Ngoan – Chương 3

Chuẩn

Hôm nay post cả chương. Dài phết ^^. Muốn chia làm 2 phần mà chẳng biết cắt ở chỗ nào T______T. Đành phải post cả chương vậy :”>. Chương này anh Khiên đáng yêu quá, rất vô sỉ nữa :”>:”>:”>

Chương 3: Nhiệm vụ thứ nhất.

Đồng Yên đi ra từ biệt thự của Tiếu Diệc Trần, lái xe đến một quán rượu. Cô là một người chưa bao giờ đi tới những nơi như vậy, hay khi ở nước ngoài cùng lắm là mua hai chai rượu về nhà trọ mà uống. Lúc đó cô vẫn còn muốn  tiếp tục yêu người đàn ông kia, cô không muốn sa đà vào rượu chè.

Dĩ nhiên bây giờ cô cũng không muốn sa vào rượu, cô chỉ cần một chai rượu đỏ ngồi uống một mình ở một salon trong góc quán an an tĩnh tĩnh, bộ dáng mua say của cô cũng coi như là cực kỳ biết điều, giống như là một cô gái nhỏ giận dữ với người nhà mình. Khuôn mặt nhỏ nhắn tinh sảo bởi vì cồn của rượu tác dụng hiện lên một chút hồng hồng, mắt đang tràn ngập nước, khóe miệng cong cong, vẻ mặt cô ưu thương mà quật cường.

Lăng Khiên miệng đang ngậm một điếu xì gà từ ghế lô đi ra ngoài thì nhìn thấy một con mèo nhỏ cô độc đang uống rượu, nhìn bộ dáng trông có vẻ say, chung quanh cô thì toàn đàn ông nhìn cô với ánh mắt thèm khát. Mà tiểu nữ nhân kia hoàn toàn không ý thức được bộ dáng của mình đang có sức quyến rũ, hấp dẫn đến mức nào. Những người đàn ông không quen đang dần dần bu quanh cô ngày càng đông, chăm chú ngắm nhìn khuôn khả ái của cô và nước dãi đang chảy ròng ròng.

“Mọi người đi trước đi nhé. Bây giờ tôi phải đi gặp bạn mình một chút.” Lăng Khiên nói nhỏ với người bên cạnh.

“Đồng Yên!” Lăng Khiên dí tắt điếu thuốc vào gạt tàn trên bàn, trực tiếp đi tới trước ngồi bên cạnh Đồng Yên, hai tay rất thân quen ôm lấy bả vai cô, nhẹ nhàng khẽ gọi một tiếng.

Mấy người đàn ông thấy Lăng Khiên đến thì dần dần tản đi, cuối cùng không còn một bóng.

Đồng Yên quay đầu nhìn anh một cái, sau đó đánh vào tay anh một chút: “Bỏ tay của anh ra nếu không tôi đánh anh đó!”

Lăng Khiên nhìn bộ dáng hai gò má hồng hồng, tay quệt quệt mồm và cau mày lại của cô không khỏi bật cười, lấy lại chén rượu trên tay cô, đỡ cô đứng dậy.

Đồng Yên giãy dụa thoát khỏi tay anh lại bị anh kéo cả người lại.

“Ngoan, anh đưa em về nhà.” Anh chưa bao giờ nghĩ tới giọng mình lại có thể ôn nhu tới như vậy, hơn nữa còn phát ra từ tận đáy lòng.

Đồng Yên đã say, nghiêng nghiêng cái đầu nhỏ của mình nheo mắt nhìn anh, sau đó mềm mại tựa vào người anh nói: “Không cho phép anh khi dễ tôi, bằng không Diệc Trần sẽ không bỏ qua cho anh.”

Sau khi nói xong cô chìm vào giấc ngủ.

Lăng Khiên híp híp mắt lại, ánh mắt anh lạnh như băng ẩn chứa tức giận, đôi môi tái nhợt mím thật chặt, nhìn nhìn người đang ngủ say trong ngực mình một lúc lâu, mới nhẹ khẽ thở dài một hơi, móc ra một xấp tiền đưa cho bồi bàn, bế cô ngang người trên ngực tiêu sái rời khỏi quầy rượu.

Đêm khuya, Lăng Khiên tay đang kẹp một điếu thuốc đứng ở của sổ sát đất trước mặt, dựa lưng vào tấm thủy tinh nhìn vào người con gái nhỏ bé đang nằm trên giường, trong mắt gợn sóng sợ hãi, lại có thêm tia đau đớn nhàn nhạt. Khi nghe thấy cô cúi đầu ho khan hai tiếng, anh sửng sốt một chút, sau đó nhanh chóng dập tắt điếu thuốc, đẩy cửa sổ ra, vứt điếu thuốc ra ngoài, dừng lại trong chốc lát rồi mới đi tới bên giường.

