Now…7.1

Standard

Chương bẩy

Richard không có văn phòng trong thành phố. Anh đã biến tầng ngầm của nhà mình thành một hệ thống văn phòng nhỏ: một phòng làm việc của anh, có một chiếc máy tính luôn được lập trình sẵn để anh có thể làm việc với thị trường cổ phiếu đầy ma thuật; hai trợ lý có hai phòng làm việc nhỏ; một phòng ăn xinh xinh; hai phòng tắm, một cái liền với phòng làm việc của anh, cái còn lại thì dành cho hai người trợ lý; và hai phòng dùng để chứa đồ. Sự bố trí như vậy là cực kỳ thuận tiện nếu như anh muốn làm việc muộn hay thâu đêm.

Mồi ngày anh chỉ có một mục tiêu: kiếm được nhiều tiền nhất có thể.

Anh dành phần lớn cuộc đời trưởng thành của mình để tích lũy của cải. anh hứng thú với thách thức lường trước và thắng lớn, nhưng niềm vui  sướng ấy cũng chỉ khiêm tốn thôi. Anh biết đến cái nghèo và không thích nó, vậy nên khi anh đã đủ chín chắn để làm gì đó để thoát khỏi nó, anh rời khỏi nhà, tham gia quân đội, và sắp đặt những kỹ năng học tập  có thể giúp anh kiếm tiền. anh đã không học nhanh lắm. ông nội Pops đã mất trước khi Richard có thể làm được nhiều việc để giảm bớt cái nghèo đang xé nát cái trang trại bé nhỏ ở miền tây Virginia nơi anh sinh ra và lớn lên. Ít nhất thì những năm cuối đời của mẹ anh đã tốt hơn; nếu bà muốn chăm lo cho một mảnh vườn thì điều đó có nghĩa bà muốn làm vậy chứ không phải vì bà phải làm việc đó để kiếm cái ăn.

Cái nghèo ghì ta sát đất, biến ta thành kẻ ăn bám xã hội hay khiến ta trở nên khó gần. Ông Pops bỏ qua khoản phúc lợi xã hội mà lại đi làm việc trên nông trại nhỏ bé và làm bất cứ việc gì ông có thể tìm được. mẹ của Richard thì khâu vá và ủi quần áo. Khi anh biết suy nghĩ anh không chỉ giúp việc nông trại mà còn phải tự đi kiếm những công việc làm thêm như cắt cỏ, giúp cắt và kéo cỏ, làm những việc ngốc nghếch ở xưởng mộc mà nhiệm vụ không chỉ đơn giản là có mặt ở đó.

Anh chỉ giữ lại được một hình ảnh mơ hồ về người cha và một nấm mộ ở một nghĩa trang nông thôn để viếng thăm một vài lần trong năm, nhưng nhờ ông nội anh biết rằng cha anh không nằm trong số những người đàn ông chỉ biết nằm dài say sưa suốt ngày và giữ lấy cái mà người đàn ông ấy gọi là “hình thái xã hội chết tiệt” mỗi tháng một lần, bọn họ ra ngoài và làm việc. vậy nên Richard chỉ biết làm việc và làm việc thật chăm chỉ. Sống sót là cách tốt nhất. Ta hoặc là đầu hàng, hoặc là chiến đấu hết sức để cải thiện vị trí của mình.

Anh chưa từng thấy hổ thẹn về nguồn gốc nghèo khó của mình, mà chính những căn nguyên ấy làm anh mạnh hơn, mặc cho Candra thấy bối rối bởi xuất thân của anh và nài nỉ anh chỉ đề cập tới việc anh đến “ từ Virginia.” Nếu anh để mặc cô, cô sẽ có thể sáng tạo ra một dinh thự cổ đại liên quan tới xuất thân của anh và còn có việc một trong những cụ tổ của anh từng ký Tuyên ngôn độc lập.

