Now….2.3

Standard

Richard ngồi vào ghế bên cạnh cô. “Chúng ta sẽ đưa cô Sweeny đây về nhà đó Edward,” anh nói với tài xế của mình.

“Rất tuyệt thưa ngài.” Giọng nói ấy hơi giống giọng Anh, việc chọn lọc từ ngữ khá nghiêm túc. “Cô Sweeny ở đâu vậy?” Richard nói địa chỉ cho anh ta, và Sweeny lại ngạc nhiên nhìn chằm chằm anh khi nhớ ra anh là chủ tòa nhà cô ở. Cô ngạc nhiên không hiểu sao anh có thể nhớ nổi, nhưng có lẽ những thiên tài của thị trường chứng khoán có khả năng nhớ những chi tiết nhỏ nhất.Cô dựa lưng vào chiếc ghế làm bằng da bò cực thoải mái cố thư giãn. Cô vuốt ve chiếc ghế, thấy vui vì thiết kế mềm mịm trông khá ngon mắt này. Không gì có thể so sáng với loại bọc da chất lượng cao này vì mức độ phong phú và hoàn toàn sang trọng của nó.

Niềm vui đã chiếm giữ cô, và cô liếc nhìn Richard thấy anh đang nhìn cô và hơi mỉm cười. Buồn cười thật cô chưa từng thấy anh cười, anh là người rất giỏi kiềm chế thậm chí ở xa nụ cười ấy trông tự nhiên như thể anh đã từng thực hành rất nhiều rồi.Cô cảm giác thật thân quen, và môi cô cũng hé nở nụ cười. “Tôi đoán là anh cũng không khoan dung gì với mấy chuyện vô lý ấy như tôi,” cô nói, mỉm cười chuyển thành cười toe toét, và anh cười ồ. Đó là một nụ cười thành thật đến mức chúa cũng phải quay đầu lại. và chết tiệt, trong lòng cô lại nhảy múa.

“Tôi nghĩ là chúng ta đã chạy ra ngoài, cô đã quá vội vàng khi rời khỏi đó.”

“Tôi không biết ai xấu xa hơn, lão nghị sĩ hay vợ lão. Họ đều làm tôi sởn gai ốc.”

“Ai cũng biết điều đó, trừ họ ra. Kai đã cố làm ngơ nhưng lúc đó anh ta không muốn rời khi vì anh ta không muốn bỏ lỡ vài màn pháo hoa.” Giọng của Richard trở lại bình thường khi anh ta nhắc đến Kai và Sweeny tự hỏi không biết anh có biết mối quan hệ của Candra với người trợ lý ấy không. Đó cũng có thể là nguyên nhân của vụ ly hôn. Richard không giống người đàn ông có thể tha thứ cho việc ngoại tình hay “chấp nhận nó” như một phần của một cuộc hôn nhân.

Những giọt mưa đầu tiên nhanh chóng rơi xuống cảnh báo người đi bộ, họ người chạy đi trú mưa người gọi tắc xi. Người ta mở ô ra nhiều như mọc nấm ở đường. sweeny vẫn thích tiếng mưa rơi, nhưng hôm nay hạt mưa ngoài kia đặc biệt  làm cô xao động, khiến tim cô đập nhanh bất cứ khi nào nghe thấy tiếng đàn violonxen. Đột nhiên cố thấy lạnh sống lưng và cô ôm lấy mình.

“Edward làm ơn tăng nhiệt độ lên.Sweeny đang lạnh đó.”

“Vâng thưa ông chủ.”

“Thật sự thì tôi không lạnh đâu,” Sweeny phủ nhận mà khôn biết tại sao.Cái lạnh bất ngờ này phần nào làm cô bối rối, đó chính là điểm yếu mà cô không muốn thừa nhận. “Hãy nghe tiếng mưa rơi khiến tôi run lên ngốc nghếch ấy mà.”

“Cô đang run rẩy đó. Cô có muốn quàng áo khoác của tôi không?”

