Ngoan – Chương 19

Standard

Chương 19: Yêu thêm một chút

 

 

Ngày hôm sau khi thức dậy, việc đầu tiên Đồng Yên làm là cầm lấy điện thoại, kể từ khi bị người nào đó uy hiếp, ngay cả khi ngủ cô cũng không tắt điện thoại, tối hôm qua cũng không biết trằn trọc tới khi nào mới ngủ được nữa. Mở máy ra, thấy một tin nhắn được gửi tới từ ai kia, không biết vì sao tâm tình cô đột nhiên thoải mái vô cùng. Cô cũng không nhắn tin hay gọi điện thoại cho Lăng Khiên, lúc rời giường trên mặt cô mang theo nụ cười nhẹ nhàng mà ôn nhu vô cùng.

Cô khong dám suy nghĩ cảm giác vui vẻ này từ đâu mà tới, chẳng qua là cảm nhận được cảm giác được coi trọng không bị người ta vứt bỏ, khóe miệng cô không tự chủ mà lại giương lên.

Cho đến tận trưa cô làm việc cũng không yên lòng, mắt thỉnh thoảng lại nhìn lấy điện thoại trên bàn. Mỗi lần có tin nhắn hoặc là điện thoại gọi tới, lòng cô tự nhiên lại hạ xuống. Cho đến khi ăn cơm trưa cũng vẫn không nhận được điện thoại của người kia.

Rốt cuộc tước vũ khí đầu hàng, cô gửi một tin nhắn cho Lăng Khiên.

“Anh đang làm gì vậy?”

Đợi đến vài phút cũng không nhận được tin nhắn đáp lại, Đồng Yên tức giận, ném điện thoại vào trong ngăn kéo, quệt mồm đi theo Thiến Thiến tới phòng ăn.

Lăng Khiên thật ra đã tỉnh từ sớm rồi, chẳng qua là dạ dày anh vô cùng khó chịu, tay đã nắm chặt lấy điện thoại nhìn đồng hồ mới có hơn sáu giờ sáng, anh nghĩ rằng như vậy sẽ đánh thức cô, nghĩ rằng một lát nữa sẽ gọi điện cho cô sau. Sau khi uống thuốc anh lại mơ mơ màng màng ngủ, chờ đến lúc tỉnh đã đến buổi trưa, thấy trên điện thoại mình có tin nhắn của cô gửi tới, anh lập tức ngồi dậy, chưa nói hai lời đã gọi điện lại cho cô, nhưng một thời gian dài cũng không có ai nhận điện. Lòng anh nhéo lên chút xíu, ngay tiếp theo trong dạ dày cũng bị dính dập tâm đau. Anh gọi đến bảy tám cuộc điện thoại liền mà cũng chẳng có ai bắt máy.

Anh ôm lấy gối ngồi ở trên giường, tóc lộn xộn rối tung, sắc mặt càng ngày càng tái nhợt, trên trán mồ hôi lạnh không ngừng chảy. Anh nghĩ thầm xong đời rồi, tối hôm qua cô gọi điện thoại anh không nghe, hôm nay cô gửi tin nhắn anh cũng không có nhắn lại. Quan hệ của hai người mới vừa tiến triển được một chút sợ là trong nháy mắt lại trở về con số không.

Cuối cùng anh chán nản ngã xuống giường. Lúc nghe thấy chuông điện thoại vang lên lần nữa, anh giật mình tung mình ngồi dậy, nhưng nhìn thấy mã số hiển thị trên màn hình điện thoại, vẻ mặt của anh thất vọng rõ ràng hơn nữa. Anh vừa xuống giường vừa nhấn nút nghe.

“Alo? Trình Vốn.”

Chuẩn bị thỏa đáng xong, lúc anh ra cửa, dáng vẻ mệt mỏi đêm qua đã bị quét sạch đi. Từ khí phách đến quần áo ở trên người anh, mỗi chi tiết đều cho thấy là một người đàn ông bất phàm. Trừ hai đầu chân mày lơ đáng toát ra vẻ mệt mỏi cùng phiền não thì anh không có gì khác thường. Trước lúc bước vào nhà hàng, anh liên tục nhìn điện thoại đặt trong túi áo, cuối cùng mím môi đóng cửa xe.

