Now…3.1

Standard

Chương 3

Chuyện đó thế nào. À, cô hiểu rồi. dù có cố gắng hết sức, và hiểu được rằng cô định sẽ có một cơn đau tức cười, đúng thế thật. nhiều giờ trước thay vì vẽ tranh cô thấy mình đứng trước giá vẽ tay cầm cây cọ nhàn rỗi nhìn chằm chằm vào khoảng trống như thể một thanh niên ham chơi. Tất nhiên vấn đề ở đây Richard khiến cô thấy thu hút nhiều hơn sự thu hút của cô với anh. Điều làm cô thấy phiền toái là cô không thể không nghĩ đến anh. Những người đàn ông khác thì khác hoàn toàn thiếu những nét riêng, và cô có thể đẩy họ ra khỏi suy nghĩ của mình, nếu họ có khiến cô suy nghĩ thì cuộc sống của cô vẫn tiếp diễn bình thường. không ai có thể cám dỗ cô. Cô không thể nói gì về Richard. Cô cảm thấy mình thật ngớ ngẩn và bị ám ảnh vì người đàn ông này. Cô nhận thấy là không có gì có thề thu hút được cô, nên thật ngớ ngẩn khi lãng phí thời gian thơ thẩn nghĩ về anh. Không phải là những người đàn ông khác không giành được những cơ hội tốt hơn, nhưng thực tế Richard luôn khiến cô sững sốt hết lần này đến lần khác, khiến cô mất kiểm soát chỉ bằng đôi mắt. Có lẽ cô từng mong đợi tất cả những người đàn ông trên thế giới này quyến rũ cô mà không cần tình dục nhưng Richard không nằm trong số đó. Richard đã kết hôn, và anh kết hôn với đối tác của cô, và giờ hai người đang còn đang liên can đến vụ ly hôn gay cấn, đây thậm chí là lý do tốt nhất khiến cô tránh xa anh.

Được rồi. tâm trí cô hiểu rồi. Giờ đây nếu từ này có thấm sâu hơn nữa, có lẽ cô cũng có thể làm được một vài việc. mưa đã ngừng rơi, nhưng trời vẫn còn âm u, và dù cô lắp đặt hệ thống chiếu sáng ở phòng vẽ, nó cũng không thể giống ánh sáng mặt trời được. thường ngày chuyện này không khiến cô bận tâm, nhưng hôm nay cô lại để ý. Cô muốn ánh sáng mặt trời. cô đang làm việc với bức ảnh chụp ở đường Lawrence một chủ đề  yêu thích của cô, nhưng cô không thể phối màu tốt nếu như không có ánh sáng mặt trời. Cô  bực mình ném cái cọ vẽ vào thùng đựng nhựa thông và nó quay vòng vòng. Cô đang đùa với ai chứ?  Cô không thể phối màu được sao. Cô không thể phối màu tốt một năm rồi.

Cô ước cô có thể tác động đến bất cứ sự kiện nào dẫn đến sự thay đổi này, nhưng cô không có khả năng. Đầu óc cô trống rỗng. tại sao cô chú ý đến việc đèn giao thông ở Clayton chuyển sang màu xanh chứ? Nó chỉ làm việc bình thường thôi. Cô thấy những cái cây của mình trông hạnh phúc đến khác thường, nhưng đầu tiên  chỉ đơn giản không phải là thay đổi khí hậu hay là một vài cái cây lầm lỡ dũng cảm ấy có thể  chịu nổi việc chăm sóc thất thường của cô. Có lẽ nó vẫn như vậy. dù vậy trước khi cô chăm sóc chúng thường xuyên dù cô có làm gì chúng đang lớn nhanh. Thậm chí việc chuyển tới thành phố cũng không ảnh hưởng gì. Những câyxương rồng quà Giáng sinh đã nở hoa nhiều lần trong năm nay, thân của nó bụ bẫm và ngon mắt, cây dương xỉ và cây ficus (1) kiêu kỳ vẫn không hề bị rụng lá dù cô có thường xuyên di chuyển chúng quanh căn hộ.

