Ngoan – Chương 12.2

Chuẩn

Chương 12 (cont)

Đồng Yên bị giọng nói lãnh đạm của anh làm cho mất hết dũng khím do dự một chút rồi mới cẩn thận mở miệng: “Em mời anh ăn cơm để cảm ơn anh đã giúp đỡ.”

Lăng Khiên bởi vì nửa câu nói sau của cô nên sắc mặt lại càng tối sầm lại, thanh âm phát ra càng lạnh lùng hơn: “Em là bạn gái anh, có cái gì mà phải cảm ơn, còn có chuyện gì khác sao?”

Khuôn mặt nhỏ nhắn của Đồng Yên nhăn lại, không biết đã làm anh tức giận cái gì, quệt mồm nói nhỏ: “Không có.”

“Bây giờ em về nhà sao?”

“Vâng.”

“Muốn anh mua thức ăn gì không?”

Đồng Yên sửng sốt: “Dạ?”

Lăng Khiên nổi giận thật sự, lại có thêm chút phiền não mở miệng nói: “Không phải em nói là mời anh ăn cơm sao? Là em mua thức ăn nấu cơm hay là anh vẫn mua thức ăn như trước?”

Đồng Yên đại quýnh, nghĩ thầm là tôi nói mời anh ăn cơm chứ không có nói ăn cơm ở nhà, nhưng cô lại không có can đảm để phản bác, chỉ có thế nói thật nhỏ: “Vậy thì để lúc trở về mua. Anh thích ăn cái gì?”

“Tùy em thôi. Anh không kén ăn. Cứ như vậy đi. Bye!”

Đồng Yên nghe tiếng tắt điện thoại không biết nên khóc hay nên cười. Có câu “gần vua như gần cọp”, nhưng cô cảm thấy bàn về trình độ nguy hiểm, bạn hổ không bằng bạn Lăng Khiên =))!

Sáu giờ rưỡi, Lăng Khiên đem tất cả công việc chưa hoàn thành về nhà, vuốt vuốt cổ cho đỡ mỏi rồi đứng lên. Một bên mặt áo khoác, một bên tâm tình rất tốt tiêu sái bước khỏi phòng làm việc. Trên đường đi tới cửa tiệm lần trước mua thuốc, mua lấy một vài túyp thuốc mỡ, rồi lái xe về phòng trọ.

Anh dừng xe bên đường rồi đi xuống, ở quầy bán phim hoạt hình hồi lâu. Lúc tính tiền, bên trong xe đẩy có mười mấy cái đĩa toàn bộ là phim hoạt hình, phim mới phim cũ đều có, dù là chánh bản anh cũng mua. Đối với vẻ mặt của nhân viên bán hàng lúc tính tiền, anh ho nhẹ một tiếng thản nhiên nói: “Trong nhà có người bạn nhỏ thích xem những thứ này.”

Lúc ra cửa, mấy người bán hàng khe khẽ nói với nhau: “Một người đàn ông đẹp trai như vậy lại có con nhỏ mất rồi. Thật đáng tiếc a~~!

Mặt Lăng Khiên đen lại, dừng bước, xoay người nhìn các cô nàng đó vô cùng lễ phép mở miệng: “Những thứ này là mua cho mẹ của đứa bé!” =))

Không để ý tới mấy tiểu cô nương phía sau đang há mồm trợn mắt, anh giơ túi lên bước nhanh về phía xe thể thao màu bạc bên đường.

Một người đàn ông mị lực như vậy, đã vậy còn có lão bà rồi. Qua đau! Nhân viên cửa hàng chỉ hận trời cao bất công!

Bữa ăn tối rất thịnh soạn nha. Bốn món ăn chính, thêm món súp và cháo. Lăng Khiên nắm chặt đôi đữa nhìn bàn ăn, trong lòng bị rung động thật sâu. Hình ảnh này anh đã mơ rất nhiều lần rồi, cuối cùng nó đã xảy ra rồi, lại làm cho ảnh cảm thấy không thật. Anh cầm đũa thật lâu vẫn không nhúc nhích. Anh sợ rằng chỉ cần động đũa một cái thì tất cả mọi thứ trước mắt sẽ biến mất. Anh thật sự có cảm giác là mình đang nằm mơ. Cho đến khi có âm thanh vang lên bên tai.

“Có phải là không có món nào anh thích không? Trong tủ lạnh còn rất nhiều đồ, anh muốn ăn cái gì, em đi làm cho anh?” Đồng Yên nhìn anh một hồi lâu vẫn không động đũa có chút khẩn trương mở miệng.

Lăng Khiên đưa tay vuốt mặt một cái, đem sự chua xót trong mắt đè xuống, hướng cô cười cười, lắc đầu rồi bắt đầu ăn cơm. Anh ăn rất nhanh, ăn gắp một món cô lại cẩn thận hỏi anh mùi vị có được hay không. Anh lại không ngừng gật đầu, không nhìn cô cũng không nói chuyện, chỉ cúi đầu chăm chú ăn cơm. Thật ra thì anh cũng còn có thể ăn được ra mùi vị nào đó, cái gì chua chua ngọt ngọt lại mặn đạm, anh căn bản không biết. Anh chỉ một cảm giác duy nhất lúc này mà thôi – đó chính là hạnh phúc!

Bốn món ăn một món súp cơ hồ bị một mình anh ăn hết sạch sẽ. Đồng Yên múc cơm len lén nhìn anh, nhìn cái tướng ăn lang thôn hổ yết của, trong lòng thoáng cái trở nên mềm mại. Cô cảm thấy người đàn ông này thật đáng thương, như bị bỏ đói lâu thành như vậy, ánh mắt cô không tự chủ được mà tràn đầy thương tiếc [T_______T].

