Tình cờ – C49.2

Chuẩn

cont

Dịch: vitaminb2 x”D

Lôi Dương khép lại quyển vở trong tay, chuyển động ghế dựa, hướng về phía người vừa nói chuyện.

“Có việc gì vậy?”

“Cậu… có chuyện này!” Cao Dã nhìn khuôn mặt hiển nhiên của Lôi Dương hỏi.

“Có cái gì nói đi!”

“Hôm nay bằng hữu muốn tụ tập một bữa, cậu có muốn đi hay không?”

“Tôi không có hứng!”

Cao Dã nhìn Lôi Dương. Năm năm nay, hắn đều quan sát sự thay đổi của Lôi Dương. Ngày trước cậu ta đã lãnh khốc, hiện giờ càng thêm lãnh đạm, đối với cái gì cũng không quan tâm.

Cơ bản khuôn mặt đã lãnh khốc, giờ có thêm sự u buồn.

“Vậy thì không miễn cưỡng cậu nữa!” Cao Dã đành phải thất vọng rời đi.

Ánh mắt Lôi Dương dừng lại trước quyển nhật ký. Quyển nhật ký được viết trong những ngày Đồng Đồng sống trong một ngôi nhà ở nông thôn, nơi anh đã tìm thấy Đồng Đồng.

Những ngày cùng nhau đi tìm Hân Đồng, nhà họ Lê không có hướng ánh mắt kì quái nhìn về phía anh, nhưng cũng không đại biểu tha thứ cho anh. Họ nghĩ anh đối với Hân Đồng chỉ là thương hại.

Khó khăn chính là sau này, mọi người cần tập hợp một chỗ, đi tìm Hân Đồng, nhưng thật lâu sau đó, vẫn như cũ không có tin tức gì của Hân Đồng.

Sau đó nhà họ Lê liền không có liên lạc gì, còn nghe nói bọn họ chuyển đến ở đâu, từ đó trở đi cũng mất liên lạc.

Mỗi ngày Đồng Đồng tùy tâm diễn tả tâm tình của mình trong nhật ký.

Mỗi khi nhìn đến đoạn văn tự này, tâm anh liền trở nên đau đớn dữ dội.

Nỗi nhớ ở trong lòng đối với Hân Đồng ngày càng trở nên mãnh liệt.

Năm năm, thời gian để lại cái gì, lại lấy đi cái gì.

Lôi Dương đứng dậy. Anh mỗi ngày đều lái xe đến những nơi ngày xưa hai người từng đi qua.

Ở trên đường của con phố phồn hoa đã từng đi qua, đột nhiên Lôi Dương dừng mắt. Anh thấy được một phụ nữ đang đi ra từ một công ty, tim anh đập nhanh hơn.

Lôi Dương dừng xe ở bên đường, mở cửa xe, điên cuồng chạy về phía người phụ nữ kia.

Tâm tình anh vì kích động mà run rấy, bước chân có chút hoảng loạn, từng bước một tiếp cận người đàn bà đã làm cho lòng anh tan nát.

“Hân Đồng!” Lôi Dương kích động hô to, đưa tay nắm chặt bả vai người phụ nữ kia.

Người đó với khuôn mặt bình tĩnh, ảm đạm cười nói: “Xin lỗi, tiên sinh nhận lầm người rồi!”

Thanh âm ôn nhu, vũ mị, dung mạo, ánh mắt, hương vị đều quen thuộc. Chính là Đồng Đồng. Không thể lầm lẫn được. Lôi Dương kích động hô lớn: “Không, Hân Đồng. Anh không nhận nhầm người. Em vẫn còn giận anh phải không? Em là Đồng Đồng. Anh không thể nhận nhầm người. Anh là Lôi Dương. Anh là Lôi Dương!”

Người phụ nữ nhẹ nhàng gạt tay anh đi, nhẹ nhàng nói: “Tôi thật sự không nhận ra ông. Tôi không phải Hân Đồng. Tên tôi là Angel Nhi!”

