Adeline – Chương 5 – Vol 1

Định dạng bài viết: Tiêu chuẩn

Chương 5

Sự lựa chọn của tình yêu

* Cây thông Noel lấp lánh.

* Pháo hoa rực rỡ, chói mắt.

* Những người yêu nhau.

* Xin hãy dùng nụ hôn nồng nàn, da diết nhất.

* Trao cho nhau những lời hứa khắc cốt ghi tâm.

VOL 5-1

Giờ nghỉ giữa giờ.

Gần đây không khí trong lớp học trở nên sôi nổi lạ thường, bởi vì mọi người có chung một chủ đề – đó là lễ Giáng sinh.

“Hiểu Tranh, hình như dạo này tâm trạng của cậu rất tốt”. Choi Da Woo ngồi lên bàn, tươi cười hớn hở nói với Hiểu Tranh đang sắp xếp vở ghi.

“Ừ”. Hiểu Tranh mỉm cười vui vẻ. Từ khi giáo sư Hàn đồng ý dạy đàn tranh cho cô, tâm trạng của cô rất tốt.

“Có phải vì ngày lễ Giáng sinh sắp đến gần không?”. Da Woo làm ra vẻ hiểu vấn đề, “Ha ha, ôi lễ Giáng sinh! Lễ Giáng sinh đáng yêu! Dù là đối với nam hay nữ đều là ngày lễ vui vẻ. Trong ngày này, không biết sẽ có bao nhiêu câu chuyện tình yêu lãng mạn…”.

Hả? Hiểu Tranh ngạc nhiên nhìn Da Woo, sao có thể vì lễ Giáng sinh được.

Da Woo chớp mắt, giọng nói hơi khoa trương khiến cô trông giống một mụ phù thủy: “Cậu định đón Giáng sinh thế nào? Có đối tượng lý tưởng cùng đón Giáng sinh chưa?”.

Hiểu Tranh mỉm cười nhìn cô ấy: “Không có, làm thế nào bây giờ?”.

“Vậy thì để mình giới thiệu cho cậu nhé!”. Da Woo mỉm cười và nói: “Ứng cử viên lý tưởng nhất không ai khác chính là anh họ của mình – Choi Joon Ho, hot boy cool nhất, đẹp trai nhất trường. Thế nào? Có cần mình bố trí cho không?”.

Hiểu Tranh phì cười, trợn mắt nhìn cô: “Mình không giống đám nữ sinh si mê kia đâu”. Từ sau trận đấu bóng rổ ấy, Da Woo thường xuyên nói đùa sẽ giới thiệu Hiểu Tranh cho Joon Ho, khiến Hiểu Tranh dở khóc dở cười. Chỉ có điều, mỗi lần nhắc đến Choi Joon Ho, trong lòng Hiểu Tranh có một cảm giác rất kỳ lạ.

Sáng thứ bảy, trời cao trong xanh, ánh nắng chan hòa.

Những bông hồng trắng trước cửa nhà giáo sư Hàn khẽ mỉm cười trong gió thu.

Trong phòng đàn lịch sự, tao nhã, giáo sư Hàn Âm Ái đứng tựa người vào cửa sổ, lặng lẽ nhìn Hiểu Tranh chuyên tâm chơi bản nhạc mà lần trước cô đã giao.

Tiếng đàn tuyệt vời, kỹ năng vững chắc, động tác gọn gàng, dứt khoát, quả thực khiến cô rất hài lòng. Không ngờ học trò mà mình phá lệ nhận dạy này lại là người giỏi nhất trong số những học trò mà mình đã dạy. Cô không kìm được mỉm cười, thở dài.

Động tác kết thúc dứt khoát của Hiểu Tranh khiến tiếng đàn gấp gáp dừng đột ngột. Cô ngẩng đầu nhìn giáo sư Hàn, chờ đợi lời đánh giá của cô.

“Ừ, chơi cũng được”. Giáo sư Hàn lạnh lùng nhận xét. Vì sợ Hiểu Tranh sẽ kiêu ngạo nên cô không muốn bày tỏ sự hài lòng của mình.

Chỉ là cũng được thôi sao? Hiểu Tranh hơi thất vọng. Đây là bài tập đầu tiên mà giáo sư Hàn giao cho. Vì muốn thể hiện tài năng của mình, tạo ấn tượng tốt trước mặt cô ấy mà Hiểu Tranh đã tập luyện rất vất vả. Tự mình cảm thấy đã hoàn thành rất tốt, nhưng….

Giáo sư Hàn hiểu tâm tư của Hiểu Tranh, cô thầm mỉm cười, nhưng không biểu lộ ra ngoài: Bản nhạc Chiến Đài Phong(2) này khí thế hào hùng, có thế núi long biển gào, cường độ cực mạnh. Nhưng cường độ mạnh này lại không giống nhau từ đầu chí cuối, mà cần phân biệt thật tỉ mỉ. Ví dụ như thể hiện hình tượng cơn bão dữ dội, cần phải dùng tiết tấu mạnh, nặng nề để thể hiện khí thế của bão lốc, lúc này bề mặt móng gẩy (khi diễn tấu cổ tranh phải đeo móng tay giả để gẩy dây đàn) tiếp xúc với dây đàn phải lớn nhất. Còn khi thể hiện hình tượng nhân dân kiên trì, dũng cảm nghênh chiến với cơn bão, âm thanh mạnh nhưng lại phải đanh, rõ, móng gẩy tiếp xúc với dây đàn phải nhanh, động tác phải dứt khoát, âm phát ra phải tròn đầy, chắc chắn nhưng lại phải tránh được sự khô khốc do tiết tấu mạnh gây ra”. Giáo sư Hàn nói rồi ngồi trước cây đàn tranh của mình, làm mẫu cho Hiểu Tranh.

