tình nhân – C9.2

Standard

cont

phew, cố lên cho đến tối là hết nào>_<

Cô nghi hoặc  xoay người sang chỗ khác, hai mắt bỗng dưng bắt gặp đôi mắt lạnh lẽo tăm tối của Lan Đạo Uy , sắc mặt trở nên trắng bệch, cả người cô lạnh run.

” anh đứng đây bao lâu rồi?” Phương Tử Cầm nuốt nước bọt miễn cưỡng lên tiếng, hơn nữa trong lòng thầm cầu nguyện anh không nghe thấy lời cô nói lúc nãy.

” Đủ lâu để cho tôi biết rõ chân tướng.” giọng Lan Đạo Uy êm dịu báo hiệu cơn bão sắp đến sau những đêm bình lặng.

Câu trả lời của anh khiến Phương Tử Cầm ấp úng.” Không phải như vậy …… xin anh nghe em giải thích.” Phương Tử Cầm vội vàng thanh minh.

Lan Đạo Uy ngắt ngang lời coo cô.” Đủ rồi!” Một tay thô lỗ  kéo cô, tiện đà anh ôm chặt lấy eo cô.” Em yêu , bây giờ chúng ta phải đi tiễn khách, diễn nốt một màn cuối cùng thôi!” Anh cười lạnh bên tai cô, ngữ khí lạnh lẽo đến nỗi khiến người ta phải sợ hãi.

Phương Tử Cầm sợ hãi bất lực để mặc Lan Đạo Uy kéo cô đi, ném lại cho Lí Uyển Lăng một nụ cười yếu ớt, Phương Tử Cầm cũng cố nặn ra một nụ cười.

& & &

Sau khi vị khách cuối cùng rời đi, thần kinh của Phương Tử Cầm đã căng thẳng đến cực điểm, Lí uyển lăng muốn giữ cô lại để giúp cô giải thích rõ với Lan Đạo Uy , nhưng Lan Đạo Uy lạnh lùng  hạ lệnh trục khách khiến cô ấy buộc phải ra về.

Phương Tử Cầm lén nhìn Lan Đạo Uy, chỉ hai mắt anh lạnh lùng, môi mím chặt, gân xanh trên trán cũng nổi lên, có thể dễ dàng nhận ra anh đang cực kì kìm nén cơn giận.

Đột nhiên Lan Đạo Uy quay lại ôm chặt lấy cô,” em yêu, diễn xong rồi chúng ta cũng nên về nhà thôi.” Ngữ khí lạnh như băng đến đáng sợ.

” xin anh…… nghe em giải thích” Phương Tử Cầm kích động lên tiếng.

Không đợi cô nói xong, Lan Đạo Uy thô lỗ  bắt lấy cánh tay của cô đi thẳng về phía ngoài. Anh dùng sức mạnh đến nỗi như muốn dứt hẳn cánh tay cô ra, bước đi dồn dập khiến cô loạng choạng chạy theo mãi.

Xe của bọn họ đã đứng chờ trước khách sạn, Lan Đạo Uy mở cửa xe ra đẩy cô vào, sau đó cũng lên xe cùng.” Về Thiên Mẫu!” Anh ra lệnh cho lái xe.

Dọc theo đường đi, Lan Đạo Uy im lặng không nói, Phương Tử Cầm cảm thấy cô giống như trái bóng sắp nổ tung, không đè nén nổi đành lên tiếng:” Đạo Uy, xin anh nghe em giải thích”

Cô chưa nói hết lời thì Lan Đạo Uy đã hét lên:” cô im ngay cho tôi, nếu không tôi không dám chắc mình đủ tự chủ để khỏi bóp nghẹt cái cổ xinh đẹp kia đâu”

Ánh mắt tràn ngập sự khinh bỉ và giọng nói hắt hủi của anh khiến Phương Tử Cầm cảm thấy vừa khổ sở vừa sợ hãi, họng cô nghẹn lại.

Vừa về đến nhà, Lan Đạo Uy đã thô lỗ kéo cô vào phòng.

” Cởi quần áo của cô ra!” Anh tàn nhẫn  ra lệnh cho cô đồng thời cởi quần áo của mình,” chứng minh cho tôi xem cô đáng giá so với những gì tôi đã bỏ ra xem nào.”

Phương Tử Cầm không ngừng  run rẩy, hai chân cô mất hết sức lực sắp không đứng nổi” xin anh…… Đừng như vậy, em có thể giải thích !” Cô tuyệt vọng nói, nước mắt chảy xuống ướt đẫm hai má.