“Không, em không phải Angel Nhi gì đó. Em là Hân Đồng!” Lôi Dương thống khổ cố chấp, không chấp nhận điều đó. Hân Đồng thế nào mà không nhận ra anh, là tức giận, hận anj, cho nên mới nói không nhận ra anh. Nhưng ánh mắt cô nhìn anh, là ánh mắt đối với người xa lạ, ánh mắt phẳng lặng, không yêu cũng không hận.

“Tiên sinh, ông tỉnh táo lại đi. Tôi thật sự không phải là người mà ông tìm. Tôi thật sự là Angel Nhi. Tôi còn có việc, tôi đi trước!” Người phụ nữ này mỉm cười, xoay người không chút do dự rời khỏi, chỉ để lại tâm tình mênh mông cho Lôi Dương, thương đau đứng giữa đám đông nhìn người đàn bà ấy dần khuất khỏi tầm mắt.

Lôi Dương đi trở lại xe, khởi động xe đi về hướng Hân Đồng rời khỏi. Anh đuổi theo bóng dáng của Hân Đồng, cô lên một chiếc xe sang trọng, ngồi vào, tiếp tục đi theo hướng đã đi.

Lôi Dương tâm tình kích động lại khẩn trương, chậm rãi đi theo đằng sau.

Xe của Hân Đồng dừng lại ở một biệt thự phía trước. Lôi Dương cũng dừng lại cách đó không xa, nhìn chằm chằm về phía xa. Một người đàn ông đi ra từ biệt thự, khí suất cao lớn, trên tay trái bế một bé gái, người ấy tươi cười nhận lấy đứa bé.

Lôi Dương tâm tình kích động cực độ, đưa ánh mắt nhìn về cổng biệt thự, phía sau người đàn ông cao lớn đi theo là hai vị lão nhân hiền lành.

Bọn họ cười đùa vui vẻ, xoay người đi về phía biệt thự.

Lôi Dương hốc mắt có nước. Hai vị kia chính là ông Lê và bà Lê. Người phụ nữ kia chính là Hân Đồng, là Hân Đồng, nhưng cô đã quên mất anh?

Nước mắt rơi xuống mu bàn tay, đầu anh cúi thấp, dựa vào vô lăng khóc.

Hân Đồng cô đã trở về, nhưng lại quên mất anh, bên cô còn có một người đàn ông khác, còn có một đứa bé. Lôi Dương đau thương và thống khổ thút thít khóc.

Lôi Dương đau lòng ngồi đó, thật lâu sau mới hoàn hồn. Cuối cùng vô vọng, khởi động xe rời khỏi đây, trong lòng vẫn là hình ảnh Hân Đồng!

Dừng xe trước cổng một nhà trẻ, rất nhiều phụ huynh đều đứng chờ ở bên ngoài, chờ đến giờ tan học để đón con mình.

Cuối cùng, bọn trẻ cũng tan học. Một thân ảnh nho nhỏ, hoạt bát, vui vẻ chạy ra ngoài cổng tìm kiếm ba mẹ mình.

“Papa!”

Một âm thanh non nớt cắt ngang suy nghĩ của Lôi Dương. Một bàn tay bé nhỏ nắm lấy bàn tay to lớn của hắn.

“Papa, ta đi thôi. Papa không thèm nhìn con à!” Cậu nhóc đôi mắt mở to buồn rầu, vì papa không vui mà đã lờ đi cậu.

Lôi Dương cúi người, ôm lấy cậu nhóc, gác lại những thương cảm trong lòng, nói với giọng hối lỗi: “ Xin lỗi con trai, papa đang có chuyện phải suy nghĩ.”

Đứa bé dùng bàn nhỏ của mình áp vào má Lôi Dương, nhíu mày hỏi: “Có phải papa vừa gặp chuyện gì đau buồn hay không? Trước kia khi đến đón Nhạc Bằng đều rất vui vẻ. Papa gặp chuyện phiền não sao?”

Lôi Dương thơm nhẹ vào má cậu nhóc, âu yếm nói: “Ừ, lúc nãy vừa mới đau buồn một chút, bởi vì papa vừa mới đi gặp lại một người bạn thật lâu rồi không thấy. Nhưng mà cô ấy đã quên mất papa.”

