Ngoan – Chương 4

Standard

Chương 4: Săn thú cùng con mồi.

Một khắc đồng hồ sau, Lăng Khiên đóng bút kí lại, hai tay đặt trên bàn, lại gọi cho thư kí mang thêm một ly thư kí vào phòng, giúp Đồng Yên gọi thêm một cốc nước lạnh rồi mới mở miệng. “Được rồi. Em muốn hỏi gì?”

Đồng yên gật đầu, đưa cho anh một trang giấy bên trong là những vấn đề cần anh trả lời.

Lăng Khiên nhận lấy tờ giấy, lướt qua một lượt, để sang bên cạnh, trên mặt ẩn chứa ý cười [=)))))].

Đồng Yên ho nhẹ hai cái, ngồi thằng người lên, mở máy ghi âm ra, mở cặp văn kiện, tận lực làm cho mình thoạt nhìn không nên quá hồi hộp.

“Lăng tổng, không có vấn đề gì nữa thì chúng ta bắt đầu thôi.”

“Được.”

“Theo tôi được biết Viễn Đông lúc trước lấy việc mua bán xuất nhập cảng làm chủ nghiệp, bây giờ còn không?”

“Còn.”

“Như vậy nói cách khách nghề truyền thông của Viễn Đông là nghề phụ sao?” Giọng nói của Đồng Yên có chút run run.

Lăng Khiên cười nói: “Có thể nói như vậy.”

“Công ty liên tục chiến đấu ở các chiến trường truyền thông, như vậy là do Hội đồng công ty quyết định hay là ý kiến của cá nhân ngài?”

Lăng Khiên trầm mặc nhìn cô vài giây đồng hồ: “Cá nhân tôi đề nghị, Hội Đồng công ty thông qua.”

“Ngài tại sao lại muốn mở rộng sang nghề truyền thông?”

“Nhất thời cao hứng.” Lăng Khiên trả lời không chút do dự [=))))). Bó tay].

Đồng Yên mặt nhăn mày cau, cầm lấy bút ghi lại câu trả lời của anh.

“Xin hỏi ngài đối với tình cảnh truyền thông trước kia có ý kiến gì không?”

“Không có ý kiến gì.”

Đồng Yên âm thầm liếc mắt nhìn các câu hỏi tiếp theo.

“Viễn Đông hai năm nay đã có thể cùng tranh đấu với ngành nghề truyền thông Viễn Đông, có thể coi như như lão Đại trong thành phố này, ngài có bí quyết thành công gì vậy?”

Lăng Khiên khiêu khiêu mi: “Tôi không cảm thấy ngành truyền thông của Trần Dương là lão đại.”

Đồng Yên hé miệng trầm tư chốc lát: “Vậy bí quyết thành công của ngài là gì?”

“Hùng hậu tư chất kim.”(1) Lăng Khiên trả lời vô cùng bình thản.

Đồng Yên ở phần trả lời dưới câu hỏi viết bốn chữ: “Tài đại khí thô.” (2)

“Lăng tổng, mấy câu hỏi sau là hỏi một chút về vấn đề riêng tư của ngài. Nếu như ngài không muốn trả lời, có thể giữ vững yên lặng không trả lời.”

Lăng Khiên gật đầu.

“Bây giờ trong giới thương nghiệp có tin là Viễn Đông đang nhắm thẳng vào hướng Trần Dương. Đối với tin này ngài có cho là như vậy không?”

Lăng Khiên nhìn cô im lặng không nói gì.

Đồng Yên mấp máy môi, cúi đầu nhìn xuống rồi lại hỏi: “Ngài không hay chấp nhận phỏng vấn, có nguyên nhân gì sao?”

“Không có.”

Đồng Yên ngẩng đầu đáng thương nhìn anh.

Lăng Khiên đè ép áp khóe miệng, một lần nữa lại mở miệng: “Không thích.”

“Có tin đồn là ngài cô một người bạn gái còn đang học đại học. Có thật không vậy?”

Lăng Khiên uống một ngụm café, giữ vững sự trầm mặc.

Đồng Yên lau lau mồ hôi: “Vậy ngài có sống cùng cô ấy không?” (Đến đây mọi người đã biết là ai chưa >:)).

“Có.”

“Cô ấy là người như thế nào vậy? Hoặc không thì ngài cho biết tiêu chuẩn bạn gái của ngài là gì?” (Chỗ này thật mờ ám. Haha ;))).