Cô không muốn khác người. cô từng thấy cha mẹ mình dùng tài năng của họ như cái cớ cho tất cả những hành vi ích kỷ, khủng khiếp, khinh người của mình, và thấy họ tàn phá cuộc sống của người khác. Cô không muốn giống họ. cô chỉ muốn làm một người rất bình thường có khả năng vẽ tranh; chuyện đó cũng khác người lắm rồi, nhưng cô có thể xử lý điều đó. Nhưng một nghệ sĩ  ảnh hưởng tới cách tính thời gian điện tử, ảnh hưởng tới thiên nhiên, và trông thấy bóng ma, thì không thể bình thường được. không phải mẹ cô đã đi quá đà, dù cô đã trải qua thời kì lấy cảm hứng từ thế giới siêu nhiên. Khi Sweeny nhớ đến nó, thì chuyện đó gần như chỉ là một phần thôi. Bạn sẽ tìm thấy những lời xin lỗi ở nơi mà chúng vốn có.

Cô thở dài khi rửa sạch những cây cọ vẽ. hôm nay phố Lawrence không thành vấn đề, không phải là cô không có một chút tiến triển nào. Con sông không khiến cô thấy ấn tượng như đã từng, không  còn có sự quyến rũ bằng một khuôn mặt thông thường nhất.

Gương mặt của người bán hàng dạo hiền hiện trong tâm trí của cô, với một nụ cười thật ngọt ngào. Sweeny tập trung chú ý, cân nhắc hình ảnh này. Giờ cô thấy ông quá trẻ dù có mái tóc hoa râm. Không biết trông ông thế nào khi ông mới 20 tuổi? hay lúc mười tuổi? cô nghĩ đến hình ảnh của ông khi còn là một cậu nhóc 6 tuổi và hàm răng đang mọc, mỉm cười với thế giới.

Cô lơ đễnh huýt sáo và đi đến chỗ có bức ký họa. thật thú vị khi vẽ ông ở những độ tuổi khác nhau, một mảnh ghép những gương mặt trên cùng một giá vẽ, tất cả đều là của ông.

Một vài họa sĩ chỉ vẽ khi tìm ra những góc độ tốt, nhưng Sweeny là một họa sĩ ký họa có tài. Cô thường mất nhiều thời gian hơn với bản phác thảo vì cô không thể cưỡng lại việc vẽ thêm những phần bóng và chi tiết. lần này trươc sự ngỡ ngàng của cô cô nụ cười ngọt ngào của người bán hàng dạo không khiến cô thất vọng. Mọi thứ đều ở đúng vị trí như thể một thời gian dài rồi cô chưa vẽ chúng vậy.

Người bán hàng này tên là Elijah Stokes. Hôm nay ông vẫn đóng cửa như mọi ngày, đếm khoản lợi nhuận trong ngày, viết một phiếu gửi tiền, sau đó đi bộ tới ngân hàng bà xếp hàng mất khoảng 15 phút. Đáng nhẽ ông có thể đặt cái phiếu đó ở những điểm mở qua đêm, nhưng ông thích làm việc trực tiếp với con người, chứ không phải là những cái lỗ. ông muốn đi dạo cùng với phiếu gửi tiền đã  có chứng nhận trong túi quần, và việc đầu tiên ông làm khi về nhà là để phiếu thu tiền vào một tập tài liệu. ông khá cẩn thận với những giấy tờ này một phần vị mẹ ông cũng thường làm thế, còn cái chính là ông đã già rồi, nên ông thấy việc cẩn thận tới từng chi tiết giúp ông tránh những rắc rối thông thường.

Elijah đã lấy một người phụ nữ giống như vậy trong 44 năm, và bà mới mất cách đây năm năm. Họ có hai đứa con trai ngoan hiền, đều được học đại học và thấy vui mừng vì chúng trở thành người có ích, chúng kiếm được việc làm tốt, kết hôn và bắt đầu chăm sóc tổ ấm riêng của chúng giống như cách chúng được nuôi dạy. bạn sẽ thấy thật hài lòng khi biết mình làm được việc gì đúng đắn, và Elijah biết ông đã dạy con đúng.

