Ngoan – Chương 32

Định dạng bài viết: Tiêu chuẩn

Chương 32: Cha mẹ phản đối

Năm ngày sau, Lăng Khiên vẫn không thấy Tiếu Diệc Trần đến gặp mình, trong lòng có chút khó chịu cùng Đồng Yên trở về nhà thăm ba mẹ cô. Ba mẹ Đồng Yên ở một huyện không lớn lắm, cách thành phố G gần ba giờ đi xe. Trên suốt đường đi, Đồng Yên vẻ mặt có chút mệ mỏi, mà Lăng Khiên trong lòng cũng không thoải mái cho nên hai người căn bản không nói chuyện gì với nhau.

Khi đến nhà Đồng Yên, chỉ có mẹ cô ở nhà. Bởi vì trước khi đi cô đã báo trước với mẹ, nói rằng sẽ cùng với Lăng Khiên trở về nhà thăm hai người cho nên mẹ cô cũng không có ngạc nhiên lắm. Bất quá ánh mắt mẹ cô nhìn Lăng Khiên lộ ra tia bài xích cùng không vui. Bà dẫn hai người vào phòng, rót cho Lăng Khiên chén nước rồi sau đó đi vào trong bếp.

Đồng Yên đứng ở bên cạnh Lăng Khiên, nắm lấy tay anh nói thật nhỏ: “Thật xin lỗi, mẹ em cho rằng chúng mình ở cùng một chỗ là do anh bức em. Em đảm bảo sẽ mau chóng giải thích rõ ràng với mẹ.”
Cô chưa nói cho anh biết việc Tiếu Diệc Trần trở về nói chuyện với ba mẹ cô. Cô cảm thấy chỉ cần hai người cùng nhau trở về và giải thích thật tốt cho ba mẹ là được.

Sắc mặt anh có chút nhục nhã, nhưng cũng biết đó không phải là lỗi của cô, tay anh nhéo mũi cô một cái nói: “Đi vào giúp mẹ em đi. Anh xem tivi một lát.”

Đồng Yên có chút áy náy gật đầu, hôn lên mặt anh một cái rồi xoay người đi vào trong bếp.

Mới vừa vào đến nơi, mẹ cô đã đóng kín cửa phỏng sau đó kéo tay cô nhỏ giọng nói: “Yên Yên, con thực sự ở cùng một chỗ với cậu ta à?”

Quan hệ của cô với ba mình tương đối không tốt, nhưng cô với mẹ lại rất tốt. Cô ôm lấy mẹ mình cố nói: “Mẹ, mẹ cũng thấy mà, con không hề bị bức hiếp một chút nào cả. Con thật sự yêu anh ấy.”

Đồng mẹ thở dài một hơi, kéo tay cô xuống, sửa sang đầu tóc cô nói: “Ba con sẽ không đồng ý đâu.”

Cô ảm đạm nói: “Ba con là bởi vì sợ con ủy khuất mới không đồng ý, hay là còn những lí do khác nữa hả mẹ?”

“Thật ra thì hôm đó khi gọi điện cho con, mẹ đã suy nghĩ rất cẩn thận rồi. Mẹ cũng biết Tiếu Diệc Trần nói dối, nhưng là ba con cứ cố chấp cho rằng nhất định là Lăng Khiên đã ép buộc con, sau đó hai đứa từ từ mới có tình cảm. Hơn nữa, Yên Yên à, con hẳn là rõ ràng mặc dù ba con chưa nói. Ông ấy đối với Lăng gia vẫn còn có thù oán, tuy nói lúc ấy là do con thoái hôn trước, nhưng mà ba Lăng Khiên không nói hai lời trực tiếp cách chức ông ấy, còn ức hiếp sẽ đem tất cả tài sản của ông ấy thu lại và xây cất. Đây mới thực sự là làm cho người ta khó có thể chấp nhận được.”

