Ngoan – Chương 33

Standard

Vi: Vì nhiều lí do nên 3 ngày qua Vi mới ko post truyện, đã để mọi người phải chờ. Thành thật xin lỗi, xin lỗi nhiều lắm😦. Nếu bạn nào khó chịu khi phải chờ đợi thì cứ chửi bới thoải mái đi, vì ngay cả Vi cũng cảm thấy bực mình mà🙂. Nhưng cảm ơn bạn đã yêu mến truyện nên vẫn tiếp tục chờ truyện của mình. Các bạn đọc truyện vui vẻ :X.

 

Hôm nay định post luôn 2 chương 33 + 34, vì mai ko ở nhà. Nhưng mọi người chờ đợi sốt ruột quá rồi thì post trước chương 33 cho mọi người. Chương 34 hôm nay sẽ cố gắng post cho mọi người trong ngày mai ( Tối nay chờ xem chung kết bóng đá nên sẽ cố gắng edit :D). Cảm ơn mn nhiều :X.

Sợ là bây giờ ko dám hứa với mọi người điều gì nữa. Mình cứ im ỉm làm cho thú vị, đỡ bị mắng😀. Theo như  bạn nào nói thì nếu mình làm ăn kinh doanh chắc phá sản lâu rồi =)). Nhận xét vô cùng chính xác. Yêu thế :X.

Chương 33: Công hiệu của rượu Mao Đài

Đồng Yên về đến nhà đã là mười giờ tối. Cô nhón chân nhẹ nhàng bước từng bước chuồn về phòng thì cửa thư phòng đột nhiên mở ra.

“Yên Yên, vào đây.” Giọng nói của ba cô trầm trầm vang lên.

Khuôn mắt nhỏ nhắn của  Đồng Yên tái nhợt, mím môi đi vào.

“Ba, ba còn chưa ngủ ạ?”

“Đang đợi con. Yên Yên, ba có vài lời muốn nói với con.”

Đồng Yên hai tay nắm chặt lại hỏi nhỏ: “Chuyện gì ạ?”

“Con hãy chia tay với Lăng Khiên rồi quay về bên cạnh Tiếu Diệc Trần đi. Nó mới là người có thể cho con hạnh phúc.”

“Ba, bây giờ con yêu Lăng Khiên.”

Đồng ba đứng lên, hai tay đặt trên hai vai cô lời nói sâu xa: “Lăng Khiên, người này lòng dạ quá sâu, con sẽ không nhìn thấu được nó đâu. Nếu như  có một ngày con phát hiện ra nó không giống như tưởng tượng của con, con sẽ rất đau khổ.”

Đồng Yên ngẩng đầu, ánh mắt quật cường nhưng hai mắt đã bao phủ một tầng nước mỏng: “Ba à, Lăng Khiên là một thương nhân thành công như  vậy thì không thể thiếu được lòng dạ sâu kín. Nhưng những điều đó đều là đối với người khác, còn với con bây giờ anh ấy rất chân thành, những việc anh ấy đã hứa với con thì nhất định sẽ làm được. Có lẽ hiện giờ anh ấy đang giấu con điều gì đó, nhưng tuyệt đối sẽ không gạt con. Con biết ba đối với ba Lăng Khiên có bất mãn, nhưng mà chuyện đó không hề liên quan đến anh ấy, sự thật đúng ra thì con mới là người phải xin lỗi Lăng Khiên. Ba, hãy thành toàn cho chúng con được không ba?”

Ánh mắt ông khổ sở nhìn cô: “Yên Yên, con quá thuần khiết, do đó rất dễ dàng mắc lừa và bị kẻ khác lừa gạt. Thân thể ba càng ngày càng không tốt, chỉ có thể đem con giao cho Diệc Trần. Như vậy ba mới có thể yên tâm.”

