Tình cờ – C52.2

Standard

cont

Vào đêm , khoảng không khí giữa dòng hương vị tình dục còn vương tơ tình ý.

 

Đồng Đồng bị tình cảm xao xuyến này lay tỉnh, cô nhìn căn phòng tràn ngập ánh trăng có chút mơ hồ tự hỏi đây là đâu.

 

Trong đầu cô chợt bừng tỉnh vội bật người dậy, nhưng cơ thể cô bị một cánh tay nặng nề ôm chặt lấy . Dưới ánh trăng, Đồng Đồng nhìn thấy khuôn mặt của người đàn ông nằm bên cạnh.

 

Trời ạ! Đã xảy ra chuyện gì vậy, cô nhắm hai mắt lại cô gắng nhớ xem hôm qua đã xảy ra chuyện gì, lẽ nào mình đang mơ xuân mộng! Sao cô lại ở trong vòng tay ôm chặt của anh được.

 

Đồng Đồng ngẩn người rồi giống như bị lửa đốt bèn bừng tỉnh, cô hất tay anh ra, Lôi Dương cũng bị Đồng Đồng làm tỉnh dậy.

 

Cảm giác mệt mỏi quá!

 

Đầu anh đau nhức không phân biệt được ai đang đẩy anh.

 

Đồng Đồng tìm thấy chiếc váy không biết đã cởi ra từ lúc nào của mình che trước ngực, tay cô giơ lên tát vào mặt anh, những dấu tay in hằn lên khuôn mặt anh.

 

Đồng Đồng vừa xấu hổ vừa tức giận quát: “Lôi dương, anh vô sỉ!”

 

Lôi dương bị cái tát này làm cho hoàn toàn tỉnh giấc, anh nhìn thân thể trần trụi của Đồng Đồng nhớ về chuyện đã xảy ra buổi chiều.

 

“Đồng Đồng!” Lôi dương mở miệng định giải thích nhưng không lên tiếng nổi.

Đồng Đồng nghĩ về tất cả những chuyện mình đã trải qua với Lôi Dương, lòng cô mâu thuẫn khổ sở.

 

đôi mắt Lôi dương trầm xuống, anh vội vàng nói: “Đồng Đồng, anh không cố ý, xin em tin anh!”

 

Đồng Đồng trong mắt rưng rưng, cô đứng dậy mặc váy vừa khóc vừa nói: “Lôi dương, tôi không muốn nhìn thấy anh nữa!” cô chạy ào ra bên ngoài.

 

“Đồng Đồng!” Lôi dương thấy tình thế cấp bách vội đứng dậy, anh nhặt chiếc quần dưới đất lên vội vàng mặc vào, đuổi theo Đồng Đồng đang chạy ra bên ngoài. Anh ôm chầm lấy cô vội vàng nói: “anh đã nói rồi, anh không cố ý làm như vậy, chúng ta bị hạ dược, em có hiểu không?” Lôi dương vội vã giải thích với Đồng Đồng.

 

Còn Đồng Đồng chỉ khóc nói: “Hạ dược, chẳng phải là chủ ý của anh sao, anh còn mượn cả tay của nhạc bằng, anh là đồ khốn kiếp! đến tận bây  giờ tôi mới biết anh là người như vậy!”

 

Lôi dương nhìn thấy Đồng Đồng khóc, tâm anh rối bời hét to: “Anh không hạ dược, anh thật sự không biết, là cao dã làm, không phải anh, Đồng Đồng, xin em tin anh!”

 

Đồng Đồng chỉ khẽ cười nói: “anh ta là bạn của anh, anh ta làm gì chẳng lẽ anh lại không biết, buông ra, tôi phải về nhà, đừng chạm vào tôi!”

 

Lôi dương thương đau nói: “Em thật sự ghét anh, ghét bị anh chạm vào đúng không!”

 

Đồng Đồng tức tối quát Lôi Dương : “Đúng, tôi ghét anh, chúng ta. . . . . Sao có thể làm chuyện như vậy!”

 

Lôi dương lay  Đồng Đồng, lớn tiếng nói: “Chúng ta yêu nhau vì sao lại không thể!”

 

Đồng Đồng lắc đầu nói to: “Không yêu, không yêu! Anh nhầm rồi, tôi đã nói giữa chúng ta không có tình yêu!” Đồng Đồng đẩy Lôi Dương ra đứng cạnh cửa.

