[Ngoan] – Chương 2.2

Standard

Chương 2 (cont):

 

Chín giờ rưỡi tối, Tiếu Diệc Trần gọi đến đúng hẹn.

“Alo? Diệc Trần!” Âm điệu, giọng nói của nàng không thể hiện chút tình cảm, cảm xúc nào.

“Yên nhi! Yên nhi à!” Tiếu Diệc Trần rõ ràng là uống rượu, cũng không từ mà biệt, chẳng qua chỉ là gọi cô.

“Vâng. Em đây.” Đồng Yên cười đáp, tham luyến của anh thấp gọi mềm nhẹ. Cô sợ rằng chỉ sau hôm nay thôi về sau sẽ không được nghe anh gọi cô thân mật như vậy nữa.

“Anh rất nhớ em, bây giờ anh rất muốn ở bên em. Yên nhi!” Thanh âm Tiếu Diệc Trần vốn trầm thấp, bây giờ uống rượu lại càng trầm khàn, nói không ra lời gợi cảm.

“Em cũng nhớ anh.” Đồng Yên cầm lấy điện thoại đi ra ban công, ngước nhìn những vì sao trên bầu trời đêm, nói thật nhỏ. Cô thật không có nói dối, giờ phút này, cô đang nhớ anh vô cùng.

“Yên nhi à, anh quyết định sẽ cùng Dao Dao ly hôn, sau đó hai ta cả đời sẽ không bao giờ rời xa nhau nữa.”

Đồng Yên nhắm mắt một chút, nước mắt chảy xuống trong nháy mắt, nhẹ nhàng mà nói: “Được.”

 

&&&&

 

Cả ngày thứ hai, Đồng Yên tâm cũng thất thượng bát hạ ( bảy lên tám xuống: nghĩa là lòng nhấp nhổm, thấp thỏm không yên), buổi trưa nhận được tin nhắn của Tiếu Diệc Trần nói rằng anh buổi tối tám giờ sẽ về đến nhà, muốn ăn cơm tối cùng cô. Nhà của Tiếu Diệc Trần và Tương Dao cũng không ở thành phó G, hai người đó sau khi về nước, Tương Dao vì tránh cô mà quyết định sống trong ngôi nhà ở quê Tiếu Diệc Trần là thành phố S, lại không nghĩ rằng Tiếu Diệc Trần tiếp nhận công ty của cha hắn, sau không biết thần xui quỷ khiến thế nào lại chuyển đến thành phố G. Thật là châm chọc a! Cô ta gắt gao muốn Tiếu Diệc Trần không liên lạc, gặp phải Đồng Yên nhiều lần, lại không nghĩ rằng biến thành lưỡng địa ở riêng, ngược lại lại cung cấp cho Tiếu Diệc Trần nhiều cơ hội cực kỳ tốt.

Đồng Yên lái xe trở lại biệt thự, mua thức ăn nấu cơm, hết thảy đều làm tốt, sau một thời gian nhìn lại đồng hồ đã bảy giờ rưỡi. Một lát sau cô nhận được điện thoại của Tiếu Diệc Trần.

“Yên nhi, anh hai mươi phút nữa sẽ về đến nhà. Chờ anh nhé.” Thanh âm Diệc Trần ẩn chứa ý cười.

“Vâng. Em ở nhà chờ anh.” Đồng Yên mềm nhẹ đáp.

Một lúc sau chuông cửa vang lên, Đồng Yên vội vàng đi ra mở của, nhận lấy cặp công văn trong tay Tiếu Diệc Trần cười nói: “Anh về rồi?”

Tiếu Diệc Trần nhìn giai nhân mặc bộ váy mỏng màu vàng nhạt cực kì xinh đẹp đứng ở cửa, anh hoảng hốt một chút mới nhẹ nhàng kéo cô vào trong ngực mình ôm lấy. Người con gái này đã hai mươi sáu tuổi rồi mà nụ cười của cô vẫn tinh khiết như thế, cô vẫn giống như một tiểu cô nương mới mười bảy mười tám tuổi, ánh mắt trong suốt, đen láy không có nhiễm một tạp chất. Cô bây giờ vẫn còn giống bộ dáng lần đầu hắn gặp nàng, bất kể trải qua những chuyện, bất kể người xung quanh có bao nhiêu thế tục, hèn hạ, người trong ngực anh trước sau như một, đơn độc đến tinh khiết. Một nụ cười hay một cái nhíu máy của cô đều níu chặt lấy tim anh thật chặt. Tim hắn vì cô mà nhảy lên, vì cô mà đau đớn, vì nàng mà hạnh phúc.

