Tình cờ – C58.2 (chương cuối)

Standard

Chương 58.2

Edit: Vitaminb2

Beta: cọp con

——————————————————–

Đồng Đồng được đưa đến bệnh viện, thân thể cô hiện giờ phải truyền nước biển để duy trì. Bác sĩ nói rằng cô không bị bệnh gì cả, chỉ là đang trốn tránh đau khổ mà thôi. Cô không hề muốn tỉnh lại!

Cao Dã đi một chặng đường dài đến bệnh viện. Vì được Lôi Dương nhờ cậy hết sức quan tâm đến Đồng Đồng, khi biết Đồng Đồng phải vào bệnh viện, Cao Dã vội vàng chạy đến.

Bác sĩ nói nếu Đồng Đồng không tỉnh lại, chỉ sợ rằng cô ấy sẽ chết. Giờ đành phải dựa và trông chờ vào ý thức của cô ấy thôi.

Cao Dã bị Lôi Dương và Đồng Đồng làm cho liên lụy, hiện tại thống khổ nhất chính là hắn. Giờ phải làm sao đối với lời hứa với Lôi Dương đây?

Để tự Lôi Dương cô độc ở nơi xa chậm rãi chờ cái chết đến sao?

Để  Đồng Đồng như hiện giờ, không có hi vọng lẳng lặng nằm ở đây, cũng đợi sinh mệnh trôi đi?

Cao Dã nôn nóng đi qua đi lại trước của phòng bệnh, cuối cùng lòng đã quyết định, anh đi tới trước giường Đồng Đồng, lớn tiếng nói với Đồng Đồng: “Đồng Đồng à, cô có biết bây giờ tất cả mọi người đều rất lo lắng cho cô không? Cô mở mắt ra nhìn xem ba mẹ cô, em trai cô, còn cả Nhạc Bằng nữa, còn có người bằng hữu là tôi đang rất quan tâm tới cô. Cô cứ như vậy mà ngủ sao? Sao cô lại yếu đuối thế hả? Cô hãy mau tỉnh lại, mau tỉnh lại đi, mau tỉnh lại đi tìm Lôi Dương đi! Tôi sẽ nói cho cô biết hiện giờ cậu ấy đang ở nơi nào. Cậu ấy không kết hôn, tất cả đều chỉ là lừa cô thôi! Hiện giờ bệnh tình của cậu ấy đang rất nghiêm trọng, vụ tai nạn cách đây mấy năm đã để lại di chứng. Giờ cậu ta là một người không nhìn thấy gì cả, sau đó sẽ tự mình cô độc mà chết đi. Cậu ấy sợ cô sẽ không chịu nổi mới gạt cô như vậy, mới nghĩ ra lý do như vậy để lừa dối cô. Cô có nghe thấy không hả?”

Thật lâu sau Đồng Đồng vẫn không tỉnh lại, đối với những lời nói của Cao Dã cô không hề có phản ứng. Mẹ Lê không dám tin: “Thực ra Lôi Dương cậu ta……”

Cao Dã thở dài: “Chuyện là… Cô có nhớ việc Đồng Đồng bị bắt cóc vài năm trước không? Lúc đó bom nổ mạnh, vì cứu Đồng Đồng nên Lôi Dương đã phải năm viện hai năm trời. Và hiện giờ đã để lại di chứng, Lôi Dương đã hoàn toàn mù lòa, một mình ra nước ngoài, cậu ấy nói như vậy là để lừa Đồng Đồng, nói rằng cậu ấy kết hôn, lòng Đồng Đồng bị chết còn tốt hơn việc cậu ấy chết trước mặt cô ấy rất nhiều. Vì cậu ấy sợ Đồng Đồng sẽ không chịu nổi đả kích đó, không chịu nổi chuyện cậu ấy chết là do di chứng của vết thương kia!”

“Tôi…phải…đi…tìm…anh…ấy!” Một âm thanh yếu ớt vang lên bên tai mọi người.

Là tiếng nói của Đồng Đồng!

****************************

Sau khi tỉnh dậy Đồng Đồng liều mạng tự mình đứng dậy. Cao Dã đã nói cho cô toàn bộ sự tình. Cô nhất định phải tìm được Lôi Dương, không để anh cô đơn một mình ở nước ngoài.

