Tình cờ – C56.3

Standard

hoho vừa kịp 23h59ph =))

Chương 56.3

Edit: eopi

Beta: cọp con


——————————————————————————-

Hôm sau,

Khi Lôi Dương đi đón Nhạc Bằng về nhà đã thấy Đồng Đồng mang khuôn mặt bí ẩn tiến lại gần anh.

“Không phải em lại bày trò gì chứ?” Lôi Dương nhíu mày, hơi sợ hỏi.

Đồng Đồng đánh nhẹ vào Lôi Dương: “Cứ nghĩ xấu cho người ta!”

“Nói đi, chuyện gì vậy?” Lôi Dương như nhìn thấu tâm tư Đồng Đồng, chỉ cần một cử động nhỏ của cô thôi anh đã đoán được cô muốn làm gì.

“Anh có phát hiện ra… chu kỳ của em đã trễ nửa tháng rồi?” Đồng Đồng nhỏ nhẹ nói bên tai Lôi Dương.

Ánh mắt anh sáng lên rồi lại tối sầm: “Ý của em là… em có thai?”

Đồng Đồng đề nghị: “Em nghĩ thế! Hay hôm nay chúng ta đến bệnh viện kiểm tra một chút được không?”

Lôi Dương hơi xúc động, cũng hơi hoảng loạn, vò vò đầu tóc: “Sao lại thế được? chúng ta vẫn dùng “áo mưa” bảo hộ mà, lẽ nào mũ bị rách?”

Đồng Đồng trừng mắt, cả giận: “Sao anh lại biểu tình như thế? Chẳng lẽ việc em có thai khiến anh không vui? Anh nói vậy có phải ý anh là đứa bé không phải của anh?”

Lôi Dương vội vàng nói: “Đồng Đồng, ý anh không phải vậy. Nhưng giờ em đã ba mươi tuổi, nếu sinh tiếp sẽ không tốt. Hơn nữa anh cũng không muốn em lại phải chịu đau đớn như thế, anh rất sợ em có biết không?”

Đồng Đồng cười dịu dàng: “Đừng lo lắng, phụ nữ khi sinh con đều thế mà, đi đến bệnh viện đã rồi nói sau.”

Dù không yên lòng Lôi Dương cũng đành chấp nhận, anh đưa Đồng Đồng đến bệnh viện kiểm tra.

“Đồng Đồng, em thực đến bệnh viện là để kiểm tra hả?” Lôi Dương hỏi thẳng.

“Vâng!” Đồng Đồng không quay đầu lại, hướng phía trước đi tới, thuận miệng trả lời.

Lôi Dương bước nhanh từng bước, giữ Đồng Đồng lại: “Anh thực sự phải vào ư?”

Đồng Đồng làm như không nghe thấy Lôi Dương nói gì, cô nhìn một gian phòng bệnh rồi hô to: “A, đúng là ở đây rồi!”

“Theo anh về!” Lôi Dương đã hiểu ra mục đích của Đồng Đồng, cô lừa anh, căn bản cô không phải tới kiểm tra mà là muốn anh đi gặp một người.

Đồng Đồng nhẹ nhàng nói: “Không cần đâu, đã tới cửa rồi thì mau vào đi!”

“Anh không muốn gặp ông ấy!”

“A Dương, sáng nay em đã ngồi xe tới bệnh viện, em đã hỏi qua bác sĩ, bệnh của ông ấy không thể chữa khỏi. Vào đi thôi!” Đồng Đồng vừa nói vừa đẩy Lôi Dương vào trong.

Hai người mở cửa phòng rồi đi vào.

Một ông lão với làn da nhăn nheo đang nằm trên giường bệnh, nghe tiếng động, ông mở hai mắt hỗn độn nhìn Lôi Dương và Đồng Đồng.

“Em ra ngoài trước nhé, hai người cứ từ từ trò chuyện!” Đồng Đồng nói rồi đi ra ngoài, để lại Lôi Dương và Lôi Lâm trong phòng bệnh.

Lôi Dương nhìn Lôi Lâm như nhìn một người xa lạ.

Lôi Lâm đã không còn dáng vẻ năm xưa, bệnh tình khiến ông ngày càng trở nên hư nhược, giống ngọn đèn trước gió có thể tắt bất cứ lúc nào.

