Ngoan – Chương 6.1

Chuẩn

Hôm nay rảnh một chút buổi chiều nên post nửa chương cho mọi người đọc đây ^^. Nửa còn lại để mai nhớ :”>

Chương 6: Tiến triển mang tính đột phá

 

Xe đột ngột phanh gấp kèm theo tiếng thắng chói tai, dừng ở ngay con đường ngay trung tâm thành phố. Lăng Khiên quay đầu, hé mắt, trầm thấp mở miệng: “Vậy em muốn tôi như  thế nào mới có cái quyền này? Chúng ta kết hôn sao? Em chỉ có thói quen làm tình nhân cho người ta thôi sao?”

 

“Ba” thanh thúy một tiếng, Đồng Yên mở cửa xe nhảy xuống, nắm chặt túi xách hướng  phía trước đi tới.

 

Lăng Khiên vuốt mặt, đè khóe miệng, nhìn về thân ảnh xinh xắn đang chạy về phía trước bên ngoài kia, hai tay hung hăng đập mạnh vào tay lái, sau đó khởi động xe đi tiếp, xe giữ khoảng cách năm thước từ từ đi phía sau cô.

 

Đồng Yên rất quật cường, anh đã sớm lĩnh giáo rồi. Anh cho là trải qua nhiều năm như vậy, cô đã chấp nhận thực tế rồi, nào ngờ lại không nghĩ rằng, cô không chỉ không có bớt kiên cường đi, thậm chí so với lúc trước càng quật cường hơn chứ không có kém.

 

Cứ như vậy một cô gái kiên cường đi bộ từng bước từng bước từ ngoại ô đi trở về nhà suốt ba giờ đồng hồ, tuyệt nhiên không nhìn về sau một cái, không nghỉ lấy một lần. Cho đến khi cô ngồi vào trong xe taxi, Lăng Khiên mới dừng xe ở ven đường, nặng nề tựa lưng vào ghế ngồi, hai tay che lấy mặt, che lại vẻ mệt mỏi cùng cô đơn của mình.

 

Anh lại bị tính kiên cường của cô đánh bại một lần nữa.

 

 

 

Đồng Yên trở về nhà trọ, đổi dép đi trong nhà, mặc đồ ngủ vào, vào phòng vệ sinh nằm trong bồn tắm, nhẹ nhàng vuốt ve lòng bàn chân thê thảm. Trong mắt cô đã tràn ngập nước. Đau! Cũng là chua xót và ủy khuất.

 

Câu nói kia của Lăng Khiên làm vết thương không có khép lại mà còn bị chà xát thêm bao nhiêu muối, đau đến mức cô không có khí lực để phản bác, cũng không biết phải phản bác như thế nào. Bởi vì anh không có nói sai. Bất kể từ đầu cô bị tổn thương như thế nào, là người thứ ba phá hoại hạnh phúc của nhà người ta, cô cũng chính là một tình nhân.

 

Dù có khó nghe đến mức nào, cô chẳng bao giờ nghĩ tới chính mình trong một năm đó hành dộng như một con người đáng bị phỉ nhổ, so sánh tình nhân với tình nhân càng làm cho người ta khó có thể chấp nhận, nhưng bản chất là giống nhau. Thì ra cô là một người phụ nữ hư hỏng như vậy. Thì ra cô không xứng nhận được sự chiếu cố của bất cứ người nào.

 

May là cô không có gây ra sai lầm lớn.

 

May là cô đã kịp thời tỉnh ngộ.

 

May là Tiếu Diệc Trần không giữ cô ở lại lúc đó.

 

Cô phải cảm tạ hắn có đại nghĩa rất rõ ràng.

 

Đồng Yên tâm buồn bực đi từ trong phòng tắm ra, vừa mới ngồi lên giường thì điện thoại di động vang lên, cô cắn cắn môi từ từ đi tới phòng khách. Nhìn thấy trên màn hình hiện tên người gọi, cô không chút suy nghĩ tắt điện thoại đi, ngay lập tức tiếng chuông cửa vang lên không ngừng, dồn dập mà có lực, hoàn toàn không có ý dừng lại.

 

Đồng Yên ý định mặc kệ người đó, cuối cùng lại chịu thua cái người vô cùng cố chấp kia, đi ra mở cửa.

 

“Anh tới đây làm gì?” Thanh âm của cô rất lạnh.

 

Lăng Khiên một tay chắn trên khung cửa, tay kia khoác lên trán, mím môi nhìn cô một cái rồi ánh mắt chuyển dịch xuống bên dưới, cuối cùng nhìn hai chân cô. Vẻ mặt anh có chút mệt mỏi, sau một lúc lâu mới khàn khàn mở miệng: “Đi thay quần áo đi, anh đưa em đi bệnh viện.”

