Now-17.2

Standard
Sau đó anh đưa cô tới giường, và đầu cô cũng không còn nghĩ tới việc cầu xin niềm vui sướng ngay lúc đó. Anh hôn cô rất lâu, từ đầu tới chân. Anh mút đôi nụ hoa của cô cho đến khi chúng thổn thức vì khoái cảm và tức giận; ngón tay của anh thăm dò và vuốt ve chỗ giữa hai chân cô, và sau đó đặt những ngón tay đó lên lưỡi và cô lại đạt đỉnh, hét lên vì quá nhiều khoái cảm. anh để phần cơ thể còn lại của cô chờ trong một lúc, sau đó quay vòng cô người cô lại yêu cô từ phía sau. Cô đã quá căng lên tới mức anh cảm thấy nếu không phải thứ khổng lồ thì không thể nào có thể vừa với cô, cô nhận thức sâu sắc từng inch của anh, thúc sâu vào trong cô. Những cú thúc chậm khiến cơ thể cô cọ sát với tấm ga giường, và anh giữ bàn tay dưới cô để những ngón tay có thể ác ý hiểu biết di chuyển trên người cô.

Lần thứ tư cô đạt đỉnh, anh cũng đạt đỉnh cùng cô, và sau đó họ nằm cạnh nhau, đầu cô gối lên vai anh và tay anh nhàn nhã vuốt ve mông, ngực, bụng và đùi cô như thể anh vẫn chưa thỏa mãn với cô. Cô nhắm mắt lại, lắng nghe nhịp đập từ trái tim mình, và cả nhịp tim của anh khi chúng từ từ chậm lại và điều chỉnh cho tới khi hai trái tim cùng chung một nhịp.

“Hãy nói anh biết nếu em muốn ngủ,” anh thì thầm sau một lúc nằm bên trên cô.

Cô cảm thấy anh đang thăm dò nhưng không đi vào trong, và biết anh sẽ không làm thế nếu cô nói là cô mệt rồi. “Không,” cô thì thầm, nắm chặt lưng anh và nâng mông lên để anh có thể trượt vào trong cô sau hai lần trêu đùa. “Đừng để em ngủ đêm nay. Cô đã chịu đựng đủ những cảnh giết người và bức tranh đó và cảm thấy như thể cuộc sống của mình là một thực thể của một quyền lực vô hình không rõ nào đó. Cô muốn chìm trong cảm xúc cùng Richard, chìm đắm trong nhu cầu thể xác đơn thuần.

Anh chỉ làm đúng như cô yêu cầu. hai lần cô nghĩ là mình mơ màng ngủ, nhưng có lẽ không phải có lẽ cô không hoàn toàn ngủ. anh làm tình với cô không ngừng, và thậm chí khi hai người đã nghỉ rồi anh vẫn ở trong cô. Khi cô quá khô để có anh, anh sử dụng chất bôi trơn để có thể dễ dàng vào trong cô. Anh đẩy tay cô, và hai lần cô rên lên vì không nghĩ là mình có thể có thêm được nữa, nhưng cô luôn nhận ra mình có thể làm được, và đêm nay anh đã đuổi được cái lạnh đi.

Họ đang nằm lặng lẽ bên nhau khi mặt trời bắt đầu tỏa sáng. Anh vuốt tóc cô ra khỏi mặt, việc động chạm của anh rõ ràng nhẹ nhàng. “Hãy nói anh nghe về bức tranh đi.”

Cô cứng người lại, trong giây lát muốn chống lại sự xâm nhập xấu xí ấy vào giây phút hạnh phúc của họ. rồi cô thở dài chấp nhận quay về thực tế. “Em đã vẽ xong mặt của cô ấy. “ Cô nhận ra mình phải nuốt nước bọt. “Khi em thức dậy và em nhìn thấy nó, rồi em cố gọi cho phòng tranh, nhưng không có ai nhấc máy. Em không có số của cô ấy, nên em gọi cho anh – và em phát hiện ra mình đã quá chậm chân.”

“Đừng tự đổ lỗi cho chính mình,” anh nói mạnh mẽ, tay nâng cằm cô lên và xoay mặt cô về phía anh. “Thám tử nghĩ là cô ấy bị giết gần nửa đêm hôm qua. Lúc em hoàn thành bức tranh thì quá muộn rồi.”

“Em,” cô nghẹn lời. cô biết anh nói đúng. Tính thời gian cô đi ngủ và thời gian cô cần có để hoàn thành gương mặt cô ấy, Candra đã chết rồi. Người họa sĩ trong cô biết điều đó. Người phụ nữ cũng là con người cảm nhận như thể sẽ có cái gì đó hay bất cứ cái gì đó cô có thể làm được.

Cô cảm nhận được sự căng thẳng của anh, làm cơ bắp của anh rung nhẹ và chính việc nói chuyện đã nói với cô điều đó qua bàn tay anh. “Chúa ơi, anh đã quá lo lắng vì em,” anh nói giọng đầy bạo lực bị bóp nghẹt, ôm chặt lấy cô.

“Em không sao mà.” Cô hôn chỗ xương đòn của anh và nghĩ sẽ tuyệt thế nào vì nó an toàn và ấm áp và quá thoải mái nữa. Tình yêu dành cho anh đã lấp đầy cô, làm tim cô phập phồng. cô giật mạnh suy nghĩ quay lại với chủ đề của nó. “Em sẽ không nói dối anh, nó cũng khá khó khăn nhưng em đã làm được. anh không phải lo lắng, điều này chứng tỏ em có thể tự lo được chuyện đó mà.’