Đồng Yên đỡ ba mình ngồi xuống ghế salon, thành thật nói: “Ba, xin ba hãy tin tưởng vào ánh mắt của con, Lăng Khiên tuyệt đối sẽ không làm tổn thương con. Anh ấy quý trọng con như  thế nào con rõ ràng cảm nhận được, huống chi dù không có Lăng Khiên, con cũng sẽ không tiếp nhận Tiếu Diệc Trần đâu. Con đối với anh ta không còn cảm giác gì nữa rồi.”

Đồng ba nắm lấy tay cô, thật lâu không nói gì. Qua thật lâu sau ông mới ngẩng đầu lên nhìn cô, trong mắt là không đành lòng cùng thương tiếc: “Yên Yên, nếu như ba nói nhất định phải làm cho con chia tay Lăng Khiên thì sao?”

Đồng Yên khó hiểu nhìn ông: “Ba, tại sao… tại sao ba phải làm như vậy?”

Đồng ba cúi đầu, khàn khàn nói: “Yên Yên, coi như ba ích kỷ cũng được, ba không cách nào chấp nhận con gái mình gả cho người nhà họ Lăng được. Ban đầu ba nó chưa trực tiếp nói rõ ràng với ba đã cách chức của ba. Mấy năm nay ba cũng đã ngộ ra được nhiều điều, ba cảm thấy quyền lực địa vị đã không còn quan trọng nữa. Nhưng đối với ông ta ba không cách nào tha thứ được. Coi như là vì ba, con hãy rời khỏi cậu ta được không?”

Nước mắt càng ngày càng nhiều, cô cúi đầu thật sâu vô lực phản bác. Là một người cha, ông đã dùng giọng nói trầm thống, khổ sở nói lên lời thỉnh cầu với con gái mình thì cho dù người đó là ai cũng không thể cự tuyệt. Nhưng cô là một người kiên cường, sau một thời gian dài trầm mặc, cô nghẹn ngào nói: “Ba, nếu như ba không cách nào chấp nhận được việc con gả cho Lăng Khiên thì cả đời này con sẽ không lấy chồng. Con có thể đồng ý với ba, đảm bảo với ba rằng sau này anh ấy sẽ không xuất hiện trước mặt ba nữa, nhưng lại không thể đáp ứng việc con phải rời xa anh ấy. Như vậy đối với Lăng Khiên và cả với con là không công bằng.”

Ba cô nghe cô nói xong thì buông tay cô ra, thân thể ngả về sau dựa vào lưng ghế, có chút mệt mỏi nói: “Con đi ra ngoài đi. Ba muốn yên tĩnh một mình.”

Đồng Yên theo lời ông đứng dậy, rót cho ông một cốc nước nóng đặt trên mặt bàn rồi xoay người đi ra ngoài. Đi qua phòng mẹ nói với mẹ vài câu rồi trở về phòng mình.

Cô tắm rửa qua rồi nằm trên giường, không kiềm chế nổi nữa mà từng giọt nước mắt cứ lặng lẽ chảy xuống, từ trên mặt cô rồi thấm ướt gối. Cô cảm thấy rất ủy khuất, còn ủy khuất hơn cả việc bốn năm trước đây, ba cô không hề có sự  đồng ý của cô đã một mình quyết định hôn sự  của cô. Khi đó cô còn là một sinh viên, suy nghĩ chưa được chín chắn còn nhất quyết phản kháng ông, còn có thể thẳng thắn thể hiện sự bất mãn của mình. Nhưng bây giờ, ngay cả khả năng để óan giận cô cũng không có, đơn giản giờ cô đã trưởng thành, đơn giản ông ấy là cha cô, người đã sinh ra và nuôi nấng cô lớn khôn. Nhìn ba mình ngày càng già đi, cô thật sự không muốn làm trái ý ông, nhưng khi nghĩ đến người đàn ông kia mà cô yêu thương, cô làm sao có thể gật đầu đồng ý được.

Giờ khắc này cô cảm thấy vô cùng mệt mỏi. Cô chẳng bao giờ nghĩ tới sẽ có một ngày cô phải lựa chọn giữa tình thân và tình yêu.