Đồng Yên ngủ cũng không được yên ổn cho lắm, hàng lông mày thanh thanh nhíu lại rất chặt, hai tay nắm chặt lấy chăn, thân thể khẽ run rẩy, giống như có cảm giác không an toàn một chút nào.

Lăng Khiên ngồi ở bên giường, dựa tay nhẹ vỗ về hai má cô, động tác dịu dàng vô cùng, nhìn cô với ánh mắt tràn ngập thâm tình. Một lát sau anh cúi người xuống nhẹ hôn vào trán cô, dừng lại một lúc, rồi từ từ đôi môi anh đi xuống phía dước, cuối cùng dừng lại ở đôi môi mềm mại của cô. Nụ hôn của anh như chuồn chuồn lướt nước, nhẹ nhàng mà mang theo một chút do dự, ý do vị tẫn!

Anh tựa gần như si mê nhìn cô ngủ, khẽ vuốt vuốt mái tóc mềm mại của cô một cách nhẹ nhàng, nói: “Ngoan, anh yêu em!” ( Ngọt ngào quá :X:X:X:X)

RRR

Một tuần sau, trong phòng làm việc của Tổng biên.

“Tạp chí của chúng ta kì này có chuyên mục phỏng vấn hai nhân vật khá nổi tiếng, là Tiếu Diệc Trần – Tổng tài của tập đoàn Trần Dương và Lăng Khiên – Tổng tài của tập đoạn Viễn Đông. Tổ các cô có bốn người chia làm hai tổ nhỏ, mỗi tổ chịu trách nhiệm phỏng vấn một người. Đồng Yên, cô muốn phỏng vấn ai?” Chu chủ bút nhẹ nhàng cười nhìn Đồng Yên, thân thiết hỏi cô.

Đồng Yên hơi hoảng hốt nhìn hai cái tên trong chốc lát mới nhẹ nhàng mở miệng: “Lăng Khiên.”

Chu chủ bút cười cười với vẻ hài lòng: “Tốt. Thiến Thiến, cô cùng với Đồng Yên chịu trách nhiệm phỏng vấn Lăng Khiên, Lucy cùng Kaka phỏng vấn Tiếu Diệc Trần, một tuần sau nộp bản sơ thảo cho tôi. Đây là một nhiệm vụ vô cùng có tính khiêu chiến, nhất là Đồng Yên cùng Thiến Thiến. Theo như tôi được biết thì Lăng Khiên từ trước tới nay chưa bao giờ lộ mặt trên một quyển tạp chí nào. Mọi người cùng cố gắng nhé. Tan họp!”

Trở lại chỗ ngồi, Đồng Yên hai tay nâng cằm bắt đầu ngẩn người. Buổi sáng hôm đó khi cô từ trên giường của Lăng Khiên thức dậy, cô đã thề cả đời này sẽ không bao giờ gặp lại cái người khí định thần nhàn đứng ở bên giường hỏi size áo lót của cô là bao nhiêu (~_____~).

Lúc đó, khi cô ôm chăn từ từ ngồi dậy, Lăng Khiên từ trên cao nhìn xuống cô dưới giường, sắc mặt có chút tái nhợt nhưng đáy mắt lại ẩn chứa ý cười. Anh ta nói rằng: “Anh gọi điện bảo người mua một bộ quần áo mới cho em. Áo lót của em size bao nhiêu? [=))]

Đồng Yên lúc đó đã không thể dùng từ khiếp sợ để hình dung, hai mắt cô trợn tròn, mặt đỏ bừng bừng cùng vẻ căm tức nhìn anh chằm chằm. Nếu lúc đó trong tay cô mà có vật sắc nhọn nào đó, cô thề sẽ nhảy tới dùng hết sức băm vằm khuôn mặt đang cười đến mức muốn ăn đòn kia (>__<).

Lăng Khiên không đợi đến câu trả lời của cô, ngó về phía cổ cô rồi trượt mắt xuống bên dưới có vẻ đánh giá trong chốc lát, sau đó đem điện thoại đặt ở bên tai nhẹ nhàng mở miệng: “Size 32B” [ =))))), cười đau ruột =))))].

Ngay sau đó Đồng Yên trực tiếp đem gối hướng anh mà ném tới.

Lăng Khiên hai tay nhanh nhẹn bắt được chiếc gối, tùy ý ném trở lại giường, sau đó xoay người rời đi, miệng khẽ cười.