Đôi mắt đen của anh sáng lên. “Em không nên tự mình làm vậy. Anh nên ở đó.”

“Anh không thể. anh phải anh phải lo chuyện của Candra.” Cổ họng của cô cứng lại. “Cô ấy là vợ anh mười năm rồi. Em nghĩ chắc hẳn anh thấy tức giận-“

Anh thể hiện một âm thanh khó chịu trong cổ họng, và cô thấy thoải mái, rồi anh nằm ngửa ra. anh nhìn chằm chằm lên trần nhà. “Anh không thương hại cô ấy, nếu đó là điều em muốn biết. anh không thể là một kẻ đạo đức giả và là mang trong mình nỗi đau giả tạo. có lẽ mọi người nghĩ anh nên làm thế, nhưng anh sẽ không diễn trò trước họ đâu.”

Sweeny cảm nhận được sức mạnh và cả sự giận dữ bực mình của anh và cho anh sự thoải mái giống như anh đã làm với cô, đặt tay cô vòng quanh anh và nhẹ nhàng vuốt ve gương mặt anh, ngực anh. “Tất nhiên là không rồi, chuyện đó là giả tạo mà.”

Anh nhìn xuống cô. “Em không vẽ gì trên gương mặt người đàn ông sao?”

Cô lắc đầu. cô cố gắng lãnh đạm, nhưng đôi mắt đầy sợ hãi đã nói chuyện gì đang xảy ra, và anh biết sáng hôm qua là một chương khó khăn nhất trong cuộc đời cô.

Giờ tới lượt anh vuốt ve cô. “Anh đã muốn gọi cho em,” anh thì thầm. “Anh ở cùng cảnh sát suốt cả ngày.”

“Em biết. Em biết anh phải sắp xếp mọi việc-“

“Không đề cập tới việc là kẻ tình nghi số một.”

Mắt cô như muốn nổ tung. “Gì cơ?” Đáng nhẽ phải dùng vít để giữ cô trên giường, nhưng anh kiềm chế được sự xúc động của cơ thể cô, giữ cô chặt bên mình.

“Anh là người đàn ông có lý nhất. khi một người đàn bà bị giết, thường thì chồng hay bạn trai của cô ta là hung thủ. bọn anh đang ly hôn. Họ phải loại trừ anh như kẻ tình nghi.”

“Anh ư? Em muốn nói lọa trừ ấy.”

“Đúng, anh bị loại trừ.” Môi anh cong lên một nụ cười. “Anh không có động cơ, và anh có thể chứng minh anh ở đây.”

“Làm thế nào vậy?”

“Máy tính. Anh lên mạng, và máy chủ của anh có ghi lại thời gian.”

Sweeny nhắm mắt thở phào. Cô ngẩng đầu lên một chút nữa, má cô dựa vào ngực anh. “Em cần phải đi,” cô thì thầm. “Em biết anh có cả đống việc cần làm hôm nay. Và… em không nên mang bức tranh cho cảnh sát đúng không?”

“Không,” anh khẳng định. “Hãy hứa với anh là em sẽ không làm thế.”

“Tại sao vậy?” cô hỏi anh, thấy hoang mang.

“Em có thật sự nghĩ là họ sẽ tin em vẽ bức tranh lấy khi em ngủ không? Em yêu, em sẽ trở thành đối tượng tình nghi chính ít nhất trong một khoảng thời gian. Anh không muốn em phải trải qua chuyện đó; vì thế nếu họ có tập trung vào em, họ sẽ chỉ lãng phí thời gian khi họ có thể đang tìm ra kẻ giết người thực sự. khi em hoàn thành bức tranh, và chúng ta sẽ biết em đang vẽ ai, sau đó anh sẽ nghĩ ra vài cách để gợi ý cho cảnh sát đi đúng hướng.” Anh dùng bàn tay nâng cằm cô lên. “Hãy hứa với anh nha.”

“Vâng,” Nụ cười của cô hơi méo mó. “Em đoán là toàn bộ chuyện này có một chút nào đó ở ngoài đó đúng không?”

“Không hơn những chương trong trung bình của em ở lúc hoàng hôn đâu.”

Nụ cười cô lớn hơn, trở nên thông minh hơn. “Tồi tệ hơn phải không?’

“Tối như vậy. Khie em vẽ gương mặt kẻ giết người, sau đó anh sẽ chỉ đường cho cảnh sát bằng cách nào đó, nhưng hơn thế, anh không muốn em dính vào chuyện này.”

ở ngoài xe, thám tử Aquino ngáp dài và vươn vai, chiến đấu chống lại cơn buồn ngủ. anh thật sự thật sự cần một khe hở, và anh thật sự thật sự cần một ít cà phê. Hôm nay vẫn thức thì anh sẽ chết mất. anh nên về nhà, và anh cũng biết chuyện ấy. điều đó không có nghĩ là một chuyện chết tiệt rằng Worth có một cô bạn gái.

Nhưng sự tò mò là bản chất tội lỗi của anh, và anh muốn biết nhiều hơn về người phụ nữ ấy. Anh muốn biết cô ấy là ai và cô ấy sống ở đâu, và tại sao cô lại đi bộ rõ ràng không định trước, rồi lại ở đó suốt đêm.

Có lẽ chẳng có gì, nhưng lại có thể có, linh cảm của anh từng khá chính xác. Anh định xem xem chuyện gì sẽ xảy ra với lần linh cảm này.

(hết chương 17)

5 responses »

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s