Lăng Khiên giương mắt nhìn cô, khóe miệng loan loan, tiếp tục giữ vững trầm mặc.(Thái độ ghét nhở >”<. Rất là trêu ngươi. Người ta hỏi rõ dài nhưng toàn trả lời nhát gừng T__________T. Đồ lưu manh >”<).

Đồng Yên cầm một tờ khăn giấy lên lau mồ hôi trên mặt, nhìn mấy vấn đề phía dưới trong tờ giấy mà lòng rối bời không thôi, có cảm giác lực bất tòng tâm cùng với thất bại. Những vấn đề này đều là Thiến Thiến chuẩn bị. Cô lúc đó nhìn thấy mấy cái câu hỏi về cuộc sống riêng tư đã kịch liệt phản đối. Cô đã cảm thấy rằng Lăng Khiên chắc chắn sẽ không trả lời, nhưng Thiến Thiến nói là độc giả muốn xem đúng là anh không có trả lời, bây giờ hảo một cái cũng không hỏi đi ra ngoài. Đây là nhiệm vụ đầu tiên trong công việc đầu tiên của cô, cô cũng không biết làm ra cái gì, nhưng như vậy không công mà lùi, cô vẫn có chút không câm tâm.

Cô nhìn bộ dạng nhàn nhã uống café của người đàn ông đối diện, quẩy người một cái cúi đầu mở miệng: “Lăng tổng, tôi mời anh đi uống trà nhé?”

Lăng Khiên lạnh lùng an tuấn trên mặt hiện lên một nụ cười: “Được.” (Đồ cáo già =_____=).

Đồng Yên theo Lăng Khiên đi ra khỏi phòng làm việc, xuống dưới đại sảnh, thấy cô tiếp tân khiếp sợ đến mức miệng há hốc, cô len lén nhìn người đàn ông bên cạnh, lại thất anh ta mặt mày cong cong, tâm tình trông thật tốt mà (=___=).

Trong phòng café ưu nhã được trang trí bằng phong cách chủ đạo hai màu trắng đen, giản lược mà không đơn điệu, lại rất tao nhã.

Địa điểm mà Lăng Khiên chọn cách công ty anh không xa lắm, từ công ty anh đi bộ mất mười phút là tới nơi.

“Em uống chút gì không?” Lăng Khiên đem menu đẩy qua phía cô, thanh âm rất ôn nhu.

Đồng Yên vội vàng lấy tay ngăn lại, nói: “Tôi mời khách. Anh gọi đồ uống đi.”

Lăng Khiên cười, chuyển hướng người bán hàng: “Cho ly café đen.”

Đồng Yên nghe anh nói xong mới nhận lấy menu, nhìn một chút, ngửa đầu gọi: “Cho một cốc trà sữa Ri-ga nóng.”

Lăng Khiên thân thể nhích lại gần phía trước nói với cô: “Anh nghĩ em nên uống Hội yếu nước khoáng” (Cái này ta cũng không biết là đồ gì, chắc là chỉ nên gọi 1 chai nước khoáng =))).

Đồng Yên vếnh vếnh miệng lên nói: “Một chai nước khoáng ở đây bán những mười đồng, quá là đắt.”

Lăng Khiên sửng sốt một chút xong lại thấy buồn cười.

Đồng Yên cho một ít đường vào cốc trà sữa Ri-ga sau đó vô thức khuấy khuấy cốc, giương mắt nhìn phía đối diện. Lăng Khiên nhấp ngụm café nhìn về phía ngoài cửa sổ, tựa hồ như cũng không quan tâm vì sao cô lại muốn mời anh uống trà chiều.

“Lăng tổng, bình thường anh có hoạt động gì làm lúc nhàn rỗi không?” Đồng Yên nhớ trong bút ký của Thiến Thiến có viết như vậy, tìm được hứng thú yêu thích giống nhau sau đó từng bước xâm nhập.

Lăng Khiên chuyển một chút đồ trang sức hướng phía cô, rất chân thành suy nghĩ một chút rồi nói: “Tác xạ, săn thú.” [=))))))))))]

Đồng Yên đồ mồ hôi lạnh. Người này cũng quá máu lạnh đi ~_~. “Haha. Cũng là rất kích thích vận động” (__ __).

Lăng Khiên gật đầu, trong mắt thoáng hiện tinh quang. “Anh thích những động vật nhu nhược, tay trói gà không chặt bị anh truy đuổi, rất khoái cảm, rất kích thích.” [=))))). Ý anh là đang truy đuổi, săn chị như con vật yếu ớt ý =))). Lưu manh.)