“Papa có Nhạc Bằng là tốt rồi, Nhạc Bằng sẽ không bao giờ quên papa đâu. Chúng ta về nhà đi!” Bàn tay nhỏ bé của Nhạc Bằng mềm mại, cương quyết nắm lấy tay Lôi Dương, Nhạc Bằng nếu còn để Lôi Dương tâm tình khổ sở lại đau lòng không thôi.

“Nhạc Bằng ngoan, giờ muốn ăn gì, papa đưa con ăn một bữa thịnh soạn!” Lôi Dương mỉm cười.

“Con muốn ăn KFC.” Nhạc Bằng cười ngọt ngào.

“Lôi tiên sinh đón Nhạc Bằng à?” Một giọng đạo nữ làm gián đoạn khung cảnh thân đình giữa hai cha con.

Lôi Dương và Nhạc Bằng cùng quay đầu lại, thấy một cô gái mặc một chiếc váy hoa xinh đẹp.

“Chào cô giáo Lâm!” Nhạc Bằng ngoan ngoãn chào hỏi.

Lôi Dương mỉm cười gật đầu.

Cô giáo Lâm mỉm cười vui vẻ với Nhạc Bằng, xoa đầu cậu, rồi nói:” Lôi tiên sinh, con trai ngài thật sự thông minh.”

“Vậy sao? Để Lâm lão sư bận tâm rồi.” Lôi Dương khách khí nói.

“Ngài thật sự là một người cha tốt. Mỗi ngày đều đưa đón cậu bé đi học. Vậy sao không thấy mẹ đứa bé vậy?” Cô giáo Lâm khuôn mặt khờ dại, dường như thấy đã hỏi một câu hỏi không được lịch sự.

Nhạc Bằng đưa đôi mắt đen láy nhìn cô giáo Lâm, thấy khuôn mặt biến sắc của papa liền đáp: “Mẹ của Nhạc Bằng giờ đang đi vắng ở một nơi xa, cho nên papa mới đưa đón Nhạc Bằng hằng ngày. Papa, chúng ta đi thôi. Con thực rất muốn ăn KFC.”

Lôi Dương lạnh lùng nói với cô giáo Lâm: “Gặp lại sau!”

Cô giáo Lâm cười nói: “Gặp lại sau!”

Lôi Dương ôm Nhạc Bằng đi về phía chiếc xe đang đỗ, ngồi vào trong, khởi động xe, rời khỏi nhà trẻ.

Lôi Dương nắm chặt vô lăng, chăm chú lái xe.

“Papa, cô giáo Lâm hình như thích papa! Nhạc Bằng khả ái cười, khuôn mặt thể hiện rõ biểu tình. Hình dáng khả ái kia, thật sự không nên mang đau thương.

Lôi Dương buồn cười, gõ nhẹ vào đầu Nhạc Bằng: “Thằng nhóc này nói cái gì thế, thích ta, ai bảo con vậy, cẩn thận không ba đánh mông ngươi!”

“Vâng, thật mà, ở nhà trẻ không có bạn nữ nào là không thích Nhạc Bằng hết!” Lôi Dương thật không biết thế giới nội tâm của đứa bé này là cái dạng gì nữa, lạ lùng à, như vậy đứa bé này cái gì cũng đều không biết, bởi vì nếu anh và cô giáo Lâm bày tỏ một ít thích thú, chắc thằng nhóc này sau một đêm sẽ tưởng mình là người lớn.

Nhạc Bằng mặt nghiêm lại, không cười nói: “Con không vì cô này mà vui mừng đâu!”

Lôi Dương lắc đầu cười nhạt.

“Papa, papa có thể đưa Nhạc Bằng đi tìm mẹ?” Nhạc Bằng đột nhiên khẩn cấp hỏi hắn.

tâm Lôi Dương đột nhiên lo lắng nói: “Vì sao lại hỏi như vậy?”

“Bởi vì sau này chỉ sợ có thêm một người khác thay thế mẹ!”

