Ngoan – Chương 7

Định dạng bài viết: Tiêu chuẩn

Chương 7: Trải qua đủ loại

Editor: VitaminB2

Đồng Yên lúc đó đang uống nước, đột nhiên bị sặc, phun hết cơm ra ngoài, ho sặc sụa.

Lăng Khiên trên mặt hiện lên tia bất đắc dĩ, nhẹ nhàng vỗ lưng cho cô, cũng không nói chuyện, kiên nhẫn lẳng lặng chờ cô dừng ho.

Mấy phút đồng hồ sau, Đồng Yên ngừng ho, quay đầu vẻ mặt kinh ngạc nhìn anh: “Anh vừa mới nói cái gì?”

Lăng Khiên buông tay: “Sống với anh, để anh chăm sóc cho em.”

“Tại sao?” Đồng Yên trên mặt ngoài không giải thích được còn có chút mờ mịt.

Lăng Khiên nhìn cô, bởi vì ho kịch liệt mà mặt cô vẫn còn chút hồng hồng, trong chốc lát cúi đầu trầm tư: “Bởi vì anh hại em bị thương, cho nên anh phải chịu trách nhiệm với em.”

Cô trợn to hai mắt không thể tin được nhìn anh. Xác nhận rằng không phải anh nói đùa, cô mới ngượng ngùng cười cười: “Không cần đâu. Anh không cần phải chịu trách nhiệm gì hết.”

Anh cúi đầu, lặng lặng nhìn vào mắt cô.

Cặp mắt to đẹp của cô đã khôi phục nét trong suốt, sáng ngời, trong đó có một loại cảm giác giống như con vật nhỏ đang chấn kinh cùng với bối rối.

Trong lòng anh lướt qua tia đau đớn, quay đầu qua một bên nhìn ra ngoài cửa sổ, trầm tư mở miệng: “Đồng Yên! Đây là em nợ anh.”

Cô luống cuống nhìn anh, hai tay nắm chặt lại, thân thể nhỏ trong nháy mắt căng thắng, qua một lúc lâu cô mới yếu ớt mở miệng: “Đã qua nhiều năm như vậy mà anh vẫn còn hận tôi sao?”

Anh đứng dậy, đi ra ngoài sân thượng, tựa vào khung cửa. Anh cúi đầu móc ra một cái hộp, lấy một điếu xì gà đưa lên môi, bật lửa đốt rồi hít sâu hai cái, rồi mới đưa mắt nhìn cô. Mâu quang anh u ám không tia gợn sóng, sâu tới nỗi không thấy đáy.

“Bốn năm trước cha em chủ động tìm tới nhà tôi, nói rằng em tự nguyện gả chotôi để đổi lấy sự bình yên của cả nhà mình. Nhưng em cũng chính ở buổi đính hôn đó cắt cổ tay tự tử và nói cho tôi biết hết sự thật. Xin hỏi tôi đã làm gì sai mà người nhà em xoay quanh bỡn cợt. Việc đó là vết nhơ của cả đời tôi. Em cảm thấy anh không nên hận em sao?” Giọng anh rất thấp, giống như là sợ người ta nghe thấy vậy.

Trong mắt cô dần dần hiện lên bi thương cùng hốilooix. Hai tay cô ôm lấy đầu gối, chôn chặt lấy mặt, cả người cô yên lặng ngồi như vậy lộ ra vẻ dị thường khốn khổ.

Anh nhìn cô, trong mắt lại hiện lên tia không đành lòng. Anh chẳng bao giờ nghĩ rằng có một ngày anh lại dùng bộ dạng lừa ta gạt người trên thương trường của mình áp dụng trên người cô. Nhưng điều anh nói là sự thật, nhưng cũng không hoàn toàn là sự thật.

Trước đây rất lâu rồi, anh tới nhà cô cùng cha cô gặp mặt trao đổi công việc, chỉ nhìn qua thấy cô. Khi đó công ty anh vừa mới hoạt động, người nhà anh vô cùng không đồng tình việc anh từ bỏ con đường làm quan của cha mình để trở thành một người kinh doanh. Nguyên nhân là anh cảm thấy chán ngán cái bộ dạng dịnh nọt trên quan trường kia, anh cũng không dùng một đồng tiền của nhà mình, cũng không nhờ ai trong gia định hỗ trợ, một mình tay trắng dựng nghiệp. Anh bắt đầu làm từ các sản phẩm điện tử, rồi từng bước xây dựng cơ nghiệp. Hồi đó thực sự rất cực khổ. Anh cả ngày bôn ba trong thị trường điện tử, không ngừng đẩy mạnh tiêu thụ của công ty, không ngừng nói tốt, không ngừng xã giao, mỗi ngày trở lại nhà trọ mệt mỏi đến nỗi không có khí lực mà uống nước.