Đồng Yên trong lòng thầm mắng anh một câu cầm thú, uống thêm một ngụm trà sữa, cảm thấy mùi vị cũng thay đổi, cảm thấy trong đồ uống như có mùi máu tươi từ cổ sộc lên mũi, một lần nữa mới mở miệng: “Xem ra Lăng tổng là một người có tính chinh phục rất mạnh a.”

Lăng Khiên cười, gật đầu: “Con mồi đó chỉ cần bị ta nhắm trúng, căn bản là không còn đường sống.” (=))))). Theo như ta hiểu thì: Chị là con mồi bị anh nhắm trúng, bị anh truy đuổi rồi. Chị không còn đường sống hay đừng hòng chạy thoát =))). Thật thâm hiểm mà :X).

Đồng Yên đối với khí phách cùng cuồng vọng trong lời nói của anh vô cùng bất mãn, nhíu mày nói: “Cũng chưa có trường hợp đặc biệt nào sao?”

Lăng Khiên nhìn cô, ánh mắt u ám mà sắc bén, trên mặt có vẻ mờ mịt không rõ, sao một lúc lâu dời mở tròng mắt, thở dài một hơi: “Có một. Cô ấy trước mắt là người duy nhất đối với anh không khuất phục.”

Đồng Yên nhìn vẻ mặt anh trong nháy mắt trở nên tối tăm vô cùng, nuốt một ngụm nước bọt, không dám tùy tiện mở miệng nữa, chẳng qua là cảm thấy nên biết điều im lặng uống trà sữa.

Mười mấy phút đồng hồ sau, Lăng Khiên nhìn đồng hồ rồi nói với cô: “Anh phải trở về rồi.”

Đồng Yên gật đầu với cảm giác vô cùng thất bại, gọi người bán hàng đến tính tiền, nhưng lại được biết rằng Lăng Khiên có cô phần ở phòng café này nên được miễn phí.

Đồng Yên quýnh lên một chút, có chút lúng túng cầm lấy túi xách đứng lên: “Thật không tốt. Lần sau tôi sẽ mời anh uống trà sau.”

Lăng Khiên khẽ cười cười, thần sắc có chút mệt mỏi, đi ra khỏi phòng café, quay đầu lại nhìn cô, do dự một chút cúi đầu mở miệng: “Anh không có bạn gái.” [Ý ỳ. Thanh minh nè :X]

Đồng Yên thật sự sửng sốt, sau đó quay đầu đối với anh cười cười: “Vậy chuyện của anh với cô nữ sinh viên đại học kia chỉ là lời đồn đại thôi sao? Nhưng trên mạng lại có ảnh mỗi tuần anh đưa đón cô ấy nha.”

Lăng Khiên nhìn nàng nụ cười tinh khiết chỉ trong chốc lát, loan loan khóe miệng: “Những thứ đó sắp trở thành quá khứ rồi.”

Đồng Yên vẻ mặt không giải thích được nhìn anh.

Lăng Khiên không nói gì thêm, giúp cô gọi taxi, chờ xe đi khỏi xong mới hướng kí túc xá đi tới. Trên đường lấy di động ra gọi một cú điện thoại. Điện thoại được nhận đồng thời truyền đến một giọng nữ mềm nhẹ.

“Khiên! Sao giờ này anh lại gọi điện cho em vậy?”

Lăng Khiên thùy mị chớp chớp mí mắt: “Buối tối có phải học khóa nào không?”

“Có. Nhưng em có thể nghỉ.”

Lăng Khiên cười cười: “Một lát nữa anh tới trường đón em đi ăn cơm tối.”

“Có thật không? Vậy được.”

Lăng Khiên ánh mắt ảm đạm một chút, đáp một tiếng rồi ngắt máy, lại gọi một cú điện thoại khác.

“Alo. Lăng tổng.”

“Lưu luật sư, giúp tôi chuyển danh nghĩa chủ sở hữu của biệt thự Đông Sơn sang tên Tử Yên Nhi.”

[ Xin tí đất nhỉ: E hèm… Hóa ra Yên Nhi là tên của bà này, chứ ko phải gọi kiểu ngọt ngào Yên nhi :-<. Nhưng sao chương 1 họ chỉ viết là Yên nhi :-S. Sai lỗi chính tả hử :-SS. Làm mọi người lo lắng roài =)))))]

RRR

Một tuần sau, nộp bản sơ thảo phỏng vấn, bản thảo phỏng vấn của Tiếu Diệc Trần được thông qua, mà bản thảo phỏng vấn của Lăng Khiên hoàn toàn không hợp lý, bị Chu chủ bút rất quyết đoán yêu cầu viết lại một lần nữa.

