Ngoan – Chương 14

Standard

Chương này ngọt ngào vô cùng :X :”>

Chương 14: Tiến triển ngọt ngào

Editor: VitaminB2

Đồng Yên không nói được lời nào, chỉ có thể rơi lệ, đầu óc cô trống rỗng, hoàn toàn không thể suy nghĩ được vì sao anh lại có thể yêu cô tận năm năm trời.

Lăng Khiên đưa tay lên vuốt ve mặt cô, sau đó nhẹ nhàng hỏi: “Em chán ghét anh sao?”

Đôi mắt với nước ở lưng tròng của cô vụt sáng nhìn anh, sau đó lắc đầu.

Anh nhè nhẹ cười cười, tiếp tục mở miệng: “Vậy nói thật cho anh biết, ở một lúc nào đó, ví dụ như  lúc anh ngủ, em có yêu thích anh một chút nào không?”

Cô thật sự  ngẩn ra, do dự trong chốc lát, khẽ gật đầu một cái.

Nụ cười của anh phát ra lại càng ôn nhu: “Vậy thì lúc nhìn anh đau dạ dày, em có cảm thấy đau lòng một chút gì không?”

Lần này cô không hề do dự mà gật đầu ngay lập tức.

Sau đó, Lăng Khiên cười ra thành tiếng, anh nhẹ nhàng ôm cô càng chặt hơn, cúi xuống nhìn cô chằm chằm, hai giây sau từ từ cúi người xuống đặt môi mình lên môi cô. Anh cảm giác được rằng cô né tránh, lập tức vươn đầu lưỡi ra từ từ liếm, cho đến khi cô không hề giãy dụa nữa mới nhẹ nhàng cạy mở hàm răng cô rồi đồng thời mềm nhẹ mở miệng: “Có chán ghét không?”

Đồng Yên hai tay ôm thật chặt lấy thắt lưng của anh, không gật đầu cũng chẳng lắc đầu.

Đầu lưỡi anh tiếp tục đi vào bên trong thăm dò kĩ càng hơn bên trong miệng cô, lâu sau mới mở miệng hỏi tiếp: “Em có thích không?”

Thân thể căng thẳng của Đồng Yên bắt đầu buông lỏng, một lát sau hai mắt từ từ nhắm lại.

Lăng Khiên nhìn thấy cô như vậy, trong mắt càng ngày ánh lên niềm vui, tảng đá nặng trong lòng nháy mắt biến mất, hai bàn tay nắm thành đấm cũng buông lòng hơn, càng ôm cô chặt hơn nữa, sau đó lại tiếp tục ôm hôn cô cho thỏa mãn niềm khát khao.

Khi anh mãnh liệt tấn công cô lần nữa, Đồng Yên hai tay ôm lấy anh chặt hơn, tất cả phòng tuyến trong lòng hoàn toàn sụp đổ. Khi cô phát hiện ra mình từ từ hôn đáp lại anh, cả lòng cô cảm thấy hoàn toàn nhẹ nhõm và thêm vào đó là cảm giác hạnh phúc.

Thì ra cô không hề mất đi khả năng yêu thương người khác. Thì ra, cô còn có thể động tâm một lần nữa.

Sau nụ hôn kích tình nóng bỏng, Đồng Yên cả người vô lực dựa vào người Lăng Khiên thở dốc. Anh nhìn những cái lông nhím của cô từ từ biến mất =)), trong lòng cảm giác rất mềm mại, vui sướng, tay đặt trên đỉnh đầu cô vuốt vuốt rồi nhẹ nhàng mở miệng: “Sau này cần phải luyện tập thật nhiều. Kinh nghiệm của em ít quá.” [=))), anh bắt đầu lộ bản chất thật rồi >:)].

Đồng Yên ngửa đầu trừng mắt nhìn anh, lẩm bẩm: “Vô sỉ.”

Lăng Khiên kéo cô tới ghế salon ngồi xuống, đặt cô trên đùi mình ôm lấy, sau đó có chút thổn thức mở miệng: “Nếu mà sớm biết dễ dàng như vậy, anh sẽ không phí hoài công sức làm những việc lấy lòng em làm gì. Nếu không phải anh liều mình được ăn cả ngã về không, chắc chắn là sẽ bị em vô lương tâm mà đuổi đi mất.”

Đồng Yên bị anh nói vậy, cũng chẳng phản bác, nghiêng đầu nhỏ tựa vào trên bả vai anh, vuốt vuốt móng tay anh mặc anh quở trách.