Đồng Yên cùng Thiến Thiến vừa mới ăn cơm xong, hai người vừa đi vừa uống trà sữa, lúc trở lại phòng làm việc đã qua giờ làm. Đồng Yên vừa mới ngồi xuống chỗ của mình thì nhận được điện thoại của Chu Tổng biên, bảo rằng các cô lập tức đến phòng họp. Đồng Yên nhìn thoáng qua ngăn kéo, mím môi rồi đi về phía thang máy.

“Aizz! Cô lại cùng Lăng tổng cãi nhau à? Làm sao mà mới tới trưa tâm trạng đã chán nản, mệt mỏi rồi vậy?” Trong khi chờ thang máy, Thiến Thiến cúi đầu nói nhỏ bên tai cô.

Đồng Yên nhìn thoáng qua Kaka cùng Lucy đang đi tới, lắc đầu không nói gì.

Vào trong thang máy, Kaka giảm thấp thanh âm, thần bí hề hề mở miệng: “Mọi người muốn biết Chu Tổng biên tìm chúng ta làm cái gì không?”

Lucy vỗ hai tay vào khuôn mặt bầu bĩnh, mập mạp của kaka nói: “Mập bé con có tin tức gì cứ nói thẳng ra nào.”

Kaka cầm tay cô bỏ ra, hùng hăng trừng Lucy một cái, sau đó mới mở miệng: “Buổi sáng lúc đi ra ngoài làm việc, em gặp phải Từ Thanh. Chị ấy nói lão tổng Tiếu Diệc Trần của tập đoàn Trần Dương tới tìm đại Boss của chúng ta, bảo là muốn cùng công ty chúng ta hợp tác cùng làm chuyên mục mười năm phát triển của tập đoàn Trần Dương. Em đoán rằng là sẽ cho tổ ta làm việc đó.”

Nghe xong lời của cô, Đồng Yên cùng Thiến Thiến đều sửng sốt. “Đing!” một tiếng, Lucy ôm Kaka đi ra ngoài, Đồng Yên cúi đầu, sắc mặt trắng bệch, cuối cùng vẫn là bị Thiến Thiến lôi kéo ra khỏi thang máy. Trước lúc vào phòng họp, Thiến Thiến nắm tay cô chỉ thị bảo rằng cô điều chỉnh lại tâm tình của mình trước đi. Đồng Yên mím môi cười cười với cô, vẻ mặt vẫn là không che giấu được sự bối rối.

Cũng may trong phòng họp chỉ có Chu Tổng biên cùng Đại boss. Kaka nói không sai, chuyên mục lần này tùy các cô tổ nhỏ phụ trách. Chu Tổng biên rất kích động, trình bày một chút về tầm quan trọng của lần hợp tác này, nhìn ra được công ty đối với lần hợp tác này vô cùng quan trọng. Cả buổi họp Đồng Yên đều giống như bị mộng du, nắm chặt bút, trong đầu chỉ quanh quẩn ba chữ Tiếu Diệc Trần.

Tan họp xong, chờ Đại Boss rời đi, Chu Tổng biên bảo Đồng Yên và Thiến Thiến ở lại.

“Đồng Yên, Thiến Thiến. Hai người các cô là bạn học của nhau đúng không?” Chu Tổng biên ánh mắt nhỏ híp lại thành một đường nhỏ, nhìn thẳng vào Đồng Yên cười đến rất là ôn hòa,

Đồng Yên cúi đầu không nói gì, Thiến Thiến nhìn cô cười một chút: “Đúng vậy. Chúng tôi học cùng thời đại học.”

Nụ cười của lão Chu phát ra lại càng vui vẻ: “Như vậy thật tốt quá rồi. Sau này việc liên lạc với Trần Dương do các cô phụ trách. Đồng Yên à! Tiếu tổng sáng nay đặc biết nhắc tới cô đó. Cô nhất định phải biểu hiện thật tốt nhé. Nếu lần hợp tác này thành công, sau này Trần Dương sẽ hợp tác với chúng ta với nhiều chuyên mục lớn hơn nữa.”