Đồng Yên cúi đầu rửa rau, trong lòng cảm thấy thực khổ sở. Ban đầu cô đã quá tùy hứng rồi, cô cũng không biết nếu như quay lại thời điểm đó một lần nữa cô có thể tiếp tục quyết định như thế nữa không. Cô cảm thấy thật xấu hổ đối với ba mình, xấu hổ cả với Lăng Khiên nữa.

Cô không nói gì, chẳng qua là hai mắt đỏ hồng.

Mẹ vỗ vỗ tay cô nói: “Một lát nữa khi ba con trở về, con đừng chọc cho ông ấy tức giận. Trong thời gian này tim ông ấy không được tốt, có chuyện gì cứ từ từ mà nói. Nếu như ông ấy phản đối, trước hết con cứ thuận theo đã, sau đó tính tiếp.”

Cô mím môi đáp: “Mẹ, con biết rồi.”

Đồng mẹ yêu thương nhìn con mình, một lát sau nói thêm: “Đúng rồi, tối nay cậu ấy sẽ nghỉ ngơi ở đâu?”

Đồng Yên cúi đầu suy nghĩ một chút: “Ăn cơm xong con sẽ đưa anh ấy đi tìm nhà trọ.”

Đồng mẹ vui mừng gật đầu: “Đúng vậy. Nhà ta nhỏ, nên tìm phòng trọ cho thoải mái.”

Trước thời gian ăn cơm tối thì Đồng ba trở về. Khi thấy Lăng Khiên thì sững sờ, cau mày lại, cũng không chào hỏi một câu trực tiếp đi vào trong phòng ngủ.

Lăng Khiên mím chặt môi cúi đầu, hai tay nắm chặt thành quyền sau đó cười cười an ủi Đồng Yên, xoa xoa hai mắt đã đỏ hồng lên của cô.

Không khí trên bàn ăn vô cùng nặng nề và quỷ dị. Đồng ba chỉ vùi đầu ăn cơm, trước khi ăn nói đúng một câu dặn dò Đồng Yên “Ăn nhiều một chút” xong không nói gì nữa. Đồng mẹ cũng chỉ giúp cô gắp thức ăn. Lăng Khiên cơ hồ không nhúc nhích đũa. Đồng Yên muốn gặp cho anh mấy món ăn, ngẩng đầu lại nhìn thấy ánh mắt sắc bén của ba mình thì đành buông đũa.

Sau khi ăn cơm xong, Đồng ba đứng lên nói với Lăng Khiên: “Đi vào thư phòng nói chuyện với tôi một chút.” Rồi rời đi thẳng.

Lăng Khiên đứng lên chào hỏi Đồng mẹ, vỗ vỗ tay Đồng Yên rồi theo Đồng ba vào thư phòng.

Cô cắn chặt môi nhìn bóng lưng quật cường của anh, trong lòng cảm thấy vô cùng đau đớn. Có lẽ cô không nên cùng anh trở về, cô cho rằng chẳng qua ba cô chỉ lo lắng cô bị Lăng Khiên uy hiếp ở cùng một chỗ mới phản ứng như vậy, cô cho rằng tình thương của ba đã mất từ lâu đã trở lại một lần nữa. Nhưng hôm nay thì tình hình căn bản không đơn giản như cô nghĩ. Ba cô vẫn không tha thứ cho cô.

Trong thư phòng.

Đồng ba chờ Lăng Khiên đi vào, sau đó đóng cửa phòng lại, đi tới trước bàn đọc sách, kéo ngăn kéo ra lấy ra một phòng thư, không nói gì đưa tới trước mặt Lăng Khiên.

Lăng Khiên nhận lấy rồi mở phong thư ra. Ở bên trong là một tấm chi phiếu.

“Chỗ này là số tiền hồi đó cậu đưa cho tôi, bây giờ thì tôi trả lại cho cậu. Cậu hãy rời khỏi Yên Yên đi. Tôi không đồng ý và không cho phép hai đứa ở chung một chỗ.”