“Con đến… mà nói chuyện một câu …cũng không muốn nói ư?” Lôi Lâm thân thể suy yếu khó nhọc nói.

“Giữa chúng ta thì có gì đáng để nói chứ? Chuyện có thể nói là tôi đối với ông chỉ có oán ghét và thù hận!”

“Con thật sự tuyệt tình như vậy sao?…Ta… dù sao cũng là ba con.”

“Đủ rồi, tôi không muốn nhiều lời, ông cố mà tĩnh dưỡng nghỉ ngơi đi!” Lôi Dương nhìn thấy thân thể hư nhược của Lôi Lâm thì có chút không đành lòng.

“Thật là…Năm ấy chính con ra tay khiến sản nghiệp đều phá sản, khiến ta mất hết tất cả, con báo thù như vậy vẫn chưa đủ ư…? Hiện Hướng Đông đã như vậy cũng không làm giảm bớt oán hận trong lòng con ư?”

Trong mắt Lôi Dương có một tia nổi giận, anh cúi đầu nói: “Giữa chúng ta không chỉ có chừng ấy vấn đề, tôi sẽ không quên mẹ tôi đã chết như thế nào! Còn nữa, ông khiến Đồng Đồng chịu bao đau khổ, tôi sẽ không bao giờ tha thứ cho ông!”

“Xin thứ lỗi…!”

“Ông nói cái gì?” Lôi Dương nhìn Lôi Lâm như không thể tin được, ông ấy nói xin lỗi, thật là một chuyện đáng buồn cười!

Trong đôi mắt Lôi Lâm tựa hồ dang quay về ký ức gì xa xăm, ông cúi đầu: “Ba biết con hận ba đã khiến mẹ con ôm hận mà chết…Đó cũng không phải do ba cố tình ác ý, ba thực sự cũng đau khổ mà.”

Lôi Dương chế nhạo: “Ông khổ sở ư, ông đã hại chết mẹ tôi, ông khổ sở thế nào? Ông cùng người phụ nữ khác ân ân ái ái, ông có để ý tới mẹ tôi sao? Chỉ  là hiện tại ông đang bệnh nặng không ai chiếu cố nên lương tâm mới thức tỉnh, có điều đã quá muộn rồi!”

“Không… Không phải như con nghĩ. Ba thực sự có nỗi khổ riêng.”

“Tôi không muốn nghe ông nhắc lại.” Lôi Dương nói xong, không đoái hoài tới ánh mắt níu giữ của Lôi Lâm, đi nhanh ra ngoài phòng bệnh, hốc mắt anh hơi đỏ, không biết vì quá khứ hay vì dáng vẻ khổ sở của Lôi Lâm khi cận kề cái chết.

Đồng Đồng chờ bên ngoài liền tiến lên ôm lấy Lôi Dương.

“Mình về nhà đi!” Lôi Dương nhẹ giọng.

“Ừ!” Đồng Đồng gật đầu. Cô đã nghe toàn bộ câu chuyện giữa Lôi Lâm và Lôi Dương.

Đồng Đồng nghĩ, trong chuyện này chắc chắn phải có hiểu lầm hoặc có chuyện gì khó nói.

Tới ngày lễ bái thiên, Đồng Đồng tìm cớ rời Lôi Dương, cô đưa Nhạc Bằng tới bệnh viện.

Đồng Đồng mở cửa phòng bệnh, cô thấy Lôi Lâm vẫn hư nhược như cũ, không có người thân chăm sóc, cũng chẳng ai đến thăm ông.

Người vợ hiện tại của ông đâu?

Đồng Đồng chỉ cảm thấy hai chữ thê lương.

Nhạc Bằng ngẩng đầu nhìn Đồng Đồng, Đồng Đồng cúi xuống: “Vào đi, đó là ông nội con!”

“Ông nội?” Nhạc Bằng nghi hoặc nhìn Lôi Lâm.

Lôi Lâm nghe được cuộc đối thoại giữa Đồng Đồng và Nhạc Bằng liền mở to hai mắt nhìn về phía họ.

“Ông nội!” Nhạc Bằng đứng bên cạnh Lôi Lâm lên tiếng, cách xưng hô này thực xa lạ với nó.