Đồng Yên mân mân môi, ngẩng đầu nhìn lão Chu, qua một lúc lâu mới gật đầu: “Tôi sẽ cố gắng hết sức.”

Trở lại phòng làm việc, Đồng Yên chỉ ngồi một chỗ mà ngẩn người. Cô cảm thấy rằng mình thật sự rất không có tiền đồ. Cho dù là chỉ nghe được tên của anh ta, tâm trí cô trong nháy mắt bị rối loạn.

Thiến Thiến nhìn bộ dạng luống cuống đến đáng thương của Đồng Yên, đẩy ghế xoay đến bên cạnh cô, ôm lấy bả vai cô vỗ vỗ: “Đừng lo lắng. Việc liên lạc để tớ là được rồi, cậu cố gắng tránh không gặp mặt hắn. Tổng cộng có tất cả năm kì, hơn hai tháng là xong rồi. Cố gắng và kiên trì lên.”

Đồng Yên nhìn nụ cười khích lệ chân thành của bạn mình, trong lòng cảm thấy vô cùng ấm áp, cảm giác khó chịu dần dần biến mất. Cô quyết định tiến lên, không thể lùi bước được. Cô nghĩ trằng vừa đúng dịp này là cơ hội một lần nữa đối mặt với hắn, làm cho mình chân chính từ đoan quá khứ kia đi ra. Nghĩ như vậy, trong lòng cô vui vẻ hơn, ưu thương trong đáy mắt cũng tản đi mất phân nửa.

Mở máy vi tính ra, làm việc một lúc cô mới nhớ tới mình để điện thoại trogn ngắn kéo, lập tức kéo ngăn kéo ra. Thấy trên điện thoại là mười mấy cuộc gọi bị nhỡ trong lòng cô run lên một cái, ngón tay cô đặt ở trên nút gọi lại, nhưng thật lâu cũng không nhấn gọi đi. Không biết tại sao khi chuyện của Tiếu Diệc Trần làm cho tâm trạng hỗn độn, cô cảm thấy nỗi nhớ trong lòng mình và cảm giác hờn giận đã phai nhạt rất nhiều. Do dự một lúc lâu, cuối cùng cô nhất quyết để điện thoại sang một bên, chuyên tầm nhìn vào màn hình máy tính làm việc.

Cùng lúc đó, tại thành phố X.

Trong nhà xưởng cao lớn rộng rãi, nóc nhà thủy tinh hình chữ nhân làm cho phòng ốc sáng rỡ vô cùng, mấy người đàn ông đang thảo luận công việc. Đi tới một chỗ trong nhà xưởng, Lăng Khiên đứng ở chính giữa đám đông, thỉnh thảng giơ tay chỉ lên một chút ở nơi xa, cùng người bên cạnh nói nói cái gì đó, vẻ mặt nhợt nhạt vô cùng lạnh lùng, bộ mặt căng thẳng, mi tâm khẽ nhăn lại làm cho vẻ mặt vốn lạnh lùng của anh thêm mấy phần bén nhọn.

Từ nhà xưởng đi ra ngoài, mấy vị lão tổng thương lượng muốn đi đâu uống trà chiều, Lăng Khiên đi a một chút lấy điện thoại di động ta, không có tin nhắn hay cuộc gọi nào bị nhỡ cả, anh nhìn lên mấy đám mây trôi lững lờ bất quy tắc trên bầu trời, nhếch đôi môi hơi trắng bệch. Anh tổng cộng gọi mười sáu cuộc cho Đồng Yên, nhưng cô không hề nhận một cuộc gọi nào, nhắn tin tới cô cũng không nhắn lại. Trong lòng anh ngoài phiền não ra còn có tia đau nhau khong nói lên lời.

Cất điện thoại vào trong túi áo, thở dài một hơi, anh từ chối mọi lời đề nghị, cót chút lãnh đạm mở miệng: “Chúng ta đi tới hai nha máy khác xem một chút đi. Nếu như không có vấn đề gì, sáng mai kí hợp đồng luôn thôi.”

Mấy lão tổng kia quay sang nhìn nhau, tuy nhiên cũng đều nhìn ra được được lão đại này tâm tình đang rất không thoải mái. Họ rất thức thời không nói gì thêm, biết điều một chút lên xe riêng của mình lái xe đi tới hai nhà máy khác như đã nói.