Lòng cô lại run lên như thể San Andreas Fault chạy xuyên qua cơ thể vậy. Anh ngồi ngay cạnh quan sát cô nên có thể thấy được cái run nhẹ thôi. Cô không biết điều gì phiển toái hơn, nhận ra điều đó hay là dòng hơi ấm cô cảm nhận được nhờ chiếc áo anh khoác lên người cô, hơi ấm của cơ thể anh truyền sang cô, mùi hương của anh vây lấy cô. Hơi ấm đó chào đón cô, nhưng cô không biết lý do ẩn chứa đằng sau. Chí ít thì niềm vui sướng của cô đã chấm dứt khi tiết mục quảng cáo ấy kết thúc. Cái cảm giác lạ lùng này rồi cũng mất ngay khi cô ra khỏi xe và rời xa Richard, sau đó cô lại phải không để bản thân mình làm những việc ngốc nghếch như bổ nhào vào lòng anh. Lông mày của Edward không nâng lên chứ! Có lẽ cô ngước mắt lên bởi vì nếu có gì đó không phải là tính cách của cô, cô sẽ ném mình vào người đàn ông đứng đầu danh sách ấy.

“Sweeny?” Richard nhắc cô, lại giơ tay trước mặt cô. Anh lại đang mỉm cười nữa. Cô ước giá như anh đừng làm cả hai việc đó. Một việc làm cô tức giận, còn việc còn lại làm cô bối rối.

“Gì cơ?”

“Cô có muốn dùng áo khoác của tôi không?” Anh đang nhún vai cởi nó ra. “Ôi không. Tôi xin lỗi tôi đang mải suy nghĩ.”

“Tôi biết rồi.” Anh lại cười, đôi mắt đen của anh hơi híp lại. Dù cô từ chối anh vẫn khoác áo cho cô.

Cô suýt nữa rên lên vì vui sướng. đúng như cô tưởng tượng, cô cảm nhận được hơi ấm và mùi hương của nó. Cô kéo chặc cái áo, để cho những sợi vải che mặt cô và vô thức hít hơi vào, hít thở mùi hương của anh y như một người hút thuốc đang rít một hơi vào buổi sáng.

“Tôi phải làm gì đó để che đi cái áo dài tay đó,” anh giải thích giọng khá vui vẻ.

“Nó thật đáng nguyền rủa, tôi sẽ đốt nó đi sau khi về tới nhà.”

“Dừng thế chứ. Cái đáng bị như thế là phần dưới  nó ấy.”

Trời ơi. Anh ấy cũng thấy thế sao.

Cô lại thấy bụng đau dữ dội khi nhận ra điều đó. Cô chết điếng, không thể nhìn anh nữa, sợ rằng cô sẽ nhìn thẳng vào mắt anh.lỗi không phải ở chiếc áo, cũng không phải do vòng tuần hoàn của mặt trăng. Cô không thể nói ra cô cảm thấy thế nào. Chắc chắn đó không chỉ là trải nghiệm, vì cô hiểu điều đó sau nhiều năm cô gắng tránh những mối quan hệ rắc rối xen vào cuộc sống của mình. Richard là người đàn ông thứ ba nhìn cô thích thú như vậy, nếu cô tính cả lão nghị sĩ thì anh là người thứ tư, nhưng lão đó nhìn rất thô bỉ – còn trường hợp Richard thì có cái gì đó tốt hơn.Thậm chí sự cố gắng thường lệ quyến rũ của Kai cũng giống thế này, nhưng Kai không để lại ấn tượng gì nhiều, và Richard… Richard thì không phải thế.