Sáng ngày thứ hai, Đồng Yên gọi điện thoại cho Lăng Khiên bảo anh đến nhà ăn điểm tâm. Anh vẫn còn đang ngủ, giọng khàn khàn đáp lại: “Anh không qua đâu, anh không muốn gặp ba em. Anh đoán rằng lão nhân gia cũng không muốn gặp anh đâu. Em ăn xong rồi mang sang cho anh đi.”

Đồng Yên ăn sáng xong, nói với bố mẹ mình một tiếng rồi ra khỏi nhà, trong tay cầm theo một hộp giữ ấm, bên trong đừng đồ ăn sáng mang đến cho Lăng Khiên.

Đến phòng trọ, cô ấn chuông ở ngoài cửa một lúc lâu thì cửa mới mở ra. Lăng Khiên đứng đó nhưng không có mặc áo, anh chỉ mặc một cái quần, đầu tóc ướt nhẹp, rõ ràng là anh vừa mới tắm xong, nhưng sắc mặt anh lại không tốt lắm, hơi tái đi, đáy mắt có màu xanh nhạt.

Đồng Yên từ trong rương lấy ra một cái áo đưa cho anh mặc, giúp anh cài lại cúc rồi bất mãn lầm bầm: “Chẳng sợ lạnh gì cả.”

Lăng Khiên cười, ôm chầm và hôn cô một cái, sau đó mở hộp cơm ra bắt đầu ăn sáng.

Đồng Yên ngồi bên cạnh anh, tay cô bị anh nắm chặt, nhìn anh ăn uống rất chậm chạp có chút đau lòng: “Đồ ăn không ngon hả anh?”

Anh vừa mới ăn vài miếng đã để muỗng xuống, sau đó ôm cô kéo vào trong lòng, mặt chôn ở cổ cô hỏi: “Chúng ta phải ở đây vài ngày sao?”

Đồng Yên vuốt vuốt cái lưng hoàn mỹ của anh nói nhỏ: “Nếu anh cảm thấy không quen thì ngày mai chúng ta trở về thôi.”

Lăng Khiên lắc đầu, hai tay càng ôm cô chặt hơn nói: “Thật vất vả em mới về nhà được một chuyến, cứ ở với ba mẹ vài ngày đi. Anh không sao.”

Cảm giác được thân thể anh căng thẳng, cô đưa tay sờ sờ trán anh thì thấy tay mình ướt mồ hôi: “Có phải dạ dày anh lại đau không?”

Lăng Khên lôi tay cô đặt lên trên bụng mình rầu rĩ nói: “Có chút khó chịu, em xoa bụng cho anh một chút đi.”

Đồng Yên thấy anh làm nũng thì hôn mặt anh một cái rồi từ từ xoa bụng cho anh.

“Yên Yên, tối hôm qua trở về, ba có nói gì với em không?”

Đồng Yên ôm lấy anh, rúc đầu vào ngực anh nói: “Có.”

“Ông ấy nói cái gì?”

“Cũng chẳng khác lắm với những lời nói với anh, chính là không đồng ý gả em cho anh, nói rằng em phải rời xa anh.”

“Em đã nói như thế nào?”

Đồng Yên càng rúc mạnh vào ngực anh hơn, nói: “Em nói rằng nếu như ông ấy không đồng ý thì cả đời này sẽ không lấy chồng, nhưng cũng sẽ không rời xa anh.”

Lăng Khiên sửng sốt, ngạc nhìn cô, một lúc lâu sau mới cười thật tươi, hai tay ôm lấy mặt cô nói: “Em dũng cảm như vậy sao? Ông ấy còn nói những gì nữa không?”

Cô nhếch miệng cười, chà chà má vào ngực anh: “Ông ấy nói anh lòng dạ quá sâu, nói rằng em sẽ không nhìn thấu được anh, còn nói rằng nếu một ngày em có phát hiện ra anh không giống một chút nào so với tưởng tượng của anh thì em sẽ rất đau khổ.”

Lăng Khiên nhíu mày, mồ hôi lạnh chảy từ trán xuống mặt anh.

“Em cảm thấy sao?”

“Em nói anh vĩnh viễn sẽ không làm em tổn thương.”