 

Lôi dương đứng cách xa Đồng Đồng, đau đớn quát nhẹ: “Đồng Đồng, người em yêu là anh, chỉ là em không chịu thừa nhận thôi!”

 

Đồng Đồng không hề ngó ngàng tới lôi dương, khởi động xe phóng về phía nhà!

 

Yêu! Không yêu! Không yêu!

 

Hai khái niệm len lỏi giữa tâm trí của Đồng Đồng !

 

Đồng Đồng phiền lòng ý loạn về tới nhà, bố mẹ cô hình như đang ngủ, cô lặng lẽ về phòng không muốn kinh động bất cứ ai.

 

“Em về rồi à !” Một giọng nói truyền tới từ bóng đêm. Tiếp đến ánh đèn chiếu sáng phòng của cô.

 

Là viễn hàng, anh đang ngồi trên sô pha nhìn thẳng vào cô.

 

“Sao anh vẫn chưa ngủ!” Đồng Đồng không biết nên đối mặt với Viễn Hàng như thế nào!

 

Viễn hàng đến gần nâng cằm cô lên, đôi mắt sáng ngời của anh chăm chú nhìn cô.

 

Viễn hàng dời khỏi cằm cô, tay anh vuốt ve cổ cô.

 

“Đây là gì, dấu hôn à,  hai người ở với nhau sao?” Trong giọng nói ngoài phẫn nộ, tức giận còn có thương đau.

 

Đồng Đồng cúi đầu nhìn mới phát hiện trên cổ mình lưu lại vố số dấu hôn, là lúc Đồng Đồng và Lôi Dương ở bên nhau để lại.

 

Sự thật chính là như vậy, cô có thể giải thích cái gì nữa, Đồng Đồng bình tĩnh nói: “Vâng, em và anh ta xảy ra chuyện như vậy, nhưng không phải em tình nguyện, xin lỗi anh!”

Đồng Đồng nhìn thấy đôi mắt sáng ngời của viễn hàng mất đi ánh sáng chỉ còn lại một màu ảm đạm, người đàn ông đã che chở cô suốt năm năm này nhất định đang rất khó chịu, rất khổ sở! nhưng cô thật sự không mong muốn như vậy.

 

“Hắn cưỡng ép em? Anh đi giết hắn!” Viễn hàng buồn giận nói. (ve: =)), đúng giọng đại ca xã hội đen rồi nhá )

 

“Viễn hàng, không phải như anh nghĩ đâu!”

 

Viễn hàng thương tâm buồn giận nói: “Đó cái chết tiệt gì! Vì sao em lại ở với hắn, vì sao một tên đàn ông đã làm tổn thương em lại có thể chạm vào anh, vì sao anh lại không thể, vì sao anh chạm một chút cũng không thể!”

 

Đồng Đồng không đành lòng nói: “Viễn hàng, đừng như vậy được không! Em đã khổ lắm rồi, xin anh đừng như vậy nữa được không.”

 

Trên khuôn mặt của viễn hàng tràn ngập thương đau, cúi đầu nói: “Đồng Đồng, cùng anh rời khỏi đây được không!”

 

“Viễn hàng, không, em không thể đi, em đi rồi nhạc bằng làm sao bây giờ, ba mẹ em làm sao bây giờ. Em yêu mọi người, em không thể rời bỏ mọi người!”

 

“Chúng ta có thể mời luật sư đòi quyền nuôi dưỡng đứa bé!”

 

“nhưng nếu như vậy nhạc bằng sẽ bị tổn thương! Hơn nữa anh nhìn xem, bố mẹ em đã lớn tuổi rồi, không muốn chuyển đi đâu nữa.”

 

Viễn hàng bi ai nói: “Vậy còn anh, em có nghĩ đến anh không, anh cũng rất khổ sở, người phụ nữ anh yêu nồng nồng cháy cháy với người đàn ông khác, em cõ hiểu cảm giác của anh không?”

 

Đồng Đồng thống khổ nói: “Vậy anh muốn em làm thế nào!”

 

Viễn hàng đột nhiên nói: “Vậy chúng ta kết hôn đi!”

 

“Cái gì!” Đồng Đồng bị viễn hàng làm ngẩn người!

 

Viễn hàng nắm lấy tay Đồng Đồng vội vàng nói: “anh nói chúng ta kết hôn đi, như vậy em đã là của anh, anh sẽ ở cùng em ở lại nước, như vậy em cũng có thể ở cạnh nhạc bằng, được không!

 

“Viễn hàng. . . . Em không muốn kết hôn!”