Lăng Khiên nắm chặt phong thư ở trong lòng bàn tay, cúi đầu trầm mặc một hồi sau đó nhìn về phía ba Đồng Yên, ánh mắt chân thành mà kiên định: “Chú Đồng, cháu biết ban đầu là nhà cháu không đúng. Tổn thương mà ba cháu gây ra cho chú không thể xóa nhòa đi được, cháu thật sự xin lỗi. Nếu như có thể cháu nguyện ý dùng mọi cách nào để bù đắp lại mọi tổn thất thay ông ấy. Nhưng mà cháu sẽ không buông tha Yên Yên. Cháu yêu cô ấy, mà cô ấy cũng yêu cháu. Cháu sẽ mang lại hạnh phúc cho cô ấy.”

Đồng ba nghe được lời anh nói cũng không có tức giận, chỉ cảm thấy mệt mỏi vô cùng, dựa lưng ngồi trên ghê sa lon. Lăng Khiên nhìn hô hấp ông có chút khó khăn và dồn dập thì vội vàng đi ra mở cửa sổ, sau đó ngồi xuống giúp ông xoa ngực.

Qua chừng mười phút, sắc mặt Đồng ba có chút tốt hơn, nhìn Lăng Khiên nửa ngồi bên cạnh mình mới khoác tay nói: “Cậu không cần phải làm như vật đâu. Tôi tuyệt đối sẽ không đồng ý cho Yên Yên ở cùng một chỗ với cậu. Nếu như cậu không chịu buông tha cho Yên Yên, tôi chỉ có thể buộc Yên Yên phải quyết định lựa chọn giữa cậu và ba mẹ nó thôi.”

Ánh mắt Lăng Khiên bỗng dưng trở nên lạnh lẽo dị thường, chớp mắt một chút sau đó đứng lên lui về sau, giọng anh vô cùng thấp: “Chú Đồng, Yên Yên thân sinh là con gái của chú, tại sao cho đến tận bây giờ chú cũng chưa bao giờ vì cô ấy mà suy nghĩ một chút. Bốn năm trước chú đem gả cô ấy cho cháu để đổi lấy bình yên cho gia đình mình, bây giờ chú lại buộc cô ấy phải lựa chọn giữa người nhà cùng người yêu. Như vậy có phải là quá tàn nhẫn hay không?”

Đồng ba đầu cúi thấp, cả người lộ ra vẻ già nua. Ông nói: “Cho dù tàn nhẫn nhưng tôi vẫn có tư cách làm vậy, bởi vì tôi là ba nó, tôi có quyền lựa chọn cho nó một người chồng thích hợp. Mà người đó tuyệt đối không phải là cậu.”

Hai tay anh nắm chặt thành nắm đấm: “Vì sao?”

“Bởi vì cậu lòng dạ hẹp hòi, đối với nó thiếu hụt sự tin tưởng và tôn trọng tối thiểu cần phải có.”

Lăng Khiên cả người run rẩy: “Cháu không rõ ý của chú.”

Đồng ba ngẩng đầu nhìn anh, ánh mắt sắc bén vô cùng: “Nếu như Yên Yên biết cậu vẫn còn đối phó với Tiếu Diệc Trần, hơn nữa còn có ý đồ thu mua Trần Dương, nó sẽ nghĩ như thế nào? Nó còn có thể yêu cậu được như bây giờ hay sao? Cậu luôn miệng nói yêu Yên Yên, nhưng mà sau lưng lại dùng thủ đoạn hèn hạ đi uy hiếp đối thủ cạnh tranh của mình. Nếu như Yên Yên thật lòng yêu cậu, cậu tại sao lại dùng thủ đoạn hèn hạ như vậy đối phó với Tiếu Diệc Trần. Tất cả cũng chỉ có thể nói rõ rằng, Yên Yên vẫn luôn luôn yêu Tiếu Diệc Trần, cho nên, tôi sẽ không đem con gái mình đưa vào miệng cọp. Chỉ cần tôi còn một hơi thở, cậu đừng có nghĩ trở thành con rể của Đồng gia này.”