Lăng Khiên nâng mặt cô lên, ánh mắt chăm chú nhìn cô, một lúc lâu cúi đầu hôn nhẹ vào trán cô nói: “Yên Yên, em vẫn như vậy mà tin tưởng anh sao?”

Đồng Yên cười cười: “Tất nhiên rồi. Em đã nói với ba em rằng có lẽ anh đang giấu em điều gì đó, nhưng tuyệt đối sẽ không gạt em!”

Lăng Khiên cảm thấy ngực mình bị cảm xúc ấm áp và ngọt ngào vô cùng vây kín, ngay sau đó bụng dưới lại nóng lên. Anh cầm lấy cánh tay đang đặt trên bụng mình từ từ kéo xuống dưới, cuối cùng đặt tay cô lên cái vật đang nóng bừng bừng kia nắm chặt. (Vi: ặc ặc sặc sặc >”<).

Khuôn mặt nhỏ nhắn của Đồng Yên nháy mắt đỏ bừng, mới vừa quay người một cái đã nghe giọng nói khàn khàn anh.

“Yên Yên của không đợi được nữa hả?”

Đồng Yên lườm anh, rồi cũng theo anh một trận cười khẽ. Cuối cùng cả người cô bị anh bế lên.

Lăng Khiên đặt cô trên giường, mặt anh áp lấy mặt cô. Anh cũng không trực tiếp hôn cô mà đưa tay vuốt ve khắp khuôn mặt nhỏ nhắn của cô, cuối cùng ngón trỏ dừng lại trên đôi môi đỏ mọng của cô mà vuốt ve.

Đồng Yên bị anh trêu chọc mà cả người nóng ran, ngực phập phồng thở hổn hển. Một lát sau, đột nhiên cô ngẩng đầu nhìn anh, hai tay ôm lấy cổ anh, trở mình đè anh ở phía bên dưới. Nhìn thấy ánh mắt kinh ngạc của anh cô xấu xa cười cười, cúi đầu ghé vào lỗ tai anh nói nhẹ nhàng: “Chờ đấy, em sẽ ăn anh sạch sẽ cho coi.”

Lăng tổng tài của chúng ta xưa nay luôn luôn trấn định, không hề sợ hãi bấ cứ điều giờ hiện giờ đã hoàn toàn hóa đá =)).

Triền miên dây dưa xong thì tất nhiên không thể thiếu việc cảm thụ “sự sung sướng” và nghỉ ngơi lấy lại sức, cho nên đến khi hai người tỉnh dậy lần nữa thì đã là giữa trưa =.=. Vừa định rời giường thì Đồng Yên nhận được điện thoại của mẹ mình bảo cô về nhà ăn cơm trưa, trước khi cúp máy còn đặc biệt thêm một câu: “Cả hai đứa cùng về đi.”

Lăng Khiên hai tay lại ôm lấy eo cô cười hỏi: “Làm gì mặt mày lại bí xị ra rồi?”

Đồng Yên trong chăn tiến vào trong ngực anh rầu rĩ nói: “Mẹ nói là chúng ta cùng trở về ăn cơm.”

Lăng Khiên hai tay nghịch tóc cô, lười biếng cười cười: “Vậy thì trở về thôi.”

Cô cầm lấy ngón tay anh cắn cắn: “Nghĩ lại không khí bữa cơm tối qua nặng nề như vậy, đừng nói anh, ngay cả em cũng không tiêu hóa nổi.”

Anh kéo cô ngồi dậy, vuốt vuốt tóc cô sau đó ngồi xuống mép giường, hướng cô ngoắc ngoắc ngón tay rồi bẻ bẻ cổ.

Đồng Yên cười hì hì, thân thể bị bọc ở trong chăn, tiếp lại sau lưng anh giúp anh xoa bóp bả vai. Một lúc sau nghe giọng anh vang lên khàn khàn mà khiêu gợi: “Em chỉ cần ngoan ngoan ăn cơm thôi, còn lại cứ  giao cho anh.”