 

Trong mắt viễn hàng tràn ngập thất vọng, cười xòa một tiếng nói: “em không muốn là sao, em không muốn kết hôn với anh chứ gì, em muốn kết hôn với hắn ta! Em muốn trở thành vợ của hắn ta rồi ba người nhà các em sống vui vẻ đúng không!”

 

“Viễn hàng, anh không để ý đến quá khứ của em, dù chuyện hôm nay giữa em và anh ta xảy ra anh cũng không để ý sao?”

 

“Đáng chết, anh sao có thể không để ý, anh để ý muốn chết đi được, ghen tị đến phát điên lên, vì sao một người đàn ông chưa hề thương hại em lại có thể ôm em còn anh thì không thể, anh muốn hủy diệt mọi kí ức của em về hắn, anh muốn chiếm hữu suy nghĩ của em, anh muốn xóa sạch tất cả những dấu vết của hắn trên người em, nhưng anh yêu em, anh không thể mất đi em, bởi vậy anh coi như chuyện của em và hắn không có gì hết, bởi mất đi em còn khổ sở hơn là chịu đựng chuyện này!”

 

Đồng Đồng không biết nên trả lời viễn hàng thế nào, bản thân cô nên làm thế nào?

 

Tha thứ cho Lôi Dương rồi lại ở cùng nhau! Không, cô không cần như vậy, cô không thể quên được những vết thương Lôi Dương gây ra cho cô, không thể quên đứa bé đã mất đi!

 

Cô do dự cái gì mà vẫn không chấp nhận viễn hàng, cô cũng không tìm ra nguyên nhân!

 

Là vì chính cô không yêu viễn hàng sao!

 

Hay là cô không còn khả năng yêu nữa!

 

Năm năm ! suôt năm năm cô không hề đoái hoài đến người đàn ông khác, chỉ có viễn hàng bên cạnh cô! Nếu tất cả với Lôi Dương đã qua đi, cô lại không phải xa nhạc bằng, vậy kết hôn với viễn hàng, ở lại Trung Quốc sống cũng được. không cần để viễn hàng đau khổ nữa, không cần để Lôi Dương làm rối bời cuộc sống của cô nữa.

 

“Đồng Đồng, kết hôn với anh, anh sẽ không để người đàn ông đó làm tổn thương em nữa, anh sẽ mang lại cho em hạnh phúc!”

 

Đồng Đồng thất hồn nói: “em đồng ý với anh!”

 

Đồng Đồng đồng ý lời cầu hôn của viễn hàng, hôm sau hai người nói chuyện này cho bố mẹ cô biết, ông bà Lê thấy Đồng Đồng đã quyết định cũng rất vui, nói đi nói lại thì viễn hàng cũng là một người ưu tú, lại nặng tình với Đồng Đồng, hai người kết hôn bọn họ cũng rất yên tâm.

 

Nhạc bằng đã nhiều ngày không gặp Đồng Đồng, trái tim nho nhỏ nhớ nhung, liệu có phải mẹ giận cậu nên không đến gặp cậu không.

 

Chú cao dã nói chỉ cần cho mẹ uống cốc nước đó thì ba mẹ sẽ hòa hảo , mặc dù cậu không biết uống nước thì có cái gì hòa hảo, nhưng cậu muốn ba mẹ ở bên nhau.

 

Nhưng ngược lại với những gì chú cao dã nói, ba mẹ không có vẻ gì là hòa hảo mà mẹ dường như còn giận cậu.

 

Nhạc bằng lấy cặp sách xong nói với papa đang chuẩn bị đưa cậu đi học: “papa, con gọi điện bảo mẹ chiều nay ta học đến đón con được không ạ!”

 

Lôi dương nhìn nhạc bằng, lòng có chút muộn phiền nói: “Đương nhiên là được!”

 

“hay quá!” Nhạc bằng vui mừng vỗ tay.

 

Hai cha con đi ra phía ngoài.

 

Đồng Đồng nghe điện thoại của Lôi Dương, anh chỉ đơn giản đề nghị cô đi đón nhạc bằng, cô đồng ý rồi cúp điện thoại, hai người không nói gì thêm.

 

Lúc nhạc bằng tan học Đồng Đồng đến đón cậu bé về nhà.

 

Cậu bé chỉ dùng đôi mắt đen láy nhìn cô, dọc đường đi không hề nói chuyện, lúc đến nhà nhạc bằng mới kéo tay Đồng Đồng hỏi: “Mẹ, vì sao mẹ không đến thăm nhạc bằng, có phải mẹ giận nhạc bằng không . . . . Nhạc bằng biết lỗi rồi, mẹ đừng giận nữa nhé!”

