Now-11.2

Standard

Nhân ngày mùng 8/3 chúc tất cả các chị gái em gái bạn gái có một ngày 8/3 vui vẻ, hạnh phúc bên gia đình





“Anh sẽ tới đó ngay.”

Chỉ vậy thôi, cô ngạc nhiên khi anh cúp máy. Không hỏi gì cả, cũng không nói “Giờ anh đang bận lắm, nhưng anh sẽ tới đó ngay khi có thể.” cô cần anh, và khi anh đang vất bỏ tất cả để tới đây với cô. Cảm giác tuyệt vời khiến ngực cô cứng đờ, như thể cô đang bị cảm lạnh vậy. nước mắt lóng lánh trong mắt khi cô chớp măys trở lại, cô quyết tâm không để mình trở thành kẻ yếu đuối một lần nữa.

Cô bước vào nhà bếp. cà phê đã được pha sẵn và cũng lạnh rồi. cô rót một cốc cà phê rồi đặt nó vào trong lò vi sóng, kiên nhẫn đợi tiếng bíp. Các cơn ớn lạnh chạy dọc theo cột sống, làm da cô cứng lại. cô thấy cơ bắp của mình đang căng lên vì một lần run rẩy khác.

Những cuộc tấn công ấy càng ngày càng tệ, cô nhận ra điều đó; cô đang lạnh hơn lạnh nhanh hơn nữa. có lẽ cô nên chuyển chiếc máy pha cà phê vào trong phòng ngủ, đặt nó ngay trên giường ngủ để cô không cần mất công ra khỏi giường nữa. Không phải cà phê giúp được cô nhiều lắm; chả có thứ gì có thể giúp cô, chỉ có Richard mới giúp cô được.

Chỉ nghĩ đến anh cô cũng cảm thấy một chút ấm áp bên trong. Cô nghĩ đó chính là chiếc vé. Chỉ nghĩ đến Richard. Cô đã không ngững nghĩ về anh ngày hôm hoa, liên tục nhớ lại những giây phút không thể nào quên trong vòng tay anh. Thực tế họ chưa làm tình với nhau là một bằng chứng nữa cho khả năng tự kiềm chế của anh chứ không phải cô, và cô vẫn kinh ngạc với chính mình, kinh ngạc với hơi ấm đã thấm vào cô, một người không biết gì về sinh lý để có thể thành công. Cô chưa từng trải qua điều tương tự trước kia, và giờ cô đã nếm trải rồi, cô không còn chắc chắn về khả năng bản thân có thể giữ mỗi quan hệ thuần khiết giữa họ.

Cô hít hà cốc cà phê. Cô đang đùa với anh chứ? Họ đã không hoàn thiện mối quan hệ, nhưng nó không thể là một mối quan hệ thuần khiết được nữa rồi. Tất cả những năm qua cô cảm thấy rất tự mãn về khả năng dửng dưng với những ham muốn tình dục, nhưng chỉ với một cái nhìn Richard có thể xuyên qua được những bức tường bảo vệ và khiến trong lòng cô nhảy loạn lên. Cô nghĩ cần phải đối mặt với nó. với Richard cô là người dễ bị thuyết phục.

Cô run rẩy khi nhìn đồng hộ. anh ấy sẽ ở đây trong bao lâu? Anh ấy nên ở đây bất cứ lúc nào.

Vai cô lại cong lại để chống lại cái lạnh, nhưng nhanh chóng đứng thẳng dậy, mắt cô đang mở to. cô bật dậy từ cái ghế của nhà bếp và chạy vào phòng tắm. cô vội vàng súc miệng bằng nước súc miệng, sau đó lấy lược và bắt đầu chải mái tóc như tổ quạ của mình. Nỗ lực của cô chỉ làm nó thêm hoang dại hơn. Cô ném cái lược xuống, lấy ít kem dưỡng tóc xoa vào tay và xử lý những chỗ tóc tồi tệ nhất. Trang điểm sao? Cô có nên tô son môi không? Cô nhìn chằm chằm vào mình trong gương, tự hỏi không biết mình có trông đẹp nhất với thỏi son màu xanh không. Có lẽ, nước hoa cũng được. Chết tiệt, cô không còn nước hoa.