Anh đã tiến hành các bước để đảm bảo mình sẽ không bao giờ rơi vào cảnh bần hàn nữa. Những khoản đầu tư của anh khá đa dạng để có thể dự đoán được những vấn đề nhỏ và những biến động nhẹ của thị trường, và anh đã bỏ không ít tiền vào đá quý và kim loại quý, biến chúng thành một trở ngại chống đỡ với những vụ khủng hoảng của thị trường. đây cũng chính là một cuộc chơi, một thách thức khi thu thập những mẩu thông tin nhỏ và quyết định xem cổ phiếu nào sẽ tăng giá và cổ phiếu nào sẽ gặp sự cố. dường như anh có giác quan thứ sáu với mấy chuyện đó, và anh còn thu được một khoản tiền mà anh cho là “đủ” từ khá lâu rồi, nhưng anh vẫn tiếp tục chơi và tiếp tục giàu lên.

Việc Candra không thể lấy được một phần lớn trong tài sản của anh chẳng khác gì như thể linh hồn cô ta bị người khác gặm nhấm.

Nghĩ đến cô ta khiến anh thấy mất cả khẩu vị. anh biết mình đã từng yêu cô ta, dù ngay từ đầu cô ta cũng chỉ giống một thách thức như thị trường vậy. Trong khoảng thời gian hơn mười năm anh không thể nhớ chính xác số lần anh có cảm xúc với cô ta, dù anh biết rõ là thứ gì đã cuốn hút anh. Candra vẫn rất quyến rũ, với những kỹ năng giao tiếp không chê vào đâu được nhờ số tiền còn sót lại, và may mắn nhờ tính cách thân thiện cởi mở. nếu có điểm nào đáng chê, chắc cũng chỉ là cô ta quá nhiệt tình, đặc biệt là với những người đàn ông khác.

Thật ra cuộc hôn nhân của họ đã có vấn đề ngay lần đầu anh biết những mối quan hệ không chính đáng của cô ta, và vào lúc ấy anh nghĩ đơn giản là bản thân đã không quan tâm tới những lần phản bội ấy nên không làm gì cả. cô ta nghĩ rằng anh chỉ biết tới một tình nhân, nhưng anh đâu có ngốc đến thế. anh biết chuyện về Kai. Anh cũng biết Carson McMillan. Anh còn biết tất cả số họa sĩ đã ngủ với cô ta , dùng những mối quan hệ xã giao để leo lên giường của côta . Sau khi anh không còn quan tâm nữa, thi thoảng anh quan hệ với cô chỉ vì nhục dục, và vẫn dùng bao cao su dù biết cô ta luôn uống thuốc tránh thai. Cô ta chưa từng hỏi tới lý do. Anh biết rõ là cô ta hiểu.

Không may bao cao su thi thoảng cũng bị rách. Hai năm trước, chuyện ấy đã xảy ra, và kết hợp với số thuốc kháng sinh cô ta đã uống, cũng đủ khiến cái thai hình thành. Lúc đó cô ta đã không nói cho anh biết mà lại đi phá thai.

Anh muốn có con, luôn muốn có con. Khi họ mới kết hôn, Candra muốn đợi, và anh cũng đồng ý vì tình trạng tài chính của anh chưa đủ tốt để có thể có con. Tới lúc anh giàu có rồi, thì Candra lại bắt đầu bồ bịch và anh cũng mất hết ham muốn có con với cô ta. Nhưng khi cô ta nói ra việc cô ta đã làm, ném những thứ ngôn từ như vũ khí vào anh, mọi thứ trong anh quặn đau khi nghĩ tới cái thai nhi đã mất và ngay lúc ấy anh căm ghét cô ta.

Anh đã không ở lại với cô ta trong cùng một ngôi nhà thêm một đêm nào nữa, mà đóng gói hành lý của cô ta và mang cô ta tới khách sạn khi cô ta khóc, chửi rủa và thề là chưa từng làm vậy, rằng cô ta chỉ nói vì muốn làm tổn thương anh thôi. Và anh tìm ngay một thợ khóa giữa đêm và thay ngay ổ khóa mới. Candra đã buộc phải tới lấy số đồ đạc còn lại, và cảm thấy cực kỳ nhục nhã.