Lần đầu tiên nhìn thấy Đồng Yên là ngày anh mới cùng vài khách hàng từ hộp đêm đi ra ngoài. Buổi tối đó anh uống rất nhiều rượu, vừa lên xe đã cảm thấy buồn nôn và say sẩm cả người. Mới đi được một đoạn đã phải dừng xe lại ven đường, dạ dày từng trận đau đớn, anh vội vàng mở xe chạy ra ngoài nôn thốc nôn tháo, tay bám vào 1 thân cây để đứng cho vững, thân thể mềm nhũn, sức lực cũng không còn, ngồi bệt xuống ven đường.

Anh nhìn thấy máu đỏ trên mặt đất mà giật mình, rồi anh cười, cười đến khổ sở. Hai mươi lăm tuổi, lần đầu tiên anh không còn kiên cường được nữa, trong lúc đó anh cảm thấy mình mệt mỏi vô cùng, không thể gượng dậy được nữa.

Sau khi nôn xong, anh mệt đến nỗi không cầm nổi chai nước, ngơ ngác ngồi ở bên đường, hai tay ôm lấy chân, vành mắt đỏ quạch.

Những người đi đường đi tới đi lui, đi qua anh nhưng không có một người nào dừng chân để giúp đỡ anh, đến một câu hỏi cũng không có, họ chỉ coi anh là một con ma rượu.

Sau đó Đồng Yên xuất hiện, cô đầu tiên ngổi xổm xuống bên cạnh anh, nhẹ nhàng kéo tay anh, nhìn anh không có phản ứng, rồi cúi đầu gọi anh một tiếng.

“Tiên sinh, anh không thoải mái ở đâu sao?”

Lúc ấy anh đã đau đến mức mọi thứ trước mắt biến thành màu đeb, nhưng vẫn rõ ràng nghe thấy giọng nói quan tâm của cô, cô đã không coi anh là một con ma rượu, cô như vậy là bởi vì biết anh trong người khó chịu nên mới run lên như vậy.

Anh ngẩng đầu lên, đầu đầy mồ hôi, nhìn sang bên cô, tiếp theo liền giật mình.

Anh cảm giác mình nhất định là đau quá nên mới sinh ra ảo giác, lại thấy được một thiên sứ. Cô nhất định là không bị vướng chút bụi trần nào của thế tục, nếu không làm sao cô lại có ánh mắt linh động mà trong trẻo, trong suốt tới nỗi người ta có thể trực tiếp nhìn thấy được tâm hồn cô – một tâm hồn thuần khiết, thiện lương, tốt đẹp.

Thần xui quỉ khiến thế nào anh lại gật đầu với cô, còn nói rất thành thật: “Tôi đang đau dạ dày. Rất đau.”

Sau đó, anh được tiểu cô nương thấp hơn mình một cái đầu đỡ anh ra xe mình, rồi cô lái xe đưa anh đến bệnh viện, treo khám gấp.

Anh bị đau dạ dày cấp tính ra máu, cần lập tức xử lý. Anh ngồi trên ghé dài ở hành lang, nghe được giọng nói thanh thúy mà kiên định của cô: “Bác sĩ lập tức cấp cứu cho anh ấy, tôi đi làm thủ tục nhập viện.”

Sau đó anh hôn mê. Đến khi tỉnh lại, anh thấy mình đang nằm trên giường, trước mắt là khuôn mặt tràn đầy lo lắng của cha mẹ mình. Anh vội vàng tìm kiếm trong phòng, mong rằng có thể thấy được hình dáng nhỏ bé mà xinh đẹp kia.

Cha mẹ anh nói với anh rằng cô gái nhỏ kia đã dùng điện thoại của anh gọi cho họ. Thời điểm bọn họ đến phòng bệnh, trong phòng chỉ còn lại anh đang nằm hôn mê trên giường, và một cô ý ta đang trông bệnh nhân, ba nghìn đồng nằm viện cùng tiền trông bệnh đều là cô trả, nhưng cô lại không thể lại bất kì phương tiện liên lạc nào, giống như là cô chưa từng xuất hiện, biến mất sạch sẽ.