Đồng Yên khi đó bị anh chọc đến tức chết, kêu to: “Đồ cầm thú! Đồ lưu manh! Tôi mong cả đời này không bao giờ phải nhìn thấy anh nữa.”

Lăng Khiên đã đi tới cửa bỗng dừng lại, thân thể cao lớn xoay lại phía cô, mắt nheo nheo, nở nụ cười đắc ý nói với cô rằng: “Anh lại có một dự cảm rằng, không bao lâu nữa trong tương lai em sẽ chủ động tới tìm anh!”

Mà bây giờ, Đồng Yên sầu mi khổ kiếm nhìn bản thảo phỏng vấn trong tay, nghĩ đến nam nhân với nụ cười vô sỉ và đắc ý kia, lòng phiền não đến nỗi muốn đập đầu vào tường chết quách đi cho rồi.

“Yên Yên, nếu cậu cảm thấy không tiện, cuộc phỏng vấn này cứ để một mình tớ đi cho.” Thiến Thiến là bạn đồng học đại học vs Đồng Yên, tự nhiên đã biết cô cùng với Lăng Khiên có quan hệ.

Đồng Yên cắn cắn môi suy nghĩ một lát, sau đó nghiêng đầu nhìn Thiến Thiến nói: “Nếu không trước tiên cậu hãy gọi điện hẹn lịch phỏng vấn với anh ta đi đã.”

Thiến Thiến gật đầu, cầm lấy điện thoại dựa theo số điện thoại mà Chu Tổng biên đã cung cấp gọi đi, một lát sau liền cúp máy, mặt có chút thất bại nói: “Chỉ gặp được thư ký của anh ta thôi. Cậu có số điện thoại riêng của anh ta không?”

Đồng Yên tiếp tục cắn cắn môi, miễn cưỡng gật đầu, mở điện thoại ra tìm số điện thoại mà người đàn ông vô sỉ kia đã cho cô sáng hôm đó.

Thiến Thiến dựa theo số điện thoại mà cô đưa gọi tới, điện thoại mới kêu một tiếng đã được bắt máy, và giọng nói của một người đàn ông vang lên trong điện thoại.

“Alo! Đồng Yên.”

Thiến Thiến sửng sốt một chút, cô còn chưa nói gì, đối phương làm sao lại trực tiếp gọi Đồng Yên. Nuốt nuốt một ngụm nước bọt rồi cô mới lên tiếng: “Lăng tổng, ngài khỏe chứ? Tôi là biên tập của tập chí Thiến Thiến, chúng tôi muốn viết một bài về ngài trên tạp chí của mình. Ngài xem được lúc nào rảnh, có thời gian sắp xếp cho chúng tôi một cuộc hẹn để phỏng vấn ngài được không?”

Đầu dây bên kia trầm mặc hai giây rồi nói: “Bảo Đồng Yên trực tiếp liên lạc với tôi.” Lăng Khiên nói xong, lập tức cúp máy.

Thiến Thiến sau khi nghe được câu nói trong điện thoại, bất đắc dĩ hướng Đồng Yên đưa điện thoại và nói: “Anh ta nói rằng cậu trực tiếp liên lạc với anh ta.”

Khuôn mặt nhỏ nhắn của Đồng Yên nhăn nhăn, tay vò vò một tờ giấy trên bàn, nội tâm đấu tranh kịch liệt. Cuối cùng sau mười phút đồng hồ giãy dụa trong tư tưởng, cô quyết định cầm điện thoại của mình lên, nhấn vào số điện thoại của Lăng Khiến và ấn nút gọi đi. Lần này điện thoại vang lên thật lâu mới có người nhận máy.

“Đồng Yên.” Giọng nói Lăng Khiên vang lên lạnh lùng, không lằng nhằng vòng vo, gọi thẳng tên cô.

“Ừm. Chuyện kia…”

“Ai cho phép em cho người khác biết số điện thoại của anh?” Giọng nói của anh vẫn lạnh lùng vang lên, không nghe ra được cảm xúc gì.

Đồng Yên bị giọng nói lạnh như băng kia đâm vào tai, cả người run lên, quỷ khiến thần xui nói câu: “Thật xin lỗi.”

Lăng Khiên cũng không nghĩ tới cô lại biết điều nói xin lỗi, sửng sốt trong chốc lát, mới mở miềng nói, lúc này giọng nói đã hòa hoãn đi rất nhiều: “Gọi cho anh có chuyện gì không?”

“Chính là muốn hẹn anh phỏng vấn.”

“Được. Vậy khi nào thì em có thời gian rỗi?