Anh biết cô ta nói với tất cả bạn bè và người quen rằng quyết định ly hôn là từ hai phía. Anh cũng chả quan tâm cô ta nói gì. Anh chỉ muốn nhanh chóng kết thúc vụ việc và không bao giờ phải gặp lại cô ta nữa. đáng nhẽ anh nên làm thế nhiều năm trước chứ không nên vùi mình để theo đuổi sự giàu có. Từ tận sâu trong tâm trí của anh, có lúc anh biết là sẽ có lúc anh nhìn lại cô ta và nhận ra rằng mình không thể chịu nổi cảnh sống chung trong sự giả tạo của một cuộc hôn nhân thêm một giây nào nữa. anh ở lại với cô vì những lý do riêng, quan hệ với cô ta chỉ có một chút xúc cảm, như thể cô ta là một người lạ và cũng vì đứa con đã mất. đáng ra anh phải rời khỏi cô ta trước khi cái sự sống nhỏ bé đã mất đi ấy hình thành.

Gần đây anh làm việc không ngừng nghỉ, vì nghĩ rằng đã tới lúc tiếp tục sống. anh kiếm được hàng triệu đô la nhờ thông tin về cổ phiếu, nhưng anh chắc chắn không muốn cuộc đời còn lại chỉ ngồi nhìn chằm chằm màn hình vi tính phân tích lợi nhuận và nhu cầu sản phẩm. giờ cũng không còn thách thức gì nữa, và anh là một người đàn ông thịnh vượng nhờ thử thách. Anh vẫn thích những năm sống trong quân đội vì thách thức tuyệt vời từ việc huấn luyện đặc biệt ở những khu rừng và cảm giác kiểm tra bản thân trong những tình huống sống còn. Anh cũng có thể tạo nên một sự nghiệp trong quân đội nếu như anh không buộc phải kiếm được nhiều tiền đủ để mẹ và ông sẽ không bao giờ phải lo lắng nữa.

Nhiệm vụ đã hoàn tất. đã tới lúc tiến lên rồi.

Gương mặt của Sweeny hiện rõ trong tâm trí anh, và anh dựa lưng vào ghế mỉm cười. giờ đã có một thử thách rồi.

Sau lần xao nhãng của Candra vì lý do đạo đức, Sweeny từ chối không hẹn hò với anh vì vụ ly hôn chưa kết thúc và về mặt pháp lý anh vẫn bị ràng buộc khiến anh có cảm giác đã nắm được cái gì đó sạch sẽ và mới mẻ trong cánh tay. Mẹ và ông cũng đã từng sở hữu cùng thái độ nghiêm ngặt ấy, phân biệt rõ trắng đen. Ý niệm làm bất cứ việc gì ta muốn vì ta muốn làm khá lạ lẫm với họ. Điều đó thì cũng phổ biến trong những thế hệ của họ và ở một bộ phận của đất nước. Làm thế nào mà Sweeny cũng nghĩ tới những chuẩn mực ấy chứ?

Bởi vì anh muốn biết mọi điều về cô, anh đã lấy bản phô tô lý lịch mà văn phòng gửi tới. Paris Samillen Sweeny, 31 tuổi, họa sĩ. Cô ấy không nói dối tên mình dù anh cá là cô co rúm lại khi khoe khoang mình là một họa sĩ và tên thật là Paris. Như người khác thì sẽ thấy cái tên ấy thật có giá trị, nhưng cô lại lờ nó đi và muốn mọi người biết tới mình chỉ bằng họ thôi.

Nghề nghiệp của mẹ cô cũng được liệt kê vào, là một họa sĩ, nhưng anh không nhận ra tên của bà, và sau mười năm kết hôn với Candra anh cũng quen dần với thế giới nghệ thuật. anh nhận ra tên của cha Sweeny; người đàn ông này khá thành công ở Hollywood. Cô còn có một người anh. Richard tự hỏi sao cô không được liệt kê, hay cha mẹ cô.

5 responses »

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s