“Oh, mình còn tệ hơn nữa,” cô thì thầm. cô đứng đây, run lên mạnh đến nỗi bắt đầu thấy đau, lo lắng về việc trang điểm và nước hoa. Trong cơn hoảng loạn, cô nhận ra mình đang run cầm cập.

Chuông cửa kêu. Cô nhanh chóng rửa tay và chạy ra cửa. răng cô va vào nhau khi cô cố mở nó ra. “Em đang mải suy nghĩ,” cô dứt khoát nói vói anh, chạy vào vòng tay của anh. “Em đang đông cứng tới chết, và lại đang lo lắng về son môi. Sau đó em mở cửa mà không kiểm tra trước. Việc này đều là tại anh.”

“Anh biết,” anh thì thầm, nâng cô lên và bước vào trong. Anh ôm cô thật chặt, giúp cô chống lại những cơn run rẩy đang tàn phá cô. Cô vùi mặt trong cổ anh, tìm kiếm để hít vào hơi ấm của anh, mũi cô lạnh tới mức anh giật mình. Khóe môi anh khẽ cong lên vui vẻ khi anh quay lại và khóa cửa.

“Hôm nay nó không qua tệ. Em g-g-gọi cho anh ngay khi em thức dậy.”

Vì cô không kiểm soát nổi răng mình ở giữa câu nói và chúng tạo ra chuyện bắt chiếc âm catanhet nần lữa, câu nói của cô không thể nào tin nổi là lại thành như vậy.

“Tốt,” anh bế cô tới ghế bành. “Chăn ở đâu vậy?”

“Ở trên gh-ghế trong phòng ngủ.” anh đặt cô xuống. “Anh sẽ đi lấy nó.”

Anh quay lại sau vài giây, hướng dẫn cô nằm xuống ghế và nằm xuống bên cạnh cô, sau đó duỗi người thẳng bao phủ lấy cơ thể cô, rồi lấy chăn che kín cả hai người. sau đó anh lại ngồi dậy và kéo chiếc áo len kín cổ nhẹ qua đầu, không cẩn thận để nó rơi xuống sàn nhà; sau đó anh nằm xuống bên cạnh cô, đan ngón tay vào tay cô, làm ấm chúng trên cơ thể mình.

Da anh cảm thấy nóng dưới những ngón tay lạnh giá của cô. Anh đặt tay sau lưng cô và ấn chúng lên cột sống cô, và cô rùng mình nhẹ nhõm khi hơi ấm đang truyền vào người cô. “Nó đã giảm bớt rồi,” cô nói bên dưới họng anh, cảm giác cơ bắp cứng lại đang chầm chậm thả lòng khi cảm giác tuyệt vời lan tỏa trên cơ thể. cô thở chậm, sâu và hít đầy hương vị nam tính của anh vào phổi. anh có mùi ấm áp và thơm như xạ hương, nam tính không có gì chối cãi. Cô nghĩ mùi hương đó là đặc trưng của nam giới và mỉm cười với chính mình.

“Tốt hơn rồi chứ?” anh hỏi. Giọng anh trầm, thấp hơn thường lệ. Giọng nam trầm vang lên bên tai cô.

“Mmm. Nó không tệ lắm.”

“Bởi vì em không phải đợi.” Môi anh lướt qua tai cô và chuyển đến bên trán cô. Tay anh chầm chậm vuốt ve lưng cô, đẩy cô gần hơn. Chân họ đan vào nhau, và một cái đùi cơ bắp trượt vào giữa hai chân cô.

Hơi thở của cô bắt lại nhịp ngay khi cô cảm nhận được sự cương cứng của anh. “Em không thể không gọi anh đến sưởi ấm cho em,” cô thì thầm. “Việc này quá hấp dẫn.”

