Ngoan – Chương 34

Chuẩn

Chương 34: Nghi ngờ

Đồng Yên ở nhà đã đến ngày thứ năm. Kể từ ngày kính ba Đồng Yên rượu Mao Đài, Lăng Khiên còn tặng ông cả trà Long Tĩnh – loại trà ngon thuộc hàng cao cấp của Trung Quốc. Sắc mặt Đồng ba ngày càng hòa hoãn hơn, đến ngày cuối cùng, hai người đàn ông đã ngồi ở phòng khách cùng nhau đánh cờ tướng.

Đồng Yên ở trong bếp phụ mẹ cô nấu cơm, thỉnh thoảng nhìn ra ngoài phòng khách một chút. Đồng mẹ vỗ vỗ đầu cô nói: “Đừng nhìn. Ba con sẽ không làm khó Lăng Khiên đâu.”

Đồng Yên vui vẻ xoa xoa mũi, cười nói: “Mẹ à, mẹ nói xem ba con có thể chấp nhận anh ấy hay không?”

Đồng mẹ nhìn thoáng qua phòng khách nói: “Mẹ cũng không biết được. Bất quá Lăng Khiên đứa trẻ này thật đúng là thông minh.”

Đồng Yên cười cười, trong lòng cảm thấy cực kỳ ngọt ngào.

Sau khi ăn cơm xong, mẹ Đồng Yên lôi kéo Đồng Yên đi ra ngoài mua đồ. Lăng Khiên nhìn ba Đồng Yên vào thư phòng, suy nghĩ một chút rồi đi tới gõ cửa.

Nghe được bên trong đáp một tiếng, anh mở cửa đi vào trong phòng.

“Chú Đồng, cháu muốn nói chuyện với chú một chút.”

Đồng ba gật đầu: “Tôi cũng đoán được cậu sẽ tìm tôi. Ngồi đi.”

Lăng Khiên nghe lời ngồi xuống, sau đó đem phong thư lần trước ông đưa cho anh đặt ở trên bàn nói: “Chú Đồng, cái này gửi lại cho chú.”

Đồng ba nhìn thoáng qua, cũng không nhận: “Số tiền này tôi sẽ không lấy đâu. Mấy ngày qua tôi đối với cậu hòa hoãn hơn, là vì không muốn Yên Yên trong lòng khổ sở, nhưng cũng không có nghĩa là tôi đã chấp nhận cậu đâu.”

Lăng Khiên cười cười: “Cháu biết ạ. Chú Đồng, chú nhận tiền của Tiếu Diệc Trần phải không ạ? Yên Yên nếu biết chú dùng tiền của anh ta trả lại cho cháu thì sẽ rất buồn.”

Đồng ba sửng sốt một chút, trên mặt xuất hiện tia lúng túng: “Tôi sẽ không để cho Yên Yên biết.”

Lăng Khiên thành khẩn nói: “Chú Đồng, mấy ngày qua chú thấy rất rõ ràng, Yên Yên ở chung một chỗ với cháu rất vui vẻ. Cho dù chú không đồng ý gả Yên Yên cho cháu thì cô ấy cũng sẽ không trở về bên cạnh Tiếu Diệc Trần. Dưới tình huống như vậy, chú lại dùng tiền của anh ta sẽ làm Yên Yên càng khổ sở hơn.”

Đồng ba ánh mắt ảm đi một chút, mở miệng, giọng nói thật thương tâm: “Lăng Khiên, dùng tiền của Diệc Trần thì sẽ làm Yên Yên khổ sở, vậy dùng tiền của cậu thì sẽ không sao sao? Cậu dùng thủ đoạn ám muội như vậy để có được nó, cuối cùng có một ngày Yên Yên sẽ hối hận.”

Lăng Khiên cúi đầu trầm mặc một hồi song ngẩng đầu khẽ cười cười, mở miệng trầm ổn mà kiên định: “Chú Đồng, cháu đã đảm bảo với Yên Yên là sẽ không động Tiếu Diệc Trần, thì nhất định sẽ không làm cho hắn thân bại danh liệt. Nhưng chú có tin hay không, thật lâu trước đâu cháu đã từ bỏ ý định này.”

Đồng ba có chút kinh ngạc nhìn anh: “Vậy Tiếu Diệc Trần nói cậu thu mua cổ phần của Trần Dương là vì cái gì?”