Lần này tùy Thiến Thiến ra tay. Nhưng đến trưa ngồi chờ chồm hỗm, cô ngay cả Lăng Khiên trước mặt cũng không nhìn thấy, cũng không phải là cô bị cự tuyệt phỏng vấn mà là Lăng Khiên thực sự rất bận rộn, ngồi ở lầu cao nhất tiếp khách, nhìn tận hai người đàn ông kia từ một giờ rưỡi chiều vào phòng họp, cho đến khi tan việc cũng không có đi ra ngoài.

Gần bảy giờ, cô mới nhìn thấy Lăng Khiên với vẻ mặt mệt mỏi từ phòng họp đi ra, Thiến Thiến vọt tới trước mặt một chút đứng lên nghênh đón.

“Lăng tổng, ngài khỏe chứ? Tôi là…”

“Thiến Thiến?” Lăng Khiên nói tên cô một cách chính xác.

Thiến Thiến âm thầm cao hứng: “Đúng vậy. Tôi với Yên nhi là bạn đồng học thời đại học, chúng tôi có quan hệ rất tốt.”  Cô rất thông minh bắt được đúng trọng điểm.

Lăng Khiên trên vẻ mặt hòa hoãn một chút nói: “Vào phòng rồi nói.”

Sau khi ngồi xuống, Lăng Khiên tự mình giúp hai người pha café, sau đó nhìn đồng hồ: “Cho cô nửa tiếng. Tám giờ tôi có bữa tiệc.”

Thiến Thiến gật đầu, sau đó lấy ra bản thảo phỏng vấn đã chuẩn bị xong từ trước đưa ra trước mặt anh.

Lăng Khiên uống một hớp café, khẽ nhíu mày, đặt lên bàn tay nắm chặt mới nhận lấy, liếc mắt một cái sau đó cười nói: “Những thứ này lần trước Đồng Yên đã hỏi rồi.”

“Nhưng mà Lăng tổng ngài thật nhiều câu không có trả lời.” Thiến Thiến mỉm cười ngọt ngào.

“Cô áy nói có thể giữ im lặng không trả lời.”

Thiến Thiến ở trong lòng thầm mắng một câu nha đầu ngốc, sau đó chuyển chủ đề câu nói: “Yên nhi bây giờ hình như là sống độc thân.”

Lăng Khiên ngả người dựa vào ghế hai tay khoanh trước ngực, hứng thú nhìn cô: “Cho nên?”

“Ngài có cơ hội à.”

Lăng Khiên cười, không nói gì.

“Lăng tổng, chúng ta làm một cuộc giao dịch. Nếu như ngài phối hợp tốt giúp tôi hoàn thành tốt cuộc phỏng vấn lần này, tôi sẽ giúp ngài theo đuổi Yên nhi.”

Lăng Khiên trên khóe miệng giương một độ cong càng rõ hơn, trần tư một chút rồi nói: “Được thôi.”

Thiến Thiến cười to, rất muốn hoan hô.

Lăng Khiên đứng lên: “Chiều mai cô tới tìm tôi. Tôi dành cho cô hai canh giờ.”

Thiến Thiến cười gật đầu, theo anh cùng nhau đi ra ngoài.

Trong thang máy, Lăng Khiên sắc mặt tái nhợt đứng ở sau lưng cô một chút, mày nhíu lại rất chặt.

“Lăng tổng, ngài không thoải mái sao? Sắc mặt ngài nhìn không tốt chút nào.”

Lăng Khiên mím môi cười cười: “Không sao. Cảm ơn.”

Thiến Thiến nhìn vẻ mặt đạm mạc liền không mở miệng hỏi nữa. Ra khỏi thang máy, Thiến Thiến đi về bãi đậu xe bên đường, lăng Khiên lên một chiếc xe màu đen Worle lái xe đến bữa tiệc.

Trên xe, Lăng Khiên tựa lưng vào ghê ngồi, hít một hơi thật sâu, sau đó liền nhìn về phía ngoài cửa sổ. Cái thành phố này toàn những ngôi nhà xi măng cốt thép mọc lên san sát nhau, nơi này mỗi người đều giống như những đồ anh nguội lạnh được đồng hóa giống nhau, người với người trừ lợi ích chính là tiền bạc, đã đem tình cảm nguyên thủy của chính mình mà vứt bỏ sạch sẽ, coi như là cả ngày ngủ ở bên gối người đến thời điểm quyết liệt, trừ tiền ra cũng không nhìn thấy tình cảm ngày xửa ngày xưa nữa, bao gồm những thứ kia không thành thế sự, nhìn như là sinh viên đại học thanh thuần.

