp ba Đồng Yên chuyển tới phòng bệnh cao cấp hơn, một mình một phòng, sau đó đi tìm bác sỹ chủ trị, rồi sau đó gọi điện thoại liên lạc với chuyên gia nổi tiếng về tim mạch, xác định rằng ông ta sẽ đến vào tuần sau, anh mới ôm lấy cô đi vào phòng bệnh của Đồng ba, nhìn lão nhân già nua mà suy yếu trên giường bệnh, không còn vẻ lớn lỗi và tính tình cố chấp nữa, anh lại nhìn thấy hai mắt Đồng Yên đỏ lên thì đau lòng ôm cô, hôn một chút lên mắt cô nói nhỏ: “Đừng khóc. Em yên tâm, sẽ không có chuyện gì đâu.”

Đồng Yên gật đầu, sau đó cảm thấy thân thể anh khẽ phát run mới nhớ đến là anh còn đang sốt cao, lại vô cùng lo lắng, vội vàng hỏi: “Anh có mệt lắm hay không?”

Lăng Khiên nhắm mắt, lắc đầu, sau đó chào hỏi mẹ Đồng Yên vài câu rồi nắm tay cô đứng dậy đi ra ngoài phòng bệnh, vừa mới ngồi xuống trên ghế dài hành lanh, anh mới buông lòng thân thể, nhắm mắt tựa vào lưng ghế ngồi nghỉ.

Đồng Yên nhìn anh mệt mỏi đến cực điểm và vẻ mặt thống khổ, ôm anh nghẹn ngào nói: “Em đi gọi bác sỹ nhé. Anh ngồi chờ một chút, em sẽ trở lại ngay thôi.”

Anh cảm thấy cô lại muốn đi, nhanh chóng cầm chặt lấy cánh tay cô, dùng hết sức ôm cô ngồi trên đùi mình, sau đó ôm lấy cô, vùi đầu vào ngực cô thở hổn hển, rồi lẩm bẩm: “Đừng”, nói xong anh cảm thấy mọi thứ trước mắt tối sầm, không còn biết gì nữa.

Đồng Yên cảm giác được cánh tay anh căng thẳng, còn chưa kịp phản ứng thì cảm thấy thân thể anh chợt nặng hơn, đổ ra phía trước, cúi đầu nhìn thì thấy anh ngất mất ròi. Cô cắn môi ôm chặt lấy anh, vội vàng gọi Lục Tư Triết đến giúp, nước mắt cô không biết đã trào ra từ lúc nào.

Trong một phòng bệnh khác, Đồng Yên ngồi bên giường bệnh, cẩn thận dùng khăn ẩm nhẹ nhàng thấm thấm và lau sạch đôi môi Lăng Khiên cho đến khi không còn khô khốc nữa. Anh đang ngủ mê man trên giường bệnh, hai mắt hồng hồng ngồi trên ghế bên cạnh giường, sau đó đem bàn tay anh áp lên mặt mình.

Ba giờ trước, anh cứ như vậy không có dấu hiệu gì té xỉu ở trong ngực cô, sau đó thì được bác sỹ cấp cứu và kiểm tra. Anh sốt đến 39,7 độ, cô và Lục Tư Triết bị bác sỹ giáo huấn cho một trận, anh suýt nữa thì sốt thành phế viêm*, sau đó bác sỹ tự mình truyền nước cho anh. Lục Tư Triết nói: “Dạ dày của cậu ấy hình như vẫn đau dữ dội.” Đồng Yên nghe xong mà lòng đau gần chết.

Truyền nước ba tiếng đồng hồ, Đồng Yên vẫn ngồi bên cạnh giường trông anh, đặt tay mình lên trên bụng anh từ từ xoa, cho đến khi hai chân mày của anh giãn ra mới dứng dậy, lại dùng khăn ẩm thấm môi cho anh.

Bác sỹ nói rằng thân thể anh đã suy yếu quá mức, bây giờ ngủ mê man chỉ là hiện tượng bình thường thôi, cô không cần phải quá lo lắng. Nhưng cô làm sao có thể không lo lắng được chứ, anh ở trong lòng cô cường thế như vậy, cao lớn như vậy, chỉ cần một câu nói của anh là: “Đừng sợ, đã có anh ở đây rồi” là cô sẽ không còn sợ hãi nữa. Cô tín nhiệm anh, lệ thuộc vào anh, cô biết rằng chỉ cần có anh là không còn phải sợ điều gì cả. Nhưng bây giờ anh lại hôn mê, vẻ mặt yếu ớt và mệt mỏi tột độ, hai chân mày thỉnh thoảng nhíu lại làm cô đau lòng đến hít thở cũng khó.

Khi Lăng Khiên tỉnh lại đã là buổi sáng ngày hôm sau. Anh vẫn chưa mở mắt, đầu tiên là cử động tay đã, cảm giác được trong lòng bàn tay mình là bàn tay mềm mại nho nhỏ kia, khóe miệng anh nhếch lên, sau đó lại nghe thấy giọng nói êm ái: “Anh tỉnh rồi?” thì mới chậm rãi mở mắt ra.