Một thời gian sau khi xuất viện, anh gặp lại cô đang đứng yên một chỗ thật lâu ở bên đường. Anh quan sát một vòng phát hiện nơi này là cách cửa bắc của trường đại học G không tới trăm mét, cho nên anh kết luận cô dang là sinh viên trường đại học G. Một đoạn thời gian rất dài sau, mỗi ngày đi xã giao anh đều lái xe qua cửa bắc của đại học G, nhưng chưa một lần nào gặp lại cô.

Cho đến một ngày, anh hỏi cha cô rằng: “Cô ấy đã có bạn trai rồi sao?”

Cha cô trả lời rất kiên định: “Không có.”

Anh đã cười, cười rất vui vẻ, giống như là mỗi tình đầu của một cậu bé mới lớn, anh nói: “Hai tuần sau tổ chức lễ đính hôn.”

Sau đó cha cô cúi đầu rời đi.

Anh xoay người nói với cha mình: “Cha à, nếu như tương lai con có kết hôn, vợ con chỉ có thể là cô bé này. Cha cô ấy cũng chính là cha con. Nếu cha có ý định giúp ông ấy một chút đi, nhưng nếu không muốn con cũng tự có biện pháp để giúp.”

Cha anh nhìn thẳng anh một hổi lâu, bất đắc dĩ thở dài một hơi, mới nhje nhàng gật đầu.

Cho nên không có ai biết rằng trong hội trường ngày đính hôn của mình, anh nhìn thấy một công chúa mặc váy thiên sứ màu trắng, trong lòng anh đã cao hứng hết biết. Dĩ nhiên cũng không có ai biết rằng, khi thấy cô đối mặt với một người đàn ông khác đến nỗi thất hồn lạc phách, trong lòng anh rất đau. Nhưng anh không hề hối hận, sẽ không để ý, anh nguyện ý chờ, chờ đợi cô từ từ quên đi người đàn ông kia, chờ đợi cô yêu anh.

Nhưng anh thế nào cũng không nghĩ tới là cô đã dùng cách thức tự sát để buộc anh buông tay. Khi thấy cô nằm trong vũng máu, anh cảm tượng như máu của mình cũng đã từ từ chảy ra ngoài hết, và từ sâu trong đày lòng anh dâng lên một sử hoảng loạng làm cho anh lạnh đến phút run.

Do đó lúc cô hôn mê, anh tuyên bố hủy bỏ hôn ước, đồng thời hứa rằng ba cô sẽ không có việc gì, song cha mẹ anh nuốt không trôi nỗi uất hận này, ba anh đã cách chức ba cô, tịch thu tất cả tài sản của gia đình.

Không lâu sau khi cô thanh tỉnh lại, anh đã đi tìm cha cô, cho ông ấy một khoản tiền rất lớn, yêu cầu họ đưa cô ra nước ngoài giải sầu, số tiền còn dư lại đầy đủ cho cha mẹ cô dưỡng lão.

Cô rời nước mấy năm trước, anh cũng không có ý định chờ cô, anh cũng có kết giao bạn gái, tuy nhiên không mối tình nào duy trì được mấy tháng. Một năm trước, anh được biết rằng cô đã về nước, trong nháy mắt đáy lòng nảy lên niềm vui, lúc đó anh mới thấy rõ được lòng mình.

Hóa ra là anh đã yêu cô bé thiên sứ có đôi mắt trong trẻo kia, đã yêu đến mức sâu sắc, ăn sâu vào máu thịt của anh.

Nhưng anh lại cũng không nghĩ tới rằng, cô lại lựa chọn làm tình nhân của một người đàn ông ở nơi khác. Cô không có về nhà, cũng không có tìm việc làm, cứ như vậy an an tĩnh tĩnh cho người ta bao nuôi.

Trong một khắc anh đã không biết phải hình dung tâm tình của mình như thế nào: tức giận, oán hận, hối hận,… tất cả đủ loại hỗn trộn trong anh cơ hồ đến mức làm anh nổi điên. Rất nhiều lần anh lái xe đến biệt thự của bọn họ, dừng xe bên ngoài, nhìn lên phòng ngủ của cô, có hôm nhìn cả đêm.