Lăng Khiên mím mím môi khẽ cười, nói nhỏ: “Không có gì đâu ạ. Chỉ là hiểu lầm mà thôi.”

Từ sau khi trở về, bởi vì trì hoãn không ít công việc, Lăng Khiên mỗi ngày dường như bận đến nửa đêm, còn Đồng Yên mỗi đêm đều nhanh chóng ngủ thiếp đi, thật lâu sau mới nghe được tiếng chìa khóa mở cửa.

Hôm nay theo thường lệ cô vẫn chờ anh về, nhưng đã hơn mười giờ tối rồi mà anh vẫn chưa về. Đồng Yên nằm trên ghế salon ôm lấy máy tính cùng Thiến Thiến nói chuyện phiếm.

Thiến Thiến: Lăng tổng nhà cậu vẫn chưa về à?

Đồng Yên: Ừ, vẫn chưa về, thật chán quá. Người yêu cậu đâu?

Thiến Thiến: Anh ấy đang tắm. À đúng rồi, anh ấy nói với mình rằng cổ phiếu Trần Dương bị thu mua là do có người đứng trong bóng tối giật dây. Cậu có hay không hỏi vị kia nhà cậu?

Đồng Yên: Tớ hỏi rồi. Anh ấy nói sẽ không động đến Tiếu Diệc Trần.

Thiến Thiến: Anh ta nói thật mập mờ nha. Anh ta nói rằng sẽ không động đến Tiếu Diệc Trần, nhưng cũng đâu có nói cổ phiếu Trần Dương gần đây sụt giảm tưởng như chết tới nơi lại không liên quan đến anh ta.

Đồng Yên: Ý cậu là sao?

Thiến Thiến: Không có gì, nhưng tớ muốn giúp cậu tỉnh táo một chút. Dù sao tớ cũng cảm thấy cổ phiếu Trần Dương gặp phong ba khẳng định là có liên quan đến Lăng Khiên.

Đồng Yên: Anh ấy nói sẽ không động đến Tiếu Diệc Trần thì chắc chắn sẽ không liên quan đến anh ấy. Tớ tin tưởng Lăng Khiên.

Thiến Thiến: Yên Yên ngu ngốc. Bất quá anh ta đối với cậu là thật tâm, cho dù có chuyện gì thì cũng sẽ không làm tổn thương cậu. Cậu cứ an tâm đi.

Đồng Yên: Tớ vốn là rất an tâm mà. Không nói nữa, tớ ngủ đây.

Thiến Thiến: Ừ. Bye bye.

Đồng Yên: Ngủ ngon!

Đồng Yên nhanh chóng invisible, nhìn chằm chằm đoạn nói chuyện của mình với Thiến Thiến vừa xong trên màn hình thật lâu, sau đó có chút nhụt chí tắt máy. Cô không giống như ngày thường ở phòng khách chờ Lăng Khiên trở về, mà chỉ là chừa lại đèn của chiếc đèn trên đầu giường rồi chùm kín chăn hờn dỗi. Cô cũng không biết là đang giận Thiến Thiến phỏng đoán lung tung không có căn cứ, hay là đang tức giận việc anh có việc giấu cô.

Đúng là ngày đó anh nói không động đến Tiếu Diệc Trần nhưng cũng không có nói là anh không có điều khiển cổ phiếu của Trần Dương. Cô có cảm giác mình bị lừa gạt. Mặc dù không đến nỗi tức giận, khổ sở lắm nhưng khẳng định là có khó chịu trong lòng.

Cho nên khi nghe được tiếng chìa khóa mở cửa vang lên, cô cũng không chạy ra đón anh mà ngược lại nhắm mắt giả vờ ngủ.

Lăng Khiên vào nhà sau không có thấy thân ảnh quen thuộc chạy ra đón mình, cũng không nghe được câu nói ngọt ngào là “Anh về rồi” thì trong lòng cảm thấy chút mất mát. Anh mím môi đổi giày, có chút mỏi mệt vuốt vuốt mi tâm sau đó tắt đèn ở phòng khách rồi đi thẳng vào phòng ngủ, nhìn thấy cô đang đắp chăn nằm ngủ trên giường thì khóe miệng anh cong cong. Anh đi tới ngồi ở bên giường, đưa tay sờ trán cô, xác định cô không có ngã bệnh mới hôn vào trán cô một cái, sau đó giúp cô đắp kín chăn, cầm lấy đồ ngủ rồi bước vào phòng tắm.