Lăng Khiên đặt bát cơm xuống bàn, ngẩng đầu nhìn người phụ nữ đối diện ánh mắt tương tự với đồng tình chăm chú nhìn anh, nhíu mày mở miệng: “Em ăn no chưa?”

Đồng Yên nhìn bát cơm của mình cùng bàn ăn trống trơn mím môi gật đầu, đặt đũa xuống chuẩn bị thu dọn, nhưng lại bị anh ôm đến phòng khách.

“Em nghỉ ngơi đi, anh rửa bát.” Lăng Khiên đặt cô trên ghế salon rồi vào phòng bếp rửa bát.

Đồng Yên dò kênh sau đó ngồi trên salon ngoan ngoãn xem TV.
Lăng Khiến bưng hai chén nước từ trong bếp đi ra, sắc mặt có hơi trắng bệch, thở phào một hơi mới ngồi xuống bên cạnh cô, sau đios chỉ chỉ vào cái túi trên bàn trà ý bảo cô mở ra xem.

Đồng Yên nghi ngờ nhìn anh một cái, sau đó cầm lấy túi, thấy đồ vật bên trong cúi đầu nói: “A! Tất cả đều là phim hoạt hình sao?”

Lăng Khiên cánh tay đặt trên trán khẽ nhíu mày, sau đó nhìn cô cười cười: “Ừ. Em không thích sao? Phim mới phim cũ đều có cả, em cứ từ từ xem. Anh nghỉ một chút.”

Đồng Yên đáp một tiếng, sau đó chọn lấy một bộ phim rồi bỏ vào đầu đĩa, ôm lấy chén nước uống từng ngụm nhỏ, ngồi trên salon chăm chú nhìn màn hình, thỉnh thoảng cười khẽ mấy tiếng.

Lăng Khiên nhắm mắt lại nghe tiếng cười thanh thúy của cô, khóe miệng cong cong, nhưng trên mặt lại dần dần trở nên có chút thống khổ. Vừa nãy cao hứng chỉ lo ăn, anh đã quên hẳn cái chứng bệnh đau dạ dày này, bây giờ thì cảm giác đau ngày càng rõ ràng. Mà anh lại không muốn phá hỏng không khí ngọt ngào ấm áp này, nên cố gắng chịu đựng, mồ hôi lạnh không ngừng tuôn ra, cánh tay đặt ở trên trán cố gắng gồng mình chịu đau, một chút một chút điều chỉnh hô hấp, hi vọng có thể mau sớm đè nén trận sôi trào này.

Đồng Yên xem xong hai tập phim mới nhận thấy người bên cạnh có gì đó không ổn, nghe được tiếng thở hổn hển của anh quay đầu lại sợ hết hồn, không biết từ lúc nào người bên cạnh đầu đã đầy mồ hôi, sắc mặt trắng bệnh, cô nhè nhẹ vỗ vào mặt anh, có chút bận tâm mở miệng: “Anh làm sao vậy?”

Lăng Khiên lúc này cũng không thể nhịn được nữa, mở mắt ra, hai mắt tràn ngập đau đớn, mím chặt môi có chút suy yếu cười cười, sau đó vịn vào vai cô ngồi dậy: “Không được, nhịn không được nữa rồi.” Nói xong vỗ vào bả vai hai cái rồi vội vàng chạy vào phòng vệ sinh [=)))))))))))))))))), thật là mất hình tượng mà = =].

Đồng Yên sửng sốt một chút mới kịp phản ứng là anh khó chịu muốn ói, trong khi đó anh đã khóa cửa lại, bên trong truyền ra tiếng nôn mửa cùng tiếng xả nước kịch liệt. Lòng cô hung hăng đau một cái, không nói ra lời cảm động.

Giằng co gần nửa tiếng đồng hồ, Lăng Khiên mới từ phòng vệ sinh đi ra ngoài, trên mặt có vài giọt nước, hốc mắt có chút đỏ lên, xanh cả mặt. Nhìn thấy Đồng Yên chờ ở cửa, có chút lúng túng nhức đầu nói: “Thật mất mặt qua. Em cười anh đi?” [Vi: chị ý chẳng cười đầu nh em cười =)). Thật mất hình tượng quá :))]

Hết chương 12.

==============

Chương 13: Bởi vì anh yêu em :X

23 responses »

  1. thật tội anh, được người ta nấu cho bữa cơm mà cảm động muốn chết, ăn không dám ăn vì sợ là trong mơ, đến khi ăn thì như hổ như báo để rồi đau bao tử, phải chạy vào nhà vệ sinh mà ói. Hic hic anh thật tội nghiệp mà sao làm ta mắc cười thế này

  2. thanks nang
    oi lau lam moi gap nam chinh co nhung hanh dong dang yeu nhu anh Khien.chet cuoi cai doan di mua dia phim

  3. á lãng mạn wa’, bởi vì anh yêu em :X:X:X
    maj có sao sjs? ngóng ngóng
    tk sjs nha, ju sjs wa’ đj hj`

  4. càng ngày càng tội mà! đáng thương thế này TT.TT Đến bao h anh Khiên của em mới đc sủng đây???

  5. kho than LK minh cug bi dau da day nen hiu
    dot an cai j cug cho cac e ra ngoai sau may fut
    DISASTER~~~
    thak Ve nhiu na S2

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s