 

Đồng Đồng thấy nhạc bằng nói thế không khỏi nhớ về đêm hôm trước, cô nói: “Mấy hôm nay mẹ bận việc nên không đến thăm nhạc bằng được, là mẹ không tốt!”

 

“Vâng!” Nhạc bằng cúi đầu đáp.

 

“Nhạc bằng đến rồi à!” Bà Lê từ phòng bếp đi ra.

 

“Bà ngoại!” Nhạc bằng lộ ra nụ cười ngọt ngào.

 

Viễn hàng cũng từ phòng bếp rướn người ra nói: “Nhạc bằng, muốn ăn cái gì để chú làm cho cháu!”

 

“chú làm cái gì nhạc bằng ăn cái đấy ạ!”

 

“Anh nhạc bằng, anh chơi với kì kì được không!” Nghe giọng nhạc bằng kì kì chạy từ phòng bên ra níu áo cậu bé.

 

Đồng Đồng mỉm cười nói: “Đi thôi, chơi với em gái đi!”

 

“anh nhạc bằng, emc ó đồ chơi mới này!” Kì kì kéo nhạc bằng đến phòng mình.

 

Kì kì lấy ra một món đồ chơi mới vừa cho nhạc bằng xem vừa hỏi: “anh Nhạc bằng, sau này anh sẽ đến đây ở cùng bọn em à?”

 

“Vì sao anh phải đến đây ở?” Hiện nay như thế này cũng tốt lắm rồi, muốn papa là có thể ở cùng với papa, muốn mẹ là có thể ở với mẹ, nhạc bằng đơn thuần nghĩ.

 

“nhưng anh là con của mẹ Đồng Đồng. mẹ kết hôn với ba em đương nhiên anh phải đến ở cùng rồi!”

 

Nhạc bằng nhíu mày nói: “Em nói bậy, mẹ là của papa anh, không phải của ba em!”

 

“Là của ba em!”

 

“Là của papa anh!”

 

Hai đứa trẻ bắt đầu cãi nhau.

 

Nhạc bằng ném món đồ chơi xuống chạy ra ngoài gặp Đồng Đồng, cậu sốt ruột nói: “Mẹ, mẹ muốn kết hôn sao? Mẹ bất hòa với papa nên kết hôn với người khác sao?”

 

“Nhạc bằng!” Đồng Đồng không biết nên giải thích quan hệ giữa những người lớn như thế nào với nhạc bằng.

 

Nhạc bằng vừa khóc vừa khổ sở nói: “Mẹ, mẹ không cần nhạc bằng  nữa sao?” Mẹ kết hôn với chú khác thì tức là không cần papa cậu nữa, không cần cậu nữa đúng không?

 

“Nhạc bằng, mẹ cần con, mẹ sao có thể không cần nhạc bằng được!” Đồng Đồng vuốt nước mắt cho nhạc bằng vội vàng giải thích an ủi cậu.

 

Nhạc bằng tránh khỏi tay Đồng Đồng chạy ào ra cửa.

 

“Nhạc bằng!” Đồng Đồng vội đuổi theo ôm chặt nhạc bằng vào lòng nói: “Nhạc bằng, mẹ sẽ không bao giờ không cần nhạc bằng!”

 

Trái tim của trẻ con rất đơn giản và yếu ớt, trong trái tim nhạc bằng có cảm giác như món đồ chơi mình yêu nhất bị người khác chiếm mất.

 

Có một loại cảm giác bị vứt bỏ.

 

Ngày hôm sau, nhạc tan học được Lôi Dương đón về nhà, anh chú ý thấy vẻ mặt buồn bã của cậu bé.

 

“Nhạc bằng sao vậy !” Lôi dương ôm lấy nhạc bằng đặt trên đùi mình ngồi trên sô pha.

 

Nhạc bằng không vui vẻ nói: “Papa, mẹ và chú viễn hàng đó sắp kết hôn, về sau mẹ sẽ không ở cùng với chúng ta nữa, nhạc bằng vẫn hy vọng papa và mẹ, còn có nhạc bằng nữa, có thể sống chung với nhau. . . . . . .”

 

Lôi dương vội vàng nói: “Nhạc bằng con nói gì!”

 

“Mẹ sắp kết hôn với chú viễn hàng, là mẹ cho nhạc bằng biết!”

