Ngoan – Chương 8

Standard

Chương 8: Hợp đồng bạn gái

Editor: VitaminB2

 

Lăng Khiên vẻ mặt đạm mạc nhìn cô, đáy mắt hiện lên ngọn lửa tức giận, nheo nheo mí mắt, từ từ mở miệng: “Đến khi anh tìm được một con mồi mới thì thôi.”

Đến khi em quên được Tiếu Diệc Trần, đến khi anh không còn yêu em nữa thì thôi. Nhưng câu này anh lại không dám nói, bởi vì anh không muốn cô biết rằng anh yêu cô. Như vậy chỉ làm cho cô ngu dốt, luôn tìm cách thoát khỏi anh mà thôi.

 

 

Đồng Yên nhìn anh, ánh mắt ảm đạm, cuối cùng nhẹ nhàng gật đầu. Một lát sau mở miệng lần nữa: “Lăng Khiên. Anh làm như vậy chỉ vì trả thù tôi hồi đó vũ nhục anh đúng không?”

 

Lăng Khiên quay đầu nhìn cô, ánh mắt thâm thúy gợn sóng sợ hãi: “Nếu không phải?”

 

Đồng Yên thoải mái cười yếu ớt, lắc đầu: “Không có? Như vậy là tốt rồi.”

 

Lăng Khiên quay đầu đi, nhìn thoáng qua cửa sổ, buông thõng mí mắt, từ từ khom lưng xuống nhẹ nhàng bế cô lên, đi qua tủ giày mới khàn khàn mở miệng: “Em cất chìa khóa nhà đi.”

 

Đồng Yên ngoan ngoãn giật đầu cất chìa khóa vào trong túi áo.

 

“Ôm lấy cô anh.” Trước lúc vào thang máy, mặt anh không chút thay đổi nói.

 

Đồng Yên cúi đầu đấu tranh trong chốc láy, nhẹ nhàng vòng tay lên ôm lấy cổ anh, không có thấy ánh mắt của anh trên đỉnh đầu cô nhu hòa đi rất nhiều.

 

Đến bệnh viện, Lăng Khiên đem cô đến phòng làm việc của bác sỹ rồi đi ra ngoài. Bác sỹ giúp cô bôi thuốc, thay băng gạt đổi thành hai lớp băng mỏng, điểm mũi chân miễn cưỡng có thể đi được.

 

Nhưng mà lúc đi ra cửa cô không có đi giày mà ~_________~.

 

Cô ngại ngùng nhìn bác sỹ ở đối diện, cười cười, nói thật nhỏ: “Bạn tôi anh ấy có chút việc bận, tôi có thể ở chỗ này cho anh ấy một lát được không?”

 

Bác sỹ là một người trung niên đã hơn bốn mươi tuổi, tốt bụng hướng cô cười cười, sau đó đứng lên nói: “Đúng lúc tôi vừa muốn đi kiểm tra bệnh nhân. Cô ngồi nghỉ ở đây nhé.”

 

Đồng Yên ngoan ngoãn một chút gật đầu.

 

Sau khi bác sỹ rời đi, cô ngồi ở trên ghế đung đưa hai chân, suy nghĩ một chút rồi lấy điện thoại của mình ra bắt đầu chơi trò chơi, ước chừng đợi được một lát lâu rồi mới nghe thấy tiếng mở cửa, nhìn thấy người vừa tiến vào, cái miệng nhỏ nhắn không tự chủ vếch lên.

 

Lăng Khiên giơ lên cái túi trên tay, sắc mặt có chút tái nhợt, cũng không có lập tức ôm lấy cô, mà anh lại ngồi ở ghế đối diện với cô, hai tay khoác lên trên đùi, khom người cúi đầu thở nhẹ.

 

Đồng Yên cảm nhận thấy anh khác thường mở miệng hỏi: “Anh làm sao vậy?”

 

Anh lắc đầu: “Không có chuyện gì cả. Anh nghỉ một chút rồi đưa em về nhà.”

 

“Không thoải mái ở đâu sao?”

 

“Ừ.” Thanh âm của anh rất lạnh, hiển nhiên là anh đang không muốn nói chuyện.

 

Cô cũng không dám mở miệng hỏi anh nữa, cất điện thoại vào trong túi, yên tĩnh ngồi chờ anh.