Cô ôm lấy cổ anh, hôn mạnh một cái vào mặt anh, sau đó đầu cô áp vào cổ anh cọ cọ, cuối cùng mềm nhũn nói: “Em luôn luôn ủng hộ anh. Cố lên!”

Anh hai tay kéo lại cái người đang muốn rời khỏi kia vào trong lòng mình ôm lấy, mân mê trên đôi môi đỏ hồng của cô hung hăng hôn nói: “Nghĩ khá lắm. Anh lại muốn rồi, nếu trên tinh thần ủng hộ thì lại phục vụ đi.”

Đồng Yên kháng nghị nhưng Lăng Khiên đâu có đồng ý. Cô vừa mới lấy lại sức thì lại bị anh ăn thịt một lần nữa.

*

Không khí bữa cơm trưa nay so với tối hôm qua lại càng quỷ dị.

“Chú Đồng, cháu mới chú một chén.” Lăng Khiên cầm chén rượu cực kỳ cung kính cười nói.

Ba cô cau mày nhìn anh, nhưng không hề cầm lấy chén rượu.

Lăng Khiên không nói gì thêm, chẳng qua là cười rồi cầm chén rượu chờ đợi.

Mẹ cô nhìn vẻ mặt kiên định của anh một bộ không biết làm sau nhìn thần thái của chồng mình.

Đồng Yên chẳng dám nhìn ai, vùi đầu ăn cơm.

Năm phút đồng hồ sau, ba Đồng Yên cầm chén rượu lên, đụng chén Lăng Khiên một cái, không nói gì uống cạn một hơi, sau đó hai chân mày đang nhíu chặt lại khẽ buông lỏng.

Lăng Khiên nhìn sự tình có biến hóa thì không để ba Đồng Yên thấy nụ cười của mình, sau đó lại rót cho mỗi người một chén nữa. Lúc anh cầm chén rượu lên, nghe được giọng nói trầm thấp của ông: “Tám mươi năm trước không phải uống rượu Mao Đài như vậy.”

Anh cười, cúi đầu đáp lời: “Người Trung Quốc uống rượu thì lần đầu gặp sẽ uống ba chén. Cháu lần đầu tiên uống rượu cùng chú, dĩ nhiên phải kính chú ba chén rượu rồi ạ.”

Ba Đồng Yên lần này chỉ dừng lại vài giây đồng hồ rồi lại cầm chén rượu lên, khẽ chạm qua chén Lăng Khiên rồi uống xuống.

Trước lúc uống chén thứ ba, Lăng Khiên gắp cho Đồng ba một chút thức ăn, nhìn ông ăn vài miếng rồi mới uống hết chén rượu.

Sau khi ngồi xuống nhìn ánh mắt ân cần của Đồng Yên, anh hướng cô mở to hai mắt, chọc cô suýt nữa cười ra tiếng.

Đồng Yên ngẩng đầu nhìn thấy hai chân mày của ba mình đã giãn ra, vừa múc một bát canh định đưa cho ông thì lại nghe ông nói: “Đưa cho cậu ta. Uống rượu mạnh nhiều quá sẽ tổn thương dạ dày, uống chút canh ấm đi.”

Đồng Yên khẽ cắn môi nhìn ba mình cười cảm kích, sau đó đem bát canh đặt trong tay Lăng Khiên. Lăng Khiên nhận lấy cười nói: “Cảm ơn chú Đồng.”

Sau đó không khí cũng dễ chịu hơn rất nhiều. Mặc dù Đồng ba không hay nói chuyện nhưng mà vẻ mặt nhu hòa đi rất nhiều. Đối với việc Đồng Yên gắp thức ăn cho Lăng Khiên thì cũng làm như không thấy. Bữa ăn được coi như là vui vẻ đi.

Sau khi ăn xong, Đồng Yên đã thấy mặt Lăng Khiên trắng bệnh như  tờ giấy, cô lấy cớ  dẫn anh ra ngoài đi dạo một chút rồi kéo anh ra cửa.

