Ngoan – Chương 12.1

Standard

Chương 12: Bữa ăn tối cảm động

Editor: VitaminB2

 

Chờ tới khi bóng cô khuất trong studio, Lăng Khiên mới lấy điện thoại ra, tìm một số điện thoại rồi gọi đi.

 

“Alo. Lăng tổng à? Anh nghĩ có chuyện gì lại gọi điện cho tôi vậy?” Giọng nói của Chu tổng biên có chút hồ hởi vang lên.

 

Lăng Khiên khóe miệng khẽ nhếch, trong mắt hiện lên tia chán ghét, trầm giọng nói: “Chu tổng biên! Sau này có chuyện gì cần giúp đỡ ông trực tiếp tới tìm tôi, không nên làm khó Yên Yên. Cô ấy không hiểu trò chơi giữa chúng ta.”

 

Chu tổng biên hơi sững sờ, sau đó dường như hiểu chuyện gì đã xảy ra, vọi vàng đáp: “Được, được. Chuyện này là lỗi của tôi. Là tôi đã không có suy nghĩ chu toàn. Lăng tổng có những lời này là đủ rồi.”

 

“Tất cả mọi người đều là bằng hữu thôi. Còn nữa, sau này đừng sai Yên Yên ra ngoài làm nhiệm vụ, giao cho cô ấy chuyện gì đó đơn giản, mà lại làm cô ấy vui vẻ là được rồi.”

 

“Chuyện này anh yên tâm. Đồng Yên tính cách biết điều, ngoan ngoãn, đúng là không thích hợp đi làm phỏng vấn.”

 

“Vậy thì phiền ông rồi.”

 

Sau khi cúp máy, Lăng Khiên gọi điện cho Lục Tư Triết.

 

“Alo. Nói chuyện với sủng vật của cậu xong rồi hả?”

 

“Im miệng ngay. Giấy thông hành như thế nào rồi?”

 

“Mọi chuyện tốt đẹp cả rồi. Tôi đang trên đường về công ty đây. Còn cậu?”

 

“Lập tức quay lại đây. Tôi có chuyện này muốn cậu ra mặt giải quyết.”

 

“Chuyện gì vậy?”

 

“Yên Yên muốn làm một bài phỏng vấn Lâm Kỳ Nhi. Lão Chu hồ ly kia lại giao việc này cho Yên Yên. Cậu nói mấy câu với Từ Vi, bảo cô ta giúp một chút đi.”

 

“Cậu nói với Đồng Yên một tiếng không được sao? Tôi còn bao nhiêu chuyện phải làm mà.”

 

Lăng Khiên cười cười: “Con mèo nhỏ kia không muốn tôi nhúng tay vào, lại sợ lão Chu phiền tôi.”

 

Lục Tư Triết kinh ngạc: “Như vậy sao?”

 

Lăng Khiên đắc ý nói: “Cậu ghen tỵ sao?”

 

“Đúng vậy. Tôi cũng muốn nuôi sủng vật à.”

 

“Bớt ảo tưởng đi. Cậu bây giờ gọi điện ngay cho Từ Vi, nếu không con mèo nhỏ của tôi sẽ bị cô ta hành hạ.”

 

“Tôi biết rồi. Cậu giúp tôi hỏi con mèo nhỏ nhà cậu xem cô ấy có em gái hay chị gái hay không đi.”

 

Lăng Khiên không nghe đến câu thứ hai lập tức ngắt điện thoại, khóe miệng giơ cao, cười khúc khích một hồi rồi mới ngồi vào xe rời đi.

 

Một canh giờ sau, Đồng Yên ôm tập văn kiện chậm rãi rời khỏi studio. Đứng ở một bên đường, khuôn mặt nhỏ nhắn hồng hồng, nghĩ một lát rồi cô lôi điện thoại trong túi ra gọi cho Lục Tư Triết.

 

Lúc chuông điện thoại vang lên, Lục Tư Triết đang bàn bạc công việc cùng với Lăng Khiên trong phòng Tổng giám đốc, thấy màn hình hiện lên một số điện thoại, cả người anh mừng rỡ run lên một cái. Anh tạm dừng công việc, thân thể tửa vào lưng ghế phía sau, nhàn nhã đưa mắt nhìn Lăng Khiên, trong mắt có thâm ý khác, nhếch miệng cười một chút rồi mới nhấn nút nghe.

 

“Alo, Đồng Yên à? Gọi anh có chuyện gì không?” Giọng anh đắc ý đến mức cần ăn đánh.

 

Lăng Khiên nghe được hai từ “Đồng Yên” đầu ngẩng mạnh lên, trong mắt thoáng hiện nét kinh ngạc, tiếp theo là tối sầm lại, nhìn về phía Lục Tư Triết với hàn ý toát ra mạnh mẽ.

 

Lục Tư Triết nhìn anh dương dương tự đắc khiêu khích, cười giễu cợt đáp lại điện thoại.

 

Giọng nói Đồng Yên có chút phấn khởi, dừng lại vài giây rồi mới từ từ mở miệng: “Lục tiên sinh, chuyện ngày hôm nay cảm ơn anh. Nhờ anh mà Lâm Kỳ Nhi mới đồng ý cho tôi phỏng vấn.”