Lăng Khiên nhìn cô làm nũng mờ ám mà cả người đã một trận tê dại, còn đâu nhẫn tâm mà nói nữa, hai cánh tay anh chỉ ôm chặt lấy cô, trán anh cọ xát vào trán cô, hưởng thụ sự ngọt ngào và ấm áp đang lấp đầy tim mình. Gần hai nghìn cả ngày lẫn đêm chờ đợi, anh rốt cuộc cũng chờ đợi được cô yêu mình, lòng anh trống vắng cuối cùng bị cảm giác hạnh phúc lấp đầy. Anh biết rằng niềm hạnh phúc này không còn là ảo giác nữa, anh dùng cằm cọ cọ đầu cô, cúi đầu kêu cô một tiếng.

“Từ bây giờ trở đi anh gọi em là Yên Yên nhé.”

Cô mân môi kẽ cười, ngoan ngoãn gật đầu.

“Vậy em sẽ gọi anh như thế nào?”

Cô nghiêng đầu suy nghĩ, ngửa đầu nhìn anh: “Lăng Khiên?”

Anh trừng cô một cái: “Không bằng em gọi anh là Lăng tổng còn hơn.”

Cô hai mắt to vụt sáng: “Nghe cũng được à nha.”

Anh đưa tay gõ nhẹ vào trán cô: “Không cho nghịch ngợ. Gọi anh là Khiên.”

Đồng Yên vếnh miệng: “Nghe ngọt quá.”

Lăng Khiên khiêu mi: “Anh thích. Vậy đi, gọi anh nghe một tiếng xem nào.”

Cô quay đầu, bĩu bĩu môi: “Không gọi.”

Tay anh bóp lấy chóp mũi cô một cái, bị cô một tay đẩy ra.

“Dám phản kháng lại anh hử? Em được anh cưng chiều quá giờ trở nên ngang ngược kiêu ngạo hả?”

Đồng Yên lại nhìn anh, lưỡng lự một chứ rồi nhẹ nhàng mở miệng: “Khiên.” [Mật ngọt chết ruồi chưa >__<].

Anh nghe được cô gọi một câu thân mật như vậy, hung hăng hôn lên chóp mũi cô một cái, sau đó lại ôm thật chặt lấy cô, thở dài một hơi mở miệng: “Mèo nhỏ à. Thật muốn nuốt em vào bụng.”

Cô ngồi trong người anh đồng đậy một chút, nói nhỏ: “Ăn thịt người là phạm pháp đó nha.”

Anh bị cô chọc cho cười rất to tiếng. Đồng Yên cũng cười, cười đến rất vui vẻ, ánh mắt cô trong trẻo mà ôn hòa. Anh nhìn nụ cười của cô lại ngẩn người, tự nhủ thầm: “Cuối cùng cũng được nhìn thấy Thiên Sứ.”

Cuộc phỏng vấn Lâm Kỳ Nhi diễn ra ở tầng sáu trong một phòng họp tư nhân nhỏ. Bở vì Đồng Yên không có bất kì kinh nghiệm nào, cuối cùng Chu tổng đành phải cho Lucy chịu trách nhiệm còn cô trợ lực bên cạnh.

Lúc các cô vừa tới cửa, Đồng Yên lặng lẽ lấy điện thoại di động ra nhắn một tin nhắn ngắn cho Lăng Khiên là: “Lãnh đạo tới thị sát công tác”. Gửi xong cũng không chờ anh nhắn trở lại, để điện thoại trở lại vào túi xách, cười hì hì đi theo Lucy vào thang máy.

Lăng Khiên lúc này đang họp cùng mấy quản lý của công ty ở tầng trên cùng. Nghe được điện thoại vang lên hai tiếng “Tít tít..”, cúi đầu xuống nhìn vào thì đập vào mắt là tên của người nào đó, ánh mắt anh nhu hòa đi rất nhiều. Sau khi xem xong tin nhắn, khóe miệng anh dần giơ cao lên, chưa có hồi phục lại trạng thái (tưng tưng :”>) cắt ngang việc báo cáo của quản lý tài vụ, nhìn một người đàn ông gầy hỏi: “Lâm Kỳ Nhi phỏng vấn ở tầng mấy?”

Người đó kinh ngạc vô cùng, đáp: “Phòng họp B2 ở tầng sáu.”

“Thời gian bao lâu?”

“Phỏng vấn từ hai giờ chiều đến ba giờ rưỡi, sau đó chụp hình một giờ.”

Anh gật đầu, nhìn về phía quản lý tài vụ mặt không chút thay đổi mở miệng: “Tiếp tục đi.”