” Lời nói dối của cô tôi đã nghe nhiều lắm rồi, đồ lừa đảo bé nhỏ tham lam ạ!” Lan Đạo Uy hét lên giận dữ.” Tôi đã từng nói rồi, tôi hận nhất là thủ đoạn dối trá của kẻ khác, còn cô lại dám chơi đùa tôi như một thằng ngốc.” ngực anh phập phồng lên xuống chưa đựng ngọn lửa có thể bộc phát bất cứ lúc nào.

” Em không có.”

Lan Đạo Uy hiển nhiên không tiếp thu lời của cô, anh nói:” Bây giờ là lúc cô phải trả giá. Cởi quần áo của cô ra!” Anh ra lệnh lần nữa, hoàn toàn không có ý định nhường bước.

Phương Tử Cầm chỉ đứng sững ra đấy, đôi bàn tay nắm chặt nhìn chằm chằm vào Lan Đạo Uy, nhìn anh đến gần như bốc cháy.

” Tôi cảnh báo cô, nếu để tôi động tay thì bộ lễ phục đẹp đẽ đó sẽ không giữ nổi đâu.” Anh trầm giọng  uy hiếp.

Phương Tử Cầm tuyệt vọng  nhắm mắt lại, đưa tay lên cởi từng thứ từng thứ một cho đến lúc chỉ còn đồ lót bên trong.

” Cởi hết ra!” Lan Đạo Uy tuy giận nhưng không ngăn nổi mình nhẹ giọng.

Phương Tử Cầm run rẩy cởi bỏ vật che chắn cuối cùng, xấu hổ nhắm mắt lại, cô trần trụi  đứng trước anh, thân thể trắng nõn của cô xúi giục người khác phạm tội.

” Lên giường!” Lan Đạo Uy vô tình  ra lệnh.

Cô mở mắt ra thấy Lan Đạo Uy đã gần như hoàn toàn trần trụi. thân thể cường tráng giống như một vị thần Hy Lạp, nhưng đáng sợ chính là, cả người anh như một cơn thủy triều, một khi đã bùng nổ cô biết mình không thể gánh chịu được. Cô không kìm được ý nghĩ muốn xuống nước, nhưng khi nhìn thấy ánh mắt dữ dội của anh cô đành nén lại.

Không thể chần chừ, Phương Tử Cầm nằm lên giường, cô kéo chăn trùm kín đầu.

Lan Đạo Uy giống như con báo đen, nhanh nhẹn không một tiếng động lên giường, anh giật chăn cô ra, đôi mắt nóng bỏng không hề rời khỏi mặt cô.

Đột nhiên anh hất hai chân cô ra, cô giật mình hoảng loạn nhìn anh.

Tiếp sau đó, không có dịu dàng, không có yêu thương……

Cả đêm, Lan Đạo Uy đối xử với cô như với một gái làng chơi, lúc Phương Tử Cầm kêu đau, anh chỉ cười lạnh nói:” Chịu đau là nghĩa vụ của một tình nhân!”

Lời nói tàn nhẫn vô tình khiến Phương Tử Cầm hiểu được, cô đã không còn là vị hôn thê mà anh trân trọng yêu thương nữa.

Mãi đến gần sáng anh mới buông tha cô, dùng một ánh mắt khinh bỉ nhìn cô, anh lạnh lùng  nói:” Ngày mai cứ đi làm như bình thường.” Sau đó anh ra khỏi phòng ngủ, không bước vào lần nữa.

Căn phòng ngủ rộng lớn chỉ còn lại mình Phương Tử Cầm , cô cố nén tiếng nức nở. Không ngờ chỉ trong một đêm cô từ thiên đường rơi xuống địa ngục, nếm thử cái tư vị gọi là sống không bằng chết. Cô rất hối hận, cô không nên vì một lần đấu khẩu mà lỡ lời, nhưng cái giá cô phải trả quá lớn! Lần đầu tiên, cô cầu trời xin cho cô một cơ hội!

& & &

cont

28 responses »

  1. Ui, LĐU còn bá đạo hơn cả Lôi ca nữa >””<
    Sau này a í sẽ phải trả giá cho coi😛

  2. Cái anh Lan Đạo Uy cũng điên quá cơ. Her, đã 1 lần rùi, bây giờ cũng k thèm nghe chị ấy giải thích nữa. Nản

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s