Now-18.1

Định dạng bài viết: Tiêu chuẩn

Dịch: Hanghulis

Richard gọi taxi đưa cô về nhà. Sweeny đã chuẩn bị đi bộ về nhà vì không mang theo vì đêm hôm trước khi cô định đi dạo một vòng thôi. Khi cô kiểm tra lại ví thì chỉ có vài đô và một ít tiền lẻ, nhưng số đó cũng đủ tiền vé xe bus nếu cô không thấy mệt khi đi bộ. Anh nhìn chằm chằm vào cô khi anh gọi taxi, và mọi việc là thế. anh trả tiền cho lái xe, hôn cô và mở cửa cho cô bước vào xe như thể nữ hoàng.

 

Cô thừa nhận là sẽ tốt khi không phải đi bộ về nhà khi cô vừa bước chân vào căn hộ của mình. đầu gối cô run lên và toàn bộ hệ cơ đều yếu ớt. cô nghĩ tới chuyện ngủ trưa, nhưng vì sợ hãi nên cô vẫn thức. cô không thể đối mặt với một phần vẽ tranh mộng nữa và cái lạnh khủng khiếp tới liền sau đó, không phải lúc này. Xét cả mặt thể chất và tinh thần, cô đều không muốn chịu áp lực nữa. cô nghĩ tới bức tranh, có một khoảng trống lớn chỗ đầu kẻ giết người, và đầu cô bắt đầu đau đớn, những cơn đau khốn khổ xuyên vào trán cô. Thậm chí cô còn không muốn bước vào xưởng vẽ để hoàn thành những bức tranh khác, ở nơi đó cô sẽ trông thấy cảnh giết người. cô không muốn nghĩ tới cái chết của Candra hay tưởng tượng đến cảnh hãi hùng mà cô ấy chắc hẳn phải cảm nhận được trong những giờ phút cuối cùng khúng khiếp nhất trong  đời. cô muốn được tĩnh tâm một lúc để tập trung sức lực hoàn thành bức tranh. Cô muốn nghĩ đến Richard, nhớ đến việc làm tình và cái đêm không thể tưởng tượng nổi khi cô ở cùng anh.

 

Cô muốn ngạc nhiên, và ngỡ ngàng trước điều kì diệu của tình yêu của anh. Cô yêu anh hoàn toàn yêu bằng cả trái tim trong khi cô không hề nghĩ là mình sẽ như vậy. cô đã cảm thấy quá tự mãn về khả năng tập trung hoàn toàn vào công việc của mình, quá tự tin là mình có thể miễn dịch trước tiếng gọi đầy gợi cảm của tình yêu. Hah! Cô không chỉ không miễn dịch, một khi Richard đã quan tâm cô thấy mình hết sức thoải mái.

 

Thậm chí còn hơn thế nữa, cô khao khát có cơ hội chứng minh với anh lần nữa là cô thấy thoải mái tới mức nào.

 

Nhưng lúc này, cô phải đối mặt với một ngày không làm gì cả, ít nhất thì cũng không có gì nhiều. cô không dám ngủ và không thể làm việc. Cô quá mệt mỏi không thể ra ngoài vẽ ký họa. Chỉ còn có thể xem ti vi, đọc sách hay dọn dẹp nhà cửa. cô ngiêng về phía đọc sách, nhưng việc nhà cửa cằn nhằn trong lương tâm cô. Tự hứa với bản thân là cô sẽ dọn dẹp sau một giờ đọc sách, rồi cô đặt một nồi cà phê, và ngồi xuống cầm lấy cuốn sách quá khổ nói về

việc sử dụng sơn acrylic.

 

Chuông cửa kéo cô ra khỏi việc nghiên cứu những màu sắc rực rỡ. cô lầm bầm vì biết đó không thể là Richard và do đó có chuyện gì đó phiền toái, rồi bước tới cửa và nhìn vào lỗ nhìn trộm. Hai người đàn ông đứng ở hành lang. “Ai vậy?” cô hỏi, vẫn nhìn vào ống kính.