 

Lôi dương cảm giác trái tim mình ngừng đập! Giống như cả thế giới sụp đổ ! Đồng Đồng kết hôn với người đàn ông khác!

 

Kết hôn! Hai chữ này như hai lưỡi dao cắm vào tim khiến anh không tài nào thở nổi!

 

Lôi dương nôn nóng, anh phải hỏi Đồng Đồng chõ rõ, đây không phải sự thật!

 

Lôi dương vội buông nhạc bằng ra, anh tìm điện thoại gọi cho Đồng Đồng nhưng cô không nghe máy. Anh và Nhạc Bằng cùng đến nhà cô.

 

Nhưng Đồng Đồng đã đi ra ngoài với người đàn ông kia,chỉ có bà Lê ở nhà.

 

Lôi dương cân nhắc rất lâu sau mới nói: “Bác gái, Đồng Đồng. . . . Thật sự muốn kết hôn sao?”

 

Bà Lê rót trà cho Lôi Dương, chậm rãi nói: “Phải, Đồng Đồng muốn kết hôn , chúng tôi cũng rất vui, nếu cậu muốn tốt cho con bé thì hãy chúc phúc cho nó, những năm ấy nó đã chịu khổ rất nhiều rồi!”

 

Ý của bà Lê anh hiểu, anh đã khiến cô chịu khổ, hiện nay hạnh phúc của cô anh không nên xen vào .

 

Lôi dương đơn giản chỉ nói: “Cháu biết!”

 

Sau đó anh dắt Nhạc Bằng ra khỏi nhà cô!

 

Anh bỏ cuộc như vậy ư?

 

Không!

cont

55 responses »

  1. phần này buồn quá! ko biết LD có thể làm gì để DD ko kết hôn nữa. thanks ve! mong chờ phần tiếp theo.

  2. hay lam ss a.Ss oi chap moi nao!Trc tet het bo nay nhe ss.Ai cug vua dang thg vua dang trach.Haizzzz doc tam trang that

  3. Đọc xong thấy buồn wa
    Tội Nhạc Bằng ghê
    DD kết hôn với VH hả
    chắc sẽ có người ngăn cản lại
    Thanks Ve

  4. hj.hay wa. thank ban
    luc truoc toan doc tren di dong nen ko comt dc. tu jo se cham chi comt. mong chap moi cua ban

  5. sut sit… Bị ăn rồi mà vẫn k ăn thua, hix… Ve iu, k biết đã có cm thứ 599 chưa ta :))

  6. Chẳng lẽ nước mắt của Nhạc Bằng không làm Đồng Đồng cảm động?
    Đồng Đồng ới ời…
    [ Chính xác là 2 bố con nhà ấy đã lấy đi nước mắt của mình T.T]

  7. thanks…đọc tới đây mà thấy tội LD wá. Tới khi nào thì mí hết đoạn ngược LD đây TT_TT

  8. thương LD nhưng mà thông cảm cho ĐĐ quá ! thank các ss đã tâm huyết và luôn có chap mới mỗi ngày ^_^

  9. oa! hd di a. fai nt chu. co ma janh DD ve di
    mac du e thik VH n ko mun NB bun nen van thik LD voi Đ hon

  10. Minh la minh ung ho cai a VH, ten LD kia,du minh k thu dai,nhung doc nhung gi anhta da lam, thi kho ma chap nhan dc…. may chang, nang nguoc han ta 1 chut nua thi con suy nghi lai!🙂 tks nang!

  11. Dang doi LD ,luc xua anh ta ket hon Dan Tinh,DD dau kho the nao,roi 2 lan bat pha thai, truyen thi cho 2 nguoi ve voi nhau chu ngoai doi that thi LD chang dang duoc tha thu.
    co khi nao DD co thai khg ta?
    Thanks sis

    • =)) thôi đi ss ơi😀
      Lại Ld vs DD part 2 ạ =))
      hông ổn đâu ss ơi, vì 2 anh này ngang cơ nhau á
      NB mà ngược KK như Ld ngược DĐ thì anh mafia vs anh Ld uýnh nhau to á =))
      Chap sau có đoạn hot tiếp =))

  12. thì cho Kì Kì ngược Nhạc Bằng, chắc chẳng có ông bố nào đòi công bằng cho con trai đâu, nam nhi đại trượng phu tự làm tự chịu chứ, vậy là 2 phụ thân đại nhân không đánh nhau, Nhạc Bằng với Kì Kì rất có điều kiện để bồi dưỡng gian tình nhé

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s