Ánh mắt Lôi Lâm căn bản hỗn độn lẫn bất ngờ, ngôn ngữ kích động: “Cháu là… là…”

“Thằng bé là con trai Lôi Dương, là cháu nội của ngài.” Đồng Đồng mỉm cười.

“Tốt, thật tốt quá! Không thể tưởng tượng được, lúc ta nghèo túng thì chỉ có hai người đến thăm ta.”

“Ngài là ông nội cháu à? Cũng chính là ba của ba cháu!” Nhạc Bằng tò mò hỏi.

“Đúng, ta là ông nội cháu, cháu trai, cháu lớn lên thật giống ba như đúc!”

“Ông nội, ông bị bệnh à?”

“Ừ, ông nội đang bị bệnh, có lẽ đây là sự trừng phạt dành cho ông nội vì mắc phải sai lầm quá lớn!”

“Ba cũng từng phạm lỗi nha, tuy nhiên mắc lỗi mà biết sửa thì mới là con ngoan. Đây là lời ba dạy cháu.”

“Thật sự là một đứa bé thông minh.” Trên khuôn mặt đau ốm của Lôi Lâm nở nụ cười, rồi ông mới quay sang Đồng Đồng : “Lôi Dương… Nó không muốn gặp ta à?”

“Hôm nay anh ấy hôm nay có việc nên không tới được.”

Lôi Lâm hư nhược nói: “Mong con nói cho nó biết, ta muốn gặp nó một lần, ta có chuyện cần nói với nó… như vậy ta chết cũng không nhắm mắt.”

“Đừng nói như vậy, ngài hãy nghỉ ngơi thật tốt đi!”

“Con làm ơn đồng ý đi. Bệnh tình của ta ta tự biết, sợ là ta không còn sống được lâu nữa…”

“Con sẽ thuyết phục anh ấy tới đây!”

Lôi Lâm an tâm gật đầu, luồng mắt lại chiếu trên người Nhạc Bằng, ông chậm rãi vươn tay, sờ sờ khuôn mặt nhỏ nhắn của thằng bé, ánh mắt lộ ra tia sáng thần kỳ.

Đồng Đồng và Nhạc Bằng phải đi, Lôi Lâm nhìn khuôn mặt đáng yêu của Nhạc Bằng thì vui khôn xiết, lưu luyến nói: “Có rảnh lại đến thăm ông nội.”

Nhạc Bằng dịu dàng gật đầu: “Dạ vâng!”

Đồng Đồng đưa Nhạc Bằng rời khỏi đó, sau khi thấy Lôi Lâm, lòng cô cứ thở dài. Cuộc đời thật ngắn ngủi, nhất định phải thật quý trọng cuộc sống trước mắt và cả người ở bên cạnh nữa.

Đồng Đồng muốn đáp ứng yêu cầu của Lôi Lâm là làm cho Lôi Dương đến bệnh viện thăm ông, nhưng nhìn thấy thái độ Lôi Dương không nóng không lạnh cô sợ có chút khó khăn.

Lôi Dương đeo tạp dề, bận rộn ở phòng ăn.

“A Dương, anh thật sự không đi à?” Đồng Đồng đi đến từ phía sau Lôi Dương, cẩn thận hỏi.

“Em đưa Nhạc Bằng đến thăm ông ấy rồi phải không?” Lôi Dương đột nhiên quay đầu, đôi mắt không vui nhìn Đồng Đồng.

Mi Đồng Đồng khẽ nhíu, rồi cô reo lên: “Là Nhạc Bằng mật báo hả?”

“Đồng Đồng, anh không có ý định đến thăm ông ấy lần nữa đâu.”

Đối với thái độ ngoan cố của Lôi Dương, Đồng Đồng thật không còn đường lựa chọn, cô tức giận nói: “Lôi Dương! Em đã nói nhiều như thế, cầu anh lâu như thế, tính nhẫn nại của em đã hết. Ông ấy dù sao cũng là người sinh ra anh, mặc kệ ông ấy có lỗi gì, anh đều phải tha thứ cho ông ấy! Chỉ sợ ông ấy sống không được bao lâu nữa. Em còn có thể tha thứ cho anh, tha thứ cho ba anh, thì anh vì cái gì lại không thể? Có phải anh muốn cho em biết, đối với anh em cũng nên như thế, cũng nên hận anh cả đời?”

“Anh….”