Đến phòng trọ, Lăng Khiên nôn hết những gì đã ăn ra, sau đó nằm thẳng người trên giường, Đồng Yên đau lòng ôm lấy anh và xoa dạ dày cho anh, hốc mắt đều đỏ lên.

Anh giơ tay bóp mũi cô cười: “Anh không sao đâu, nghỉ một chút rồi khỏe thôi.”

Đồng Yên ngả đầu trên ngực anh, anh lại nhẹ nhàng nói: “Chỉ cần có thể đạt được mục đích thì đau dạ dày như vậy rất đáng giá.”

Đồng Yên hít hít mũi nói: “Anh có chai rượu này từ lúc nào vậy? Hơn nữa em cũng không nhớ khi nào thì nói với anh là ba em thích uống rượu Mao Đài?”

Lăng Khiên ôm cô, ngực phập phồng thở khó khăn: “Anh trước đó đã hỏi ba anh rồi. Ông ấy nói rằng lúc ba em còn tại vi rất thích uống Mao Đài, hơn nữa đối với rượu tám mươi năm trước vô cùng yêu quí.”

Đồng Yên sửng sốt: “Ba anh biết anh theo em về nhà à?”

Lăng Khiên gật đầu: “Anh nói với ông ấy trước rồi. Thật ra thì ban đầu đối với việc kia, ông ấy đối với ba em cũng có áy náy. Chẳng qua là vì thể diện nên ngại không gặp ba em thôi. Lần nay anh nói về nhà cùng em, ông ấy lập tức chỉ chiêu cho anh.”

Đồng Yên nghe giọng nói khó nhọc của anh, anh không ngừng hít thở mạnh thì đau lòng vỗ vỗ lưng anh nói: “Đừng nói chuyện nữa, anh nằm nghỉ đi. Đau dữ dội thế sao?”

Lăng Khiên hai tay ôm chặt lấy eo cô, cúi đầu đáp một tiếng. Qua một lúc lâu mới vui vẻ nói: “Yên Yên, thật ra thì ba em thật đáng yêu. Haha!”

Hết chương 33.

Rượu Mao Đài: Mời tra google. Giải thích dài dòng lắm😦.

38 responses »

  1. hay qua nang oi,
    muon cuoi duoc con gai nha nguoi ta thi phai vay thoi, lay long cha vo truoc chu, kaka
    thanks nang

  2. Thanks.cố lên nha.thuj thj m kug cố gắng m0j ngay 1 c dj cko m0j ng thỏa lòng m0g đợi ha.k0n pon ăn trộm, ăn cắp kia nếu wá đáng wá thj đành kaj pass vào thôj m a .(đường cùng a)

  3. Tks ss ! Từ giờ ngồi rình từ 8h30 đến 10h kiểu gì cũng có tem (tem rơi trong khoảng time này^^)

  4. Yeah!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!
    Đọc truyên thôy😀 chờ mún mòn răg r`😀

  5. tình cảm của 2 người trong giai đoaạn này thật ngọt ngào, hạnh phúc, hi vọng 2 người sẽ đc sống mãi trong cảm giác này:)):))
    Thanks bạn nhiều!!!

  6. Thanks tỉ nhiều lắm. Ngày nào e cũng vào hóng. E k trách tỉ đâu, edit vất vả lắm muk. À tỉ cũng xem MU – barca à? MU của e thua r, e khóc nãy h hix

  7. “Ông ấy nói anh lòng dạ quá sâu, nói rằng em sẽ không nhìn thấu được anh, còn nói rằng nếu một ngày em có phát hiện ra anh không giống một chút nào so với tưởng tượng của anh thì em sẽ rất đau khổ.”
    tềnh yêu sai chỗ của “anh kìa” phải là ” của em “

  8. ekkkkk,hehe,iu ti?ti? Vi nhiu nhiu lam lam lun y,ti? cu an no ngu lay suc ma tip tuc edit cho tui e nha,………..y ma tu chuong 28 toan canh XXOO nhiu nhiu thi phai,heheh em nghi nen de ra18+ thi hon,chu may nhoc ma doc thi……….eo oi

  9. Pingback: Top Posts — WordPress.com

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s