Cao Dã nói hết mọi chuyện của Lôi Dương cho Đồng Đồng nghe.

“Đồng Đồng, tôi không biết mình có sai lầm không nhưng tôi muốn hỏi cô một chuyện.”

Đồng Đồng cười buồn: “Có chuyện gì anh cứ hỏi đi.”

“Nếu Lôi Dương giải phẫu không thành công, hoặc cậu ấy thật sự có bất trắc gì, cô….”

Đồng Đồng bá đạo nói: “Tôi sẽ không để cho anh ấy ra đi như vậy, bởi vì anh ấy thật sự phải sống, không có anh ấy tôi sẽ không sống được, cho nên vì tôi, anh ấy bắt buộc phải sống.”

Đồng Đồng không trả lời ngay vấn đề mà Cao Dã hỏi nhưng Cao Dã đã hiểu được, Lôi Dương nói đúng, anh lo lắng cũng đúng thôi.

Đồng Đồng chính là người như vậy. Đem tình yêu so với sinh mệnh của mình là quan trọng nhất. Tình yêu với cô là không khí, Lôi Dương là tất cả đối với cô.

Không có Lôi Dương, không có gì là quan trọng nữa!

“Đồng Đồng, tôi chờ tin tốt của cô!”

*********************************

Vài ngày sau, Đồng Đồng nhanh chóng làm xong thủ tục xuất ngoại, lần ra nước ngoài này, cô lên máy bay đi đến một đất nước xa lạ, bước vào hành trình đi tìm người cô yêu.

Cô nhất định phải nói cho người đàn ông kia biết, sinh tử không rời!

Đồng Đồng đứng trước nơi ở của Lôi Dương, trước đó Cao Dã đã cho cô địa chỉ. Một dãy phòng nhỏ bằng gỗ, một mảnh đất trống đầy cỏ xanh thật dài xung quanh nhà.

Trong nhà không có ai, mọi người đều đi ra ngoài rồi.

Cửa chính khóa chặt. Hân Đồng chỉ còn nước ngồi trước của chờ đến khi Lôi Dương trở về. Trong lòng không khỏi nhớ tới một sự việc xảy ra cách đây năm năm.

Cô đã đáp ứng điều kiện của Lôi Dương, làm người phụ nữ của anh, cũng là như thế này, chờ thật lâu mới thấy anh về.

Vừa mới bắt đầu ở chung, cô lại cùng anh trên giường rồi hôn mê bất tỉnh. Lúc đó, anh cứ tưởng anh tra tấn cô cho đến khi cô ngất đi.

Đồng Đồng đang suy nghĩ bỗng thấy ở xa xuất hiện một bóng dáng quen thuộc. Anh mặc chiếc áo gió màu đen, mang một chiếc kính râm lớn, tay dắt một chú chó “đạo manh” chậm rãi bước đến, chầm chậm từng chút đến gần cô.

Là anh, là A Dương của cô.

Trong lòng Đồng Đồng chợt nảy lên một trận ghen tuông, nhưng lại có cảm giác xúc động muốn khóc.

Cô chậm rãi đứng lên, nhìn thấy Lôi Dương ở ngay trước mặt, anh cảm nhận được có ánh mắt đang nhìn mình liền dừng lại.

Sau đó anh đờ đẫn quay đầu, tìm chìa khóa rồi tìm kiếm ổ khóa, nhưng không cách nào lập tức mở cửa ra được.

Đồng Đồng lấy chìa khóa trong tay Lôi Dương giúp anh mở rộng cửa, sau đó bỏ chìa khóa vào trong túi áo anh.

“Cám ơn!” Lôi Dương nói xong cùng chú chó “đạo manh” hướng vào trong viện mà đi, sau đó chầm chậm xoay người muốn đóng cửa lại.

Đồng Đồng lại chen đi vào cửa tới phía sau Lôi Dương.

Lôi Dương lạnh lùng nói: “Tôi nghĩ là tôi không mời đằng ấy vào nhà!”

Đồng Đồng đi ra phía sau Lôi Dương, nhẹ nhàng ôm lấy hai má Lôi Dương đau lòng cọ xát vào đó.