 

“Thám tử Aquino và Ritenour, đến từ Phòng cảnh sát New York.” Người đàn ông lực lưỡng ở gần nhất với ống kính là người trả lời, và anh dùng toàn cụm từ chứ không dùng từ viết tắt. cả hai người đàn ông  giơ phù hiệu trước ống kính như thể cô có thể đọc được qua cái chỗ nhỏ bằng mắt cá ấy.

 

Họ không thể nào biết tới bức tranh chỉ có cô và Richard biết là cô đang vẽ, nhưng rõ ràng ai đó đã nói là cô có quan hệ gần gũi với Richard. Cô thở dài khi mở cửa. họ chỉ đang làm việc của chính họ là rà soát lại tất cả các khả năng, nhưng cô vẫn thấy khó chịu.

 

“Cô Paris Sweeny phải không?” người cảnh sát vạm vỡ lên tiếng hỏi.

 

Lông mày của cô nhíu lại tạo thành nét cau có khó chịu. “Chỉ Sweeny được rồi,”

 

Anh nhìn có vẻ hơi bất ngờ, sau đó trông anh như chả có cảm giác gì. “Chúng tôi có thể vào nhà được không?”

 

Anh nhìn còn mệt mỏi hơn cô, hai quầng mắt thâm và làn da hơi tái. Trông anh có vẻ mới cạo râu và mái tóc vẫn chưa khô hẳn, cho thấy anh ta đã tắm và có lẽ thay đồ, nhưng việc ấy cũng không thể che dấu sự mệt mỏi. người cảnh sát khác thì gầy tóc hung hung, trông có vẻ được nghỉ ngơi nhiều hơn, nhưng cũng không thân thiện hơn chút nào.

 

“Các anh dùng một bình cà phê chứ?” cô hỏi khi cả hai ngồi xuống vì gã vãm vỡ trông như thể anh ta có thể dùng cả một thùng cà phê. “Ý tôi là một tách cà phê ấy.”

 

Gã cảnh sát tóc hung hung có cái vẻ lạnh lùng hung dữ của ai đó cố không cười. Cảnh sát Aquino bắn cho anh ta cái nhìn khó chịu. “Cô thật tốt bụng. Đường và kem nữa. Nhiều một chút .”

 

“Tôi cũng thế,” thám tử Ritenour nói.

 

Cô rửa cốc của riêng mình và chuẩn bị thêm hai cái nữa, cho vào đó số đường đủ để cho một cậu bé trung bình đạp đổ bức tưởng trong vòng 10 giờ, và lượng kem đủ để tăng huyết áp của họ lên một số điểm. chắc hẳn họ phải uống nhiều cốc cà phê dở tệ, cô nghĩ thầm, vì cả hai dùng cách này để che dấu mùi vị.

 

Cô đặt các tách cà phê lên một cái khay nhỏ và bê nó ra phòng khách, đặt nó xuống bàn. Tự nói với mình là không có gì phải lo lắng, rồi cô ngồi xuống và nâng cốc cà phê của mình lên. Thủ tục xét hỏi là gì đây? Cô có nên mởi họ bắt đầu không?

 

Người cảnh sát to lớn bắt đầu mà không cần sự trợ giúp của cô sau khi nhấp một ngụm cà phê đầy biết ơn. “Cô Sweeny, cô có quen anh Richard Worth không?”

 

Cô nhìn anh ta vẻ không tin tưởng lắm. “Tất nhiên là có, nếu không các anh đã không ở đây.”

 

Anh ho. “Cô biết tới cái chết của người vợ xa lạ của ông ấy đã bị giết đêm hôm kia không.” đó là một câu trần thuật, không phải câu hỏi. “Có.”

 

“Cô cũng quen cô Worth chứ?”

 

Đôi mắt của Sweeny tối lại. “Có,” cô nhẹ nhàng nhắc lại. “Tôi biết cô ấy nhiều năm rồi. Tôi trưng bày tranh ở phòng tranh.”

 

“Oh, cô là một họa sĩ.”

