Now-18.2

Standard

Dịch: Hanghulis

“Cô có biết ai đó nói hay có thù hằn gì với cô Worth không?”

Cô định nói chỉ có Richard thôi. Tạ ơn trời là anh ấy đã tự bào chữa cho mình rồi. “Không. Candra và tôi chỉ có quan hệ làm ăn, chứ không phải bạn bè. Nhưng tôi thích cô ấy,” cô nhẹ nhàng nói, hơi cúi xuống. “Cho đến ngày hôm đó, tôi chưa từng thấy cô ấy xuất hiện mà không lịch sự và thân thiện với mọi người như vậy.”

Cả hai cùng cười với cô. “Đó là tất cả những câu hỏi chúng tôi có.” Cảnh sát Aquino nói, gấp cuốn sổ tay lại. “Cám ơn cô đã bớt chút thời gian cho chúng tôi, cô Sweeny.”

“Không có gì.” Cô đi cùng họ ra phía cửa.

Khi họ bắt đầu rời khỏi, Aquino đứng lại và quay lưng lại. “Cô có định rời khỏi thành phố không cô Sweeny? Chỉ đề phòng trường hợp chúng tôi có thêm một vài câu hỏi thôi.”

“Không,” cô nói. “Tôi sẽ không đi đâu cả.”

Ngay sau khi họ đi khỏi, Sweeny chạy tới chỗ điện thoại gọi cho Richard, sau đó đặt nó xuống mà không quay số. Không ích gì khi để anh phải lo lắng vì chuyện này. Cảnh sát chỉ hỏi một vài câu hỏi thôi. Cô cho là tất nhiên cô không có cách nào chứng minh mình không rời khỏi nhà suốt cả đêm, nhưng cũng không thể có chuyện cô từng ở nhà Candra, nên sẽ không có bằng chứng nào nhận ra cô có liên quan gì tới vụ giết người. cô không có gì phải lo lắng.

Dù ý tốt nhất là tránh xa phòng tranh, nhưng sau bữa trưa và dọn dẹp xong cô bắt đầu nghĩ tới về bức tranh. Cô thật sự đã không kiểm tra nó ngày hôm qua, nhìn nó chỉ đủ lâu để nhận ra Candra. Cô không muốn lại nhìn thấy nó, nhưng cô biết mình phải làm vậy. cô phải hoàn thành nó. Dường như cảnh sát không có chút manh mối nào, nếu không họ đã không tới hỏi cô, nên trừ khi cô hoàn thành bức tranh không thì tên giết người có lẽ sẽ cao chạy xa bay.

Một ngày khác hai ngày trước đúng không nhỉ? Hay là ba? Cô đã vẽ bức tranh khi vẫn thức giấc. Nếu cô lại có thể làm thế, lần chấn động với cơ thể cô sẽ không nghiêm trọng và cơn lạnh sẽ không quá tồi tệ. cô không muốn trải qua chuyện giống như sáng hôm qua, thậm chí cho dù giờ cô biết có thể tự mình vượt qua được.

Dù vậy khi cô bước vào phòng tranh cô cũng không thể buộc mình đi thẳng tới chỗ bức tranh. Cô đi loanh quanh nhìn những bức tranh khác chưa hoàn thành, những bức khác đã hoàn thành, nhớ lại mỗi chủ đề có những khó khăn hay tuyệt vời thế nào. Đối với cô, ngắm lại những bức tranh của mình giống như người khác xem lại cuốn album ảnh để rồi nhớ lại những ký ức thuộc về quá khứ.

Nhưng cuối cùng cô bước tới bức tranh chưa hoàn thành, và cô dừng lại thấy lạnh và hoảng hốt vì sức mạnh lạnh lẽo của tác phẩm này. Nỗi kinh hoàng trong những giờ phút cuối cùng của Candra dường như thu hút sự chú ý ngay lập tức với bức tranh, cũng như sự hư vô của cái chết. và còn có mối đe dọa, nhìn từ vị trí đứng của người đàn ông phía trên cô có một cảm giác hài lòng hả hê đến buồn nôn.

Cô nhìn vào chỗ trống dành cho gương mặt người đàn ông, và cô cảm thấy một cảm giác chênh vênh, mờ nhạt nhưng dễ nhận ra. ánh nhìn của cô dường như thu hẹp lại, tập trung vào bức tranh.