Ngồi vào bàn ăn, Tiếu Diệc Trần nhìn bữa tối vô cùng thịnh soạn, trong mắt ánh lên nụ cười ôn nhu mà sủng nịnh: “Hôm nay là ngày lễ gì mà sao em làm nhiều món ăn thế?”

Đồng Yên không nói gì, cẩn thận gắp nhiều thức ăn bỏ vào trong bát anh, thanh mỏng cười cười.

Tiếu Diệc Trần ngu ngơ nhìn nụ cười của cô mà không có phản ứng, ngơ ngác ăn thức ăn mà cô vừa gắp bỏ trong bát mình, ánh mắt một khắc cũng không rời khỏi khuôn mặt cô. Anh căn bản không cần biết cô đã gắp vào bắt hắn những thức ăn gì, cho dù là thuốc đọc anh cũng sẽ không chút do dự mà nuốt xuống, anh chỉ cần nàng thiên sứ ở trước mặt mình đây có thể vĩnh viễn nhìn về về phía hắn mà tươi cười dịu dàng, hạnh phúc như thế.

Bữa cơm mau chóng kết thúc trong yên lặng, Đồng Yên buông đũa xuống, bưng chén rượu lên nhẹ nhàng đụng vào ly hắn, không nói gì uống một hơi cạn sạch.

Tiếu Diệc Trần không giải thích được nhìn cô, sau đó cũng ngửa đầu uống một hơi hết chén rượu.

Đồng Yên nhìn anh, đặt chén rượu xuống bàn, xong mới nhẹ nhàng mở miệng: “Diệc Trần, chúng ta chia tay đi.”

Tiếu Diệc Trần trong nháy mắt sững sờ, mắt mở to nhìn cô, sau đó mới gượng gạo cười, đáy mắt có chút run rẩy: “Yên Nhi, em đang đùa phải gì thế? Sau này em không được đùa anh như thế. Anh không cho phép. Có nghe không?”

Đồng Yên nhìn về phía anh, trên môi vẫn giữ nụ cười: “Em mấy hôm trước đã dọn đồ đạc chuyển ra ngoài rồi, cũng đã tìm được việc làm rồi. Hôm nay quay về cùng anh ăn bữa cơm cuối cùng.”

Tiếu Diệc Trần không duy trì được nụ cười trên mặt nữa, ánh mắt tối sầm đi, anh từ trước tới nay không thể không nghĩ tới hai người sẽ có ngày này, chẳng qua là không nghĩ tới cô sẽ chọn thời điểm anh không ở đây, không phòng bị gì, không có chuẩn bị một chút nào mà chuyển đi. Nhưng có điều mà anh biết rất rõ: Yên nhi cho anh một kích trí mạng làm anh không kịp ứng phó.

Anh đứng dậy, đi tới phòng khách, có chút run rẩy châm một điếu thuốc, hung hăng hút hai hơi mới tìm lại được thanh âm của mình, nói: “Tại sao?”

Đồng Yên đi tới đằng sau lưng anh, ngẩng đầu trước sau như một cười yếu ớt, trong mắt chớp động lên lệ quang: “Em không muốn yêu anh nữa.”

Tiếu Diệc Trần mắt tối thêm một chút, anh hung hăng dập điếu thuốc lá trong tay vào gạt tàn, lòng anh cơ hồ đau đến mức đứng không vững. Yên nhi không có nói rằng cô không yêu anh, cô chỉ nói rằng cô không muốn yêu anh nữa. Nhưng tại sao anh lại cảm thấy không may mắn chút nào? Cô giống như một cô gái tinh linh. Khi nàng không muốn làm chuyện gì đó, người nào cũng không có cách thuyết phục. Ban đầu khi anh nhìn thấy vết sẹo màu hồng nhạt, mảnh trên cổ tay cô, anh đã bị rung động mãnh liệt. Cô nhìn như một cô gái nhu nhược, nội tâm nhưng lại vô cùng quật cường, không ai có thể ép cô làm chuyện mà không muốn, ngay cả anh cũng không ngoài lệ.

Tiếu Diệc Trần xoay người nhẹ nhàng ôm lấy bả vai Đồng Yên, có chút khẩn cầu nhìn nàng: “Cho anh thêm một cơ hội nữa được không? Lần này anh đảm bảo trong vòng ba tháng sẽ ly hôn với Tương Dao, sau đó anh sẽ nagy lập tức cưới em làm vợ. Có được không, Yên nhi?” (Vi: Đọc đoạn này tức phát điên >”<. Đồ thần kinh! Đồ không có lập trường! Yên nhi rời khỏi hắn là đúng thôi >”<)

Đồng Yên không có giãy dụa, chẳng qua là nhàn nhạt nhìn hắn, trong mắt có nét đau thương, lòng cũng đau nhưng không có tia nào là không đành lòng cùng dao động. “Cảm ơn anh một năm này đã chiếu cố em rất tốt, em vĩnh viễn sẽ không bao giờ quên anh đã từng đối với em đầy thương yêu như vậy. Em hy vọng một ngày nào đó chúng ta có thể làm bằng hữu.”