 

Đồng Yên ngoảnh mặt sang một bên không nhìn anh nữa, nói: “Không cần đâu.”

 

Lăng Khiên xoa xoa thái dương: “Vậy là em muốn anh trực tiếp bế em đi sao?”

 

Đồng Yên trừng anh một cái rồi định đóng cửa, nhưng chân Lăng Khiên nhanh nhẹn chặn lại.

 

Anh lắc thân đi nhanh vào nhà, làm Đồng Yên bị đụng phải lui về phía sau, tay anh kịp thời ôm đỡ lấy cô, đưa mắt nhìn một vòng quanh nhà mặc kệ cô đang giãy dụa kịch liệt, một tay cầm lấy cái chìa khóa đặt bên trên tủ đựng giày, cởi áo khoác của mình ra mặc vào cho cô, sau đó đưa ngón tay trỏ ngăn miệng cô lại, dùng ánh mắt cảnh cáo cô im miệng. Cô hung hăng lườm anh một cái, đôi tay nhỏ bé buông anh ra, không thèm đẩy anh ra nữa.

 

“Bây giờ có thể đi được chưa?” Anh ôm cả người cô vào trong ngực mình, cau mày mở miệng.

 

Đồng Yên hừ lạnh một tiếng, tức giận ngoảnh mặt sang bên cạnh, không thèm nhìn anh nữa.

 

Lăng Khiên bất đắc dĩ cười cười, sau một khắc bế cô lên ngang người ôm đi ra ngoài xe. Cảm giác cô không an phận tiếp tục giãy dụa, anh giảm thấp anh thanh thì thầm nói bên tai cô: “Em đừng có mà lộn xộn. Trong cái tư thế này, đàn ông rất dễ có phản ứng, anh không muốn làm em bị thương.”  [=))))). Nham hiểm kinh >”<]

 

May mà Đồng Yên không có ngốc nghếch nên dễ dàng hiểu được ý tứ của anh. Khuôn mặt nhỏ nhắn của cô trong nháy mắt đỏ lựng lên, nhưng cô lại không dám cử động nữa, chỉ có thể căm tức trừng mắt lườm anh, mong muốn rằng ánh mắt cô có thể giết chết anh ngay lập tức. Nhưng cô đâu có biết bộ dạng này của mình khả ái vô cùng, Lăng Khiên mê mẩn nhìn cô, cố gắng chịu đựng đưa ánh mắt chuyển khỏi khuôn mặt cô. Anh thấy rằng nếu giờ phút này mà cưỡng hiếp cô, bọn họ tối nay đừng nghĩ là đi đến bệnh viện nữa, bệnh của cô sẽ càng nghiêm trọng hơn. Suy nghĩ đến bệnh tình của cô như vậy, anh cố gắng đem dục vọng của mình đè xuống.

 

 

Trên đường đi, Lăng Khiên gọi điện thoại đến bệnh viện. Khi đến nơi, trước cửa đã một bác sỹ áo blouse trắng đứng đợi. Anh dừng xe, mở cửa khom lưng bế Đồng Yên xuống, giơ chân đóng cửa xe lại, bế cô trực tiếp đi về phía đại sảnh.

 

Người ở cửa vội vàng đi vào theo sau 2 người, bận trước bận sau kêu gọi: “Còn có một người đấy. Mang một xe lăn tới đây.”

 

Lăng Khiên liếc mắt nhìn xe lăn, vừa cúi đầu nhìn thấy khuôn mặt hồng hồng cùng với căm tức của Đồng Yên, nghiêng đầu cười cười, bất đắc dĩ mà sủng nịnh.

 

Lăng Khiên nhấc chân dài của mình lên đá xe lăn ra xa, nói với người bác sỹ kia: “Nữ nhân của ta không có tàn phế nên không cần đến cái này.”

 

Đồng Yên xấu hổ đến mức muốn tìm một cái lỗ để mà chui xuống. Người đàn ông này quả thức bá đạo đến mức không thể nói lý, nhưng cô nghĩ đến anh nói tới “cái phản ứng kia” nên suốt cả đường cô rất biết điều, không hề lộn xộn hay giãy dụa gì đến tận lúc được Lăng Khiên đặt cô xuống ghế ngồi để bác sỹ băng bó vết thương. Sau khi băng bó xong, bởi vì có mấy chỗ ở chân cô rất nghiêm trọng, bác sỹ đã đề nghị mua cô một lọ thuốc nước tiêu viêm để phòng ngừa bệnh nghiêm trọng hơn.

