Tình cờ – C48.3

Standard

cont

Dịch: nữ nhi hồng

Lôi Dương vội đi lên đỡ bà Lê dậy.

Bà Lê đau đớn lắc đầu, khóc nói: “Thật khó, Hân Đồng nghe thấy chuyện đứa bé mà bác đã cố giấu.”

Lôi Dương nghe bà Lê nhắc, cảm giác máu trong người đóng băng.

Không, nhất thiết không cần thiết phải như vậy, Lôi Dương giúp bà Lê ngồi lên trên giường: “Đứa bé kia không nhất định là Nhạc Bằng, bởi vì không nhận rõ hình dạng, cho nên nhất định không phải Nhạc Bằng.”

Là an ủi bà Lê cũng là an ủi chính mình.

Bà Lê đẩy Lôi Dương ra nói: “Anh đi đi, không cần tái xuất hiện ở trước mặt chúng tôi, kể từ khi Hân Đồng nhận biết anh, nó chưa từng có một ngày tốt đẹp.”

Lôi Dương đè nén đau thương trong lòng, chậm rãi xoay người nói: “Cháu đều biết là lỗi của cháu, nếu mọi người hận cháu, cháu cũng cam tâm tình nguyện.”

Lôi Dương đã nản lòng thoái chí, thật chịu thua đứa bé, hoặc là có thể nói, đứa bé – cốt nhục của anh với cái chết hư hư thực thực. Còn có việc tìm không thấy Đồng Đồng khiến Lôi Dương cảm thấy, anh sinh ra trên đời tựa như không có ý nghĩa nhiều lắm, không có người thực yêu, không có tình, anh còn sống cùng lắm chỉ còn là một cái vỏ.

Hôm nay vì cái chết của đứa bé, anh bị triệu tập lên cục công an, đi đến cục công an , cứ nghĩ mình lạnh lùng, vô tình, đa mưu thế nhưng lại có một chút hụt hẫng, trong hốc mắt lại tồn tại 1 giọt lệ.

Anh không đi xe mà bước lững thững trên đường, mặt trời chiếu rọi ánh nắng chói chang khiến mọi người cảm thấy oi bức. Anh cứ như vậy chậm rãi bước trên đường.

Trên đường, người qua kẻ lại, giống như cả thế giới đều bận rộn, tấp nập nhưng cũng đều không có liên quan tới anh, tâm tình của anh chỉ tập trung mãnh liệt vào Đồng Đồng.

Đã mấy ngày rồi, tin tức về Đồng Đồng vẫn như cũ không có gì, giống như Đồng Đồng chưa từng tồn tại ở thế giới này.

Trong lòng anh tự dưng dâng lên một loại ý niệm không tốt, mỗi khi nghĩ đến tinh thần thất thường của Đồng Đồng, lẻ loi một mình, có thể hay không gặp phải cái gì nguy hiểm, gặp phải người xấu?

Nếu Đồng Đồng chẳng may gặp nguy hiểm, anh nhất định sẽ ở cùng Đồng Đồng, kể cả là chết đi còn hơn là sống mà không có Đồng Đồng, một chút tin tức về Đồng Đồng cũng không có.

Đồng Đồng cứ như vậy biến mất.

Biến mất ở trong thế giới của anh, thật sâu khắc vào trong lòng anh, thật khó có thể quên, khó có thể tha thứ lỗi lầm  của mình.

Anh thiếu Đồng Đồng nhiều lắm, ông trời đã giúp anh gặp lại để bù đắp lỗi lầm, nhưng hai năm khủng hoảng sống trong hôn mê do dự kia mà không có Đồng Đồng khiến anh càng thêm mặc cảm, khiến anh khủng hoảng, tức giận không nhìn nhận rõ ràng sự việc.

Ánh mắt nhìn xa xăm, thở dài não nề, bất chợt lại nhìn thấy một dáng người quen thuộc, người đó đang ở cùng một người đàn ông khác bàn luận gì đó.

Dáng người quen thuộc đó chính là Lôi Hướng Đông, khuôn mặt hắn khó chịu cùng bất an, vừa đối mặt với người đàn ông kia nói cái gì, hai người liền hướng vào một ngõ nhỏ đi vào.

Trong lòng Lôi Dương cảm thấy kỳ lạ, khiến anh không khỏi bước theo.

Đó là một cái ngõ thực hẻo lánh cũng thực dơ bẩn, rất ít người vào, bên trong bốc mùi hôi thối của rác rưởi.