 

Mấy phút đồng hồ sao, Lăng Khiên ngẩng đầu nhìn câu một cái, rồi cười cười yếu ớt: “Mới vừa rồi thái độ không tốt, xin lỗi em.”

 

Đồng Yên sửng sốt, vội vàng lắc đầu: “Không đâu. Sắc mặt của anh không hề tốt, sao không bảo bác sỹ khám cho?”

 

Lăng Khiên đứng lên, đưa cho cô túi thuốc: “Cầm cho anh.”, sau đó cúi người bế cô dậy.

 

Đồng Yên cầm lấy cái túi, mở ra nhìn một chút, kinh ngạc ngửa đầu hỏi: “Anh bị đau dạ dày sao?”

 

Lăng Khiên trong mắt hiện lên tia đau đớn. Cô đối với việc đã cứu anh không có một chút ấn tượng nào sao? Vẻ mặt anh tối tăm gật đầu, không có nhìn cô, đi thẳng ra khỏi bệnh viện.

 

Đồng Yên cũng không biết mình đã nói sai cái gì, nhìn vẻ mặt khó chịu, lên xe một cái là nhìn ra ngoài cửa sổ, không hề mở miệng nói chuyện.

 

Suốt cả đường về nhà anh cũng không hề nói gì.

 

Trở lại nhà trọ, Lăng Khiên đem thẳng cô đến phòng ngủ, đặt dép của cô ở bên cạnh giường, sau đó hai tay bám vào tường đứng cho vững, không hề rời đi, cũng không hề nói gì. Anh chỉ nhìn cô với ánh mắt phức tạp.

 

Đồng Yên tựa đầu vào giường, ôm lấy gối, bị anh nhìn vậy không biết phải làm sao, cuối cùng nổi lên dũng khí mở miệng nói: “Chuyện kia… Tôi với anh ở chung một chỗ về sau có thể tiếp tục công việc bây giờ không?”

 

Lăng Khiên sững sờ, nhìn về phía cô ánh mắt càng thêm tối tăm.

 

Đồng Yên trong lòng run rẩy, kiên trì mở miệng: “Tôi rất thích công việc mình đang làm bây giờ, rất thích những người đồng nghiệp này. Tôi muốn làm chung một chỗ với họ.”

 

Cô cẩn thận mở miệng, làm cho lòng Lăng Khiên càng đau hơn. Anh hít một hơi thật sau mới đáp: “Đồng Yên! Ở cùng một chỗ với anh tức là làm bạn gái của anh, em có thể có cuộc sống của mình, công việc của mình, bạn bè của mình/ Anh không cần em từ bỏ cái gì, chỉ cần đến lúc anh cần em là em ở bên cạnh anh là được. Có hiểu không?”

 

Cô nửa hiểu nửa không nhìn anh, một lát sau mới nhẹ nhàng gật gật đầu, nhưng vẻ mặt lại tràn đầy khốn hoặc: “Lúc nào thì anh cần tôi? Một tuần lễ hay mấy ngày?” [Vi: bó tay toàn tập :-<. Khổ thân anh quá Khiên ca TTTT_________TTTT].

 

Lăng Khiên nhắm mắt lại, nhìn ra bên ngoài của sổ. Anh nhận thấy rằng sớm muộn gì anh cũng bị người phụ nữ ngu dốt này làm cho tức chết. Trì hoãn một lúc lâu tâm tình anh mới bình phục, quay đầu nhìn lại cô, mệt mỏi mở miệng: “Nam nữ trong lúc chung đụng cũng tính toán như vậy sao? Thời điểm em ban đầu cùng Tiếu Diệc Trần nói yêu thương, cũng là ước định một tuần thấy vài lần sao?”

 

Đồng Yên nghe thấy ba chữ “Tiếu Diệc Trần”, thần sắc trong nháy mắt trở nên ảm đạm, từ từ cúi đầu, thanh âm phản bác cực thấp: “Hai chuyện này không giống nhau. Chúng ta cũng không phải nói yếu thương thật.”  [Vi: Ối giời ơi, ngất đâu =_________=).

 

Cô vừa nói xong, Lăng Khiên xoay người, bỏ đi thẳng ra ngoài cửa.

 

Đồng Yên sửng sốt, sau đó nghĩ đến cái gì lại gọi anh một tiếng.

 

Lăng Khiên dừng bước, nhưng không hề quay đầu.