Có thể ông đã đóng cửa cửa hàng lâu rồi. ông đã tiết kiệm được một khoảng và có tham gia đầu tư nhỏ nhưng cẩn thận, và thấy chúng sinh lời.  ông không còn cần tiền nữa; với tiền trợ cấp xã hội và tiền lãi, ông có thể sống như bây giờ, vig bây giờ ông cũng đang tiết kiệm tiền. nhưng cứ khi nào nghĩ tới việc nghỉ hưu ông lại nghĩ đến những đứa con và năm đứa cháu đáng yêu của mình, và thế là ông tiết kiệm tiền để sau này chi trả cho việc học của chúng. Ông cũng không thấy tổn thương gì khi làm thêm hai năm nữa, cái tuổi 70 mới đúng là tuổi về hưu.

Mưa lại rơi lúc ông đi về nhà, khiến mọi người chạy khỏi vỉa hè. Ông chỉ kéo mũ xuống và hơi cúi đầu tránh những giọt mưa. Một ít mưa chẳng thể làm người ta đau đớn. những đám mây khiến trời tối nhanh hơn, và đèn đường sáng lên. Mùa hè đang vội vã trôi qua, ông có thể ngửi thấy mùi giòn tan của mùa xuân trong một trận mưa, như thể từ Canada  nó trút thẳng xuống vậy. Mùa xuân và mùa thu là hai mùa ông yêu thích, vì thời tiết dễ chịu hơn, không quá nóng cũng không quá lạnh. Ông ghét mùa đông vì cái lạnh khiến người ông đau nhức. thỉnh thoảng ông tính tới chuyện đến miền Nam để nghỉ hưu, nhưng ông biết ông sẽ không thể bỏ con cháu ở lại.

Còn phải băng qua ba tòa nhà nữa mới đến nhà ông, khu lân cận bắt đầu trở nên xấu xa. Một vài nhân vật vô công dồi nghề lượn quanh những con phố trong thời gian này. Con trai ông muốn ông chuyển đi nhưng ông đã sống ở đây từ khi ông mới lên một và thật khó để xa nơi này. Vợ ông đã nấu ăn cả  ngàn món ăn trong cái phòng bếp cũ ấy, và ông đã nghe tiếng những đứa con cười đùa chạy qua những tầng lầu. Vợ ông đã sửa sang nơi đây nhiều năm rồi, dù thế ông không làm gì từ khi bà qua đời và mọi thứ bắt đầu trông tồi tàn rồi. chỉ là ông không muốn tạo ra bất cứ thay đổi nào. Ông sẽ nhớ tới bà nhiều hơn nếu như cứ để mọi thứ như bà muốn.

Bình thường ông khá chú tâm khi đi dạo, nhưng lần này chỉ lần này ông không còn để tâm gì cả. Một gã rác rưởi bay ra từ ngõ và chắn lối đi của ông, những con mắt hoang dại sáng lên. Elijah không có thời gian để nhìn vào làn da đầy mụn và hàm răng xấu đó trước khi phía bên trái đầu ông muốn nổ tung vì đau đớn.

Cú đánh khiến Elijah ngã xuống.  Gã đó cúi xuống và tóm lấy người đàn ông già cả, kéo ông vào chỗ khuất. Có lẽ chỉ sau bốn giây hắn bước ra khỏi ngõ. Gã vung cái chày lên hai lần nữa chỉ vì thấy thích thú bất chấp việc ông lão không hề chống lại. sau đó gã cúi xuống và chôp lấy ví của ông mà không thèm đếm tiền. Không có thẻ tín dụng nào cả. Đồ rác rưởi. hắn bực tức ném cái ví sang một bên và bước nhanh ra khỏi ngõ, cúi đầu đi thẳng. Toàn bộ quá trình ấy như thể được tập luyện rồi chỉ khiến hắn mất có 20 giây.

Elijah Stokes một người đàn ông rất cẩn thận không bao giờ mang theo tiền mặt bên mình. Gã rác rưởi đó chỉ lấy được 27 đô. Elijah nằm trong bóng tối nhập nhoạng và cảm nhận được những giọt mưa nhỏ rơi lên mặt, nhưng cảm giác ấy rất xa. Ông nhận thức rõ là mình đang hấp hối, và ông muốn nghĩ đến những đứa con của mình, nhưng ông thấy buồn cười và không thể tưởng tượng ra mặt của chúng. Dù thế, vợ của ông…. À, bà đây rồi, bà mỉm cười một nụ cười của thiên thần, và thế với ông là quá đủ rồi.

(….)

cây ficus không hề rụng là của Sweeny đó mọi người

4 responses »

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s