Lưu lại bên trong,chỗ sâu nhất trong trí nhớ anh là đôi mắt to linh động mà đơn thuần, trong suốt, sáng ngơi kia. Đó mới là phương thức chung đụng cơ bản nhất giữa người với người, xuyên thấu qua ánh mắt nhìn tâm linh, cũng chỉ có ở đấy con mèo nhỏ biết điều trên người mới có thể làm được.

Đồng Yên! Một thợ săn giỏi chắc chắn không để con mồi trên tay hắn bỏ chạy hai lần!

Hết chương 4.

Giải thích một vài chỗ nhé: Nhiều chỗ lủng củng không hiểu thì mọi người bỏ qua, tại cũng không hiểu lắm nên dịch qua loa, bỏ qua chỗ đấy không ảnh hưởng đến nội dung ^^

(1)   Hùng hậu tư chất kim: tiền bạc, gia tài hùng hậu, giàu có, tiền bạc rủng rỉnh. Ý anh bí quyết ở đây là tiền bạc của anh rủng rỉnh, chắc chắn sẽ phát triển được công ty thành như bây giờ, nhiều tiền thì thuê được nhiều nhân viên giỏi giúp phát triển ngàng nghề này, blap blap… Thật là hách dịch ~_~

(2)   Tài đại khí thôi: Chắc nghĩa cũng tương đương với câu trên, cũng nói về nhiều tiền bạc, của cải nhiều nên thành công. Nhưng chắc thái độ nó cũng khác. Ai biết thì giúp với :-<

Hai câu giải nghĩa này thì tks ss Lue bên 2T nhé. Tks ss đã giải nghĩa giùm em :X

38 responses »

  1. Chúc mừng hokhok đã giành được tem.
    nhanh quá mức. ngta đăng chưa được 1i T_________T

    P/S: Định hôm nay ko post đâu. nh mà nghĩ thế nào lại đăng😀

  2. chương này nội dung đúng là có hơi lủng củng, mà ta cũng không hiểu anh Khiên là như thế nào nhỉ, có bạn gái từ thời đại học nhưng “sắp” chia tay là để theo đuổi Yên nhi à, mà không biết ảnh có tình cảm gì với bà đó không?

  3. truyện này mình đã đọc hết bản convert bên nhà chị lue rồi. hay kinh!
    cám ơn ve và bạn vitamin nhá :X:X

  4. thanks!!! Ta nghĩ pa’k khiên qua lại vs cô bé đại học kia chắc vì trùg tên vs yên nhi thôi!!!!

  5. Bạn ơi , có thể post tiếp tr GẶP NHAU NƠI CUỐI CON ĐƯỜNG đc ko zậy, thanks!

  6. “Lăng Khiên uống một hớp café, khẽ nhíu mày, đặt lên bàn tay nắm chặt mới nhận lấy”

    “Trong thang máy, Lăng Khiên sắc mặt tái nhợt đứng ở sau lưng cô một chút, mày nhíu lại rất chặt.”

    ý vó phải a Khiên nhà ta bị bệnh j hok vậy nàng?

  7. Haizz, bạn Ve ơi, bạn edit 1 bộ cho xong đi đã, bạn nhử nhử câu câu thế này thì người hâm mộ hết nước dãi để mà tiết rồi. Bạn edit Ngoan trước hay bộ Trao nhầm trước đây?
    P/s : Vốn dĩ rất thích gọi Đồng Yên là Yên Nhi, có vẻ cưng yêu chiều chuộng mà. Vậy nên khi gặp cô Tử Yên Nhi có tên giống thế thì Lăng Khiên mới “bao”, nhìn qua cô ta mà nhớ đến Đồng Yên yêu dấu. Ở chương 1 gọi Yên Nhi chính là Tử Yên Nhi, chứ ko fải là Đồng Yên đâu, lúc đó còn chưa dây dưa với Đồng Yên mà. Haizz

  8. ta cũng thích trao nhầm nhưng tình hình này chắc là kê ghế ngồi đợi thôi, nàng còn bao dự án mờ, thanks

  9. Yên Nhi, em thương chị quá, chị bị con bé Thiến Thiến bán rẻ để tiến thân rồi kìa! =))

  10. ah bạn. “Tài đại khí thô” là có tài nhưng khí chất thì thô thiển đó. em Yên nhi nói Khiên ca là người khoe khoang thô tục haha

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s