 

Đồng Yên trong tay đưa ra túi thuốc của anh, nói nhỏ: “Còn túi thuốc của anh.” [=))].

 

Lăng Khiên hung hăng đập một cái vào khung cửa, sau đó không có dừng lại một chút nào tiêu sái ra khỏi phòng ngủ, “thình thịch” một tiếng, Đồng Yên cảm giác như tâm mình cũng kêu hai cái, cắn cắn môi suy nghĩ một chút, hoàn toàn không hiểu sao anh lại tức giận như vậy chứ. (Vi: hức hức. Uất ức thần chương T_________T).

 

Vì có tới công ty sớm một chút, cô đến trưa trừ hai lần đi vệ sinh còn lại rất biết điều ngồi trên giường đọc sách. Lúc hơn sáu giờ, cô nghe thấy âm thanh mở cửa vang lên, nhíu mày, trong lòng cô có chút không thoải mái, nhìn lên thấy người vừa xuất hiện ở cửa, sửng sốt một chút cao hứng mở miệng: “Thiến Thiến! Là cậu sao?”

 

Thiến Thiến cười hì hì đi tới giường ngồi xuống bên cạnh cô, nhìn một chút hai chân đau của cô hỏi han: “Làm sao lại không cẩn thận như vậy chứ. Bây giờ cậu còn đau không?”

 

Đồng Yên lôi kéo tay cô lắc đầu, cảm thấy rất cảm động. Bạn bè của cô vốn là không nhiều lắm, bạn bè giống như Thiến Thiến lại càng hiếm.

 

“Cậu tại sao lại có chìa khóa nhà tớ?”

 

“Tớ vừa mới đến thì gặp được Lăng Khiên. Anh ấy đưa cho tớ. Nói đi! Các cậu phát triển thêm được một bước rồi phải không? Còn đem chìa khóa nhà mình đưa cho người ta nữa.”

 

Đồng Yên cau mày nói: “Chính là anh ấy tự tiện lấy đi. Bá đạo không thể nói lý.”

 

Thiến Thiến nhìn ánh mắt của cô trong một khắc ảm đạm, cũng không hỏi tiếp nữa, cùng cô nói chuyện phiếm một lúc lâu, rồi đi nấu cơm. Cô chỉ nấu đơn giản có hai bát súp đơn giản, rồi đỡ Đồng Yên đi tới phòng ăn. Sau khi ăn xong hai người lại ngồi trên ghế salon xem ti vi. Đồng Yên kể đại khái cho cô các chuyện xảy ra trong hai ngày vừa rồi, nhưng lại không có kể tới chuyện hai người định ở chung một chỗ kia.

 

Đồng hồ chỉ hơn chín giờ thì Lăng Khiên gọi điện thoại tới, Thiến Thiến cố ý đi vào trong phòng bếp, đem phòng khách trả lại cho cô, Đồng Yên có chút quẫn bách nhấn nút nghe.

 

“Alo.” Thanh âm của cô rất nhẹ, rất nhu, giống như mèo kêu vậy.

 

“Thiến Thiến có còn ở đó không?” Giọng nói anh có chút mệt mỏi.

 

“Còn. Cô ấy đang ở trong bếp.”

 

“Cô ấy có ở lại cùng em đến tối không?”

 

“Chắc là không. Bạn trai của cô ấy một lát nữa sẽ tới đón.”

 

Lăng Khiên trầm mặc một chút: “Buổi tối nay anh đi làm ăn sẽ về rất muộn, chắc sẽ không qua được. Một mình em nhớ phải cẩn thận, không được đụng chân vào nước. Có chuyện gì phải gọi điện ngay cho anh.”

 

“Vâng. Được.”

 

Lăng Khiên không có nói gì thêm, ngắt điện thoại ngay sau đó. Đồng Yên cầm điện thoại, trên mặt nhàn nhạt ưu thương. Thân phận bây giờ so với thân phận người tình của Tiếu Diệc Trần ngày trước càng làm cô khổ sở hơn. Lúc trước là cô thật tâm yêu người đàn ông kia, mà bây giờ đơn thuần giống như một cuộc giao dịch, một cuộc giao dịch vì an nguy của cha mẹ mà cô mà thôi.

 

Lăng Khiên sau khi cúp điện thoại không có trở về phòng trọ ngay, mà đốt một điếu thuốc đứng trên ban công. Anh cảm thấy trong lòng buồn phiền vô cùng.