Quản lý tài vụ lau mồ hôi rồi mới tiếp tục báo cáo công việc.

Nửa giờ sau khi phỏng vấn kết thúc, Lâm Kỳ Nhi dẫn đầu đi ra khỏi phòng họp, Đồng Yên cùng Lucy thu thập tài liệu ra cửa chờ thang máy. Đồng Yên lấy di động ra, đọc tin nhắn sau đó cười híp mắt lại. Tin nhắn có nội dung là “Sau khi cuộc phỏng vấn kết thúc thì lên tầng trên cùng gặp anh.”

Đồng Yên nghiêng đầu nhỏ cười cười, theo Lucy vào thang máy, nhắn tin ại cho anh “Trong lúc làm việc không được nói chuyện riêng.”

Đợi vài phút mà không nhận được tin nhắn trả lời của anh, cô bất mãn nhíu mày, có chút rã rời đi theo Lucy về phía phòng chụp ảnh.

Nhân viên hóa trang cùng nhiếp ảnh gia đang cô cùng bận rộn, Lucy qua chỗ Lâm Kỳ Nhi nói chuyện phiếm, Đồng Yên tìm một chỗ khuất đứng trong bóng tối, khoanh hai tay trước ngựng đứng nhìn.

Đèn chụp ảnh loang loáng loang loáng hiện lên, Lâm Kỳ Nhi mặc một bộ da báo giả bộ đi lên võ đài, trong nháy mắt tạo ra đủ loại tư thế và kiểu dáng xinh đẹp để nhiếp ảnh gia chụp hình, Đồng Yên nhìn chăm chú vào cô gái da báo xinh đẹp mị hoặc kia, trong mắt dần dần xuất hiện sùng bái cùng hâm mộ.

“Em so với cô ta xinh đẹp hơn nhiều.” Một giọng nói trầm thấp mà thuần hậu đột nhiên vang lên bên tai Đồng Yên.

Đồng Yên giật bắn cả mình, sau đó đưa tay vỗ vỗ ngực, quay đầu vẻ mặt bất mãn nhìn chằm chằm vào người đàn ông phía sau lưng mình, che miệng nói nhỏ: “Anh đi không tạo ra âm thanh nào cả. Làm người ta sợ hết hồn.”

Lăng Khiên mím môi nhịn cười, cúi đầu nhìn bộ dạng xinh đẹp của cô, thật sự muốn kéo cô vào trong lòng dạy dỗ một phen, nhìn xung quanh say đó gõ tay lên trán cô, nói thật nhỏ: “Đi ra ngoài thôi.”

Đồng Yên vếnh vếnh miệng tỏ vẻ không nghe lời.

Anh cũng không giận, cúi người xuống thổi khí bên tai cô: “Muốn anh trực tiếp ôm bế em ra ngoài hả?”

Mặt cô đỏ bừng cả lên, lườm anh một cái, xoay người nhìn, suy nghĩ một lút rồi mới ngoan ngoãn theo sát anh đi ra ngoài.

Cho đến khi cả hai đã vào thang máy, Lăng Khiên mới giơ tay ra nắm thật chặt lấy bàn tay nhỏ bé của cô. Đồng Yên ngẩng đầu lên nhìn anh, khóe miệng cũng cong cong. Nhìn nghiêng từ góc độ này, khuôn mặt anh tuấn của anh có thể nói là hoàn mỹ, ngũ quan rõ ràng cương nghị, nhưng bởi vì là anh khẽ cười nên cả mặt đều là vẻ nhu hòa. Thần thái khuôn mặt vừa lạnh lùng vừa ôn nhu làm cho cô nhìn đến si ngốc. Phải thừa nhận rằng người đàn ông này thật sự rất hấp dẫn.

Lăng Khiên nhìn vẻ mặt si ngốc đến ngơ ngác của cô mà trong lòng hồi hộp, không tự chủ nắm tay cô càng chặt hơn, lôi cô về phòng làm việc, dùng hết sức kéo mạnh cô vào ngực. “Rầm” một tiếng của phòng đóng lại, Đồng yên bị anh ép chặt giữa cửa và ngực anh.

Anh cúi đầu không chút do dự mà hôn lên đôi môi đỏ mọng của cô, dừng sức mút vào, lửa nóng kích tình bừng lên không chút đè nén, hai đôi môi kề vào nhau chặt chẽ không chút khe hở, mà sát mạnh mẽ, phát ra những tiếng thở dốc và gấp hồng hộc.