“Anh cái gì mà anh! Ngày mai anh phải đi, điều ông ấy muốn là gặp lại anh một lần, có lẽ đây là cuộc nói chuyện cuối cùng của anh. Em đã hỏi qua bác sĩ, ông ấy chỉ còn sống được vài ngày, anh không cần làm cho em hiểu anh là một người lạnh như băng. A Dương! Nghe em được không? Em không muốn sau này anh tiếc nuối.”

“Anh đi, anh đi là được chứ gì!” Lôi Dương giả bộ phùng má tức giận, đồng ý thỏa hiệp với Đồng Đồng.

Đồng Đồng tức giận xoay người: “Đi hay không là tự do của anh, em không ép anh!”

Lôi Dương đi tới trước mặt Đồng Đồng, anh đành gác lại tâm tư của mình: “Anh tự nguyện mà, rất tự nguyện!”

Đồng Đồng cười: “Vậy mới tốt chứ!”

“Thật hết cách!”

“Anh định ăn em!”

Hai người nhìn nhau rồi cười.

Lôi Dương đồng ý với Đồng Đồng, lời Đồng Đồng nói thực đúng. Nếu cứ ghi hận trong lòng, Đồng Đồng cũng không tha thứ cho anh, vậy cũng sẽ không có cuộc sống vui vẻ như bây giờ.

Lôi Dương tới bệnh viện thăm hỏi Lôi Lâm.

Tinh thần Lôi Lâm hôm nay hình như  rất tốt, ánh mắt thực tinh nhanh, ông dựa đầu vào gối, thấy Lôi Dương tiến vào thì thấp giọng: “Rất vui vì con đã tới.”

Lôi Dương đứng trước mặt Lôi Lâm trầm giọng: “Sức khỏe thế nào?”

“Hôm nay ba cảm giác người đã khá hơn. Con ngồi đi, ba có chuyện muốn nói với con.” Lôi Lâm chỉ chỉ cái ghế dựa bên giường nói với Lôi Dương.

Lôi Dương chậm rãi tiến đến bên giường ngồi xuống.

Lôi Lâm lên tiếng: “Ba muốn nói một chút về chuyện giữa ba và mẹ con, ba muốn con đồng ý nghe ba nói từ đầu về chuyện của mẹ con.”

“Ông nói đi, tôi nghe!”

“Trước khi ba và mẹ kết hôn, ba đã biết Tú Phân, hai chúng ta yêu nhau và bàn đến huyện kết hôn. Nhưng ông con không đồng ý cho ba cưới Tú Phân, ép ba cưới mẹ con. Cuối cùng ba vẫn nghe lời ông con kết hôn với mẹ con.”

Sắc mặt Lôi Dương hơi thâm trầm: “Nhưng mà ông không yêu mẹ, cho nên ông chưa từng đối xử tử tế với bà ấy.”

“Đúng, ba vẫn tưởng ba yêu Tú Phân, mẹ con là một người phụ nữ thiện lương hiền lành, hơn nữa bà ấy trông rất được. Mặc kệ ba đối xử không tốt thế nào, mẹ con luôn dịu dàng hiền thục, dáng vẻ không hờn không trách khiến ba không thể nào tức giận được. Rồi dần dần ba phát hiện hình như mình đang từ từ phản bội Tú Phân, ý niệm này làm cho đầu óc ba cực kỳ khủng hoảng… Sau này, nghe ông nội con nói, Lôi gia chịu một lời nguyền thì ba càng thêm khủng hoảng, bởi ba quyết không thừa nhận ba đã yêu mẹ con sâu nặng, vì bà ấy thực sự hấp dẫn người. Ba đã không tự chủ được trước sự hấp dẫn ấy, nhưng nhớ tới lời nguyền kia, ba tự dặn mình không được yêu bà, song … ba không quản được tình cảm của lòng mình nữa…Ban đầu ba cũng không tin lời nguyền kia, nhưng một lần mẹ con bị bệnh suýt mất mạng mà không tìm được nguyên nhân. Mãi sau này ông nội con mới tìm một thuật sĩ giang hồ, ông ta nói là vì lời nguyền. Lôi gia chịu lời nguyền đàn ông Lôi gia cùng người mình yêu không thể kết hôn, muốn giữ được mạng sống của mẹ con phải vĩnh viễn cách xa bà ấy. Đến lúc đó ba mới tin lời ông nội con về lời nguyền đó.”