 

“Vâng.”

 

“Không đùa chứ.” Anh nhìn lên một bức tranh phong cảnh lớn ở trên tường. “Cô vẽ nó à?”

 

“Không.” Cô không treo tranh của riêng mình. Khi thư giãn, cô thích nhìn những bức tranh của người khác.”

 

Câu chuyện đó mở đầu trong mệt mỏi, anh quay lại chủ đề ban đầu. “Cô Worth không thấy vui gì về mối quan hệ giữa cô và anh Worth đúng vậy không?”

 

Sweeny nghĩ đến người quản lý. Cảnh đó xuất hiện ở lối đi hành lang. “Cô ấy đã nói với tôi là cô ấy không quan tâm, nhưng sau đó khi cô ấy đến đây vào một buổi sáng và nhìn thấy tôi và Richard ở đây, cô ấy tức giận.” Cô thấy hài lòng với khả năng nói giảm nói tránh bậc thầy của mình.

 

“Ở đây khi nào?”

 

Cô thầm nghĩ họ biết hết rồi. họ đã nói chuyện với quản lý rồi. họ đang hỏi những câu hỏi mà họ biết chắc câu trả lời, để kiểm tra xem cô có nói sự thật hay không thôi. “Một vài ngày trước.”

 

“Cô đi lại với anh Worth bao lâu rồi?”

 

Cô chớp mắt với anh, thậm chí còn, thấy ngạc nhiên hơn vì câu hỏi so với người bình thường. “Tôi không biết.Hôm nay là thứ mấy nhỉ?”

 

Họ liếc nhau nhanh. “Thứ Năm,” cảnh sát Ritenour trả lời.

 

“vậy thì có lẽ là một tuần rồi, tôi nghĩ vậy. Tôi không có ý niệm về thời gian.”

 

“Một tuần,” Cảnh sát Aquino lặp lại. Anh viết lại vào cuốn sổ tay. “Cô ở lại nhà ông Worth đêm qua.” Sweeny đỏ bừng mặt. Tuyệt thật. Giờ thì họ biết cô dễ dãi thế nào rồi. “Vâng.”

 

“Cô ở đâu đêm hôm kia, cô Sweeny?”

 

Ah, giờ thì họ mới đi đến phần thú vị nhất trong những câu hỏi của họ. sweeny cảm thấy một tia báo động. cô đã ở đây một mình, không có cuộc gọi nào, không có nhân chứng- không có chứng cớ ngoại phạm.”

 

“Ở đây.”

 

“Một mình à?”

 

“Vâng.”

 

“Cả đêm sao?”

 

“vâng.”

 

“Cô có đi ra ngoài hít thở không khí trong lành đi dạo trước khi đi ngủ hay làm một vài việc tương tự không?”

 

“Không.”

 

“Cô đã từng tới nhà của cô Worth chưa?”

 

“Chưa. Tôi không biết chính xác cô ấy sống ở đâu.”

 

“Cô có liên lạc với cô Worth sau chuyện xảy ra vài ngày trước không? vì cô ấy quá tức giận, cô ấy có gọi cho cô sau đó hay có lẽ đưa ra đôi lời đe dọa, cô hiểu chứ, cách người tay hay làm khi họ quan tâm tới những mối quan hệ của người họ yêu.”

 

“Cô có biết ai đó nói hay có thù hằn gì với cô Worth không?”

 

Cô định nói chỉ có Richard thôi. Tạ ơn trời là anh ấy đã tự bào chữa cho mình rồi. “Không. Candra và tôi chỉ có quan hệ làm ăn, chứ không phải bạn bè. Nhưng tôi thích cô ấy,” cô nhẹ nhàng nói, hơi cúi xuống. “Cho đến ngày hôm đó, tôi chưa từng thấy cô ấy xuất hiện mà không lịch sự và thân thiện với mọi người như vậy.”

5 responses »

  1. Trời, truyện này ngày càng hồi hộp. Tks bạn nhìu. K biết truyện còn dài k nhỉ, có H.E k vậy? *tò mò*

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s