 

Đồng Yên không yêu anh, anh vẫn biết sự thật này từ trước. Bây giờ rốt cục đã buộc cô ở cùng với mình, cô trước hay sau như một, hết thay cũng ở trong lòng bàn tay anh. Nhưng tại sao anh không cảm thấy một chút vui sướng nào? Nghe được thanh âm dè dặt cùng cẩn trọng của cô, lòng anh lại như bị dao đâm vào, rất đau.

 

Anh không chỉ muốn giam cầm cô ở bên người anh, mà anh còn muốn tấm lòng cô, trái tim cô. Anh muốn cô yêu anh.

 

Đi ra khỏi nhà hàng, đoàn người liên tục chiến đấu ở các chiến trường đến hộp ddeem, uống rượu, ca hát, gọi người hầu hạ. Lăng Khiên ngồi ở trong gõ nhìn nụ cười dâm đáng mà hèn mọn trên mặt những người khác, trong lòng cảm thấy phiền não dị thường. Vốn là cuộc xã giao, làm ăn bình thường nhưng lại để cho anh cảm thấy ác cảm, anh đẩy người phụ nữ bên cạnh ra, ném cho cô chồng tiền, khoát tay nói: “Đi ra ngoài đi.” Trong lúc mọi người đang cười nhạo mình, anh lại cúi đầu uống hết chén rượu đỏ, một chén rồi một chén, cho đến khi dạ dày truyền đến trận đau đớn mới thôi. Lòng trống vắng.

 

 

 

Ngày thứ hai, Đồng Yên sáng sớm đã rời giường, cô không phải là một người hiếu động, nhưng là ở trên giường suốt một ngày dài, thực tại có chút không chịu được. Cẩn thận đi dép vào, quay trở lại phòng khách, cô mở máy nghe nhạc lên, cho dự một chút nhấn bái hát, nghe giọng hát và giai điệu vọng ra, ngồi ngay trên sàn nhà, ôm lấy hai chân, một lần rồi lại một lần nghe bài hát phát đi phát lại.

 

Nghe đến đoạn điệp khúc, cô lại không kìm được khóc nấc lên, bất quá đau đớn trong lòng cũng phai nhạt đi rất nhiều.

 

Không biết đã qua bao lâu, tiếng chuông của van lên, cô từ từ đứng dậy, lau hết nước mắt trên mặt đi.

 

Cô cho là Lăng Khiên, nhưng mở cửa ra lại là một người đàn ông trẻ tuổi xa lạ, đeo một cái kính đen tư văn ưu nhã, rất anh tuấn, bộ dạng thư sinh nho nhã.

 

“Anh tìm ai?”

 

Người đó cười cười ôn hòa: “Cô là Đồng Yên?”

 

Đồng Yên nghi ngờ gật đầu.

 

Người đó hướng cô vươn tay: “Tôi là Lục Tư Triết, là bạn đồng học đại học với Lăng Khiên cũng là bạn hợp tác làm ăn với cậu ấy.”

 

Đồng Yên có chút cảnh giác nhìn anh, cũng không bắt tay anh.

 

Tư Triết cũng không hề tức giận, ngược lại cười đến thoải mái, sau đó gọi điện thoại nói hai câu gì đó, rồi đưa cho cô.

 

Đồng Yên do dự nhận lấy điện thoại, trong điện thoại truyền đến giọng nói quên thuộc: “Đồng Yên! Tư Triết là bạn anh, hôm nay anh có việc bận không thể đến được, anh đã nhờ cậu ấy đến đưa em đi bệnh viện thay thuốc.”

 

“À, vâng. Được.” Đồng Yên ngoan ngoãn đáp.

 

“Mấy ngày tới anh cũng sẽ rất bận, nếu còn cần đến bệnh viện thay thuốc nữa thì em cứ nói với Tư Triết.”

 

“Vâng.”

 

Lăng Khiên ở đầu bên kia bỗng nhiên nói nốt một câu: “Nếu có thể đi thì cũng đừng để cho cậu ta ôm.”

 

 

Hết chương 8.

 

30 responses »

  1. Thanks.rat hay va cam dong.ng nhu a Khien tren doi nay chac k con nua ruj. Chj Yen that ngu ngoc.haiz

  2. dễ thướng quá đi, câu nói cuối cùng của LK, haha. Thế àm anh Khiên ôm thì được

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s