Lôi Hướng Đông nhăn mặt, không kiên nhẫn nói: “Anh rốt cuộc muốn thế nào?”

Nam nhân kia cười nói: “Tôi chỉ cần tiền, anh đưa tôi tiền thì mọi việc đều ổn thỏa.”

Lôi Hướng Đông rút ra một quyển chi phiếu cùng một cái bút tinh xảo, ghi trên mặt giấy vài con số, rồi ký ở phía dưới, đưa tới trước mặt nam nhân kia nói: “Cầm lấy cái này rồi biến đi xa khỏi tầm mắt của tôi, đừng có để tôi lại nhìn thấy anh, đây là lần cuối cùng, cẩn thận cái miệng của anh, đừng có nói lung tung bằng không… đừng trách tôi vô tình.”

“Tôi biết, tôi sẽ tự quản miệng mình, anh làm thế này thì tôi một lời cũng không nói, tôi nói cũng không có gì có lợi cho tôi hết.” Ánh mắt người nọ rực sáng nhìn vào tờ chi phiếu.

Lôi Hướng Đông bịt mũi, đi ra khỏi cái ngõ nhỏ dơ bẩn.

Mà nấp tại một cái nhà gần đó, Lôi Dương nhìn thấy Lôi Hướng Đông đi khỏi, anh liền ra khỏi nơi ẩn nấp.

Nam nhân kia vui vẻ nhìn tờ chi phiếu, hắn cao hứng hôn lên những con số, một chút cũng không để ý tới Lôi Dương đang từ từ tiến lại gần hắn. Cho đến khi hình bóng cao lớn của Lôi Dương chặn trước tầm mắt của hắn, hắn mới cảm nhận được, nâng đầu lên đã thấy Lôi Dương, đôi mắt hắn kinh hoảng mở lớn, ba chân bốn cẳng muốn chạy trốn, nhưng ngay lập tức bị tay Lôi Dương nắm chặt lấy.

“Chạy đi đâu?” Lôi Dương giống như sứ giả địa ngục, thanh âm khiến cho hai chân nam nhân kia run rẩy.

“Tôi không có chạy, tôi chỉ muốn rời khỏi đây,  ở đây rất bẩn… rất dơ bẩn.”

Lôi Dương không chấp nhận, mắt anh như mãnh hổ, tay dùng sức đẩy, kẻ  kia kêu “ái” một tiếng liền ngã xuống đất, hắn ấm ách nói: “Anh làm cái gì vậy? Tôi có thể kiện anh, anh không được làm loạn, tôi không có đắc tội với anh.”

“Không có ư?” Lôi Dương nhìn nam nhân trước mắt, giống như đã từng gặp, bất chợt nhớ đến ngày đó.

Ngày đó anh về nhà, thấy được Đồng Đồng cùng với 1 nam nhân ở trên giường, anh tức điên đấm gã kia một cái làm hắn chạy trối chết.

Nam nhân bất chính kia chính là người đàn ông trước mắt? Hắn ta sao lại có quan hệ với Lôi Hướng Đông? Bọn hắn làm sao mà quen biết nhau?

Lôi Dương đi giày da một cước đá mạnh vào người hắn, người này bị đau, hiện đang nửa ngồi liền té ra nằm bổ chửng trên mặt đất.

Lôi Dương nói rít qua kẽ răng: “Nói, Lôi Hướng Đông muốn mày làm những gì?”

 

“Con bà nó, anh dám đánh tôi, tôi không biết, cái gì cũng không làm.” Gã kia bị ăn đau, hai tay ôm má, một cước của Lôi Dương vừa vặn dính trên mặt hắn, hắn chính là dựa vào khuôn mặt này để kiếm ăn, bị đá hỏng về sau làm sao lừa người.

Lôi Dương lại đá thêm một cước không chút lưu tình, gằn giọng: “Mau nói, bằng không ta khiến cho người ngày mai không nhìn thấy ánh mặt trời.”

Nam nhân kia thấy hai má đều chảy máu, khóc hô nói: “ui, anh dám!”

Lôi Dương nổi giận: “Hiện không thể một tay ôm trời, tao đánh chết mày lại phải đi bồi thường mạng, tao và mày làm bạn không phải tốt hơn sao.”

Lôi Dương một bên nói, một bên không chút lưu tình hành hung nam nhân kia, cuối cùng nam nhân liền cầu xin nói: “ Đừng đánh, đừng đánh, tôi nói, tôi nói, có điều…”

Lôi Dương lại hung hăng đạp một nữa: “Có điều cái gì?”