Đồng Yên nghe được tiếng đóng cửa mới mở mắt ra, qoay đầu nhìn thoáng qua phòng tắm rồi rũ mí mắt xuống. Mới vừa rồi khi anh hôn lên trán cô, trên người có nhàn nhạt mùi rượu, nụ hôn kia rất nhẹ rất nhu, cô cảm nhận được anh cẩn thận cùng thật lòng che chở mình, do đó bất mãn trong lòng cũng theo nụ hôn của anh mà tan đi không ít.

Cô cũng cảm thấy rất kì quái rằng, tại sao trong thời gian mấy tháng ngắn ngủi mình lại có thể lệ thuộc vào anh và tín nhiệm anh như vậy? Nhưng cô cũng tìm ra được luôn đáp án, chính là do anh biểu hiện sự quý trọng cùng nâng niu đối với cô. Mỗi ngày cô đều kiên nhẫn chờ anh trở về, nhận lấy cái ôm ấm áp của anh, cũng có thể từ trong mắt anh thấy được mừng rỡ cùng biết lỗi. Buổi tối cho dù anh mất ngủ không ngủ được thì anh cũng sẽ không trằn trọc trở mình, tư thế vẫn là bộ dáng trước khi cô ngủ, thậm chí ngay cả cánh tay đang ôm cô cũng không có di động xuống dưới. (Vi: em thèm anh quá đi T___________T. Khiên ca thật vĩ đại quá :X)

Cho nên cô cảm thấy người đàn ông này yêu cô sâu đạm như vậy thì làm sao có thể tổn thương cô được? Giống như lần trước cô đã nói với Tiếu Diệc Trần rằng, tín nhiệm của cô đối với Lăng Khiên là tới từ cách biểu hiện của anh đối với người mình yêu.

Nghĩ như vậy, Đồng Yên không giả vờ ngủ nữa, đứng dậy bước xuống giường.

Lăng Khiên tắm xong thì mặc đồ ngủ đi ra, thấy trên giường trống không, sửng sốt một chút mới quay đầu nhìn ra cửa phòng ngủ, thì thấy người nào đó vừa giả vờ ngủ trong tay cầm một bát canh đi đến. Anh cười cười đi tới, nhận lấy bát canh rồi ôm lấy bả vai cô trêu chọc nói: “Đánh thức em hả?”

Đồng Yên cong cong khóe miệng, hơi xấu hổ nói: “Em không có ngủ. Anh uống chút canh đi.”

Lăng Khiên ôm cô ngồi ở trên giường từ từ uống canh.

Đồng Yên cầm bát giúp anh uống. Anh giả vờ bị nóng, cô liền lập tức nhẹ nhàng thổi thổi cho canh bớt nóng, chọc cho Lăng Khiên không nhịn được cười ra tiếng.

Sau khi uống xong bát canh, Lăng Khiên cầm lấy cái bát không để sang một bên, sau đó hôn một chút lên môi cô, nhìn cô rồi dùng đầu lưỡi liếm liếm môi cô, sau đó cười lớn rồi ôm cô lên giường nằm đắp chăn.

Lăng Khiên đem Đồng Yên nằm úp sấp ở trên người mình, chờ hai tay nhỏ bé ngoan ngoãn ôm lấy cổ mình mới cười cười hôn chóp mũi cô một chút nói: “Tại sao vừa nãy em lại giả vờ ngủ?”

Đồng Yên nhìn anh một cái, vươn tay vuốt ve đôi mắt mệt mỏi của anh nói: “Công việc còn tồn đọng lại vẫn chưa xử lý xong hả anh?”

Lăng Khiên không nói chuyện, nhắm mắt hưởng thụ bàn tay ấm áp của cô nhẹ nhàng vuốt ve trên da mình, tim anh đập loạn theo từng cử động của ngón tay cô sau đó mềm thành một mảnh. Khi tay cô chuyển qua bờ môi anh, anh mở miệng đem nó nhẹ nhàng cắn chặt, sau đó cười khẽ mấy tiếng. (Vi: Đùa chứ tối nay anh bị phởn ý nhóe = =).