Tất cả hạnh khảo sát xong đã qua thời gian ăn cơm, cơm tối định ở nhà hàng hải sản, Lăng Khiên không có bất kì dị nghị gì, trên bàn rượu a dua nịnh nọt không có bất kì ý mới. Người ta tới mời rượu anh cũng không từ chối, cười đáp rồi uống một hơi, nhưng lại không nhúc nhích đũa chút nào, chỉ là cứ một chén lại một chén rượu trôi xuống bụng. Bàn tay trái của anh an tĩnh trong túi áo, dạ dày cồn cào khó chịu vô cùng, tâm cũng có chút xíu lạnh xuống, liên đới trên người đều nhẹ nhàng phát run.

Rốt cuộc là cô tức giận nhiều như thế nào mà có thể làm quyết tuyệt như vậy, cô một chút cũng không có suy nghĩ qua cảm nhận của anh sao? Lần đầu tiên, Lăng Khiên cảm thấy có chút ủy khuất. Có lẽ bở vì nếm quá nhiều điều ngọt ngào, cảm thụ quá nhiều hạnh phúc, cho nên lần nữa bị xem nhẹ, trong lòng anh mới càng đau đớn mãnh liệt như vậy.

Đợi chờ là quá trình đau khỏm mà loại đợi chờ không có hi vọng quả thực làm cho người ta sống không bằng chết. Đến hộp đêm, vào ghế lô, anh nhẹ nhàng vuốt ve màn hình điện thoại, một lát sau lại bỏ điện thoại vào trong áo khoác, để sáng một bên.

Bận rộn từ trưa đến lúc xong việc, Đồng Yên sửa sang lại tập văn kiện. Lúc đứng dậy đã sớm qua giờ tan làm. Cô cũng không phải là thích làm thêm giờ mà suy nghĩ rằng, cho dù cô về sớm cũng không có việc gì để làm. Thiến Thiến kéo cô đi dạo phố thì bị cô từ chối, trong lòng cô có chút loạn, không muốn làm hỏng không khí vui vẻ, tâm trạng vui sướng của người khác.

Cô không có tâm trạng để nấu cơm, tùy tiện ăn một chút gì đó. Đi bộ về đến nhà đã hơn tám giờ, cô rót một chén trà sữa, bật đĩa CD, nhìn danh sách bài hát của album, thanh âm tinh khiết không có bất kì tạp chất nào lại có thể mang tiếng hát đi vào lòng người nghe.

Thật muốn rằng lúc cô đơn có một người bạn

Cuộc sống bận rộn nhưng có người cùng mình ăn điểm tâm

Mặc dù ý nghĩ này rõ ràng quá đơn giản

Chỉ muốn có người ở cùng mình bất kể ngày mai ở nơi đâu

Khi yêu không cho phép người ba tâm hai toan tính

Gặp được tri kỉ bỏ qua thật rất đáng tiếc

Nếu như em thật sự quyết định mở lòng

Có thể có nói với người rằng đừng làm em đau lòng hay không?

Mỗi một lần lại yêu anh thêm một chút

Cảm giác rằng anh ôm em thật chặt thật chặt

Lòng xôn xao sẽ được anh che kín mắt em

Vừa không để cho anh biết đi nơi nào

Mỗi một lần lại yêu anh thêm một chút

Cũng giống như đang chờ anh đáp lại tình yêu này

Trời đất an bình. Chỉ duy nhất quyết định của anh là không yên.

Nghe một ca khúc như vậy, Đồng Yên khẽ cười cười, trong đầu nháy mắt tháng hiện lên tên của ai đó, làm cho hai má của cô đỏ ửng lên. Uống xong chén trà sữa, cô nắm di động, trong lòng nghĩ tới số điện thoại của anh.

Lăng Khiên ngồi người tại ghế salon trong gic không ngừng đụng chén, vừa nói vừa cười, mắt thỉnh thoảng lại hướng về phía áo khoác, lại một lần nữa đem chén rượu chứa chất lỏng màu đỏ uống xuống. Anh lảo đảo đứng lên, mấy bước đi tới áo khoác, vừa mới lấy điện thoại di động ra lại thấy màn hình điện thoại nhấp nháy mã số của Đồng Yên, tim anh bỗng nhiên đập thình thịch.