Trong lòng Lôi Dương bỗng nhiên nảy lên một cảm xúc mãnh liệt.

Vui sướng, kích động, trên mặt biểu tình phức tạp, nhưng sau khi xúc động anh nhẹ nhàng đẩy Đồng Đồng ra, có hơi dùng sức nên Đồng Đồng ngã ngồi trên mặt đất.

Rồi Lôi Dương chạy trốn vào trong phòng, đóng chặt cửa lại.

Đồng Đồng đứng dậy đuổi theo anh, khẩn trương kêu lên: “A Dương, đừng cự tuyệt em được không? Anh không cần đẩy em ra lần nữa, dù anh có nói gì, nói thế nào đi nữa, em cũng sẽ không rời khỏi anh. A Dương! Mở cửa ra đi!”

“Em đi đi, em không nên tìm anh!” Lôi Dương rống giận.

“A Dương mở cửa, mở cửa ra đi mà!” Đồng Đồng vội vàng đập cửa, nhưng Lôi Dương lại không chịu mở cửa.

Cô suy sụp ngồi trước cửa, Lôi Dương cũng không hề mở cửa, đi thẳng vào trong phòng.

************************

Bầu trời đã tối đen như mực, Lôi Dương vẫn không hề có ý định mở cửa, trên bầu trời bắt đầu có mưa rơi tí tách.

Hạt mưa theo mái hiên rơi xuống, chảy thành dòng trên mặt đất. Đồng Đồng đứng dựa sát vào chú chó “đạo manh”.

“A Dương, mở của đi mà, bên ngoài lạnh lắm đó!” Đồng Đồng tựa đầu lên cánh cửa, cúi đầu la lên.

Nhưng bên trong không có âm thanh nào vang lên!

“A Dương, mở cửa đi, dạ dày của em đau quá đi mất, em sẽ đói mà ngất đi đó!”

Vẫn như cũ không có thanh âm.

“A Dương….” Một tiếng gọi suy yếu, vô lực sau tiếng gọi ầm ỹ, tiếp theo là tiếng: “Phù phù!”

Thật lâu sau không hề nghe thấy tiếng của Đồng Đồng, từ bên trong cánh cửa Lôi Dương vội vàng mở cửa ra, miệng hốt hoảng kêu lên: “Đồng Đồng!”

Nhưng không có ai trả lời anh. Anh cúi người xuống, lấy tay sờ soạng nhưng lại sờ thấy con chó “đạo manh” nằm ở cửa. Đồng Đồng đâu? Cô bỏ đi rồi sao?

Có lẽ cô bỏ đi thật rồi!

Lôi Dương cảm thấy mất mát, ngốc nghếch sửng sốt trong chốc lát, dắt chú chó “đạo manh” đi vào trong phòng rồi chậm rãi đóng cửa lại.

Đang định quay về phòng ngủ, Lôi Dương nghe được tiếng nước chảy, nhưng không phải tiếng mưa rơi bên ngoài, hình như là từ trong phòng vọng ra!

Lôi Dương dựa theo cảm giác hướng phòng tắm nhẹ nhàng bước đến. Có người ở trong phòng đang tắm! Là ai?

Chẳng lẽ là… Đồng Đồng!

Lôi Dương đang suy đoán xem là ai, bỗng cảm giác một bàn tay nhỏ bé mềm mại mát lạnh kéo đầu anh lại.

Cảm giác đó rất quen thuộc, quen thuộc tới nỗi cả đời này anh không thể nào quên được, là bàn tay nhỏ bé không xương mà mềm mại của Đồng Đồng.

Cô vào bằng cách nào?

Anh lại muốn đẩy ra, nhưng Đồng Đồng dùng cả hai tay mạnh mẽ kéo anh lại.

Anh cảm giác được thân thể của Đồng Đồng chậm rãi tiến đến gần, hương vị quen thuộc trên người cô tràn ngập xung quanh anh.

Đồng Đồng với thân thể ướt sũng liều lĩnh áp sát đầu vào người anh mà ôm.

“A Dương!”

Giờ phút này Lôi Dương cảm thấy vô cùng chật vật, anh không thể nhìn thấy Đồng Đồng, không nhìn thấy được hình dáng mê người của cô!