Đồng Yên cũng cười, trên mặt lộ ra vẻ nghịch ngợm mà dịu dàng, cô giật ngón tay ra nhưng hổng có rút ra được, cau cau lỗ mũi sau đó cúi người đem môi mình dán vào môi anh. Ha, thành công cứu được mấy cái ngón tay của cô nha nhưng môi cô lại bị anh ngậm lấy. Cô đem mấy ngón tay chà chà trên áo ngủ của anh dẫn tới người đàn ông bên dưới cô lại cười ra tiếng thêm lần nữa. (Vi: Haha, Lăng tổng thế cũng có máu buồn :-“).

Sau một phen kích tích, Đồng Yên nằm gọn trong ngực Lăng Khiên, không có chút khí lực bị anh ôm chặt ở trong chăn.

Lăng Khiên cũng mệt mỏi, ôm lấy cô vừa định ngủ thì nghe được cô gọi mình.

“Khiên.”

Anh cúi đầu đáp lời: “Ừ? Sao em? Chưa ăn no hử?”

Đồng Yên ở trước ngực anh cắn một cái, nghe được trên đầu mình truyền ra ra mấy tiếng cười rầu rĩ. Cô ngửa đầu đón nhận ánh mắt tràn đầy sủng nịnh của anh, những lời vừa ra đến miệng cô vội vàng nuốt trở lại. Cô cười cười nhướn người hôn cổ anh một cái nói: “Ngủ ngon.”

Anh vuốt vuốt tóc cô, trở mình ôm cô chặt hơn rồi không đầy một lát đã ngủ thật say.

Đồng Yên mặt tựa vào trước ngực anh, lắng nghe tiếng tim đập trầm ổn và đều đặn của anh mà tất cả bình yên cùng dao động trong lòng dần dần bình phục. Cuối cùng hai tay cô ôm chặt lấy hông anh, khóe miệng cong cong rồi dần dần cũng tiến vào mộng đẹp.

Cô yêu anh, cho nên nguyện ý vô nguyên tắc tin tưởng anh.

Một tuần sau, Lăng Khiên gọi điện cho Lý Duệ.

“Mang chỗ cổ phần Trần Dương hiện giờ của tôi bán ra hai phần trăm.”

Lý Duệ ở đầu dây bên kia cười nói: “Cuối cùng thì cậu cũng bắt đầu chơi rồi. Tôi còn tưởng rằng cậu vì tiểu sủng vật nhà cậu mà bỏ qua rồi kia.”

Lăng Khiên cười mắng Lý Duệ một câu rồi cúp điện thoại. Anh móc ra điếu thiếu ngậm trong miệng đốt rồi hút, thấy số lượng đáp ứng của Trần Dương lập tức hồi phục, khi anh vừa bán ra hai phần trăm chỉ trong mấy phút đồng hồ đã bị người khác mua vào. Khóe miệng anh cong cong, ẩn trong đó là chút thỏa mãn cùng tà ác.

“Hai ngày này nếu thấy lão Tổng của Trần Dương tới đây thì lập tức mời anh ta vào phòng tôi.”

Ngày thứ nhất Tiếu Diệc Trần không có xuất hiện, Lăng Khiên đúng lúc tan việc gọi điện thoại cho Đồng Yên hẹn cô đi ra ngoài ăn cơm ở nhà hàng Nhật Bản.

Sáng sớm ngày thứ hai, anh lại gọi điện cho Lý Duệ bảo anh bán ra một chút nữa, Lý Duệ nói với anh: “Trên tay Tưởng Ba đã nắm giữ tám phần trăm cổ phần rồi.”

Lăng Khiên cười đến rất thoải mái, theo thường lệ cổ phiếu vừa bán ra sẽ nhanh chóng bị người ta mua vào.

Tiếu Diệc Trần như cũ không có xuất hiện, Lăng Khiên từ chối mấy cuộc hẹn với khách hàng, mang Đồng Yên đi ăn thịt nướng, sau đó đi lên đỉnh núi ngắm sao. Thật là lãng mạn đến chết đi được T___________T.

Ngày thứ ba sớm kết thúc, Lăng Khiên trở lại phòng làm việc, mời vừa uống một ngụm cà phê thì thấy thư ký gọi điện báo: “Lăng tổng, lão tổng của Trần Dương là Tiếu Diệc Trần muốn gặp ngài.”

Lăng Khiên nhếch miệng cười một tiếng nói: “Mời anh ta vào.”