Lăng Khiên cúi đầu thật lâu không tìm ra lời nào để phản bác, một loại sợ hãi từ từ dâng lên bao vây lấy tim anh. Nếu như Yên Yên không tha thứ cho anh, nếu như Yên Yên không hề yêu anh nữa thì anh nên phải làm cái gì đây?

Đồng Yên một mình ngồi trên salon ở phòng khách, ánh mắt thỉnh thoảng nhìn về phía cửa thư phòng. Bọn họ đã vào trong đấy nói chuyện một giờ rồi, cô cảm thấy thật bất an, mấy lần định đứng lên đi tới gõ cửa nhưng vẫn cố gắng kiềm chế ý muốn đó. Cửa phòng đã mở ra, cô lập tức theo bản năng đứng dậy, vội vàng chạy tới trước mặt người đàn ông đi ra từ bên trong.

“Anh làm sao vậy? Không thoải mái hả? Sắc mặt sao khó coi như vậy?” Đồng Yên vịn lấy tay anh, lo lắng hỏi han.

Lăng Khiên cúi đầu nhìn cô cười cười có vẻ miễn cưỡng nói: “Không có chuyện gì đâu. Cùng anh ra ngoài tìm phòng trọ nhé.”

Đồng Yên nhìn về phía thư phòng một cái, thấy ba mình không có dấu hiệu ra ngoài, cô kéo tay anh tới bên cạnh bàn anh, sau đó đem bát cháo tới trước  mặt anh: “Buổi tối anh chẳng ăn chút cơm nào, em nấu cháo cho anh đây. Anh ăn một chút đi, nếu không dạ dày lại khó chịu.”

Lăng Khiên mím chặt môi, cúi đầu ngây ngốc chốc lát, sau đó vươn hai tay ôm thật chặt cô vào trong ngực. Đồng Yên cũng không phản ứng, để mặc anh làm như vậy.

Qua thật lâu, Lăng Khiên mới buông cô ra, sau đó cười cười, ngoan ngoãn ăn cháo.

Ăn xong bát cháo, Đồng Yên nói với mẹ một tiếng rồi cùng Lăng Khiên đi tìm nhà trọ. Bởi vì huyện thành nhỏ nên nhà trọ tốt nhất cũng chỉ bé bé và sạch sẽ mà thôi.

Sau khi đặt phòng xong, Lăng Khiên ngồi ở trên giường, đem cô ôm vào trong ngực, trong mắt đều là bất an và lo lắng không thôi.

 Cô hỏi: “Vừa nãy ba em nói gì với anh vậy?”

Lăng Khiên mạn bất kinh tâm trả lời: “Em cảm thấy ông ấy nói gì với anh?”

“Nói anh rời xa em phải không?”

Anh có chút khổ sở cười cười: “Ông ấy nói rằng trừ phi ông ấy chết, nếu không không bao giờ để anh làm con rể Đồng gia.”

Cô run lên, luống cuống sợ hãi nhìn anh: “Ông ấy nói như vậy thật sao?”

Anh hôn một cái lên trán cô nói: “Đúng vậy. Anh bây giờ đã biết cái tính bướng bỉnh của em được di truyền từ ai rồi. Ba em tuyệt đối còn khó đối phó hơn em gấp trăm lần. Thật là nhức đầu quá đi mất.”

Cô đưa tay ôm lấy cổ anh nói nhỏ: “Vậy anh chuẩn bị làm gì bây giờ?”

Anh ôm cô nằm ngã xuống giường: “Có thể làm cái gì được. Đành đi một bước tính một bước thôi.”

Cô gục ở trên ngực anh, duỗi ngón tay ra ở trên mặt anh chọc chọc, cười nói: “Không nghĩ tới đường đường là Lăng tổng cao cao tại thượng lại có lúc nhụt chí.”

Lăng Khiên bắt được ngón tay cô khẽ cắn: “Ai nói anh nhụt chí? Anh bây giờ chỉ tạm thời chưa nghĩ ra được cách đối phó tốt nhất thôi.”

Đồng Yên bò bò về phía trước, ánh mắt nhìn anh cười hì hì: “Nếu không em bù cho anh nhé?”