“Hả?” Đồng Yên ngây ngẩn cả người, bỗng nhiên một chút mới hơi lắp bắp trả lời anh: “Tôi… Tôi lúc nào cũng rảnh”.

“Vậy thì khoảng chiều nay đi. Hai giờ chiều em tới gặp anh. Anh chờ em.”

Đồng Yên ngạc nhiên đến há hốc miệng, mãi mới nói được một từ: “Được.”

Thiến Thiến xoay ghế xoay đến bên cô, hạ thấp giọng hỏi: “Hai người các cậu lại bắt đầu liên hệ rồi sao?”

Đồng Yên nhìn cô, vẫn còn vẻ mặt ù ù cạc cạc, gật gật đầu: “Xem như là thế đi. Nhưng mà tớ với anh ta vẫn cảm giác không được quen lắm.”

Thiến Thiến cười xấu xa đẩy đẩy cô: “Ừ. Không quen đến mức đặc biệt vì cậu cho số điện thoại.” Nhất định là như vậy. Lúc đó nhận được điện thoại của cô, anh ta đã khẳng định là Đồng Yên. Qua đó chỉ có thể nói rằng, cái số điện thoại kia anh ta chỉ nói cho một mình Đồng Yên biết.

Đồng Yên mặt đỏ bừng bừng. Cô nghĩ lại buổi sáng hôm đó anh vừa đánh giá cô vừa thay bộ quần áo mới, vẻ mặt anh lúc đưa cho cô số điện thoại của mình ghi rõ rằng: “Nhìn đi. Anh nhìn vô cùng chính xác mà. 32B, rất phù hợp.” Đồng Yên có chút quẫn bách, trợn mắt nhìn Thiến Thiến một cái: “Tớ với anh ta làm gì có quan hệ gì. Thái độ của người nhiều tiền của anh ta thực sự rất khó chịu.”

“Yên Yên. Anh ta có phải là thích cậu không?”

“Không thể nào! Hồi trước mình từng làm cho anh ta mất thể diện như vậy, anh ta phải là hận mình đến chết mới đúng.”

“Tại sao là không thể? Nói không chừng thời điểm bức hôn với cậu, anh ta đã thích cậu rồi, nhiều năm như vậy anh ta vẫn tình hữu độc chung (vẫn chưa yêu ai, vẫn một mình đơn thân độc mã). Mà lúc này cậu cũng đã rời khỏi Tiếu Diệc Trần rồi, cũng nên suy nghĩ về anh ta một chút đi.”

Đồng Yên thu thập giấy tờ văn kiện, khổ sở cười cười: “Tớ không còn có thể yêu một ai khác nữa, sẽ càng không yêu vị hôn phu đã bị mình vứt bỏ.” (Nói đau lòng nhau thế. Anh Khiên mà nghe được đau lòng đến chết mất T_____T).

Thiến Thiến há hốc miệng rồi không nói gì nữa.

Vào lúc một rưỡi chiều, Đồng Yên cầm lấy một túi văn kiện cùng với một bọc giấy nhỏ màu trắng đi vào tập đoàn Viễn Đồng để chuẩn bị phỏng vấn Lăng Khiên, đi tới quầy tiếp tân nói tên mình.

“Chào cô. Tôi là Đồng Yên, người của tạp chí biên tập, đã cùng Lăng tổng hẹn phỏng vấn vào chiều nay,” Đồng Yên cung kính mở miệng.

Ở quầy tiếp tân, người nhân viên nghe thấy tên của cô lập tức đứng lên: “Lăng tổng đang họp. Ngài ấy đã nói trước rằng cô cứ trực tiếp đi vào phòng làm việc của ngài chờ ngài là được. Thang máy ở bên kia, tầng của Lăng tổng là tầng ở trên cùng, ở đấy chỉ có một phòng làm việc thôi.”

Đồng Yên gật đầu mỉm cười: “Cảm ơn.”

Phòng làm việc của Lăng Khiên rất lớn, rộng đến mức có cảm giác trống trải, bàn làm việc cùng tủ tài liệu kết cấu đơn giản được vây quanh bởi những bức tường bằng thủy tình, một không gian khí phách khổng lồ mà lạnh lùng, đứng bên trong căn phòng thần kinh con người ta không tự chủ mà căng thẳng, cảm giác rất bức bách.

Đồng Yên nắm chặt túi nhỏ trong tay, trong lòng thấp thỏm bất an, cảm giác giống như học sinh tiểu học đang đợi thầy giáo phát sổ liên lạc, cô cũng không dám ngồi, tựa như biết điều một chút đứng ở cửa cách đó không xa.

