Ngoan – Chương 6.2

Standard

Editor: Vitamin B2

[continued]

Lăng Khiên từ  từ  mở mắt, hai tròng mắt đen nhánh thâm thúy mở ra từ  từ  tiếp nhận ánh sáng, đáy mắt chợt lóe lên chút đau đớn nhàn nhạt, sau đó lại bình tĩnh như thường, trên khuôn mặt tái nhợt lộ vẻ mệt mỏi nhưng khóe miệng lại nhếch lên một độ cong nhỏ, trong mắt anh hiện ra thân hình nho nhỏ của ai kia, vẻ mặt anh không còn sự nguội lạnh mà là sự nhu hòa cùng sủng nịnh. Anh cứ nằm trên ghế dài, không làm gì cảm chỉ lẳng lặng nhìn ngắm cô. Chỉ như thế thôi lòng anh cũng cảm thấy rất ấm áp, rất thoải mái.

Đồng Yên trong lúc nửa ngủ nửa tỉnh cảm giác được có người nhấc thân mình lên, mở mắt ra thì thấy Lăng Khiên đang khom lưng bế cô lên. Cô định giãy ra khỏi vòng tay anh thì nghe thấy giọng nói khàn khàn, mệt mỏi của anh vang lên bên tai: “Em ngoan ngoãn một chút, chớ lộn xộn.”

Đồng Yên dù mở mắt, nhưng suy nghĩ vẫn còn trong trạng thái hỗn độn, nghe được giọng anh có vẻ hơi nghiêm nghị, trong đôi mắt to đang mê man đột nhiên lóe lên tia sáng, rồi sau đó cô thật biết điều gật đầu, tiếp tục nhắm mắt lại một lần nữa.

Lăng Khiên cũng không nghĩ tới trong thoáng chốc cô lại trở nên nghe lời như vậy, nhìn lại thì thấy cô lại tiếp tục ngủ, trên khuôn mặt tái nhợt lại hiện ra nụ cười ôn hòa mà toan tính. Thật giống như một sủng vật ngoan ngoãn mà biết điều nha ~~!

Trở lại nhà trọ, anh ôm cô tới phòng ngủ, cởi bỏ áo khoác giúp cô, nhìn vào chỗ da thịt trắng ngần lộ ra ở cổ áo rộng rãi một lúc lâu, sau đó quay đầu sang chỗ khác đắp kín chăn cho cô. Anh rót một chén nước đặt ở đầu giường rồi rồi ngã mình xuống ghế salon trong phòng khách, trên mặt lộ rõ vẻ mệt mỏi nhất.

Trì hoãn trong chốc lát, anh trở lại phòng ngủ kiểm tra một chút, bảo đảm ằng cô ngủ rất yên ổn mới từ từ lui ra, rồi rời đi.

Lúc anh về đến nhà mình đã là ba giờ chiều. Thân thể mệt mỏi cùng với cái dạ dày giày xéo làm cho anh đến cả tắm cũng không có khí lực, vào đến phòng ngủ là nằm lỳ thẳng tắo ở trên giường. Mệt chết đi được, anh mệt đến mức mí mắt cũng không mở ra được. Nhưng bởi thân thể ở nơi nào đó đâu đớn không cách nào ngủ được, chỉ có thể nhắm hai mắt lại, trước mắt lại hiện lên bóng dáng đi bộ quật cường kia, nghĩ đến cái kia làm giận vật nhỏ, khóe miệng anh không tự chủ được mà nhếch lên. Một lúc sau khi đã chìm vào giấc ngủ say rồi mà nụ cười của anh vẫn không thay đổi.

Một ngày sau, Đồng Yên cảm giác mình đã ngủ một thời gian dài rồi, mở mắt ra. Ngoài cửa sổ mặt trời tỏa ra ánh nắng chói chang, sáng loáng, cô không nhìn đồng hồ cũng biết chắc bây giờ đã là buổi trưa rồi. Ngồi dậy thất trên đầu tủ có cốc nước, cô khôg chút do dự cầm lên uống hơn nửa cốc. Cô định đứng dậy mới cảm giác dưới chân truyền lên một trận đau đớn, vén chắn nhìn xuống mới thấy hai chân mình bị băng giống như bánh chưng. Cô bất đắc dĩ gãi gãi đầu.

Cô cầm lấy điện thoại ở dưới gối, mở máy ra thì nhận được điện thoại của Chu Tổng biên.

“Alo. Đồng Yên à? Chân của cô bị thương như thế nào vậy? Mấy ngày qua nghỉ ngơi ở nhà có tốt không? Chuyện ở công ty cô không cần lo lắng. Lăng Tổng vừa mới rời đi. Cô bị thương, chỉ cần bảo Thiến Thiến trực tiếp nói với tôi là được rồi, làm sao lại để Lăng Tổng tự mình tới công ty vậy được.”