Nếu anh không bị dính vào một vụ ly dị với một người phụ nữ liên quan nhiều đến sự nghiệp của Sweeny, cô có thể sẽ thích anh. Thật ra cô không thể. Cô nghi ngờ bản thân đã bị quyến rũ vượt qua mọi cảm giác bình thường của cơ thể. Nhưng bị quyến rũ không có nghĩa cô phải hành động theo sự cám dỗ đó; một người phụ nữ có thể trông thấy  ma và làm đèn giao thông chuyển màu không cần một người đàn ông xen vào cuộc sống của mình để khiến mọi thứ phức tạp lên. Cô có thể xử lý những bóng ma, nhưng không xử lý nổi một người đàn ông, đặc biệt lại là Richard. Chỉ nghĩ đến anh không thôi đã khiến mọi chuyện rắc rối hơn cả việc muốn khám phá một người đàn ông khác.

Trong cô vẫn còn những thôi thúc mạnh mẽ muốn nhìn anh, quan sát anh, tìm hiểu anh. Để bản thân khỏi nhìn vào đôi mắt đen mạnh mẽ của anh, cô cúi xuống và nhận ra nhìn đang nhìn chằm chằm vào đôi tay anh. Cô bất ngờ nghĩ rằng đó là một đôi tay khá thanh lịch theo cách thô bạo. cô luôn coi anh như một người công nhân làm việc trên bong tàu khoác trong mình bộ cánh đắt tiề, nhưng cô không hiểu sao bản thân chưa từng chú ý đến đôi bàn tay của anh. Đôi bàn tay rất đẹp đầy sức mạnh, và ngón tay dài và nổi gân xanh y như của David trong chương trình Michelangelo . cô nhận ra lòng bàn tay thô ráp,một vài vết sẹo và cả những móng tay được cắt sửa. nghị sị McMillian quả thật ngốc nghếch khi muốn đấu với sức mạnh của người đàn ông này.

Lúc đó cô bật cười.”Tôi cá là lão nghị sĩ sẽ không cố siết tay anh một lần nữa.” Cô hứng thú nói.

Anh nhướn đôi lông mày đậmleen. “Cô thấy được trò chơi của trẻ chưa thành niên đó sao.”

“Um. Nó khá thú vị ấy chứ. KHớp ngón tay của lão ta trắng bệnh ra, sau rồi anh cũng vậy, và lão ta toát mồ hôi hột. suýt nữa thì tôi đã vỗ tay rồi.”

Anh cười. “Cô mang lên mình sự văn minh rất nhẹ nhàng phải không quý cô? Trước kia Tôi chưa từng để ý.”

“Tôi không phải là người trong cuộc chiến trong nhà toa lét ấy,” cô nói rõ, hơi kích thích một chút khiến anh nghĩ rằng cô là kẻ man dợ. cô cho mình như một người rất văn minh. Cô chưa từng siết tay người khác vì cô sợ làm đau chính tay mình. Có lẽ điều đó không giống với việc không muốn làm ai đó đau, nhưng bản chất là giống nhau, cô chắc chắn hiểu điều đó.

“Không, cô không phải như vậy.” anh lại mỉm cười yếu ớt. anh ngước nhìn lên và thấy tòa nhà ngay trước mặt. “Chuyến đi không quá lâu,” anh để ý và không có vẻ hài lòng.

Cô không nói cho anh biết tại sao đèn giao thông luôn đổi sang màu xanh hay đèn ở góc phố không hề sáng lên một cách thần bí.

“Cô sẽ đi ăn tối cùng tôi vào tối nay chứ?” anh quay lại phía cô, và phần nào khiến anh ở gần hơn so với trước đó, vai anh chạm vào vai cô, chân trái anh chạm vào chân phải cô. Cô cảm thấy hơi nóng của anh giống như cục nam châm hút phía bên phải cô vào, khiến cô mất trí muốn được gần anh hơn và cảm giác được anh có thể khiến cô ấm lên đến mức nào. Cô cá là rất nhiều hơi ấm như ở trên lửa và tan chảy ra.

“Trời, không”

Anh cười. “Làm ơn đừng làm tan nát cõi lòng tôi thế chứ?”

Sweeny đỏ mặt lên như một cô bé. Ngày nào đó có lẽ là lúc 90 tuổi cô sẽ nghiên cứu nghệ thuật nói dối lịch sự của mình.  Cô đã thành công với vợ chông McMillian, nhưng rõ ràng phải mất cả năm trời mới có được như vậy.

