Tình nhân – C8.1

Standard

Chương 8

Dịch: ss tctvan

Ve: Em chúc ss mau chóng giải quyết được công việc ạ.😡

Hai mắt Phương Tử Cầm mê say khép hờ, toàn thân mệt mỏi vô lực tựa vào đầu vai của Lan Đạo Uy thở dồn dập.

“Thật đáng thương, làm em mệt quá rồi!” Lan Đạo Uy thương tiếc, dịu dàng vô cùng hôn lên môi cô, hai tay khẽ vuốt mái tóc dài của cô.

“Anh lừa em, người ta đã nói toàn bộ mọi chuyện cho anh rồi mà anh còn khi dễ người ta.” Phương Tử Cầm hờn giận liếc nhìn anh.

Lan Đạo Uy cười lên một tiếng trầm thấp. “Cái này không phải là khi dễ em mà là yêu em.”

“Anh… anh không giận nữa à?” Cô cẩn thận hỏi, vẻ mặt ửng đỏ do còn sót lại một chút tình cảm nồng nàn.

Bàn tay của Lan Đạo Uy nhẹ nhàng massage sau lưng cô, ánh mắt nhìn chằm chằm vào cô. “Không có lần sau đâu, biết không? Sau này không được giấu anh chuyện gì, trong qui tắc của anh không có hai chữ lừa gạt.” Tiếng nói của anh ôn hòa nhưng lại rất nghiêm túc.

Phương Tử Cầm nhìn xuống tránh ánh mắt nhìn xuyên thấu lòng người của anh, mệnh lệnh ngang ngược của anh khiến cô không thể làm khác được. Cô đột nhiên phát hiện ra mình có chút sợ anh. Hiện tại anh đã là chúa tể cuộc sống, hành động của cô… còn có thân thể của cô. Trong lòng cô tràn đầy hoảng loạn, sợ không bao lâu nữa anh cũng có thể là chúa tể của trái tim cô.

Không! Tận sâu trong lòng cô phản kháng, cô không thể để trái tim bị giam hãm, điều này thật nguy hiểm và cũng thật đáng sợ.

Lan Đạo Uy chẳng qua chỉ xem cô làm một đối tượng khiêu chiến cần chinh phục, vốn không chân tình thương yêu cô, cô phải nhớ điểm này nếu không kết cục của cô so với mẹ càng thê thảm hơn.

“Em đang suy nghĩ gì vậy?” Lan Đạo Uy dĩ nhiên phát hiện ra được sự bất thường của cô, nhẹ nhàng lấy tay nâng cằm cô lên.

“Không có gì!” Phương Tử Cầm vẫn nhìn xuống.

“Nhìn anh đây!” Lan Đạo Uy nghiêm trang nói, lực trên tay cũng tăng lên ép cô nhìn thẳng vào anh.

Phương Tử Cầm miễn cường nâng mắt đối diện với anh, vẻ lạnh nhạt hiển hiện trong mắt cô khiến Lan Đạo Uy vừa giận vừa sợ.

“Không được dùng ánh mắt này nhìn anh! Cũng không cho em dùng thái độ lạnh như băng với anh! Nếu không, anh thề sẽ làm cho thân thể em nóng như lửa đốt suốt cả đêm, cho đến khi em cầu xin tha mới thôi!” Anh lên tiếng dọa nạt, trong giọng nói hiện rõ sự mạnh mẽ và ngang ngược.

Phương Tử Cầm bị ánh mắt sắc bén và thủ đoạn mãnh liệt của anh bức rơi nước mắt. “Anh còn muốn thế nào, hiện tại cái gì em cũng nghe lời anh, anh còn không thỏa mãn, anh quả thực là đồ quỷ!” Cô khóc to. Cô chẳng qua chỉ muốn bảo tồn lấy tôn nghiêm của mình, chẳng lẽ cũng là sai sao.

Đôi mắt Lan Đạo Uy thoáng hiện lên vẻ thương yêu nhưng lập tức chuyển sang cứng rắn, anh chuyên quyền tuyên bố. “Anh đã nói rồi, không thể có điều gì che giấu anh, ngược lại anh cũng sẽ đối xử công bằng với em.”

“Không công bằng, rất không công bằng! Em chẳng qua chỉ nợ anh một chút ân tình, nhiều nhất là thỏa thuận làm người tình của anh thôi, không lý do gì phải trả nợ bằng tất cả những gì trân quý nhất của em.” Phương Tử Cầm nghẹn ngào.

“Đã không kịp rồi, em đừng nghĩ muốn hối hận! Từ hôm nay trở đi, anh sẽ giữ chặt em bên người, cho đến khi em cam tâm thần phục anh, thừa nhận anh là chúa tể của em mới thôi.” Lan Đạo Uy âm trầm nói. Cho tới nay anh chưa từng có ham muốn mãnh liệt và không khống chế nổi đối với người phụ nữ khác như vậy, vẻ kháng cự mơ hồ của cô khiến anh giận dữ không thôi, trong lòng có một ngọn lửa mãnh liệt thiêu đốt, ngọn lửa này chỉ có cô mới có thể dập tắt.

Đôi mắt long lanh trong suốt của Phương Tử Cầm u oán nhìn anh, mệnh lệnh ngang ngược của anh khiến lòng cô mơ hồ dao động, không hiểu phải làm sao.

“Từ ngày mai trở đi, không cho em đến Tư Tài làm việc nữa.” Lan Đạo Uy ra lệnh.

“Vì sao? Em đã kể mọi việc với anh rõ ràng rồi mà!” Phương Tử Cầm kinh hoảng.