Tiếu Diệc Trần nhận được sự đồng ý, đối với thư ký vuốt cằm, trên mặt không còn nụ cười ôn hòa nữa. Anh không gõ cửa mà trực tiếp đi vào.

Lăng Khiên thấy người, đứng dậy đưa tay ra: “Tiếu tổng, hoàn nghênh anh tới đây.”

Tiếu Diệc Trần đưa tay ra bắt lấy tay Lăng Khiên: “Lăng tổng, lâu lắm mới gặp.”

Lăng Khiên cười, ý bảo mời ngồi, thoải mái hỏi: “Anh uống chút gì không?”

Tiếu Diệc Trần nhìn anh một cái nói: “Nước lọc đá.”

Lăng Khiên đáy mắt run lên một cái rồi gật đầu, nối điện thoại bảo thư ký đem một cốc nước lạnh vào phòng. Sau khi chờ thư ký đi ra, mới nhìn vẻ mặt trấn định của người đối diện cười mở miệng: “Tôi tưởng còn phải chờ anh thêm mấy ngày nữa.”

Tiếu Diệc Trần hai tay đặt trên thành ghế, lưng thẳng tắp, thần thái vui vẻ, dễ chịu và nhàn nhã như đi chơi, cười nói: “Chẳng qua chỉ là tới gặp mặt Lăng tổng một chút. Sớm một ngày hay chậm một ngày nào có khác nhau mấy đâu.”

Lăng Khiên rút một điếu thuốc, đối với Diệc Trần ý mời anh một điếu thì thấy anh ta lắc đầu nên chỉ đốt một điếu cho mình. Sau đó anh dựa người vào lưng ghế, nụ cười trên mặt rất nhạt, rất lạnh: “Tiếu Diệc Trần, tốt nhất là hãy vứt mấy cái lời khách sáo giả dối ấy đi. Bây giờ chỉ cần ngón tay tôi chỉ huy cổ phiếu giảm xuống một chút thì có thể làm cho Trần Dương đổi chủ ngay lập tức. Nếu như anh thật sự không cần thì bây giờ đã không ngồi ở đây rồi phải không? Cho nên chúng ta nên thẳng thắn trao đổi, bàn bạc chuyện này một chút.”

Hết chương 34

30 responses »

  1. Lần đầu được tem,hjhj, thanks nàng nhiều nha!!!
    2 anh chị này cứ như là vợ chồng mới cưới vậy, thật hạnh phúc nha. Yên tỷ có được niềm tin tuyệt đối như vậy với Khiên ca thật không dễ dàng gì, mong rằng 2 ng sẽ sống thật hạnh phúc.
    (Mình cũng muốn tìm được 1 người khiến mình có thể dặt niềm tin hoàn toàn vào người đó, mặc kệ lời bóng gió bên ngoài,hixhix)

  2. ơ vip 2 này:)) Khiên ca . Đoạn nào có anh với chị nhà cũng ngọt chết đi đc *hự hự*

  3. anh làm thế này thì những cố gắng trc đây đều hỏng,may cho anh là Đồng Yên trót yêu anh mất oy.Thanks

  4. ôi vẫn bị muộn hay qá
    chương còn nhìu thế k pjk’ xảy ra chuyện j đây
    đâu lòng khi khiên ca cùng yên tỷ cãi nhau lm””((

  5. hix, e cũng không bik Khiên ca định làm gì nữa a, nhưng e cũng giống như tỷ vậy, tuyệt đối tin tưởng a, đọc chap này sao thấy TDT đểu quá, k qhải đểu mà giống như đáng bà ý, chạy đến mách tội ba Đồng Yên xong rồi còn đưa tiền này nọ, ghết thế…:@ thanks ss nhìu a

  6. thank nàng, dạo này hok cần lục kẹo ăn nhìu.
    thèm ngọt mò zô blog nàng đọc là đủ ngọt rùi he he

  7. Cam on Vit, truyen rat ngot ngao! Minh thich anh LK, nhung van chua hieu anh ay muon gi va dinh lam gi TDT…

  8. he he
    boi vi anh ay yeu dong yen rat nhieu
    nen muon tra thu anh kia
    vay thoy
    dung hem nang vitammin???
    hi hi
    thank rat nhieu

  9. Pingback: Top Posts — WordPress.com

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s