Ngoan – Chương 13.1

Standard

Chương 13: Bởi vì anh yêu em

Editor: VitaminB2

Giằng co gần nửa tiếng đồng hồ Lăng Khiên mới từ phòng vệ sinh đi ra ngoài, trên mặt có mấy giọt nước, hốc mắt có chút đỏ lên, xanh cả mặt, thấy Đồng Yên đứng chờ ở cửa có chút lúng túng nhức đầu nói: “Thật mất mặt quá. Em cười anh đi?”

Đồng Yên nhẹ khẽ lắc đầu, do dự một chút rồi nắm lấy ngón tay anh kéo đi: “Nếu không thì anh lên giường nằm nghỉ đi.”

Lăng Khiên nhận thấy được động tác của cô thì sững sờ, sau đó lại vui vẻ, nắm chặt tay cô không có chút hảo ý hỏi: “Vậy còn em?” =))

Đồng Yên đỏ mặt lên, trừng anh một cái: “Em xem ti vi.”

Lăng Khiên nhún nhún vai, không nói gì lôi cô tới ngồi xuống ghế salon, sau đó đem đặt trên đùi mình ôm lấy, đầu anh tựa trên vai cô, vẻ mặt vô cùng mệt mỏi.

“Em xem ti vi đi, đừng động đến anh. Anh nghỉ ngơi một lát.”

Đồng Yên nhìn trên trán anh lấm tấm mồ hồi, đưa tay giúp anh xoa xoa, nhìn khóe miệng anh cong cong nhắm mắt lại, một lần nữa nhìn về phía ti vi, một lát sau nghe được anh khẽ gọi, cô cúi đầu nhẹ nhàng lên tiếng. [Vi: chị này động tí nói chuyện cúi đầu >:)<).

“Có chuyện gì sao?”

Lăng Khiên như cũ nhắm mắt lại, sắc môi tái nhợt: “Anh vừa mới thấy trong mắt em có tia đau lòng, có phải anh sinh ra ảo giác không?”

Cô nhje run lên một cái, không nói gì.

“Em không nói lời nào cam chịu đau lòng anh vẫn là sinh ra ảo giác?”

Cô cúi đầu mím chặt môi, vẫn không mở miệng.

Lăng Khiên thở dài một hơi: “Xem ra anh bệnh cũng không nhẹ, lại sinh ra ảo giác rồi.” Giọng nói của anh lộ ra sự cô đơn, còn có thêm ưu thương nữa.

“Không phải.” Đồng Yên phủ nhận hoàn toàn, rồi ngay lập tức phát hiện ra mình mắc mưu =)), nhìn người nọ không ngừng nhếch khóe miệng cười, cô hung hăng cắn đầu lưỡi của mình, tỏ vẻ bất mãn. Sau đó cô lại nghe thấy anh hít sâu một hơi, cô sợ đến không dám cử động nữa.

“Em đi lấy thuốc cho anh uống nhé.”

Anh lại ôm chặt lấy cô, lắc đầu nói: “Không cần. Anh không muốn động, em cũng không cho động, em ngoan ngoãn xem phim hoạt hình đi.” Anh cố ý đêm ba chữ “phim hoạt hình” nhấn mạnh, vẻ mặt rất giễu cợt.

Cô trừng mắt lườm anh một cái, lúc quay đầu nghĩ cái gì đó xong nhẹ nhàng nói: “Có muốn em xoa bóp cho anh không?” =))

Lăng Khiên trong phút chốc mở bừng mắt, không dám tin nhìn cô, một lát sau trên khuôn mặt tái nhợt bị lây một chút màu đỏ, cũng có chút ý không tốt lắc đầu: “Không cần đâu. Anh không quen.” =))

Hôm nay hạnh phúc tới quá nhiều, anh không có cách nào thừa nhận hết.

Đồng Yên nhìn lại về phía ti vi, cúi đầu đáp một tiếng: “Được.”