Trong lòng anh có một loại cảm giác phức tạp càn quét: tự ti, khổ sở cùng bất lực. Anh cuống quýt né ra, lại không nhìn được phương hướng nên va phải đồ vật trong nhà, ngã xoài trên mặt đất.

“A Dương!” Đồng Đồng vội vàng tiến đến ôm lấy anh, đau lòng nói: “Không cần trốn tránh em, không cần trốn tránh em mà!”

Lôi Dương khổ sở nói: “Tránh ra, em tránh ra. Giờ tôi là một người mù, em còn tới đây làm gì? Em đi đi!”

“A Dương!” Đồng Đồng phủ đầu lên mặt Lôi Dương, ngắm nhìn lại những đường nét trên mặt anh, cô đưa môi hôn lên đôi mắt anh. Lôi Dương thất thần, cúi đầu: “Tuy rằng hiện tại anh không thể nhìn thấy em, nhưng em vẫn mê người như vậy, vẫn làm cho anh mê muội!”

Đồng Đồng nói xong liền kéo đầu Lôi Dương áp vào mặt mình, dịu dàng nói: “Còn có tay, tay anh có thể cảm nhận rõ ràng sự tồn tại của em.”

Hân Đồng kéo tay Lôi Dương đặt lên ngực mình, cúi đầu nói: “Tay anh vẫn có thể cảm nhận được, tim em vẫn đang đập mạnh vì anh! Do đó không cần đẩy em ra nữa đâu!”

Lôi Dương đặt đầu ở ngực Đồng Đồng, chậm rãi đưa tay ra sau lưng ôm chặt lấy cô.

Giọt nước mắt của Đồng Đồng rơi xuống vì hạnh phúc.

“A Dương, chúng ta đi về giường đắp chăn vào nhé. Em thấy lạnh lắm!”

“Cả người không mảnh vải che thân, đương nhiên là lạnh, đúng là cô gái hư!” Lôi Dương sau một hồi lo lắng, rốt cục cũng mỉm cười.

Cô đến đây thì nhất định là đã biết hết thảy!

Mặc kệ anh có đuổi thế nào cô cũng không đi!

“Đưa em vào phòng ngủ nhé!”

Hai người đứng dậy khỏi sàn nhà lạnh như băng. Lôi Dương một tay ôm lấy Đồng Đồng, thật chậm rãi, thật chậm rãi, dựa vào cảm giác của mình hướng phòng ngủ đi đến.

Hai người cùng nhau ngã người xuống giường!

Thân hình rắn chắc của anh nằm ở trên người Đồng Đồng!

Đầu anh vùi sâu vào cổ cô: “Anh nên bắt em làm gì bây giờ?”

Đồng Đồng kiên định: “Sinh tử không rời!”

Lôi Dương hơi run sợ, thống khổ nói: “Anh không cần em chết, nếu anh chết, em nhất định phải sống thật tốt!”

“Không, A Dương, vì chính anh, vì em, vì Nhạc Bằng không được bỏ qua hi vọng. Nếu anh thật sự bỏ em ở lại em cũng không sống nổi đâu!”

“Đồng Đồng!” Lôi Dương đưa môi hôn lên vành tai Đồng Đồng.

Đồng Đồng cũng vuốt ve khuôn mặt Lôi Dương, thì thầm giận dỗi bên tai anh: “A Dương anh, em muốn anh yêu em!”

Lôi Dương chậm rãi ngồi dậy.

Đồng Đồng cũng đứng dậy, đôi môi mềm mại của cô nhẹ nhàng hôn lên khắp khuôn mặt anh, trút bỏ chiếc áo gió và chiếc áo trong của anh.

Khuôn mặt cô áp sát vào ngực anh, cô hôn lên môi anh, vuốt ve da thịt săn chắc và bóng loáng. (Tami: nuốt nước bọt, ực ực).

Đôi môi cô sau khi hôn môi Lôi Dương lại di chuyển xuống cằm, rồi di chuyển xuống dưới cái hàm nam tính của Lôi Dương, dùng đầu lưỡi nhẹ nhàng khiêu khích anh (Tami: đỏ hết cả mặt em rồi xD :”>).