“Tôi không có ý đó… chỉ là anh là mớ hỗn độn to đùng đòi hỏi thời gian và tình dục và những thứ tương tự như thế, và tôi có tất cả những thứ tôi có thể giải quyết ngay lúc này.” Tuyệt. anh lại cười và khi cô nhận ra mình đã nói những gì, cô chỉ muốn lấy tay che mặt. Thay vào đó cô lại kiên trì nói tiếp. “Và còn có Candra nữa. cô ấy rất tốt với tôi, giúp đỡ tôi rất nhiều trong khi nhiều chủ các phòng tranh khác không làm thế. Thậm chí hai người có sống ly thân một năm… mà tôi không cho đó là một ý hay.”

Anh không nói gì một lúc lâu chỉ nhìn cô bằng gương mặt không để lộ một cảm xúc nào. “Tôi sẽ còn mời cô nữa.” cuối cùng anh cũng lên tiếng.

Cô không chắc là làm thế nào cô lại cảm thấy câu nói đó như lời dọa dẫm, mà đúng thế thật. Richard vWorth không phải là người đàn ông quen bị từ chối. “Tôi vẫn làm thế.” Cô nói khi chiếc Mercedes dừng lại trước cửa tòa nhà cô sống. “Và tôi lại từ chối anh.”Cô cửi áo khoác của anh và trả lại cho chủ của nó, tiến về chỗ tay cầm cửa xe.

“Đừng ngốc thế chứ,” anh nói, nhìn vào tay cô. “Việc bị ướt chả mang lại lợi ích nào. Tôi có một cái ô và tôi sẽ đưa cô đến cửa.”

“Tôi có thể tự đi được, cám ơn.”

“Thế còn tập tài liệu của cô thì sao?”

Lại là nó, chết tiệt. nước mưa đang thật sự như trút xuống. cô quắc mắt nhìn anh ta. “Anh không cần phải quá hài lòng như vậy đâu.” Cô gầm lên biết anh có được cô rồi.

Miệng anh cong lên khi anh cầm lấy ô. “Em yêu, em không biết là tôi trông thế nào khi tôi hài lòng đâu.”

Không, cô có thể tưởng tượng ra, và hình ảnh ấy làm dạ dày cô thắt lại. anh cúi đầu và hôn vào cái miệng dỗi hờn của cô, ánh sáng và hơi ấm cả sự tàn phá liên kết họ với nhau. “hãy nghĩ đến chuyện đó nha,” anh thì thầm, mở cửa xe và mở ô ra, mở rộng hết cỡ để chiếc ô tạo thành vòng tròn bảo vệ. Anh bước ra và che cho cô khi cô trượt ra khỏi xe.

“hãy nghĩ về truyện đó nha,” cô bực bội bắt chước khiến anh cười xòa. “Chết tiệt.” Cô giận đến mức không quan tâm đến việc trượt trên chiếc ghế làm váy cô cộn lên đến đùi. Cứ để cho anh ta nhìn; anh ta chỉ có thể làm thế thôi.

Họ cùng nhau sánh bước trên vỉa hè đến chỗ cửa nhô ra. anh chú ý không để tập tài liệu của cô bị nước bắn vào, và cô ghi nhận sự quan tâm của anh dù cho cô muốn đá cho anh một cú thật mạnh. Anh để cô ở đó và bước nhanh lại phía xe. Cô không đợi cho đến khi rời đi và bước vào trong ngay tức thì. Anh không cần để ý đến cái tôi cá nhân và  rõ ràng cô cần phải quay lại thế giới an toàn tách biệt, tránh xa những dục vọng.

Cô cần có trật tự không phải là rối loạn, cần hòa bình chứ không phải hứng thú. Trên tất cả là cô cần vẽ. cô có thể đóng cửa thế giới của mình chỉ với một cái bút vẽ.

(hết chương 2)

6 responses »

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s