 

“Đừng gọi anh là Lục tiên sinh, gọi anh là Tư Triết. Chuyện nhỏ này có gì mà phải cảm ơn chứ.”

 

Tư Triết không sợ chết cười đến là vui vẻ, mặt Lăng Khiên mây đen lại daỳ thêm một tầng.

 

Đồng Yên nghe ngữ điệu khách khí của anh, suy nghĩ một chút rồi nói nhỏ: “Nếu anh lúc nào có thời gian rảnh rỗi, tôi mời anh ăn cơm.”

 

Lục Tư Triết bị nước miếng của mình làm cho nghẹn suýt chết một hồi, lắp bắp lặp lại lời cô: “Em mời anh ăn cơm?”

 

“Vâng, đúng vậy à. Anh giúp tôi như vậy, tôi phải mời anh ăn một bữa cơm mới đúng.”

 

Lục Tư Triết giương mắt tiếp nhận ánh mắt bén nhọn và hung ác của người đối diện, châm chước chốc lát mới cẩn thận mở miệng: “Thật ra thì không cần cảm tạ anh như vậy đâu. Đây đều là lời nhắn mnhur của Lăng Khiên, em muốn cảm ơn thì nên mời cơm cậu ta mới đúng.”

 

Nói xong anh nhìn Lăng Khiên một cái, người no hừ lạnh, một tiếng, liếc Tư Triết một cái lạnh thấu xương. Trong mắt hiển hiện rõ ý tứ: “Số người hôm nay là may mắn, nếu không hôm nay ngươi đừng nghĩ ra ngoài an toàn.”

 

Đồng Yên nghe thấy Tư Triết nói vậy trong lòng run lên một cái. Cô thật không nghĩ đây là mưu kế của Lăng Khiên, chẳng qua là cảm thấy cảm ơn anh có chút không được tự nhiên. Cô vốn định là dì sau lúc đó Từ Vi nhắc tới Lục Tư Triết, mời anh ta ăn một bữa cơm là xong. Nào ngờ vừa rồi anh nói đây là do Lăng Khiên, cô không thể là gì khác hơn là thấp giọng trả lời: “Vậy cũng tốt. Nhưng dù sao vẫn cảm ơn anh đã giúp tôi.”

 

Lục Tư Triết thấy giọng nói của cô vô cùng chân thành nên sửng sốt một chút, trong lòng có loại cảm giác lạ lướt qua, liếc người đối diện một cái, ho khan vài tiếng rồi khách khí nói mấy câu rồi vội vàng cúp điện thoại.

 

Từ phòng làm việc của Lăng Khiên đi ra, Lục Tư Triết đè ép ngực mình, mời vừa trong nháy mắt trước mắt lại hiện ra Đồng Yên với nụ cười trong trẻo không chút nào ngăn cách kia, cúi đầu mắng thầm: “Quỷ sứ.” rồi chật vật đi tới thang máy.

 

Đồng Yên sau khi cùng Lục Tư Triết nói điện thoại rồi cúp máy, lên taxi thật lâu mới gọi điện thoại cho Lăng Khiên.

 

Từ sau khi Lục Tư Triết ra khỏi phòng, Lăng Khiên liên tục nhìn điện thoại của mình, cho nên lúc chuông điện thoại vừa mới vang lên anh đã bắt máy.

 

“Alo.” Giọng anh có phần hơi lúng túng.

 

Đồng Yên không ngờ anh bắt máy nhanh như vậy, ngẩn người rồi mở miệng: “Là em.”

 

“Ừ.” Anh dĩ nhiên biết là cô. Giọng cô lúc ngủ anh vẫn có thể nghe thấy.

 

“Chuyện để Lâm Kỳ Nhi đồng ý cho em phóng vẫn, cảm ơn anh.”

 

“Ừ.” Lần đầu tiên Lăng Khiên cảm giác mình có chút đần, thế nhưng ngoài từ đó ra anh không biết phải nói từ gì khác.

 

“Buổi tối anh có đi tiếp khách không?”

 

Lăng Khiên cảm thấy tim đập loạn nhịp nhanh hơn, tay cầm chặt điện thoại, có ý dừng lại một chứ rồi mới mở miệng trầm thấp mói: “Có chuyện gì sao?”

 

(to be continued)

 

P/S: Tối có nốt chương 12 nha mn😀

26 responses »

  1. tội nghiệp Khiên ca, được nàng gọi điện thoại cho, mời ăn tối mà mừng hết biết vậy đó

  2. Thanks ss, em mong cho mai. Ma ss oi, tu hom nay den ngay mai thi xo khoang tam them may chuong nua a ?? Hinh nhu ss chi up vao thu 7, cn hang tuan

  3. uk`. tí có bây giờ nhé. Tối chắc cùng lắm chỉ có thêm 1 chương nữa thôi ^^. Tối nay bận chút. Còn chủ nhật ngày mai chắc 2 chương ^^
    Vì nghỉ cẩ 1 tuần nên post vào 2 ngày cuối tuần bù vào. Đọc 1 lèo cho sung sướng, có khi còn post nhiều hơn cách 1 ngày post 1 chương ý chứ🙂

    Tí còn nốt chương 12 mn nhé😀

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s