Đồng Đồng như vậy làm cho ngực Lôi Dương phập phồng dữ dội, cuối cùng anh không thể chịu đựng được nữa, giống như một con sói gian ác gục xuống vai Đồng Đồng, anh cất giọng khàn khàn: “Đến chết em cũng không chịu buông tha anh sao?”

Đồng Đồng cười: “Đúng vậy. Anh chỉ có thể chết ở trên người em, em không thể cứ như vậy mà buông tha anh được!”

“Em đúng là yêu nữ.”

“Em là yêu nữ đó, cho nên anh đừng mơ tưởng chạy thoát khỏi bàn tay em!” Đồng Đồng nói xong đưa bàn tay nhỏ bé lần theo quần Lôi Dương xuống khóa quần, kéo xuống. Tay cô đưa vào bên trong chiếc quần nhỏ của anh, cầm vào tay vật sớm đã phồng to tràn đầy dục vọng. (Tami: phụt… xịt máu mũi, tay run run… Thật là so hot, hot hoooot = =. Type đến đoạn này tay run kinh khủng T_T).

“Anh có muốn em không? A Dương!”

Lôi Dương nhanh chóng cởi bỏ quần áo vướng víu còn lại trên người, ôm chặt lấy thân thể nóng bỏng của Đồng Đồng, giọng anh khàn khàn: “Đối với em, anh mãi mãi không bao giờ cảm thấy đủ!” (Tami: :-O wow..hic T_T. Ăn mòn xương chị mà cũng ko cảm thấy đủ là sao ~”~. Anh tham quá đi :().

Bàn tay to lớn của Lôi Dương cuồng dã sờ soạng khắp người Đồng Đồng, vuốt ve chiếc eo thon nhỏ rồi trượt xuống đôi chân thon dài của cô, châm lên vô số ngọn lửa thiêu đốt thân thể cô.

Hai tay của Đồng Đồng cũng phối hợp ôm lấy vòng eo Lôi Dương, nắm lấy cái vật đầy dục vọng của Lôi Dương, đặt vào “hoa huyệt” của mình, Lôi Dương phối hợp với Đồng Đồng, động thân một cái, nhanh chóng tiến vào nơi mềm mại, ấm áp của Đồng Đồng.

Hai người cùng nhau cúi đầu, phát ra tiếng rên rỉ.

Thân thể họ chặt khít một chỗ, anh cúi đầu xuống hai núm đỏ trên ngực Đồng Đồng, đầu lưỡi nhẹ nhàng liếm láp. Hơi thở của Đồng Đồng ngày càng trở nên gấp gáp. Lôi Dương hôn lên khắp da thịt mềm nhẵn trên ngực Đồng Đồng, rồi thẳng tiến tìm kiếm đôi môi đỏ mọng của cô.

“A Dương!”

“Làm gì bây giờ?” Lôi Dương dừng đôi môi mình, thân dưới không hề nhúc nhích.

“A Dương!” Đồng Đồng tiếp tục cúi đầu, tiếng la mềm mại cất lên.

“Nói cho anh biết, bây giờ làm gì đây? (Vit: thật là gian xảo mà😐 :S).

Đồng Đồng vuốt ve tấm lưng của Lôi Dương, cúi đầu nói: “A Dương!”

Lôi Dương cuối cùng cũng không chịu nổi tiếng kêu khiêu khích của Đồng Đồng, mãnh liệt và hung hăng chuyển động bên trong Đồng Đồng, tốc độ cuồng dã tràn đầy dục vọng.

Đồng Đồng theo sự di chuyển thân thể của Lôi Dương, đong đưa thân thể của mình.

Một trận triền miên nóng rực diễn ra, tình cảm mãnh liệt, tiếng thở dốc gấp gáp, sau cơn triền miên, hai người cùng nhau tiến tới cực điểm đam mê dục vọng trên thiên đường.

*****************************

Đồng Đồng nằm gọn trong lòng Lôi Dương, áp sát vào ngực anh. Bàn tay của anh nhẹ nhàng vuốt tóc Đồng Đồng. Hai người đều không nói gì, đều đang chìm trong suy nghĩ của riêng mình.

“Đồng Đồng!”

“A Dương!”

Sau một hồi hai người cùng nhau mở miệng.

“Anh nói trước đi!” Đồng Đồng nhích lại gần hơn trong lòng Lôi Dương.

