Adeline – Chương 2: Sự xuất hiện của chàng hoàng tử bạch mã (vol 1)

Standard

Chương 2: Sự xuất hiện của chàng hoàng tử bạch mã
* Một đất nước với bao điều mới lạ.
* Những nguy hiểm rình rập.
* Cô gái xinh đẹp khóc trong nỗi hoang mang.
* Chàng hoàng tử bạch mã khôi ngô tuấn tú xuất hiện.

VOL 2-1
Đêm đã khuya, cái nắng nóng oi bức đã tan dần, gió mát rượi khiến người ta cảm thấy sảng khoái.
Sáng nay, hiệu trưởng công bố học sinh giao lưu Trung – Hàn trước toàn trường. Hiểu Tranh cảm thấy tâm trạng của mình hơi phức tạp. Cô đến công viên bên cạnh, ngồi trên chiếc xích đu cô đơn, lặng lẽ ngắm nhìn bầu trời.
Bầu trời đêm thật đẹp, ánh trăng đang mỉm cười dịu dàng, bên cạnh đó là những ngôi sao nghịch ngợm đang chớp mắt.

Buổi tối đẹp trời như thế này, bố mẹ ở trên trời có nhìn thấy mình không nhỉ? Chắc chắn họ cũng sẽ thấy vui vì mình… Nghĩ đến đấy, Hiểu Tranh thấy sống mũi cay cay, hai mắt đỏ hoe.
Hàn Quốc, một đất nước vừa quen vừa lạ. Khi vẫn chưa chắc chắn là học sinh trao đổi, Hiểu Tranh vô cùng khao khát điều đó. Nhưng bây giờ lại cảm thấy sợ hãi. Ở bên ấy không có người quen, không có ai quan tâm đến mình. Sống trong môi trường xa lạ, tất cả đều phải thích nghi từ đầu, phải tự mình đối mặt với bao nhiêu khó khăn. Mặc dù cô đã tự lập từ nhỏ, nhưng nếu có bố mẹ ở đây… Cảm giác cô đơn, bất lực như nước thủy triều trào dâng trong tim, hai hàng nước mắt lấp lánh chảy xuống khuôn mặt đẹp như ngọc của Hiểu Tranh…
Bỗng nhiên xích đu khẽ đung đưa. Hiểu Tranh ngoảnh đầu lại.
Một hình bóng cao lớn lặng lẽ đứng sau cô.
Nhìn những giọt nước mắt trên mặt Hiểu Tranh, Nghị Vĩ chợt hiểu cô đang nghĩ gì. Một người kiên cường như Hiểu Tranh chỉ khi nào nhớ đến bố mẹ mới khóc thầm như thế này.

Nghị Vĩ mỉm cười nhìn bầu trời sao lung linh và nói: “Chắc chắn bố mẹ em sẽ rất vui. Em sắp đi du học rồi”.
Hiểu Tranh lau nước mắt, khẽ nói: “Có đúng là bố mẹ em sẽ biết không?”.
“Dĩ nhiên rồi, bởi vì em là cô con gái mà họ yêu nhất. Dù em có đến Hàn Quốc thì họ ở trên trời vẫn sẽ dõi theo em. Vì thế em sẽ không cô đơn”. Nghị Vĩ dịu dàng nhìn cô.
Hiểu Tranh xúc động nhìn anh. Từ nhỏ tới lớn, Nghị Vĩ luôn là người hiểu cô nhất. Chỉ cần nhìn là anh biết ngay cô đang nghĩ gì.
“Em đang lo lắng đúng không? Sống trong một môi trường xa lạ, nhất định sẽ phải đối mặt với rất nhiều khó khăn. Nhưng anh tin không khó khăn nào có thể đánh gục được em, bởi vì em là Tần Hiểu Tranh kiên cường nhất, thông minh nhất”.
Hiểu Tranh cười.
Anh chàng này thật biết an ủi người khác.
Thấy Hiểu Tranh cười, Nghị Vĩ cũng cười: “Hơn nữa, chẳng phải người tài trợ của em ở Hàn Quốc sao? Em có thể gặp anh ấy rồi, chẳng phải là chuyện tốt sao? Anh nghĩ chắc chắn anh ấy sẽ chăm sóc em. Hiểu Tranh, em thật hạnh phúc…”.

Đúng vậy, người tài trợ của mình ở Hàn Quốc, chẳng phải đó là chuyện rất hạnh phúc sao? Hiểu Tranh không giấu được nụ cười vui mừng.
“Tần Hiểu Tranh, vì em sắp đi ra nước ngoài nên anh chịu thiệt thòi một chút… đẩy xích đu cho em”.
“Hay quá!”. Hiểu Tranh vui mừng nói. Hồi nhỏ, Nghị Vĩ thường đẩy xích đu cho cô.
“Ngồi vững nhé, bắt đầu!”.
Nghị Vĩ đẩy mạnh, xích đu đung đưa trong không trung, tiếng cười giòn giã theo gió bay đi khắp nơi.
Nghị Vĩ nhìn hình bóng uyển chuyển giống như chú bướm xinh đẹp, nỗi buồn trào dâng trong lòng. Cô sắp đến một vùng trời khác, sắp bước ra khỏi cuộc sống của anh. Cầu mong dưới vùng trời xa lạ ấy, cũng có người yêu thương cô, bảo vệ cô như anh, để cô không còn cảm thấy cô đơn…
Chuyến bay sang Hàn Quốc sắp cất cánh. Rất nhiều người đến sân bay tiễn Hiểu Tranh. Những khuôn mặt thân quen, những lời dặn dò và chúc phúc khiến nỗi buồn thương ly biệt trào dâng trong tim Hiểu Tranh…
Đúng lúc Hiểu Tranh tạm biệt mọi người, bước về phía cửa vào thì một tiếng gọi dịu dàng vang lên bên tai cô.
Là cô Diệp, Hiểu Tranh vui mừng chạy về phía cô.
Nhìn thấy người giáo viên thân thiết như mẹ của mình, Hiểu Tranh không kìm được nước mắt. Cô ôm cô Diệp, òa khóc nức nở.
“Cô bé ngốc, sao lại khóc chứ?”. Cô Diệp khẽ vỗ vai Hiểu Tranh rồi dịu dàng nói, “Sống ở vùng trời xa lạ, chắc chắn sẽ phải đối mặt với rất nhiều khó khăn. Nhưng ở đó còn có rất nhiều điều tốt đẹp chờ em. Vì thế hãy vui lên nhé, hãy để đôi cánh ước mơ của mình thỏa sức tung bay, thực hiện hoài bão của mình”.
“Vâng ạ”. Hiểu Tranh đứng thẳng người nhìn cô Diệp rồi gật đầu đầy kiên định.
Tiếng loa gọi hành khách lên máy bay vang lên. Hiểu Tranh lưu luyến từ biệt mọi người, đi về phía cửa soát vé…

4 responses »

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s