Ngoan – Chương 13.2

Standard

Chương 13 (cont)


Đồng Yên nghe xong lời anh nói sửng sốt, đột nhiên rút tay ra đứng dậy, sau đó vẻ mặt kinh hoàng nhìn người đàn ông kia bị cô đụng phải cúi người xuống chịu đau.

Tay cô vừa lúc đánh vào trên dạ dày anh, anh hít mạnh một hơi, cố gắng kìm nén cơn đau, khom người chờ một lúc lâu mới ngẩng đầu lên. Nhìn thấy ánh mắt khổ sở, hoảng sợ của cô, trong lòng ngày càng khổ sở. Anh biết bộ dạng này, anh biết cảm giác hạnh phúc kia, tất cả cũng chỉ là ảo giác, hết thảy tất cả những điều tốt đẹp cũng chỉ là cảnh trong mơ. Tất cả chỉ là giả mà thôi.

Lăng Khiên chống vào ghế từ từ đứng lên, muốn kéo tay cô nhưng cô lập tức lui về phía sau, anh thở phào một hơi, hai tay bỏ vào trong túi quần, cúi đầu trầm mặc một hồi, sau đó nhìn cô cười khổ một cái: “Dọa đến em sao?”

Đồng Yên không biết phải trả lời anh như thế nào. Cô thật sự sợ. Cô cho là hai người trong lúc đó chỉ là giao dịch, cô chi là anh chỉ muốn trả thù cô từ đầu đã làm anh bị tổn thương. Cô không bao giờ nghĩ rằng anh lại yêu mình. Nếu như chỉ là giao dịch, cô có thể vì cha mẹ mình ở lại bên cạnh anh. Nhưng nếu như là anh yêu cô thì tuyệt đối cô không thể ở cùng anh được nữa, bởi vì cô không yêu anh, bởi vì trong lòng cô còn có người khác. Cô không muốn làm tổn thương bất cứ ai cũng không muốn tổn thương anh.

“Điều anh vừa nói là sự thật sao?” Cô khó khăn mở miệng hỏi.

Lăng Khiên khóe miệng khẽ nhếch một chút, cúi đầu giương mắt nhìn thẳng cô hỏi: “Là thật thì sao? Không là thật thì sao? Dù sao em cũng không yêu anh, anh vẫn biết là như vậy.” Lúc này anh nói với giọng vô cùng khinh bạc, nhưng trong lòng anh thì màu đang tuôn trào dữ dội.

Đồng Yên vẻ mặt đau đớn nhìn anh, không biết nên giải thích với anh như thế nào.

Lăng Khiên quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, một lát sau trầm thấp mở miệng: “Coi như anh chưa nói gì.”

Khi anh xoay người, cô nháy mắt nhẹ nhàng kêu anh một tiếng: “Lăng Khiên, em không thể ở cùng với anh được nữa.”

Tay đặt trong túi áo của Lăng Khiên đột nhiên nắm chặt thành quyền, đưa lưng về phía cô, thân thể trong nháy mắt cứng đờ, lông mày nhíu chặt lại. Một lát sau, giọng nói trầm thấp của anh vang lên: “Đừng quên sinh tử của cha mẹ em vẫn đang ở trong tay tôi.”

Đồng Yên nhìn anh với ánh mắt thống khổ, nói thật nhỏ: “Anh nếu như muốn làm như vậy thì làm đi, dù sao ông ấy cũng tham nhũng, vốn là bị trừng phạt. Nhưng nếu như ba mẹ em có gì bất trắc, em cũng sẽ không sống nữa.”

Thân thể Lăng Khiên chợt cứng đờ sau đó phần hận xoay mạnh người lại, trong mắt phun ra tức giận. Anh bước hai bước về phía cô, hai tay mạnh mẽ nắm lấy hai vai gầy yếu của cô mà lắc, cắn răng quát cô: “Đồng Yên! Em làm sao có thể độc ác như vậy chứ? Làm sao em có thể tuyệt tình như vậy? Em biết anh yêu em, em biết anh không đành lòng nhìn em đau khổ, em biết anh sẽ không bao giờ động vào bố em, cho nên bây giờ cái gì em cũng không sợ phải không? Cho nên em không sợ phải không? Cho nên em có thể đem tình cảm của anh dẫm đạp lên, sau đó cười nhạo anh là quá mức ngu ngốc phải không?”

Đồng Yên bị anh lắc tới mức cảm tưởng như bị say xe, nhưng cô lại thấy được trong đáy mắt anh có đau đớn còn yếu ớt.

Sắc mặt anh tái nhợt đến đáng sợ, trên trấn từng giọt mồ hôi hột theo gương mặt căng thẳng từ từ chảy xuống. Đồng Yên trong lòng từng đợt đau nhói, cảm giác như thế làm cho cô không dám đối mặt với sự chất vấn của anh, làm cho cô không có cách nào nói ra những lời tuyệt tình với anh nữa. Cô từ từ cúi đầu bắt đầu khóc, cô cảm thấy rất bế tắc, trong lòng cô vẫn còn một nút thắt. Nhưng chuyện cô không muốn làm bất kể bị người nào ép buộc cũng đều không làm, như là việc ban đầu cô không muốn gả cho anh, sau đó cô không muốn yêu Tiếu Diệc Trần nữa, cô đều có thể làm gọn gàng.

Nhưng mà bây giờ cô không yêu người đàn ông này, không muốn ở bên cạnh anh, nhưng không làm quyết liệt được như vậy, cô thậm chí là không đành lòng nhìn vẻ mặt đau thương của anh như vậy.

Lúc cô đang suy nghĩ, một tiếng trầm trầm rên rỉ từ trên đỉnh đầu truyền đến, tiếp theo cô cảm giác được bên vai trái của mình đột nhiên nặng hơn.

Lăng Khiên hai cánh tay khoác lên vai cô, sau đó đem trán nhẹ nhàng chống lên vai trán của cô.

Đồng Yên nghe được anh xốc xếch mà ồ ồ hít thở, cảm giác được anh đang run rẩy, trong lòng hung hăng đau một cai, cơ hồ theo bản năng cô đưa tay lên ôm lấy eo anh, đỡ lấy thân thể anh, có chút nghẹn ngào mở miệng: “Anh không sao chứ?”

Lăng Khiên nhắm mắt lại, có chút đè nén hơi thở hổn hển, một lát sau mới lắc đầu, sau đó nhẹ nhàng kéo cô vào, giọng khàn khàn cất lên: “Đồng Yên, em không thể đối xử với anh như vậy được. Em phải tin anh, nếu như có thể được lựa chọn, anh tuyệt đối khuôn muốn yêu em. Nhưng anh không hề có cách nào, thật sự là không có cách nào, anh biết em không yêu anh, cũng biết rằng em yêu người đàn ông khác, coi như là vậy anh còn giống như một đứa ngốc yêu em năm năm. Cho nên, em không thể nói không muốn sống cùng anh mà vứt bỏ anh. Em không thể làm như vậy. Có biết không hả?”

Hết chương 13.

29 responses »

  1. neu noi mot cau k yeu nua co the dut khoat thi the gioi nay tot dep r,hon nua chug ta cug k co truyene de doc,thank nang da dich truyen

  2. càng ngày càng tội mà! Có người đàn ông nào như thế này ở ngoài đời ko đây?

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s