Anh nhìn màn hình ngây người đến mười giây, trên mặt khóe miệng đã giương cao. Nói với mọi người có chút chuyện, đi tới bên ghế lô nhấn nút nghe.

“Alo.” Lần này anh không có gọi tên cô, trong lòng có chút hơn giận cô, giọng nói cũng hơi lãnh đạm, nhưng là bởi vì khàn khàn mà lộ ra mấy phần ủy khuất.

Đồng Yên không có nghe được thanh âm quen thuộc “Yên Yên” mà giọng giọng nói có chút không được tự nhiên, khẽ sửng sốt rồi mới ôn nhu mở miệng: “Anh lại uống rượu à?”

Lăng Khiên đi tới ban công, nghe giọng nói không hề che giấu quan tâm của cô, tất cả tối tăm trong lòng nháy mắt tiêu tan sạch sẽ. Một tay anh đặt tên lan can, cúi đầu đáp một tiếng: “Ừm. Ban ngày sao em lại không nghe điện thoại của anh?”

Đồng Yên cắn cắn môi, không tự chủ mà phản bác: “Vậy tối qua tại sao anh lại không nghe điện thoại của em?”

Anh nghe cô nho nhỏ oán trách, lắc đầu cười cười, thân thế nhích về phía trước cơ hồ nửa nằm trên làn can, hô hấp hơi có chút xốc xếch: “Trừng phạt anh sao? Có nhớ lần trước anh nói thế nào hay không hả?”

Đồng Yên dĩ nhiên biết anh nói cái gì, đỏ mặt lên, bất mãn nói: “Bá đạo.” Dừng lại một chút cô tiếp tục hỏi: “Anh uống rất nhiều rượu à?”

Lăng Khiên cúi đầu nhắm mắt, trên mặt là vẻ mặt rất nhu hòa: “Ừ.”

“Không thoải mái sao?” Thanh âm cô rất thấp, rất nhu, còn có đau lòng.

Lăng Khiên khóa miệng dần dần giơ cao, mạn bất kinh tâm đáp: “Ừ.”

Giọng nói cô càng thêm mềm nhẹ, càng đau lòng hơn: “Vậy thì anh đừng có uống nữa, sớm trở về khách sạn nghỉ ngơi đi thôi.”

Vẻ mặt bây giờ của Lăng Khiên có thể dùng từ “hưởng thụ” để hình dung, anh không nói gì, chỉ có chút ồ ồ thở hào hển.

Đồng Yên đợi không được câu trả lời của anh, mới vừa muốn mở miệng lại nghe anh nói: “Yên Yên, có thể hay không thử yêu anh?”

Hết chương 19

 

 

Hẹn gặp mọi người tuần sau nha ^^

34 responses »

  1. ghế vip, thanks nàng, nàng bị cấm “sờ” vào máy hả, khổ thân nàng quá, sắp thi học kỳ rùi còn gì, nàng cố gắng nhé

  2. top 10, haha
    đợi mãi mới thấy nàng tái xuất giang hồ, thanks nàng nhìu nha
    moazzzzzzzzzzz

  3. hichic, đọc mà thấy nhói lòng…. Hai ng này sao cứ như mèo vờn chuột mãi, đau hết cả tim…… Haizzzz
    Iu Khiên ca ca quá đi mất…..

  4. Thanks.hjx toj LK qua,chua bao gjo thay ghet nu chjnh nhu nay,cu choj meo von chuot,chj kho Khjen ca cua ta,chj nghe den ten ng yeu cu thoj ma da da’ Khjen ca sag 1 ben,da the laj da tug tu tu vj 1 thag chag ra j.hum,ta rat buc xuc.da dao nu chjnh

  5. lâu lắm mới dc đọc
    thế mà còn phải chờ tuần sau😦
    thôi thì đành vậy
    nàg cố lên :-bd

  6. làm sao phải thử anh ơi! hàng chất lượng cao rồi, em lấy luôn, ko cần bảo hành cũng được =))

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s