Lôi Dương cười, lên tiếng nói: “Mẹ của Nhạc Bằng chỉ có một mà thôi, sẽ không bị người nào khác thay thế!”

Nhạc Bằng yên tâm nở nụ cười, bởi vì để con mình vui vẻ, anh cho cậu bé biết mẹ mình còn sống, mặc dù chỉ có ảnh chụp mẹ hồi trước, nhưng đó chính là mẹ của cậu, chỉ có một, mẹ Hân Đồng của cậu.

Sau khi cho Nhạc Bằng ăn một bữa tối no nê, trên đường về mơ mơ màng màng ngủ.

Lôi Dương để Nhạc Bằng yên tĩnh, ấm áp ngủ trong lòng anh và lại ngẩn người suy nghĩ về hình ảnh của Hân Đồng.

Trong đầu không ngừng hiện lên hình ảnh của Hân Đồng, bên tai không ngừng hiện lên giọng nói của Đồng Đồng. Nhiều năm qua dồn nén tình cảm ở trong lòng, hôm nay đột nhiên bùng lên dữ dội.

Anh đã nhìn thấy Đồng Đồng thật sự rất vui vẻ, nhưng Đồng Đồng lại lạnh lùng, dùng ánh mắt lạnh lùng nhìn anh làm anh đau đớn không thôi.

Cô vui vẻ cười nói đi cạnh một người đàn ông và một bé gái, nhìn thấy Đồng Đồng cùng người nhà hòa thuận vui vẻ, lòng anh như chảy máu. Người đàn ông kia là chồng cô? Bé gái kia đích thị là con gái cô?

Nếu thật sự là như vậy, anh không thể quấy nhiễu cuộc sống đang bình yên và hạnh phúc của Đồng Đồng.

Anh không thể, anh chỉ mang đến đau khổ cho Đồng Đồng. Nếu cuộc sống của Đồng Đồng thực sự hạnh phúc, anh vì lí do gì lại đi phá hoại hạnh phúc ấy.

(Chỗ này thiếu một đoạn Lôi Dương gặp Đồng Đồng, nhưng Đồng Đồng nói cô ấy không phải là Đồng Đồng mà là Angel Nhi)

Tâm tình phức tạp, phiền muộn không thôi khiến Lôi Dương một đêm khó ngủ.

Ngày hôm sau, Lôi Dương lại đưa Nhạc Bằng đến nhà trẻ, rồi lái xe đến biệt thư nơi Hân Đồng ở.

Dừng xe ở cách biệt thự không xa, đôi mắt anh tĩnh lặng chăm chú nhìn về nơi đó.

Rất lâu sau, khi cổng biệt thự mở, Lôi Dương tâm kích động mạnh hơn, anh nhìn thấy, nhìn thấy Hân Đồng đi ra.

Cô khởi động xe, rồi mới vòng xe sang một hướng khác, Lôi Dương vội vã lái xe đuổi theo.

Hân Đồng tựa hồ chú ý chiếc xe đang đi đằng sao cô, tiếp tục đi được đến nửa đường thì sau đó cô dừng xe, mở cửa rồi xuống xe.

Lôi Dương cũng dừng xe, chậm rãi xuống xe. Hai người ánh mắt nhìn nhau chằm chằm.

Lôi Dương ánh mắt mê luyến nhìn Hân Đồng chầm chậm đi tới gần.

“Angel Nhi, phải không? Chúng ta trước kia là bạn bè, tôi mời em uống chén trả, được không?” Thanh âm kia giống như xuyên thấu ngàn năm.

“Được!” Angel nhi thanh nhã cười, đáp ứng.

Trong một quán trà ưu nhã, Lôi Dương và Angel nhi ngồi ở trong một không gian an tĩnh mà lịch sự tao nhã, một không gian thích hợp cho bọn họ nói chuyện.

Thk bé vitb2 😀

60 responses »

  1. thôi phong bì vậy
    đọc đoạn này bắt đầu thấy tội anh Dương
    nhưng ko sao,phải ngược hơn nữa mới đc :))
    thích bé Nhạc Bằng 🙂
    thanks Ve nha

  2. thanks ve! chắc là phần sau sẽ nói đến sự xuất hiện của Nhạc Bằng. mà ĐĐ quên LD thật ah?