Đồng Yên vẻ mặt vô cùng khốn hoặc, gãi gãi đầu. Lăng Khiên đặc biệt đi tới công ti cô giúp cô xin phép nghỉ việc. Anh ta có phải quá nhàn rỗi hay không?

Cúp điện thoại, cô bắt đầu kiểm tra tin nhắn. Các tin nhắn phần lớn là của Thiến Thiến.

“Cậu làm sao lại không đi làm? Tối qua có chuyện gì à?”

“Cậu sau lại tắt điện thoại vậy hả? Yên Yên, đọc xong tin nhắn lập tức gọi điện lại cho tớ.”

“Tớ vừa gọi điện thoại cho Lăng Khiên. Anh ta nói chân cậu bị thương. Chuyện gì đã xảy ra vậy hả? Sau khi tỉnh dậy nhớ phải gọi điện thoại cho tớ ngay lập tức,”

“Lăng Khiên vừa mới đến công ty chúng ta, trực tiếp đi tìm lão Chu. Anh ta muốn làm gì nhỉ?”

Tin nhắn cuối cùng là của Lăng Khiên: “Sau khi ngủ dậy nhớ phải gọi điện cho anh.”

Đồng Yên gọi điện thoại cho Thiến Thiến, nói với cô rằng mình không có chuyện gì, chẳng qua là không cẩn thận mà bị ngã. Mấy ngày vừa rồi chẳng có gì làm, Thiến Thiến nói buổi tối sẽ tới nhà cô chơi. Đồng Yên suy nghĩ một chút rồi đồng ý.

Đồng Yên cũng không gọi điện cho Lăng Khiên, cẩn thận dép vào, từ từ từng chút đi tới phòng tắm, đánh răng rửa mặt xong rồi trở lại phòng khách, ngồi xuống ghế salon. Cô vừa mới lật lật mấy trang tạp chí bán điện thoại thì nghe thấy tiếng chìa khóa mở cửa vang lên. Cô sửng sốt cực kỳ, rồi đưa mắt nhìn về phía cửa chính, cô nhìn thấy một người đàn ông vẻ mặt thản nhiên tự nhược tay giơ túi thức ăn đi vào trong nhà. Mặt cô nhăn lại như tờ giấy, bất mãn cất giọng hỏi: “Sao anh lại cầm chìa khóa nhà tôi?”

Lăng Khiên nhìn vẻ mặt sửng sốt của cô một chút, sau đó lại nhíu mày, hỏi ngược lại cô: “Ai cho phép em xuống giường? Với cả anh đã dặn tỉnh dậy phải gọi điện cho anh rồi mà.”

Đồng Yên bĩu môi: “Tại sao phải gọi điện cho anh? Để anh cầm thí ôm tới ôm đi sao?”

Lăng Khiên cưới khẽ, không thèm chấp nhặt với cô, mở hộp cơm ra, đưa cho cô đôi đũa, nói: “Em mau ăn đi. Sau đi ăn xong sẽ tới bệnh viện kiểm tra và bôi lại thuốc.”

Đồng Yên do dự, trong chốc lát nhận thấy chiếc đũa, từ từ ăn: “Bác sĩ không phải nói rằng cũng có thể mấy hôm bôi thuốc một lần sao?”

Anh ngồi xuống ở bên cạnh cô, dựa vào ghế, vẻ mặt ôn nhu nhìn tóc cô, nói thật nhỏ: “Mỗi ngày đổi sẽ tốt hơn.”

Cô đáp “ừ” một tiếng sau đó yên lặng ăn cơm.

Anh nhìn bộ dáng cô như vậy, cười nhẹ nhàng, nhúc nhích một chút giơ tay về phía trước, đặt lên đầu cô xoa xoa nói: “Đồng Yên, sống cùng anh đi.”

Hết chương 6.

P/S: Hôm nay chiều định post rồi, nhưng mà nhà tớ lại mất điện từ 3h chiều đến tận 7h tối. Nên hôm nay có 2 chương thôi nhé. Mai Vi post nốt 1 chương cho mn🙂

23 responses »

  1. “DY sog cug a di” ta thik cau nay
    ma sao moi co fan 2 of chg 6 vay t/y
    nua di ma
    thak Vi nhe S2

  2. “đặt lên đầu cô xoa xoa nói: “Đồng Yên, sống cùng anh đi.”” ~>ahhhhhhh! Anh Khiên, chị ấy mà ko cần em cần! Cho em 1 chỗ!!! >_<

  3. Thấy nam chính sủng nữ chính như thế cũng thix đó mà sao lại sủng vô điều kiện z chứ.

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s