Tiếu Diệc Trần không có buông cô ra, nhìn về ánh mắt đang dần trở nên mờ mịt, không rõ của cô nói: “Nếu như, anh không đồng ý thì sao?” Đồng Yên khẽ cười cười: “Em sẽ chết.”

Tiếu Diệc Trần bị sự kiên định cùng quyết liệt trong mắt Đồng Yên làm cho sợ hết hồn, hai cánh tay đang ôm cô không tự chủ mà buông ra. Đồng Yên buông thõng mí mắt, từ từ đi qua người anh, đi tới cửa không hề dừng lại, mở cửa rời đi, an tĩnh giống như không hề xuất hiện.

Đồng Yên vào thang máy, hai tay ôm chặt lấy mặt, nước mắt bắt đầu rơi như mưa. Mới vừa rồi trong nháy mắt nhìn thấy sự yếu ớt cùng chật vật trong mắt anh, cô đã hơi mềm lòng nếu như không phải sờ đến vết cắt trên cổ tay, có lẽ cô đã khuất phục rồi. Dù sao cô đã yêu người đàn ông này, yêu tha thiết đến mức cho dù anh đã cùng nữ nhân khác song túc song phi (kết hôn, vợ chồng êm ấm), cô cũng không nguyện để cho một người đàn ông nào khác đụng vào mình. Đồng Yên thà rằng chết cũng không muốn phản bội tình yêu của hai người.

Mới vừa rồi cô thậm chí hy vọng anh có thể giữ cô lại, chỉ tiếc anh đã bị câu nói kia của cô hù dọa, bị làm cho sợ đến mặt mũi trắng bệch. Thật ra thì khi cô nhìn thấy gót chân anh không còn kiên cường, cô không nỡ chết ở trước mặt hắn, cô không nỡ làm hắn đau lòng cùng khổ sở. Nhưng Đồng Yên hiểu rất rõ, Tiếu Diệc Trần tính cách quá mức mềm yếu, Tương Dao chắc cũng biết hắn muốn cùng cô ta ly hôn. Một năm trước cô ta cũng biết bọn họ một lần nữa ở chung một chỗ, nhưng lại giả vờ như không có chuyện gì xảy ra. Lòng dạ cô ta quá sâu, Tiếu Diệc Trần lại không đấu lại được nàng, chính Đồng Yên còn đấu không lại, cho nên Tiếu Diệc Trần chỉ dùng thời gian một năm bù đắp thật tốt cho nàng, tới khi mình họa tình yêu đến khắc cốt ghi tâm của hai người lên một dấu chấm tròn , cũng là lúc tình cảm đó chấm dứt.

Đồng Yên đời này yêu nhất Tiếu Diệc Trần. Hắn là mối tình đầu của cô, cũng là tình yêu duy nhất của cô. Cô thề cả đời này sẽ không tin tưởng bất kì một người đàn ông nào nữa, sẽ không yêu ai nữa! (chắc không đấy. nói trước lại bước không qua :))).

 

Hết chương 2.

25 responses »

  1. đúng, nói trước bước ko qua, chẳng co gì là chắc chắn hết, ngay cả khi cái mà có trong tay cũng ko chắc nữa là…

  2. Thanks. Tên DT này thật là sướng mà không biết hưởng, có người một lòng một dạ yêu say đắm như thế. Còn ĐY thì thật là khổ, yêu phải một tên yếu đuối, không có chính kiến, không dám bảo vệ tình yêu của mình.

  3. thank sssssss doc ch nay ma thuong dong yen wa ma tuc diec tran chu dung la dan ong nhu nhuoc choi bo di la dung ma cung ghet lun mu dao la ban be than thiet ma cuop nguoi iu cua ban hĩ thui 2 nguoi xau xa o voi nhau la dung mong cho ho o voi nhau se ko bgio co hp phai tra gia vi loi lam minh gay ra hix xl moi nguoi m kich dong wa heeeeeee

  4. noi chung minh thich cai nang Tuong Dao,moi toi nang y iu nham nguoi,minh ko thich DY va ca ong chong cua TD 1 ti nao,ng dau ko co lap truong

  5. hợ! T công nhận Diệc Trần là người đàn ông nhu nhược, dễ xỏ mũi. Nhưng ít ra tình yêu của anh ta là thật. Có trách thì trách người đàn bà vừa là người bạn phản bội, vừa là người vợ xảo quyệt kia đã giết tình yêu của DT vs ĐY…=.=

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s