Lăng Khiên nhắm mắt cười khẽ: “Tiểu quỷ.” Nói xong cũng trở mình đem cái người không biết trời cao đất dày kia áp dưới thân mình.

Hết chương 32

49 responses »

  1. Yêu Yên tỷ quá đi mất, tỷ luôn biết cách an ủi Khiên ca, hí hí! Nhưng e thấy cha của tỷ thật không biết lý lẽ, chỉ nghe lời nói từ 1 phía, ban đầu cũng là ôn gý nói dối Khiên ca là tỷ chưa có người yêu nên Khiên ca mới muốn lấy tỷ, bây giờ lại sống chết không cho! Bó tay vs ông này luôn. Chỉ tại ông ý tham nhũng chứ cũng chả thể trách được papa anh Khiên aaaaa…
    Thanks ss edit ạ! Yêu ss lắm lắm…

  2. haha, Đồng Yên thực sự dã yêu Lăng Khiên sâu đậm oy, hi vọng 2 anh chị sẽ sớm vượt qua mọi trở ngại để đến đươc hạnh phúc!!!

  3. Aizzzzzz!Hok biết LK sẽ làm j để lấy đc niềm tin của bố vợ tương lai đây!!!!

  4. chắc chap sau lại là phần 2 ng` chia cắt cho mà xem baba of ss yên ls ý nhỉ nge lời of tiêu tổng lm` j p? suy ngĩ vì con gái mình chứ

  5. ^^ lần này là Đồng Yên chủ động à. hơ hơ, cô nàng này cũng ghê đấy chứ. hihi, truyện càng lúc càng hay. Đến giai đoạn kịch tính rồi.

  6. thanks bạn nhiều, hi vọng Lang Khiên có thể đối phó, mong hai người mau được hạnh phúc.

  7. nói thật là mình ko thik cách dịch này cho lắm, rất nhiều từ nghe khó hiểu và ko thấy hay lắm. VD mấy chương trước thì dùng ” mi tâm” – chả bit là gì luôn, còn nhìu từ nữa. Còn chương này thì cứ “Đồng ba” và “Đồng mẹ”. Thấy nó cứ thế nào ấy. Đây chỉ là những suy nghĩ của mình thôi, có gì mạo muội thì mong các bạn bỏ qua nhé. Thankssssss

  8. Ôi, mỗi ngày post 2 chương đi bạn, hic. Truyện rất hay, phong cách dịch cũng tốt, làm vốn từ của mình càng thêm phong phú, tks bạn nhìu lắm. Hi vọng 1 lần đc bóc tem…^_^

  9. @Cupid: Cảm ơn bạn đã thẳng thắn góp ý :X. Tớ rất thích những comment như vậy. Tớ giải thích một chút vậy.

    “Mi tâm” là chỗ khoảng trống giữa hai lông mày ý bạn, nhiều người mệt mỏi, đau đầu thì hay xoa bóp ở chỗ đấy ^^. Còn tớ đau đầu toàn xoa hai bên thái dương :D.

    “Đồng ba” và “Đồng mẹ” là vì trong truyện không cho tên rõ ràng của 2 người, ko thể lúc nào cũng ba Đồng Yên, mẹ Đồng Yên được, nó rất lặp từ ^^. Bình thường nếu có tên tớ sẽ dùng tên của người đó, ví dụ như Ông A, bà B,… không thì ba cô, mẹ cô,… Những ở đây tớ đều dùng ba cô. mẹ cô rồi nên chuyển sang Đồng ba, Đồng mẹ ^^. Nhưng nếu mọi người không thích thì tớ sẽ sửa.

    Cảm ơn bạn nhiều :X, và xin lỗi vì đã không giải thích rõ ràng. Mi tâm xuất hiện trong nhiều truyện, nên tớ nghĩ mọi người đều biết hết rồi, với cả ko thấy ai thắc mắc nên ko giải thích. Nào ngờ còn nhiều người không biết.
    Từ giờ có chỗ nào chưa được hay có chỗ không hiểu thì mọi người cứ thẳng thắn com góp ý để tớ edit truyện hoàn chỉnh hơn nhé ^^. Tớ yêu những người thẳng thắn :D.