Tiếng chuông cửa kêu là một sự xâm nhập khó chịu, khiến cô giật mình. Cô mất đi sự tập trung, cảm giác tăng lên khi nhìn thấy một cái gì đó không hề có ở đây. Cô lẩm bẩm rồi bước tới cửa.

Vị khách không mong đợi này là Kai, bàn tay anh ta đầy những bức tranh được bọc cẩn thận. “Chào,” anh ta nói khi Sweeny mở cửa. “Tôi mang chúng quã đây. Người đóng khung cố đưa chúng tới phòng tranh, nhưng tất nhiên là nó không mở cửa nên ông ấy gọi cho tôi. Candra đã bảo tôi gửi trả lại chúng cho cô, nhưng tôi nghĩ, điều chết tiệt gì chứ, tại sao tôi lại không tự mang chúng tới cho cô nhỉ? Ai mà biết được liệu phòng tranh có mở cửa lại không và khi nào thì mở cửa?”

Anh ta nhìn cô như thể mong cô nói với anh ta về những kế hoạch của Richard đối với phòng tranh, nhưng vì anh ta chả biết gì, anh ta chỉ đơn giản nhún vai.

“Để đâu đi,” cô nói, dẫn đường tới phòng tranh. “À tiện đây, bức tranh cuối cùng trong những tác phẩm trước kia của cô đã được bán rồi.”

“Tốt quá.” Cô dọn một vài chỗ nơi cô đặt một số bức tranh dựa vào tường. “Hãy để chúng ở đây đi.”

Anh ta làm như cô nói, ngắm nhìn những bức tranh cô đã hoàn thành. “Này, tất cả chúng đều tuyệt. Cô sẽ kiếm được một khoản lớn đó; chờ mà xem.”

“Tôi cũng hi vọng thế,” cô nói mìm cười với anh ta.

“Ánh sáng ở đây cũng tuyệt lắm.” Anh ta đi đến những cánh cửa sổ lớn và nhìn xuống con phố phía dưới. sau đó anh ta quay lại và nhìn thấy bức tranh.

Mặt anh ta cắt không còn giọt máu. Anh ta nhìn chằm chằm, miệng chữ O mồn chữ A vì choáng. “Chúa ơi,” anh ta thốt lên.

“Đừng nói với ai nhé.” Cô thấy không thoải mái, đứng chết chân ở đó, không dám nhìn anh ta.

“Cô vẽ khi nào- cô vẽ tất cả chuyện này trong một ngày hay nửa ngày?”

Người cô co rúm lại tận trong tâm khảm, nhưng cô phải tìm ra một vài lời giải thích hợp lý về bức tranh, mà cô không thể nghĩ ra điều gì. “Không, tôi sẽ nó trong một vài ngày.”

“Sao cơ? Làm thế nào vậy?”

Đầu cô trống rỗng. Tức giận với chính mình vì không thể nói dối, cô nói. “Tôi thề với trời Kai ạ, nếu anh còn hỏi thêm điều gì nữa, tôi sẽ nhổ hết tóc trên đầu anh đó.”

“Hỏi thêm gì nữa sao?” Anh ta hết nhìn bức tranh lại nhìn cô, như thể anh ta không thể tin vào điều mà anh ta đang thấy.

“Tôi thuộc kiểu người có khả năng tâm linh.” Cô độp lại. “Kiểu gì?”

“Tôi vẽ những bức tranh về những điều chưa xảy ra. Khi tôi hoàn thành nó, nó sẽ chỉ ra ai là kẻ giết cô ấy.” Cô nhìn anh ta. “Và tôi không muốn anh đề cập tới điều này với bất cứ ai.”

Anh chỉ biết lùi lại tránh xa cô, lò dò ra phía cửa. “Tôi hứa.” Anh ta nói.

“Kai, tôi có ý đó. Tôi không muốn cảnh sát biết, chưa phải lúc.”

Anh ta hít một hơi sâu. “Tôi hiểu. Tôi sẽ không nói với cảnh sát, tôi hứa đó.” Sau đó anh ta cười, âm thanh hơi run run. “Chết tiệt, không ai mong điều này sẽ xảy ra với cô ấy.”

(hết chương 18)

7 responses »

  1. Em thề là em đang rất muốn ném luôn cái điện thoại này nếu k đc đọc tiếp…

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s