Adeline – chương 1:May mắn bất ngờ (2)

Định dạng bài viết: Tiêu chuẩn
VOL 1-2

Bước ra từ phòng giáo viên chủ nhiệm, Hiểu Tranh mỉm cười rạng rỡ. Cô thở phào nhẹ nhõm, ngước nhìn bầu trời cao vời vợi.

Ánh nắng chan hòa, bầu trời trong xanh, giống như một tấm gương khổng lồ. Những đám mây trắng đáng yêu trôi bồng bềnh, tô điểm cho bầu trời.

Thời tiết thật đẹp, dường như bầu trời cũng đang mỉm cười. Cô mãn nguyện nhắm mắt, hít một hơi thật sâu, sau đó men theo hành lang dài tít tắp về phòng học của mình.

Khi đi qua các lớp học khác, những nam sinh ngồi gần cửa sổ nhìn thấy bóng dáng của cô lại thi nhau thò đầu ra cửa sổ để nhìn ngắm.

Tâm trạng thực sự rất vui, cô không kìm được mỉm cười.

Nụ cười của cô giống như đóa hoa của mùa xuân ấm áp. Trong nháy mắt, đóa hoa ấy nở rộ, rực rỡ, lay động lòng người.

Phía sau lưng vang lên tiếng huýt sáo, tiếng thì thầm to nhỏ, tiếng bàn ghế xô xệch, tiếng sách vở đồ dùng rơi xuống đất.

Cô không ngoảnh đầu lại mà tiếp tục đi về lớp của mình.

“Nực cười hết chỗ nói!”.

“Cô ta tưởng mình là ai cơ chứ? Lúc nào cũng ra vẻ ta đây”.

“Mới đầu thì vờ như thanh cao, bây giờ chẳng phải cũng sốt sắng chạy đi đăng ký sao?”.

Một đám nữ sinh mồm năm miệng mười, bàn tán xôn xao.

“Cũng không suy nghĩ xem khả năng của mình đến đâu, cô ta có tư cách đăng ký không? Dù là du học không mất tiền nhưng tiền sinh hoạt vẫn phải tự mình bỏ ra. Mức sinh hoạt của người dân Hàn Quốc cao như thế, một đứa nghèo kiết xác như cô ta dựa vào cái gì mà đòi đi?”. Trương Mỹ Lệ, người giàu có nhất lớp mỉa mai nói. Trên khuôn mặt tròn như cái đĩa tây là nụ cười rất khó coi.

Bình thường cô ta thấy chướng mắt nhất là Tần Hiểu Tranh. Chẳng phải là học giỏi hơn một chút thôi sao, có gì ghê gớm cơ chứ? Trương Mỹ Lệ sờ lên khuôn mặt phúng phính của mình, nỗi phẫn nộ trong lòng lại trào dâng.

“Đúng thế, đúng thế”.

Thấy mọi người đồng thanh tán thưởng, Trương Mỹ Lệ càng tỏ ra đắc chí: “Cô ta không lượng sức mình đi đăng ký cũng được thôi, cho cô ta biết thế nào là mất mặt. Ha ha”.

“Ha ha ha…”. Tiếng cười vang dội khắp nơi.

Hiểu Tranh không nói gì. Khuôn mặt bình tĩnh như mặt nước hồ phẳng lặng. Có lẽ những lời chế nhạo, bàn tán và mỉa mai như thế này bao nhiêu năm nay cô đã quen rồi. Trước đây cô còn ấm ức, chạy ra nói lại vài câu, nhưng thời gian trôi đi, thêm vào đó, một lòng say mê chơi đàn khiến cô trở nên bình tĩnh hơn.

Cô khẽ thở dài rồi bước vào lớp như chưa có chuyện gì xảy ra.

Sự xuất hiện của cô khiến tất cả mọi người im bặt. Bỗng chốc lớp học lặng phắc như tờ.

Cô nhẹ nhàng ngồi xuống ghế của mình.

Bình thản đọc sách. Đôi hàng mi rậm rạp, khẽ xòa xuống khiến người ta không nhìn rõ ánh mắt của cô, nhưng có thể cảm nhận được nghị lực và sự mạnh mẽ toát ra từ con người ấy.

8 responses »

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s