  3. con lau k thi ket thuc vay ss?Muon biet ket thuc qua.K thik nguoc ld nua dau.Cho ho quay lai vs nhau di TT_TT

  4. :X:X:X:X:X tks mn ^^
    Để e giải thích một chút vậy. Thực sự thì ko có mất đoạn nào cả. Từ c48 sang c49 y thế này mà 😀 :”>
    Theo e hiểu thì cuối c48 xuất hiện thằng cha nào đó do LHĐ thuê làm hại LD ý, đã nói rõ mọi sự tình cho LD hiểu, chắc chắn cả nơi dấu NB, và khối thi thể kia chắc chắn là ko phải Nhạc Bằng rồi. LD tìm thấy NB, nhưng gia đình ĐĐ đã chuyển đi, ĐĐ biến mất, LD ko tìm thấy nên ko có nói cho ĐĐ biết. Thời gian từ đó đến nay là 5 năm, bé NB được 5 tuổi. LD và ĐĐ chia xa 5 năm ko hề có liên lạc gì, và ĐĐ vẫn tưởng NB ko còn trên đời nữa.
    Chắc tác giả ko viết là LD tìm thấy NB là có ý làm tăng sự hấp dẫn vs độc giả và để độc giả càng yêu NB vs LD hơn ý mà :”>.

    Spoil tí: phần sau của c49 ĐĐ gặp bé NB. Nhạc Bằng thật sự rất đáng yêu :X xD. Còn tiếp diễn thế nào thì mời mọi người hóng đợi tiếp đi :”>. Hồi sau sẽ rõ :))

  5. Mà phần này thật sự dài hơn phần trước. Mọi người thấy c49 dài thế nào rồi đó. Edit thì khổ sở cực luôn á ;;)

  6. DD co con voi ng # roi ah?
    A LD cug tim thay dc be NB roi
    n su viec lai thanh ra tnay. thay thg NB qa…huchuc T.T
    thak sses nhiu nha

  7. Oh!!! Cái gì thế này??? M k hiểu gì hết áh>.<
    Tự nhiên mọc đâu ra thêm 1 bé gái nữa thế !!!!
    Ôi Lôi ca của tôi :(((((
    P/s: Thanks Ve & vitamin nhá 😄

  8. bé gái đó chắc không phải của DD hay là của Tân Niên vs nàng kia nhỉ, thắc mắc bé Bằng ở đâu nhảy ra ^^

  9. chài ai. Tôi muốn nữa :((.
    Hân Đồng đang giả vờ quên Lôi Dương à? Hay cô í muốn trả thù. Liệu có làm tổn thương Lôi Dương k nhỉ :-s

  10. Em giải thích một chút vậy :D.

    LD tìm thấy bé NB cách đây năm năm từ sau ngày thấy gặp cái thằng cha mà bị LHD thuê làm hại LD nói rõ cho mọi chuyện, mọi chuyện được giải quyết ý. Tìm thấy bé NB từ đó, nhưng lúc đó DD bỏ đi, nên LD ko có nói cho DD biết về NB, DD vấn tưởng NB ko còn trên đời nữa. 5 năm nay DD ko có liên lạc gì về LD cả. Và đứa bé kia là con riêng của anh mafia :)). Đấy là theo em hiểu thế. OK được chưa :)?

    C49 rất dài, 20 page word. E edit rất là khổ sở T_T. Còn một phần cũng rất dài của c49 nữa, chắc mai ss ve sẽ post nốt. Mọi người cố ngồi hóng mà giành tem đi ;)). Spoil tí: phần sau sẽ là chap DD gặp NB. Bé NB vô cùng đáng yêu. Còn chi tiết ra sao… hồi sau sẽ rõ =))

    Còn vì sao ko thấy nhắc gì hết về việc tìm được bé NB, thực sự là ko phải mất phần nào cả, từ c48 sang c49 nó hụt hẫng thấy đấy, lúc đầu nhận c49 e còn tưởng cuối c48 nó còn có tí gì đấy về tìm được bé NB T_T. Chắc tg làm thế để mn yêu bé NB hơn, yêu LD hơn ý mà :”>

    tks mn, tks ve, tks tg Hồ Ly

    SS ve: còn chương nào cần edit ko ss :”>.