“EM đang nói với anh,” anh buồn bã nói. Cô cảm nhận đôi môi anh hôn lên trán cô khi anh cười, sau đó anh lại hôn một lần nữa. anh vuốt ve lọn tóc cô, nhẹ nhàng quấn nó quanh ngón tay xung quanh viền tai cô. “Anh không thể làm như hôm qua. Nếu anh phải cởi bò quần áo em vào hôm nay, anh sẽ làm tình với em ngay bây giờ.”

Giọng của anh trầm và thân thuộc, dịu dàng đến khó tin. Một lời hứa sinh động minh họa một hình ảnh không thể thở nổi, làm cho thắt lưng cô cứng lại vì một dự đoạn không thể chịu đựng được. cô không thể chống đối, không làm thế khi cô không muốn gì hơn việc anh làm chính xác những gì anh vừa nói. Cô trượt tay quanh cái lưng trần của anh, cảm giác được sức mạnh của những cơ bắp ở đó, và cả cái cách chúng cứng lại dưới cái chạm nhẹ của cô. “EM muốn anh,” cô thì thầm, không thể giả vờ, như thể anh không biết chính xác cô phản ứng lại với mình thế nào. Anh biết chuyện đó ngay lần đầu, trước cả khi bản thân cô sẵn sàng thừa nhận nó.

Toàn thân anh gập lại và thúc giục, áp cô cứng lại trong chiếc ghế dài. Đùi anh dấn vào cao hơn giữa hai chân cô. Một hơi thở tan nát rùng mình ra khỏi anh. “Anh thấy thích một cô bé trải dài ra trên ghế của phòng khách. Anh quên mất nó thật sự bối rối đến thế nào.”

Sweeny chạm môi vào phía dưới quai hàm của anh. Cô không có kinh nghiệm, nhưng không ngây thơ hay kiêu ngạo. có nhiều cách họ có thể làm nhau hài lòng, không thật sự phải làm tình, và sự cám dỗ mạnh mẽ sẽ dẫn đường tới một hay nhiều hơn thế hay tất cả. cô không chỉ nghi ngờ sức mạnh ý chí của mình có thể chống chọi với kỳ kiểm tra, mà đề làm vậy thì sẽ có cái gì giống như gian lận trong một quy trình kỹ thuật, để có thể nói ra. nó sẽ thật ngọt ngào, và đáp ứng tuyệt vời, nhưng cũng là sai lầm. có lẽ hầu hết phụ nữa sẽ không cảm thấy vậy, nhưng vì họ chưa trưởng thành với những người cha người mẹ như cô.

Cô không dám hôn anh dù cô khao khát được nếm hương vị của anh. Cô có thể cảm thấy căng thẳng bao phủ xuyên suốt cơ thể to lớn của anh, cảm thấy được cơ thể cô đau đớn đòi đáp ứng. sẽ mất một chút sức lực để đẩy cả hai ra đến mức cô sợ không dám chử động.

Nhưng có một niềm vui sướng khi chỉ nằm đó bên cạnh anh, vòng tay anh ôm lấy cô, cảm nhận ngực anh mở rộng với từng hơi thở, nghe nhịp đập của trái tim anh. Đó là cảm giác thoải mái bản năng khi chia sẻ hơi ấm cùng anh. Hơn hết, có một cảm giác thuộc về nhau mà cô chưa từng có trước kia, sự nhận ra đầy bất ngờ rằng cô sẽ không còn đơn độc trên thế giới và cô phần nào đó đã trở thành một phần của một cặp đôi.

Đó là cảm giác hung dữ để biết rằng anh quan tâm đến cô, rằng với anh cô thật quan trọng. Sweeny không thể nhớ được cảm giác với ai đó mình là người quan trọng hay chưa. Cô không biết cảm giác kết nối này được hình thành nhanh tới mức nào, hay làm thế nào cô có thể nhanh chóng tin tưởng và dựa vào anh, nhưng nó đã ở đó và cô cảm nhận được nó.

“Lần này em vẽ gì thế?” anh hỏi, sau khi 10 phút trôi qua mà cơn lạnh không hề trở lại. cô cảm thấy ấm áp và buồn ngủ, hầu như chìm trong cơn bàng hoàng.
(….)

7 responses »

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s