Việc anh biết Tử Yên Nhi thực sự chỉ là do tình cờ. Chẳng qua là trong lúc tình cờ anh nghe thấy cô bé được bạn bè gọi là “Yên Nhi”. Anh trở về, lại thấy cô gái đó có đôi mắt to, tương tự cô, cho nên anh lần này dùng Yên Nhi này thay thế cho Yên nhi kia để chữa vết thương lòng cho mình.

Lăng Khiên ở ngoài sân thượng chìm đắm vào sâu trong kí ức của mình, trong khi trong phòng Đồng Yên là ngây dại ra, nhìn thẳng về phía trước, không có bất kì động tĩnh gì, đôi mắt cô tràn đầy ưu thương.

Theo một tiếng thở dài, Lăng Khiên vứt tàn thuốc đi, đi tới ngồi bên cạnh cô, do dự một chút đưa tay ra, nhẹ nhàng ôm lấy cô, cằm đặt lên đỉnh đầu cô, cảm nhận được người cô run run, mới mở miệng nói: “Đừng sợ, ngoan ngoãn một chút ở bên cạnh anh, ta sẽ không bao giờ để em chịu bất kì tổn thương nào nữa.”

Đồng Yên ngửa đầu nhìn anh, trong mắt chớp động lên lệ quang: “Tại sao anh lại muốn như vậy? Tại sao nhất định phải ép tôi? Tôi không yêu anh, thật sự không thể sống cùng một chỗ với anh được.”

Anh đột nhiên nắm chặt lấy tay cô, quay đầu nhìn nhàng thở ra một hơi, sau đó mới buông cô ra, tựa người vào ghế sopha nhàn nhạt nhìn cô: “Đồng Yên. Anh biết em điên rồi, đủ bường bỉnh. Nhưng nếu ban đầu anh không giúp cha em được bình yên, bây giờ có lẽ cha em đang ngồi trong tù rồi. Em có thể không để ý đến sinh tử của mình, nhưng cũng có thể không để ý đến bọn họ sao?”

Thân thể Đồng Yên hung hăng run lên một cái, từ từ cúi đầu, hai tay ôm lấy chan càng dùng sức hơn, thân thể gầy yếu không ngừng lay động.

Một lúc lâu sau, cô từ từ ngẩng mặt lên, sự bối rối và yếu ớt trong mắt đã hoàn toàn biến mất, nhìn anh mặt không chút thay đổi hỏi: “Anh muốn cái gì? Thân thể tôi? Người của tôi? Muốn bao nhiều lâu? Một tháng hay hai tháng, hay là đến khi nào anh chán mới buông tha cho tôi?”

Anh nặng nề nhắm mắt lại, cắn chặt hai hàm răng, sắc mặt tái nhợt, hai tay ôm lấy trán, cố gắng kiềm chế tức giận, cố gắng tĩnh tâm lại. Thật lâu anh mới mở mắt ra, nhìn về phía cô ánh mắt có u buồn nhàn mạt, trầm thấp miệng: “Đi thôi. Anh đưa em tới bệnh viện.”

Đồng Yên kéo tay anh, kiện định nhìn anh nói: “Cho tôi một kì hạn đi.”

Lăng Khiên vẻ mặt đạm mạc nhìn cô, đáy mắt hiện lên ngọn lửa tức giận, nheo nheo mí mắt, từ từ mở miệng: “Đến khi anh tìm được một con mồi mới thì thôi.”

Đến khi em quên được Tiếu Diệc Trần, đến khi anh không còn yêu em nữa thì thôi. Nhưng câu này anh lại không dám nói, bởi vì anh không muốn cô biết rằng anh yêu cô. Như vậy chỉ làm cho cô ngu dốt, luôn tìm cách thoát khỏi anh mà thôi.

Hết chương 7.

27 responses »

  1. thuong lang khien wa di iu ma ko dk den dap that la kho so ma dong yen sao lai an con tinh camv voi tdt chu tuc wa

  2. tội nghiệp Khiên ca,đến bjo chị ĐY mới hỉu đc nỗi lòng của anh….
    thx nàng nhìu nh0a

  3. thanks ve nhiều, rất thích nam 9 ah, liệu có ai iu mình như thế k nhỉ???????? đọc tiểu thuyết lại mơ rùi

  4. sao tren doi nay lai co nhung nguoi may man mot cach k the tin dc vay nhi,dung la chi co trong chuyen

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s