Lôi Dương cười nhạt: “Anh quyết định sẽ đi trị liệu.”

“Thật không?” Cô có chút nghi vấn, nhưng cũng rất vui sướng.

“Đương nhiên là thật. Nhưng anh còn có một việc phải nói với em!” Anh bổ sung thêm.

“Chuyện gì?”

Lôi Dương nhẹ nhàng vuốt ve Đồng Đồng, giọng nói thật thấp: “Em còn nhớ lời nguyền kia không?”

“Có!” Đồng Đồng nắm lấy bàn tay xấu xa của anh.

Anh chậm rãi: “Lời nguyền kia chỉ có một bộ tộc ở phía Nam mới hiểu rõ được nó. Anh muốn cưới em, cho nên chúng ta phải giải được lời nguyền kia. Vì vậy anh sẽ đi trị liệu.”

Đồng Đồng rất mong muốn tương lai đó, cô cúi đầu: “Thật tốt, em sẽ mãi ở bên cạnh anh, cùng anh đối mặt. Nhất định anh sẽ thành công, A Dương à!”

“Không! Đồng Đồng! Em phải rời khỏi nơi này. Quay về đi.”

Cô ngẩn ra, lắc đầu: “Không! A Dương! Em sẽ không về. Em phải ở bên anh!”

“Đồng Đồng! Hãy nghe anh nói hết đã.” Anh ngắt lời cô, tiếp tục: “Anh phải ở đây tìm ra thuật chữa trị, còn em có nhiệm vụ phải đi tìm bộ lạc kia, sau đó tìm kiếm phương pháp để giải được lời nguyền kia.”

Đồng Đồng lắc đầu: “Nhưng A Dương à, em không cần. Em chỉ cần ở bên cạnh anh thôi. Kết hôn hay không cũng không quan trọng.”

Anh ôm chặt cô: “Đồng Đồng, đồng ý với anh đi. Đây là nguyện vọng của anh. Chúng ta hẹn ước nhé, hẹn một năm sau sẽ gặp lại nhau ở nhà!”

“Nhưng…”

“Không nhưng nhị gì cả. Đồng Đồng, hãy tin anh. Anh sẽ thật kiên cường, anh sẽ đi điều trị, sẽ không bỏ em lại. Anh sẽ ở nơi đó chờ em, sau đó anh sẽ cưới em làm vợ. Thủ thuật của anh chắc sẽ rất thành công, hơn nữa sẽ khôi phục tốt, khi mắt anh đã sáng trở lại anh sẽ nhìn thấy em mặc chiếc áo cưới màu trắng, anh sẽ dùng thật nhiều cánh hoa trải trên thảm đỏ, sẽ tuyên bố rằng “Đồng Đồng chính là vợ anh”! Vì thế, Đồng Đồng à, em nhất định phải tìm được phương pháp phá giải được lời nguyên kia, biết không?”

“A Dương!”

“Đồng ý với anh đi, Đồng Đồng!Nnhư vậy anh mới có thể an tâm điều trị được. Đồng ý với anh đi!”

Đồng Đồng đau khổ nhắm chặt hai mắt, áp mặt lên ngực anh, nghe tiếng tim đập bình yên của anh, cuối cùng hạ quyết tâm: “Em đồng ý với anh! Nhưng A Dương à, anh phải nhớ rằng, nếu như anh lừa em, nếu như anh không theo lời hẹn ước đến gặp em, em vẫn sẽ như cũ đi tìm anh!”

Lôi Dương nói với giọng thâm trầm: “Đồng Đồng, hãy tin anh, vì hẹn ước của chúng ta, vì tương lai của chúng ta, còn vì đứa con trai đáng yêu của mình nữa, chúng ta đều phải cố gắng!”

“Cùng nhau cố gắng!” Đồng Đồng sâu kín nói, nhưng trong lòng cô hiểu rằng, Lôi Dương làm như vậy thật mạo hiểm.

Thôi thì cùng nhau hi vọng đi! Như vậy Lôi Dương mới có thể điều trị thật tốt!

***************************

16 responses »

  1. end đi……………
    chuyện tình đôi này kéo dài hàng chục năm trời mà vẫn chưa kết thúc đk cho yên bình…………

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s