“Nói vậy… lời nguyền là có thật?”

“Đúng… Ba cảm thấy như vậy, cho nên ba vẫn cùng Tú Phân đi lại bên ngoài, cách xa mẹ con, chuyện sau này hẳn con đã biết.”

“Sau này mẹ vẫn không sống được!” Lòng Lôi Dương đau xót.

“Cho nên điều ba muốn nói là… mặc kệ con cùng cô gái kia yêu nhau thế nào cứ cùng yêu cùng sống như vậy đi, tuyệt đối không nên có nghi thức kết hôn, chỉ cần được ở cùng nhau, kết hôn hay không cũng không có gì quan trọng.”

“Ông thật sự yêu mẹ tôi?”

Ánh mắt Lôi Lâm xa xăm, ông cúi đầu: “Yêu, ba thực yêu mẹ con, nếu không phải vì tình yêu của ba thì mẹ con sẽ không rời xa con sớm thế. Tha lỗi cho ba đã không nói chuyện này sớm hơn.”

“Giờ con hiểu rồi,  ba nghỉ ngơi cho tốt để mau chóng bình phục. Con sẽ còn tới thăm nữa.” Tâm tình Lôi Dương thực phức tạp, lòng cũng có chút đau thương.

“Đi đi, ba cũng hơi mệt muốn nghỉ ngơi một lát. Lần sau tới nhớ mang Nhạc Bằng theo, ba muốn gặp cháu.”

“Con hứa.”

Lôi Dương đứng dậy đi ra khỏi phòng bệnh, trong lòng hơi mênh mông vì những lời Lôi Lâm vừa nói. Anh chậm rãi hướng phía mặt trời đi tới nhưng phát hiện một mảnh đen tối trước mắt anh không khỏi dừng bước.

Đợi sau khi nhìn thấy lại ánh sáng anh mới lắc lắc đầu, liếc mắt nhìn xung quanh, lòng hơi khó hiểu vì sao lại như vậy, song anh lại nghĩ có lẽ bị ảnh hưởng lời nói của Lôi Lâm nên mới thế.

Lôi Dương nhẹ bước hướng về phía cửa bệnh viện.

Lôi Dương đi thăm Lôi Lâm xong tâm tình cũng dần biến đổi, có lẽ vì câu nói kia của Lôi Lâm.

Ông ấy yêu mẹ anh.

Anh không hề hận Lôi Lâm như  anh nghĩ.

Sáng sớm hôm sau, nghe lời đề nghị của Đồng Đồng, Lôi Dương chuẩn bị đưa Nhạc Bằng tới thăm Lôi Lâm. Nhưng ngay lúc bọn họ đã chuẩn bị xong hết thảy anh lại nhận được điện thoại từ bệnh viện.

Lôi Dương tay nắm điện thoại, hơi run run!

“Sao vậy A Dương, mặt anh sao thế ? Có gì không ổn à?” Đồng Đồng cũng có cảm giác bất an.

Lôi Dương thống khổ: “Ba… đã mất rồi… đêm qua….”

Lòng Đồng Đồng đau xót, cô ôm lấy Lôi Dương: “Em nghĩ nhất định là ba ra đi thanh thản, ba đi tìm người ba thực sự yêu thương.”

 

(hết chương 56)

22 responses »

  1. ax bà Hồ Ly viết ngôn tình hiện đại vẫn k quên cho mấy chuyện lời nguyền vào=.= lại còn hiện tượng lạ của LD khi ra khỏi phòng bệnh nữa???

  2. mọi người về quê hết rồi hay sao mà vắng vẻ thế nhỉ, hôm nay giời đi vắng em đượclàm vip nè, mọ hôm chẳng đến lượt em chen chân hôm nay qua 1 ngày mà em vẫn được làm vip thật vinh dự quá ^^~

  3. bảo đảm anh và chị phải trải qua một đoạn trầm luôn nữa rồi. Có lẽ anh ấy sẽ mang bệnh khá nặng đây!

  4. dug bao la vi cai loi nguyen din loan kia ma a nhat dinh ko cuoi ĐĐ nhe
    neu the that thi a me tin qa di, ko fai la HL me tin moi d
    thak ss Cop to nhon

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s