“Anh phải cấp tiền cho tôi chạy trốn, bằng không Lôi Hướng Đông sẽ giết chết tôi.”

“Mau nói!” Lôi Dương thủ thế muốn đá.

Nam nhân kia nói: “Anh đánh chết tôi đi, không có tiền tôi sẽ không nói.”

Lôi Dương lôi ra một tờ ngân phiếu vứt lên mặt hắn: “Trên này có 20 vạn tệ, mau nói.” (Ve: anh cho nhiều thế làm gì, đạp cho nó thêm mấy cái nữa là được)

Nam nhân tay đầy máu cầm tờ ngân phiếu nói: “Làm sao tôi biết có tiền hay không có tiền.”

 

“Cho dù nó là thật hay giả thì tôi nói xong cũng sẽ biến luôn. 3 năm trước Lôi Hướng Đông của Lôi gia thuê tôi đi gặp cô gái Lê gì gì đó … Nhưng nếu cô gái đó không rời khỏi anh thì tôi không được tiền. Lôi Hướng Đông đưa ra một biện pháp giúp tôi, theo dõi cô ấy mấy ngày, rồi theo dõi anh khi nào thì về, sau đó bảo tôi đến chỗ nhà anh hành động, anh ta bảo phải diễn cảnh làm như cô gái đang dan díu ngay trước khi anh về.”

Lôi Dương nghe tới đây, tâm bực bội nói: “Mau nói tiếp”.

“Nói mau!”

“Thêm tiền!”

Nam nhân nói cho Lôi Dương biết toàn bộ câu chuyện giữa hắn và Lôi Hướng Đông, mà Lôi Dương cũng không truy đuổi lỗi của hắn, anh cho rằng cùng lắm hắn chỉ là một kẻ tiểu nhân vì tiền mà làm việc, hơn nữa việc sự kiện vừa rồi cũng khiến anh có thể bỏ qua cho hắn.

Nam nhân kia cầm lấy tiền Lôi Dương cho chạy mất. Tiền Lôi Dương đưa nhiều hơn Lôi Hướng Đông đưa chút ít, hắn lấy hết.

Lôi Dương về tới công ty, mở két bảo hiểm, để lại một phong thư giả trên bàn rồi mới ra khỏi công ty cũng không quay đầu lại.

Qua vài ngày, thư kí Vu Quyên của Lôi Dương là kẻ khả nghi đã bán bí mật của công ty, bị đuổi ra khỏi Tập đoàn Lôi Thị. ( = =, té ra là dính tới cả em này)

Một công ty khai trừ một nhân viên là chuyện nhỏ, chính là lần này khai trừ Vu Quyên được thông báo rộng rãi trong toàn công ty nên ai ai cũng biết.

Vu Quyên bị đuổi trở thành kẻ thấp hèn, một nhân viên bất trung với công ty, còn công ty nào dám mời cô ta tới làm việc.

Một thời gian ngắn sau, Lôi Hướng Đông bị bắt với tội danh trốn thuế, tham ô tài sản công cùng với tội danh mưu sát, e rằng hắn phải ngồi tù một thời gian.

Lập tức Lôi gia gặp đại biến.

Lôi Hướng Đông vào tù, chuyện Lôi Dương buông tay không hề quản lý công ty, Lôi Lâm vừa tức giận, vừa thương tâm, táo bạo như sấm, thiếu một điểm sinh khí là nhập viện.

“Nhìn ông sinh thật tốt con a, chẳng những hại Hướng Đông còn muốn gây chướng khí cho liệt tổ liệt tông Lôi gia.” Lâm Tú Phân ngồi một chỗ nén giận, thương tâm khóc.

Khuôn mặt Lôi Lâm tức giận cùng không kiên nhẫn, phát giận lên tay vịn (C2H5OH:mình nghĩ là ông này cầm cái gậy ba toong để đi lại) nói: “Này nghịch tử, thực không nghĩ đến, Lôi gia không bị hủy ở trong tay người khác lại bị hủy bởi trong tay nó.”

“Đều là do ông gieo gió gặt bão.” Thanh âm lạnh như băng mà không có độ ấm của Lôi Dương truyền từ vào cửa đến tai Lôi Lâm.

Lôi Lâm chỉ vào Lôi Dương cả giận nói: “Anh còn dám trở về.”