  10. Hj, hoa ra “mi tam” la cho day ah? Minh cu nghj la thaj duong hay tren tran’ co. Cam on ban da gjaj thik ha. Truyen hay lam, cang doc cang hap dan

  11. Ế ế, trong truyện thấy Lăng Khiên hôn lên trán rồi xuống mi tâm, mềnh cũng đoán ngay đc rồi. Phục mình quá đi! Hehe, ngồi rình chap 33 mà lâu quá. Ôi, ss post tiếp Yêu là phải điên cuồng mà chiếm đoạt đi. Vừa ghé bên Tàng thư viện nhưng đọc khó hiểu wá à. Có phải kết thúc rất bi thảm k? Huhu

  12. Thanks. Ui. Giờ mình mới biết ” mi tâm ” là thế. Trước cứ hiểu đâu đó quanh mắt thui :D. Phải cố gắng học tập LK thôi ;)) !!~~

  13. neu day la mot cuoc kinh doanh toi thay ban se bi pha san lam an ma cu bac khach hang phai cho,ban qua ranh roi va ham choi, hua da roi kg lam dung loi hua vay thi ban dung co hua nha ban, ban that dung la con nit qua di

    • 😀 Đâu phải chuyện gì cũng như kế hoạch của mình được đâu bạn. Ví dụ như bạn đã edit xong 1 chương truyện mà chưa hài lòng về nó thì nên giữ lại để chỉnh sửa cho hoàn thiện, hơn là cứ post bừa lên cho có. Chẳng lẽ lỡ hẹn post truyện bị cho là rảnh rỗi và ham chơi? Tớ thấy chính việc cắm đầu vào máy tính để edit truyện mới là rảnh rỗi và ham chơi ^^. Với nhiều người thì hè là kì 3 đấy bạn ạ.:DĐấy là lí do chủ quan, còn lí do khách quan thì có thể do mất điện hay chưa hợp thời gian phụ huynh cho phép chẳng hạn, chuyện này thường xuyên xảy ra bạn nào cũng có thể hiểu.
      Tuy nhiên đồng ý với bạn, từ bây giờ chắc tớ sẽ dặn em Vi là không hứa gì nữa, cảm thấy thích hợp lúc nào thì post lúc ấy cho đỡ “rảnh rỗi và ham chơi”

  14. truyện sẻ còn rắc rối và trắc trở giữa TY của 2 ng cho mà xem, nhưng cuối cùng họ cùng sẻ đến đc bến bờ Hp thôi,…thế mới hấp dẫn chúng ta chứ,..hj mình yêu Lăng Khiên wa, ty của A rất giống ng iu mình wa!!

  15. uhm dau biet dau vi moi lan thay lau qua kg thay post chuyen len thi Vi lai nt xin loi noi la di choi, ma minh thay moi lan tre hen nhu vay dieu dung vao nhung ngay cuoi tuan het nen kho tranh nguoi ta nghi ngo, doc tieu thuyet tinh cam la mot so thich cua nhieu nguoi kg gan gep vao ranh roi ham choi dc nhu ban thich di xem phim thi ban phai sap sep thoi gian de xem phim vay thoi

  16. ời, mà tớ thấy edit truyên TQ vẫn nên để một số từ hán việt, nó vẫn hay hơn vì nhiều từ khi chuyển qua tiếng việt nghe nó rất thô khiến lời văn ko mượt mà, edit truyện ko thể 100% thuần việt đc, nếu muốn như thế tốt nhất cứ đọc truyện VN cho nó êm, cơ mà tớ vẫn thích truyện nhà ve edit ^^ thank nàng nhé

  17. Tiếu Diệc Trần đểu giả… đi phá hoại hạnh phúc nhà ng ta. Cơ hội qua tay rồi k nắm lấy đk lại còn dùng thủ đoạn. Ghét…

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s