Quá vài phần phim, không hề báo trước tay cô đột nhiên bị người đằng sau cầm lấu sau đó bị kéo về phía sau dò xét, xuyên qua áo anh trực tiếp đặt vào bên trong, dán lên một phần da thịt lạnh như băng cứng ngắt như da tương ~_~.

Mặtj cô lập tức đỏ bừng, vẫn không nói gì lại nghe thấy giọng anh: “Nếu không đi em xoa bóp cho anh đi.” Cúi đầu nói, thanh âm oa oa lộ ra một chút cẩn trọng sợ bị cự tuyệt.

Cô muốn rút tay ra nhưng lại thôi, biết điều một chút để tay phía trên, nhẹ nhàng xoa bóp, cũng không biết như vậy làm anh cảm thấy rất ấm áp.

Lăng Khiên đem mặt vùi sâu vào gáy cô, ôm cánh tay cô càng ngày càng gấp. Anh bị hạnh phúc này đánh sâu vào choáng váng đầu óc, không còn khả năng suy nghĩ gì nữa, chỉ có thể ôm cô thật chặt, sau đó cười trộm, cười đến rất vui vẻ, khóe miệng cười toe toét đến mức không thẻ khép lại được.; Cái gì mà dạ dày đau, cái gì mà ác tâm, cũng không cảm thấy gì nữa. Bây giờ anh chỉ cảm thấy giống như là ăn mật đường vậy, ngọt tận đáy lòng mà thôi.

Mười mấy phút đồng hồ sau, Đồng Yên cảm giác đầu vai mình càng ngày càng nặng, cúi đầu thì phát hiện ra anh đã ngủ rồi, lông mi nhẹ nhàng buông thõng, trên khóe miệng giương một độ cong nho nhỏ, không còn vẻ lạnh lùng nữa, trên mặt chỉ còn khả ái, thoải mái giống như một đứa trẻ vậy.

Thấy thái dương anh thấm ra mồ hôi chảy xuống mặt, cô cơ hồ không suy tư gì đưa tay ra nhẹ nhàng lau đi, tiếp theo đó ngón tay như bị dính vào mặt anh vậy, lần theo khuôn mặt anh mà từ từ vuốt ve. Cô cảm giác mình nhất định là điên rồi, nếu không vì sao nhìn dung nhan anh tuấn khi ngủ của anh, tim cô lập đập dồn dập như vậy chứ.

Bộ dạng của anh bây giờ không còn bá đạo, không lãnh đạm lạnh lùng, không cao cao tại thượng, ngay cả bộ mặt cương nghị cũng trở nên nhu hòa đi rất nhiều. Giờ khắc này Đồng Yên cảm thấy người đàn ông này thật sự rất ôn nhu.

Thất lông mi anh run rẩy hai cái, cô vọi vàng rời mắt khỏi anh, nhìn về phía ti vi.

Lăng Khiên híp mắt nhìn cô một cái, sau đó một lần nữa lại nhắm mắt. Khóe miệng càng ngày nhếch lên cao hơn. Anh thật ra không hề ngủ, chỉ có thể coi là giống như ngủ mà không phải ngủ. Lúc anh cảm nhận được tay cô đang xoa trên mặt mình, anh nỗ lực kiềm chế bản thân, cảm nhận được cô cẩn thận vuốt ve. Lúc đầu ngón tay cô ôn nhuận trượt xuống bờ môi anh, anh cũng không thể khống chế được nữa, chỉ có thể hơi giật mình. Cảm giác được cô bối rối vội vàng xoay người đi, anh thật muốn lập tức ngồi dậy, ngấu nghiến hôn lấy môi cô cho thỏa mãn.

Làm bộ vừa ngủ trong chốc lát (== điêu), anh mở mắt ra, ôm lấy cô thật chặt, cằm chống lên vai cô, ở bên tai cô nhẹ nhàng thổi khí [:”>].

Đồng Yên cảm giác được mặt mình một trận nóng ran, bất an nghiêng đầu tránh một chút, muốn rút cánh tay đang đặt trên dạ dày anh ra, nhưng lại bị bàn tay to lớn ngăn chặn lại, sau đó nhẹ nhàng cầm lấy.