  11. sao comment của e ko hiện lên vậy T_T. Có giải thích mà chẳng thấy nó hiện, mn có đọc đc ko thế :((. Comment của e gửi cách đây 1 tiếng rồi :((

  12. Úi Nhạc Bằng k phải bảo bị bắt cóc có thể chết sao, tự nhiên bị hẫng mất một đoạn, chẳng hiểu nổi tác giả viết ra sao nữa

  13. Để em giải thích cho mọi người hiểu một chút vậy. Theo cách em hiểu thôi 😀 😛

    Ở cuối chương 48 có xuất hiện một thằng cha mà Lôi Hướng Đồng sai đi làm hại Lôi Dương bị Lôi Dương bắt gập, đã giải thích hết với Lôi Dương mọi chuyện, chắc cũng có nói với Lôi Dương bé Nhạc Bằng không chết và bé ở đâu, và mọi chuyện khác được giải quyết gọn gàng.Và Lôi Dương cứu được đứa bé, nhưng lúc đó thì Đồng Đồng cùng gia đình bỏ đi rồi, Lôi Dương không nói cho đồng đồng được, một mình nuôi đứa bé. Từ đó đến nay là 5 năm trôi qua rồi, Lôi Dương và Đồng Đồng không hề liên lạc với nhau, Đồng Đồng ko biết gì về Nhạc Bằng hết.

    Spoil tí: Phần sau còn dài lắm. Phần cuối chương 49 mai ss ve post mọi người đọc sẽ hiểu. Bình tĩnh đi. Mặc dù hơi hẫng, nhưng ko thiếu phần nào đâu T_T

    À, đứa bé gái là con của anh mafia. Con riêng thôi nhé :)).

    Được chưa? Ok?

  14. aaaaaaaaa…. saoko hiu gi het vay ne,… co ai giai thich dum menh ko? sao be NB lai o day…ma be gai kia la the nao???

  15. Chương 49 đã convert dài 20 page word. Hiện tại đến nay mới page thứ 12. Còn 8 page word nữa. Mọi người yên tâm đi. Đâu còn có đó mà ~_~ = =. Mai ss ve mới post nốt được. Công nhận Nhạc Bằng đáng yêu thật á 😡 xD

    Mình hình như bị thích anh Mafia ;)) ;;) =))

  16. Bé Nhạc Bằng cute quá đi:x Mình thấy cái tên Angel Nhi chả hay tí nào@.@
    thank Ve và vitaminB2^^

  17. Pingback: Nhật ký HĐT – 11/01/2010 « Hội những người đau tim vì đọc truyện online

  18. Pingback: Top Posts — WordPress.com

  19. Thank cac ban nha.
    Cang doc cang hap dan, moi thu dan dan sang to roi. Minh cung nghi em be gai la con anh mafia, hihi. DD bay gio tu tin khac han luc truoc nhi, khi duoc gap be Nhac Bang chac hay lam. Nhac Bang se la cau noi cho 2 bo me quay ve voi nhau thoi.

  20. Ban Smile bat mi rui, minh khoi hoi kakakak… dinh hoi Ve la sao ma LD tim dc be NB. Thanks Smile va Ve nhe

    • = =
      ôi
      bạn vừa đi thi về……. = =
      =))
      @smile: =)) mấy cái cm của em iu bị Akismet nó lọc vô spam, ss vừa phải cặm cụi lôi lên này =))
      em smile spoil chuẩn rồi đó moji người. những đoạn thiếu thì mềnh đành phải tự tưởng tượng rồi lên kể cho nhau nghe thôi =))

  21. hahahha, ta lai tro ve zoi truyen ruj day. nghe ban noi den phan con nho nguoc la chay ton ton zo lien

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s