Ánh nắng buổi sáng sớm không chói mắt, nhưng rất sáng, cô đứng ở bên giường cúi người xuống, ánh mắt tràn ngập lo lắng nhìn anh làm tim anh thoáng chốc nhói một cái. Hiện giờ đôi mắt to của cô thâm quầng lại, khuôn mặt thì tiều thụy, anh đau lòng quá, vì thế dùng hết sức ôm cô ở trước ngực, nhìn hai mắt cô khẩn trương mở to ra nhìn anh, tâm tình của anh thật là tốt, cười hết sức vui vẻ. Anh ôm cô chặt hơn, nhưng vẫn là phát hiện vẫn chưa thể chạm tới đôi môi phấn hồng mê người kia.

Anh thở dài một hơi nói: “Em cúi xuống gần thêm tí nữa đi.”

Cô ngẩng đầu khó hiểu nhìn anh: “Làm gì ạ?”

Lăng Khiên vô lực thở hổn hển mấy cái, khó khăn nói: “Cúi xuống một chút đi, để anh hôn một cái.”

Đồng Yên sửng sốt, sau đó khuôn mặt khẽ hồng một chút, quay đầu nhìn thoáng qua phía cửa rồi biết điều cúi thấp xuống, hai tay ôm lấy cô anh, đem môi mình dán vào môi anh. Trước tiên liếm một chút hai cách môi tái nhợt, sau đó đang định tiến vào bên trong thì gặp phải trở ngại. Cô khốn hoặc mở mắt thì lại thấy hai tròng mắt tràn đầy ý cười ranh mãnh thì hai má đỏ bừng, đang định thôi thì đầu lưỡi cô đã bị người kia cắn nhẹ một cái rồi bị hút vào trong, triền miên dây dưa.

Không lâu tư thế đã chuyển đổi, quyền chủ động cảu cô hoàn toàn bị tước đoạt, cả người bị đôi tay anh mạnh mẽ giam cầm, nụ hôn của anh càng ngày càng mạnh hơn, hai cánh môi hoàn toàn nuốt trọn lấy môi cô, sau đó môi anh từ từ di chuyển xuống cổ, tinh tế ngọt ngào hôn vào hõm sâu giữa hai xương quai xanh làm cô run rẩy hai cái nhưng lại không cảm nhận được động tác kế tiếp của anh, tiếp theo đó người đàn ông đang nằm ở trên người cô nặng nề xoay người nằm trở lại xuống giường.

Cô ôm lấy tấm lưng căng đầy của anh, hỏi nhỏ: “Anh có phải lại mệt rồi không?”

Lăng Khiên vùi đầu vào gáy cô rầu rĩ nói: “Không phải.”

“Nhưng mà không thoải mái mà. Hay là dạ dày lại đau rồi?”

Giọng Lăng Khiên lại càng thấp: “Không phải.”

Đồng Yên nhẹ vỗ về lưng anh, đang suy nghĩ những khả năng khác thì lại nghe thấy giọng nói cực kỳ buồn bực của anh vang lên: “Anh hôn vẫn chưa đã.”

 Hết chương 39

*Phế viêm: hay còn gọi là viêm phế quản: Các thương tổn rãi rác cả hai phổi, vùng thương tổn xen lẫn với vùng phổi lành, các tiểu phế quản thương tổn nặng nề hơn, các thương tổn không đều nhau và khi khỏi thường để lại xơ.

117 responses »

  1. a, bây giờ mới thấy, thôi cỏ lấy phong bì vậy, tem nhường lại cho bạn sweettime nhé, xem như bạn vi giữ lời hứa với bạn^^
    một lần nữa thanks vi nhìu, chap này rất đáng yêu, đặc biệt là đoạn cuối

  2. ss tuong ‘ phe viem’ la viem phoi chu nhi? Viem phe quan khong bao gio sot cao, chi viem phoi moi sot cao :)))

    • @khoai_lang_tay: Vậy hả bạn😀. Mình google ra thì nó lại hiện là phế quản, phế viêm. Chắc là viêm phổi rồi :X. Cảm ơn bạn đã nhắc. Mình sửa đây ^^

  3. rat vui vi lk va yy lam hoa
    a tham lam qua: hun chua da
    bao nhieu la du?
    vuj that thk vitamin nhieu!

  4. Laj pj cham xj”u nua r.hjx…nhung muk hk seo hjhj tks vj & codai nhju nhju nhju lam” lun nhaz… Oh yeah ~.^

  5. thank Vi nhiều, yeah, LK và YY làm hòa rồi, hồi hộp không biết chương sau thế nào?

  6. Thanks Vi nha, viec gi ma phai ay nay ve viec kg post dung thoi gian ha Vi, em edit truyen cho moi nguoi doc la tot lam roi.