 

Lăng Khiên lại ôm cô đến phòng bệnh VIP, đặt cô nằm trên giường, chờ y tá châm xong kim chuyền dịch đi ra ngoài mới buông cô ra.

 

“Em ngoan ngoãn mà ngủ đi, đừng động đậy gì. Anh nghỉ ngơi một lát.” Giọng anh khô khốc khàn khàn, nói xong cũng đi tới ghế salon bên cạnh nằm xuống, một tay gác lên trán, nhắm mắt lại nghỉ ngơi.

 

Đồng Yên quay đầu nhìn anh, mới chú ý tới sắc mặt của anh rất không tốt, sắc mặt rất tái. Thấy anh từ từ nhíu mày, cô do dự một chút rồi mới cúi đầu mở miệng hỏi: “Anh bị làm sao vậy?”

 

“Không sao cả. Em cũng nghỉ một lát đi, bao giờ đỡ hơn anh sẽ gọi em.” Anh cũng không mở mắt, có chút vô lực nói.

 

Đồng Yên lại từ từ nằm lại xuống giường, đưa lưng về phía anh.

 

Mấy phút đồng hồ sau, cô nghe được người trên ghế salon gọi mình một tiếng.

 

“Ừm.”

 

“Anh xin lỗi vì chuyện tối nay.”

 

Đồng Yên chôn mặt xuống gối không nói gì.

 

“Anh thật sự không có cái ý kia. Xin lỗi em.”

 

Đồng Yên cảm thấy mũi cay cay, cúi đầu đáp một tiếng.

 

“Mà sao em lại có thể bướng bỉnh như vậy chứ. Chân thì ngắn như vậy mà đi bộ rất nhanh. Anh thật thua em.” Giọng anh lộ ra ý cười.

 

Cô quay đầu bất mãn lườm anh một cái, phát hiện anh vẫn đang nhắm mắt, lầm bầm: “Anh mới là chân ngắn. Tôi trước kia đã từng vô địch cuộc thi đi bộ nhanh một trăm mét đó.”

 

Trên ghế salon truyền đến mấy tiếng cười khẽ, sau đó phòng trở về trạng thái yên tĩnh. Ánh trăng trong trẻo mà lạnh lòng xuyên qua rèm cửa chiếu vào phòng, đổ một chút ánh sáng trên mặt đất, lấp loáng mấy cái cũng không lộ ra được vẻ vắng lặng, ngược lại còn tăng thêm một chút hơi thở duy mỹ cùng lãng mạn.

 

(to be continued)

37 responses »

  1. tem hẻm nhể >:)

    Ngày mai ngày kia ngày kìa Vi kiểm tra dồn dập rồi T___T. Mọi người chúc Vi may mắn đi T_________T. Mong là làm bài ổn, hổng bị suy sụp tinh thần sau khi làm bài xong. Nếu mà ko ổn, suy sụp có lẽ thứ 7 không có truyện đâu T_________T.

    Stress kinh khủng ~__________~

  2. @phonguyenlinh: Chuc ban kiem tra duoc diem cao, rang giu gin suc khoe ( de con tiep tuc dich truyen )

  3. ngọt ngào quá, anh cứ ngọt như vậy mãi nha anh

    Người đàn ông này quả thức bá đạo đến mức không thể nói lý -> quả thực
    chờ y tá châm xong kim chuyền dịch đi ra ngoài mới buông cô ra.-> truyền dịch

    Anh thấy rằng nếu giờ phút này mà cưỡng hiếp cô, -> nàng ơi đổi chữ ‘cưỡng hiếp’ thành ‘chiếm đoạt’ được không, từ kia nghe tàn bạo quá, mất hình tượng soái ca của Khiên ca

  4. Thanks . hay quá Ve oi, kết bạn rùi nha. ( ý t là kết truyện của b) . đi thi may mắn nha. Good luck !! mau cho đồng bào đọc chap mới nha. ^-^

  5. Trở lại chung sống với TDT là một việc trả thù ngu xuẩn nhất của DY, đang là người thứ nhất lại tự biến mình thành người thứ ba phá rối gia cang của người ta.

    Bài phỏng vấn của TDT, cho dù là vì lý do gì, cũng là dịp may giúp cho DY ra khỏi thiên la địa võng của chính mình, thấy được rõ con người nhu nhược hèn kém của TDT.

    Truyện hấp dẫn lắm. Thanks bạn nhiều.

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s