“Lữ Tử Khiêm kia rõ ràng là còn yêu em, anh không thể để cho em và anh ta có cơ hội ở cùng một nơi.” Lan Đạo Uy tức giận phản bác.

“Em đã nói rõ ràng với anh ấy, em với anh ấy là không có khả năng. Anh tin em có được không?” Phương Tử Cầm kích động nói.

“Anh nói không được là không được! Nếu em muốn đi làm ở Tư Tài thì anh đành phải cho Lữ Tử Khiêm rời đi.”

“Không được, anh không thể làm như vậy, đối với Lữ Tử Khiêm rất không công bằng.” Phương Tử Cầm kịch liệt phản đối. Trời ơi! Cô gặp phải sát tinh gì đây! Đây có phải là sự trừng phạt mà ông trời dành cho cô? Khiến cho cô gặp phải anh.

“Hai con đường cho em chọn, nếu em không rời khỏi Tư Tài thì Lữ Tử Khiêm phải rời đi.” Lan Đạo Uy không hề hào phóng nói.

Phương Tử Cầm thần sắc ảm đạm, bất đắc dĩ gật đầu, “Được, em đồng ý với anh sẽ không về Tư Tài làm việc.” Cô đột nhiên thấy mệt mỏi cùng cực, cuối cùng cũng không còn sức để đấu với anh.

Lan Đạo Uy hài lòng cười. “Anh biết em không thích ở nhà, như vậy đi, em đến Tường Duệ làm. Cho đến nay anh cũng chưa tìm được một trợ lý vừa lòng.” Anh đương nhiên cảm thấy tâm tình rất sảng khoái.

“Em phải làm việc chung với anh?” Phương Tử Cầm hoài nghi hỏi.

“Đúng vậy, năng lực của em rất tốt, tiếng Anh lại lưu loát, có thể giúp anh xử lý rất nhiều việc, anh sẽ chi lương cho em thật ưu ái.”

” Vậy em đây chẳng phải mỗi ngày đều phải ở bên cạnh anh sao?” Cô có chút do dự, cứ như vậy thì ngay cả thời gian tự do của bản thân cô cũng không có.

” Sao? Em không muốn à?” Lan Đạo Uy dùng đôi mắt không vui nhìn cô.

Nhìn khuôn mặt nghiêm túc của anh, Phương Tử Cầm nuốt vào lời từ chối.” anh nói thế nào thì cứ làm thế đấy đi!” Cô không tức giận  trả lời.

Lan Đạo Uy phát ra một tiếng cười trầm thấp vừa lòng  , hai tay anh lần ra phía trước người cô nắm lấy hai nụ nhỏ trước bờ ngực mềm mại trắng ngần của cô.

Phương Tử Cầm kinh hô một tiếng,” anh…… anh định làm gì nữa?” Lần điên cuồng vừa nãy đã khiến cô mệt chết rồi.

” anh còn muốn em nữa.” Môi anh cúi xuống một bên ngực của cô, tay anh không ngừng xoa nắn bên kia.

” Đừng…… Như vậy, lần thứ hai mới vừa nãy còn chưa đủ sao?” Cô trả lời hụt hơi, cô không nghĩ rằng sức lực của mình còn đủ để tiếp nhận tinh lực dồi dào của anh.

” Không đủ! Đây là em nợ anh, hại anh cả tuần mất ngủ, anh phải đòi lại cả vốn lẫn lãi.” Lan Đạo Uy khàn khàn nói, một bên nhẹ nhàng cắn mút vành tai cô.

” Nhưng…… Em…… Em đói!” Cô giãy dụa  nói, đang định lừa phỉnh cái người bên trên đang càng ngày càng không biết phải trái.

Lan Đạo Uy chỉ cười cười mà không hề dừng lại,” Anh cũng đói…… Hơn nữa còn cực kì đói.” Anh mờ ám nhìn cô, “chỉ có em mới có thể khiến anh no” Anh tách hai chân cô ra, nhẹ nhàng ướm thử.

Gò má Phương Tử Cầm  đà hồng, hơi thở dồn dập, căn bản nói không nên lời .

” Chờ anh ăn no xong sẽ tự mình xuống bếp làm bữa tối cho em.” Giọng anh yêu chiều mà khàn khàn . Lập tức, anh xoay người đè lên cô, cơ thể cường tráng không ngừng cọ sát vào cô, anh thỏa mãn thở dài, sau đó dường như không chờ đợi nổi , anh hòa nhập bản thân mình vào thiên đường ấm áp đang chờ đợi anh……

& & &

Thk ss Vân ạ

32 responses »

  1. ơ, mình vào top này, hi, thank ss nha, mong các ss hết bận rùi, like truyện này mạnh😡

  2. mấy Đại soái ca này tinh lực dồi dào quá :”>
    khổ thân TPC tỷ,bị ăn sạch sẽ mấy lần liền thế này

  3. thk ve nhiu nh0a. hy hy… hot qa’… suyt chay nc mui~ r =.=. lau lem new thay co Tinh nhan. zui qa’ :X

  4. A..a..a ta lại cm được rùi.ta đọc bằng đt nên k thương xuyên cm được ss thông cảm nha.thank ss nhiều nhiều nha

  5. chap này H ahhhhh, hô hô, anh này làm khổ con gái người ta, thanks ss Vân đã bỏ công dịch, thanks ve đã up, hihi up tiếp luôn nha ve.

  6. oaa! so hot! che.p che.p! de nghj ai nho’m ma’u hie’m ko nen doc chap nay. ko thj ko co ma’u ma truyen ma’t

  7. Pingback: Top Posts — WordPress.com

  8. Pingback: MỤC LỤC : Chiến thư của nàng tình nhân nhỏ(https://cicadavase.wordpress.com) « tieuthutao

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s