Hiểu Tranh ngưỡng mộ giáo sư Hàn đã lâu, giờ mới có dịp được thưởng thức tiếng đàn của cô nên vội vàng đi đến cạnh cô, chăm chú nhìn cô diễn tấu…

“Như vậy đấy, em đã hiểu chưa?”. Sau một hồi đích thân giảng giải, làm mẫu và lần lượt chỉ ra những điểm chưa hoàn hảo trong quá trình diễn tấu của Hiểu Tranh, giáo sư Hàn kết thúc buổi học ngày hôm nay.

“Em hiểu rồi ạ, cảm ơn cô”. Hiểu Tranh khiêm tốn trả lời, trong lòng không còn cảm thấy tự mãn nữa.

“Thưa cô, em về đây ạ”. Hiểu Tranh lễ phép cúi đầu chào giáo sư Hàn, sau đó quay người chuẩn bị ra về.

“Hiểu Tranh”. Bỗng nhiên giáo sư Hàn gọi cô.

Hiểu Tranh quay người lại.

Giáo sư Hàn mỉm cười: “Thực ra cô rất hài lòng với bản nhạc của em. Chỉ có điều, nếu em muốn trở thành nghệ sĩ đàn tranh xuất sắc thì cô càng phải yêu cầu nghiêm khắc với em. Em hiểu không?”.

Hiểu Tranh mỉm cười gật đầu.

“Được rồi, em về đi, thứ bảy tuần sau gặp lại”.

“Em chào cô”.

Hiểu Tranh vừa bước ra khỏi cổng thì đã nhìn thấy Chul Kang mỉm cười đứng chờ bên ngoài. Tuy Hiểu Tranh đã tỏ ý không muốn làm phiền anh, nhưng anh vẫn kiên trì đưa đón cô.

“Học xong rồi à?”. Giọng nói của Chul Kang rất dịu dàng.

Khi bắt gặp ánh mắt sâu và dịu dàng của Chul Kang, Hiểu Tranh bỗng thấy mặt mình nóng ran. Không biết bắt đầu từ lúc nào, ánh mắt của Chul Kang trở nên nóng rực như thế.

“Vâng”. Hiểu Tranh khẽ đáp lại một tiếng.

Nhìn khuôn mặt đỏ ửng của Hiểu Tranh, Chul Kang cũng bắt đầu cảm thấy không tự nhiên. Nhưng nhất định hôm nay phải nói ra…

Chul Kang nhẹ nhàng đỡ cây đàn trên vai cô, cùng cô sánh bước. Anh khẽ hít thật sâu, cố gắng bình tĩnh rồi mỉm cười nói: “Sắp đến Giáng sinh rồi, em có kế hoạch gì không?”.

Hiểu Tranh lắc đầu.

“Vậy thì chúng mình cùng đón Giáng sinh, được không?”. Tuy anh cố tỏ ra bình tĩnh nhưng nhịp thở có chút gấp gáp không giấu được sự căng thẳng trong lòng anh.

Cùng đón Giáng sinh ư? Bỗng nhiên Hiểu Tranh nhớ đến những lời mà Da Woo đã nói. Nhìn Chul Kang với khuôn mặt đỏ ửng, đôi mắt lóe lên thứ ánh sáng kỳ lạ, dường như Hiểu Tranh đã hơi hiểu ra. Dường như có chuyện gì đó sắp xảy ra. Nhưng cô thấy mình cũng có chút mong đợi.

“Được ạ”. Hiểu Tranh mỉm cười nhận lời anh.

Ánh mắt của Chul Kang toát lên niềm vui sướng: “Vậy thì để anh lên kế hoạch nhé!”.

“Vâng”.

Giáng sinh nên hẹn nhau ở đâu nhỉ? Chul Kang nằm bò trên chiếc bàn học trong phòng, dùng bút vẽ đi vẽ lại trên giấy.

Nhà hàng? Quá bình thường. Công viên? Chắc chắn là sẽ rất đông. Hay là rạp chiếu phim? Không được không được, ồn chết đi được, không thích hợp để nói chuyện. Anh muốn nhân ngày hôm ấy để tỏ tình với Hiểu Tranh… Nhưng nơi nào thì thích hợp đây? Chul Kang hơi chau mày, lên kế hoạch về ngày hôm ấy…

11 responses »

  1. 2 chàng trai và 1 cô gái. 😀
    Chul Kang dịu dàng kiểu này ta nghi anh là người bị knockout ra khỏi cuộc tình tay ba này ^^

  2. nang ah, ta thay truyen nay da duoc dich va xuat ban ca bo rui. Bua truoc ta thay ban o may hieu sach giam gia tren duong Pham Van Dong do.

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s