“Cứ đặt tay ở đây đi, rất thoải mái.”

Đồng Yên quay đầu nhìn anh, nói thật nhỏ: “Anh vừa rồi là ngủ sao?”

Lăng Khiên gật đầu: “Hơi mệt nên ngủ một chút. Có chuyện gì?”

Cô có chút quẫn bách quay đầu: “Không có chuyện gì cả. Anh mệt mỏi như vậy thì nên đi ngủ sớm đi.”

Lăng Khiên nhìn bộ dạng của cô cười cười, ôm thân cô lên một chút, lấy ra một cái túi nhỏ, lấy ra túyp thuốc mỡ, sau đó đưa ra trước mặt cô nhìn kỹ.

Đồng Yên bị làm như vậy có chút lúng túng, bất mãn cau mày: “Anh làm sao thế?”

Lăng Khiên cũng vắt lông mày, ngón tay hơi lạnh đặt lên mặt cô sờ sờ: “Xem một chút đi. Hai má em bây giờ vẫn còn hồng gay gắt.” Anh vừa nói vừa lôi đơn thuốc ra đọc, đọc một chút rồi bóp ra 1 ít thuốc để ở đầu ngón tay, cẩn thận từng chút bôi lên mặt cô nhẹ nhàng xoa ở hò má vẫn còn đỏ lên của cô.

Đồng Yên khẽ căn cắn môi không dám nhìn anh, cũng không có phản kháng lại, cứ như vậy ngoan ngoãn ngồi trên đùi anh, cảm nhận sự ôn nhu che chở của anh, cảm thấy rất là thoải mái. Chờ sau khi anh đặt lại túyp thuốc mỡ lên bàn mới cúi đầu nói: “Cám ơn.”

Lăng Khiên lại nâng mặt cô lên, xoa đều thuốc hai bên má, nhẹ nhàng thổi thổi, mạn bất kinh tâm mử miệng: “Sau này anh không muốn em nói với anh hai từ “cám ơn”. Là anh tự nguyện.”

Đồng Yên sửng sốt: “Gì cơ?”

Lăng Khiên nhướn nhướn mày một chút, một lần nữa lúc nhìn về phía cô, trong mắt đã tràn ngập thâm tình: “Thương em, chiều chuộng là anh tự nguyện.”

Đồng Yên vẻ mặt mờ mịt nhìn anh: “Tại sao?”

Lăng Khiên giương mắt khẽ cười: “Bởi vì anh yêu em!”

(to be continued)

28 responses »

  1. “Sau này anh không muốn em nói với anh hai từ “cám ơn”. Là anh tự nguyện.”
    “Thương em, chiều chuộng là anh tự nguyện.”
    “Bởi vì anh yêu em!”

    những câu này của anh đủ đốn ngã chị Yên rồi

  2. ôi trờiiiiiii….kím ở đâu ra soái ca này đâyy…e chết mất thoyyyyyyy…hức hức

  3. Cái gì mà dạ dày đau, cái gì mà ác tâm, cũng không cảm thấy gì nữa. Bây giờ anh chỉ cảm thấy giống như là ăn mật “đường vậy, ngọt tận đáy lòng mà thôi.” ~> cái này ko tốt nhen, tự kỉ ám thị cũng là một loại bệnh, mà bệnh thậm chí còn nặng hơn cả đau dạ dày!!! =.=

  4. Thương em, chiều chuộng là anh tự nguyện.”
    “Bởi vì anh yêu em!”
    haizzzz!!! thở dài**cảm động quá đi* mắt sáng long lanh!!! Đọc câu này tim em còn ngừng đập 1 nhịp huống chi Yên tỉ* sáng mắt*
    ước gì cũng có 1 người yêu mình như thế** lấp lánh*mắt chớp chớp mơ tưởng* hehe
    thanks nàng vitamin b2 nhìu nhìu nha!!! Moazzzzzzz….

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s