Đồng Yên vẫn còn một chút né tránh và kháng cự nhưng chẳng ảnh hưởng đến nhiệt tình nóng như lửa của người đàn ông này tí nào. Anh hôn đến mại lực, điên cuồng xâm nhập. Cô tiếp nhận một cách bị động nhưng không nhịn được mà rên rỉ lên mấy tiếng.

Một lúc sau, Lăng Khiên kết thúc nụ hôn thật lâu là lâu này, với cô mà nói thì là một nụ hôn không tình nguyện. Anh cúi đầu nhìn hai má đỏ ửng của cô, trong mắt nhu tình rất đậm, dùng trán nhẹ nhàng chà chà vào trán cô, nói thật nhỏ: “Em có hài lòng với kĩ thuật hôn của anh không?”

Đồng Yên bĩu môi muốn quay đầu nhưng bị anh giữ chặt không cách nào nhúc nhích, chỉ có thể lườm anh một cái, nhiệt độ trên mặt không ngừng tăng lên.

Lăng Khiên dùng ngón tay quấn tóc cô, ôm lấy thắt lưng cô véo véo, cảm giác được cô phản kháng, cười khẽ một chút: “Biết điều thì em đừng có mà động đậy. Khả năng kiềm chế của anh không được như tưởng tưởng của em đâu.”

Đồng Yên đỏ bừng cả mặt, không dám cử động thêm nữa, ngón tay vẽ mấy cái vòng tròn trên ngực anh, bộ dạng ủy khuất vô cùng.

Anh nhje nhàng hôn lên chóp mũi cô, giọng nói khàn khàn vô cùng gợi cảm: “Yên Yên à. Anh thật muốn ăn em sạch sẽ.”

Thân thể Đồng Yên run lên bần bâth, hai tay chống lên ngực anh kháng cự.

Lăng Khiên thở dài một hơi, kéo tay cô đặt lên miệng mình hôn mấy cái, sau đó lại ôm chặt cô vào lòng, bàn tay nhẹ vỗ về tấm lưng mảnh khảnh của cô, có chút cảm khái nhưng tràn đầy sủng nịnh nói: “Nhưng mà anh không nỡ bắt buộc em. Yên Yên, nếu một ngày nào đó mà em yêu anh rồi, hãy nói cho anh biết nhé. Anh cũng chỉ là một người đàn ông bình thường mà thôi, anh muốn xem là “tư vị ăn em” nó có thật tốt hay không. Nhé?”

Khuôn mặt Đồng Yên quẫn bách mà đỏ bừng cả lên rồi. Sau anh có thể trắng trợn mà trêu chọc cô như vậy, nhưng mà cô lại không hề cảm thấy tức giận. Trừ cảm giác xấu hổ vô cùng ra, còn có thêm sự ngọt ngào, cô cúi đầu rất thâos không trả lời anh.

Bàn tay Lăng Khiên đặt ở thắt lưng cô khẽ dùng sức nắm chặt một chút, sau đó dán chặt thân thể vào người cô, cúi đầu sát vào tai cô thở nhẹ nói: “Bảo bối. Mau trả lời anh đi.”

Đồng Yên cảm giác được hạ thân anh có chút khác thường, thân thể càng run rẩy hơn. Đối mặt với sự uy hiếp cùng dụ dỗ trắng trợn lõa lồ của anh, cô cơ bản lại không có cách nào phản bác, chỉ có thể luống cuống gật đầu mà thôi.

Theo một hơi thở bị đè nén phải nói là “khủng khiếp”, một thanh âm ẩn nhẫn vô hạn vang lên bên tai cô: “Em mà cứ tra tấn anh như thế này thì “vật nhỏ” này sớm muộn gì cũng bị phế trong tay em.” =))))))))

Hết chương 14.

P/S: Anh bắt đầu lộ ra bản chất biến thái rồi >___<

27 responses »

  1. trời ơi, ngọt chảy nước, ta đọc mà muốn nổi hết da gà da heo luôn, người ta chưa nói yêu mà anh đã lâng lâng trên mây thế này, đến lúc nhận lời anh còn “điên” đến cỡ nào

  2. ta nghi ngờ ngày anh Khiên ăn đc “cỗ” kiểu j cũng về nhà thắp hương cảm tạ ân đức ba đời nhà anh ấy! Khổ thân =.=

  3. Pingback: Top Posts — WordPress.com

  4. chào Ve rất vui đc viết bạn ,bóc tem cho truyện của Ve

    Mong Ve vào thăm Blog của Bi và comment cho vài lời nha .Thanh kìu Ve ^_^

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s