  7. hehe
    cuối cùng cũng hào bình rùi
    câu nói cuối cùng của Lăng Khiên chuối quá:“Anh hôn vẫn chưa đã.”
    :))
    đùng là tính tình như trẻ con😡

  8. Đúng như tên của chương: Cuối cùng cũng hòa hảo”,chúc mừng 2 người. Xem ra truyện sắp kết thúc oy nhỉ?

    • Mình sẽ cố gắng 1 cách tốt nhất để ngày nào cũng có truyện, trừ những hôm bận ko post được thì đành chịu🙂

  9. hihi, truyen hay truyen hay. post them nua di. thank nhieu nha!!
    ma Vi oi, ban cho phep minh` post truyen tren vn-zoom nhe’. ban co’ the lien lac voi minh qua YM: chuyenchangcodon_1028. hi, thank trc nha!!!😀

    • Cảm ơn bạn đã đọc và yêu quí truyện. Mãi mới thấy 1 bạn zai đọc truyện này của mình đấy ^^.
      Ok thôi bạn ạ. Nhưng bạn nhớ ghi rõ nguồn là blog này, và post xong thì gửi cho mình cái link truyện trong trang Ngoan, anh yêu em nhé🙂. Cảm ơn nhiều :X

  10. Hu`j toj myk koa” zo dox r muk pj rot” mang nen hk cm dc…*dau long*
    tks vi nhju nhju nhju lu”m lun nhaz, vj de~ thuong wa” yk ak *cam dong sut sui*
    ak` wen tks pan codai dong` thoj sr pan lun^^

  11. @sweettime: không có gì phải sr đâu nàng, cỏ có truyện đọc là vui rồi, bày đặt giật tem cho vui thôi, cũng thường xuyên giật tem nhà mình tự sướng lắm^^

  12. thuj nao co nuog oj dug day dj day laj nua.aj post ma chag vay nhanh cac chuog tjep theo nha.tks ka 2 ng lun k co 2 pan thj dau co chuyen ngoan anh yeu e ma doc dug k.hjhj.tjep tuc nha pan ha

  13. =))))) Sung sướng quá. Đã sửa được rồi. Bây giờ Vi sẽ chăm chỉ trả lời com cho mn😀. Mấy lần trước ko tl từng com nên chẳng dám xpam nhiều ^^

  14. Cảm ơn bạn nhiều nhé, truyện rõ là hay, ta đọc một lèo từ chap 36 đến giờ.
    Anh chị tình cảm quá, gương vỡ lại lành rồi, đọc mấy chap trước rõ là thương cơ, 2 anh chị đúng là…

  15. K0n 3 tjê”g nưa la tơj h đ0x truyên g0x.hj.ngay kag mê truyên ny g0y. vj edit hay wa lun a”k

  16. hichic…mai minh di thi rui lai duoc cang thang qua ..that may gap duoc anh lang khien va chi dong yen lam hoa con vui ve nua chu..bot cang thang…
    EM YEU ANH CHI NHIEU!!!!!

  17. sao hnay đến giờ này mà chưa có hả bạn.
    mình tưởng hnay là ngày nghỉ thì bạn sẽ post sớm hơn cơ
    ngồi chờ cả tối rùi
    hu hu

  18. Pingback: Top Posts — WordPress.com

  19. ui hôm nay bạn không post chương mới ah? Hôm nào mình cũng vô đọc nhưng hnay không có, buồn ghê..! truyện hay quá đi,,,nhưng gần end rùi,,,,

  20. Hay quá cơ. Thanks Vi nhiều thật nhiều nhé! . Ước gì có người iu tuyệt vời như anh Lăng Khiên…huuh. ah. Mà truyện ni có bao nhiêu phần tất cả vậy Vi?

  21. vi oi
    pan mau post truyen nhanh len dj
    dao nay bon to dang on thi doi truyen cua ban mon ca rang ah
    hjx hjx

  22. Ui đang dịch cúm tràn lan chắc 1 2 tuần mới khỏi ai mà kêu mòn răng thì đến tuần 2 móm mất :)). Chúc bạn sớm lành bệnh !!~~

  23. ui. Vi bệnh ak. nhanh khỏi bệnh nha Vi. mong chờ truyện của Vi lắm đó. thank Vi vì truyện này nhé. hj

  24. zui ui! đến bao giờ có thể đọc hết được đây bạn v ui!
    help! help! đang nóng lòng woa!

  25. bạn nyny92dn sao lại nói vậy, bạn Vi mất công dịch rùi post cho mọi ng cùng đọc là đã tốt lắm rồi, đâu có đc lợi lộc gì đâu. Bạn đã ko cảm ơn thì thôi chứ đừng nói như vậy

  26. ui, may quá tối ne có truyện ùi………………..heheheeheh….thanks vi na…..iu vi nhìu nhìu…..chụt chụt…..

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s