Nghe thấy tiếng động phát ra phía sau, Đồng Yên thất kinh, có chút bối rối quay đầu lại, chống lại đôi mắt thâm thúy mà sắc bén phía sau, trán cô không tự chủ được toát ra vài giọt mồ hôi lạnh.

“Lăng…Lăng tổng. Anh khỏe không?” Đồng Yên thiếu chút nữa lỡ miệng gọi thẳng tên của anh. Cô có chút hối hận khi tiếp nhận phỏng vấn anh, cô cùng Lăng Khiên quan hệ quá đặc thù, đặc thù đến mức cô không biết phải xưng hô với anh như thế nào cho thích hợp.

Lăng Khiên ôm laptop đứng ở cửa nhìn cô một chút, sau đó vuốt vuốt mi tâm đi vào nói: “Tới đây ngồi đi.”

Đồng Yên thái độ biết điều đi tới ngồi xuống phía đối diện với anh.

Lăng Khiên để máy vi tính xuống bàn, cũng không có nhìn cô, nhanh chóng di chuyển chuột, đôi lông mày khẽ cau, vẻ mặt hơi lạnh lùng.

“Chờ anh năm phút. Em muốn uống gì?” Anh cầm lấy điện thoại đặt trên bàn, nhìn cô hỏi.

“Nước lọc.” Đồng yên cúi đầu đáp một tiếng, tránh nhìn vào ánh mắt anh.

Lăng Khiên nhếch nhếch khóe miệng, nói với thư kí: “Mang cho tôi một ly café , cùng một cốc nước lọc, lạnh.”

Đồng Yên nghe được hai chữ cuối kinh ngạc chút. Anh ta làm sao biết mình thích uống nước lạnh? Sau đó khôi phục trạng thái công việc, ngồi ở đó an an tĩnh tĩnh, cúi đầu lật nhìn bản thảo phỏng vấn mình mang đến.

Lăng Khiên khẽ nheo nheo mắt, nhìn thoáng qua khuôn mặt khuôn mặt khả ái của cô, khẽ cười cười.

Hết chương 3.

P/S: Chương sau cũng rất thú vị *hắc hắc*

42 responses »

  1. Haha. Tự like post mềnh :”>. Ta tự sung cực độ rồi :)) =)). Lâu lâu cũng phải tự sung một tí cho giải tỏa xì trét :”>
    Vip 1-10 của riêng mình mình vậy :”>.
    Tem, phong bì, ruột, cuống tem của mềnh hết :”>

  2. haizzzzzzz minh la nguoi so 1 heeeeeeeee cong nhan co cam tinh voi anh khien ghe con diec tran minh ko thich ti nao tinh cam may nâm ma chi vi vai cau noi da cham het tuc wA

  3. đàn ông mà dây dưa làm gì chứ, cái gì cũng phải rõ ráng dứt khoát mới được, haizzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzz

  4. Anh tựa gần như si mê nhìn cô ngủ, khẽ vuốt vuốt mái tóc mềm mại của cô một cách nhẹ nhàng, nói: “Ngoan, anh yêu em!” ->> ôi ta kết câu này quá, ngọt kinh khủng

  5. hehe, a LK dễ thương quá đi :))))))
    Nhưng mà hơi đau lòng vì Yên tỷ lại suy nghĩ tiêu cực như thế =.+ Mún đập chết cái tên TDT qua >”<
    Thank Ve, tr này bao nhiu chương thế ;;)

    • T________T ss cũng tủi thân
      mà công nhận truyện này =)) Nào giờ mình toàn đọc cm chứ chưa đọc truyện, hum nay chat vs ss tctvan mình thấy tinh thân mình lên hản 😄

  6. sao luc dau minh co thay noi toi ai cung ten Yen Nhi lun, ma nghe dau LK cung sủng nang ay lam???
    thanks ss

  7. nha nha~~~ chap này ngọt ngào quá *bay bay trên mây*
    cả đời ta chỉ mong tìm đc một ng yêu vs sủng mình như vậy nha =)

    thks

  8. Vi oi!!! nua di
    minh ket truyen nay lam
    sao ma LK Q the ko bit
    do sat thg of a cao kinh
    iu Vi nhiu lam S2

  9. Pingback: [Nhật ký HĐT] Ngôn tình hiện đại Trung Quốc- Từ 21/02/11-28/02/11 « Hội những người đau tim vì đọc truyện online

  10. ta mới nghe giới thiệu sang đọc bộ này…
    Ta thích Lăng Khiên, hố hố, đánh giá rất chuẩn….

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s