“Yên tâm,nhà này tôi không nghĩ muốn bước vào, tôi trở về lấy một ít đồ vật của tôi thôi.” Lôi Dương nói xong hướng tới một gian phòng đi tới.

Gian phòng kia là gian phòng của mẹ anh khi còn sống vẫn ở, chưa từng có người nào động qua, bởi vì không có sự cho phép của anh, không ai dám động vào.

Ở đó có ký ức của mẹ anh, ở đó có hương vị của mẹ anh.

Lôi Dương tiến đến gian phòng kia, thấy được phía trên đầu giường treo một bức ảnh lớn trên tường.

Đó là bức ảnh cưới của bố mẹ anh, mẹ anh thản nhiên lộ vẻ tươi cười, rúc vào vòng tay của bố anh. Hồi đó, nhất định chưa tới ngày bà cùng với nam nhân của bà, còn có tiểu hài tử cùng nhau vui vẻ sống hạnh phúc bên nhau.

Nhưng mà thế giới luôn biến hóa đa đoan, bà phát hiện được Lôi Lâm có tình nhân bên ngoài. Bởi vì sau khi mẹ mang thai Lôi Lâm không chịu nổi tịch mịch, lêu lổng bên ngoài cùng người đàn bà khác

Lôi Lâm vẫn giấu mẹ, cho đến khi người đàn bà bên ngoài kia không cẩn thận mang giọt máu Lôi Lâm, bắt đứa bé phải nhận tổ quy tông, náo loạn tất cả.

Mẹ thật lòng yêu bố, nhưng không ngờ chồng mình lại vô tình phản bội, khiến tâm bà thật sâu bị thương hại.

Mẹ thật sâu sắc yêu ông ta, nhưng không chịu nổi sự phản bội như thế, kết thúc 30 năm sinh mệnh.

Khi mẹ rời khỏi nhân gian, anh mới có 7 tuổi.

Người đàn bà khác tiến vào ở trong nhà anh, muốn vào ở trong phòng mẹ vẫn thường sống, chính anh 7 tuổi lúc đó, cầm dao gọt hoa quả, trên khuôn mặt tuyệt nhiên của trẻ nhỏ, chỉ về phía trước mặt bố cùng người đàn bà đáng ghét nói: “Đây là gian phòng tôi cùng mẹ tôi ở, các người không được đến gần, nếu ai đến gần tôi sẽ giết chết người đó.”

Lôi Lâm bị nhi tử trong mắt đầy cừu hận cùng kiên quyết làm cho chấn kinh* ( chỉ sự sợ hãi không lường trước được sự việc), nghĩ tới vợ trước mất đi, nhìn thấy nhi tử nhỏ tuổi, cuối cùng ông không có kiên quyết tới cùng đành phải cho người đàn bà kia ở một nơi khác.

Cho nên từ đó tới nay, gian phòng đó chỉ có mình Lôi Dương ở.

Anh vượt qua cô đơn, vượt qua bóng tối!

Tự nhủ chính mình phải mau mau lớn lên!

Ký ức như thủy triều ùa về, Lôi Dương chậm rãi hoàn hồn, anh dỡ bức ảnh chụp kia xuống, lấy một ít vật dụng mẹ thường dùng khi còn sống, cho vào một cái thùng, đóng gói 4 phía, rồi mới lộ ra một nét cười thản nhiên.

Ở đây cuối cùng đã không có một ký ức gì đáng giá để anh quay về, cũng không có người khiến anh phải lưu luyến.

Ánh lửa chậm rãi cháy lên, Lôi Dương bê thùng lên, đóng chặt cửa phòng, trên khuôn mặt đều là bình tĩnh, từ nay về sau anh cùng Lôi gia không có bất cứ quan hệ gì với nhau.

Thân ảnh anh cao lớn mà cô tịch, một người nhẹ nhàng rời khỏi Lôi gia, phía sau truyền tới tiếng thét thất thanh: “Cứu hỏa! Cứu hỏa!”

“Mau gọi cứu hỏa!”

Những âm thanh náo loạn đập vào tai Lôi Dương. Mà hình dáng Lôi Dương chậm rãi đi xa.

Nếu nói ban ngày khiến người ta rực rỡ, sáng chói, thì ban đêm sẽ khiến người ta mê say.

Nơi mà khiến người ta mê say lại chính là quán bar.

Mà một quán bar tên là “Lạc Vọng” – ý tứ tên tốt lạ thường, vị trí quán bar khiến cho người ta cảm thấy quen thuộc.

Ngược dòng thời gian 3 năm trước đây, một người đàn ông lạnh lùng ra tay cứu giúp một cô gái tên là Hân Đồng.

Thế nhưng quán bar vẫn như cũ, mà tên thì đã thay đổi.

Vì nửa tháng sau, tên quán bar “Lạc Vọng” đã bị thay thế, và người thay thế quán bar trở thành hiện nay chính là một người đàn ông tên Tề Dương.

Cao Dã đã uống xong một ly rượu, chụp lấy bả vai Lôi Dương, cười nói: “Ở đây rất phức tạp, Lôi!”

Lôi Dương không đồng tình nói: “Làm ơn gọi Tề Dương!”

Cao Dã bừng tỉnh đại ngộ, lập tức nói: “Xin thứ lỗi, quen miệng.”

“Cậu tốt nhất nên có thói quen gọi tên mới của tôi.” Lôi Dương lạnh lùng nói.

Cao Dã nhíu mày: “Thật sự là một người kỳ quái, song tôi vẫn muốn hỏi cậu, cậu thật sự không định đi tìm Hân Đồng sao.”

Sắc mặt Lôi Dương một trận quái dị, rất lâu mới nói: “Không tìm, nơi này là nơi đầu tiên chúng tôi gặp nhau, nếu có duyên phận, chúng tôi sẽ gặp lại.”

Khuôn mặt Cao Dã khó hiểu: “Vậy cậu không lo lắng cô ấy… hoặc là cô ấy có người đàn ông khác?”

Lôi Dương uống hết chỗ rượu trong tay nói: “Có một số việc không thể miễn cưỡng. Tôi tin tưởng hiện cô ấy nhất định còn sống ở một nơi vui vẻ nào đó.”

Cao Dã thì thào nói: “Cũng phải, nếu mà có sự kiện gì thì đã có tin tức, hiện nửa điểm tin tức đều không có, vậy có thể tin tưởng hoàn toàn cô ấy vẫn còn sống. Tóm lại không có tin tức cũng chính là một tin tức tốt.”

“Nói hay lắm, không có tin tức cũng là một tin tức tốt.” Trên khuôn mặt Lôi Dương thản nhiên tươi cười.

Anh cùng Hân Đồng còn có duyên không?

Đáp án là chờ đợi. Mặc kệ thời gian bao lâu anh vẫn đều chờ.

Hết c48

Thk bạn nữ nhi hồng 😀

2 anh Dương đều có một điểm chung là chờ n/y >_<

45 responses »

  1. M` k mún anh í từ bỏ tất cả vậy đâu >. M` là 1 đứa hám $$$ dễ sợ áh >.,< nhưng mặc kệ
    Mà túm lại trong chap này thời gian trôi qua là bao lâu rồi?? HĐ đang ở vs anh Mafia & chăm sóc đứa trẻ sao???
    Tại sao k quay về??? Anh í bị ngược thảm quá đi :(((((

  2. thank. Mọi người ơi cho hỏi xíu có ai biết chỗ nào có truyện tiểu thuyết ko chỉ giùm mình với.

    • :@Ame: D Lăng Khiếu dương trong Lãnh quân dạ thiếp, cực hay X”D. Cậu có thể đọc quyển 1 bên nhà Fijian và q4 bên mình 😀
      $ hả, ảnh vẫn nhiều mà =))
      @story: truyện tiểu thuyết là sao cậu, các truyện onl bây h` đều có thể tính là tiểu thuyết đấy 😀

  3. nhưng h ảnh í làm ông chủ quán bar k phải là mất hết uy phong rùi sao :((
    Vẫn thấy tiếc hùi hụi í >.<
    Mà Ve bao nhiu tuổi hả Ve???

  4. Chuyện đứa bé chắc do Lôi Hướng Đông làm thôi. Nghĩ bằng đầu gối cũng ra. Sao Lôi Dương không cho người điều tra theo hướng đó chứ. Mà còn vụ người lạ mặt bảo Hân Đồng trả thù Lôi Dương nữa mà. Chưa thấy động tĩnh gì nhở. Chẳng lẽ là người khác đứng sau chuyện đứa bé sao ta?

  5. thg a LD ge T.T
    han cai thag cha LL chit tiet
    vo mag nag de dau con lag nhag ben ngoai, cai j ma ko chiu dc chu???
    iu la chiu dc tot
    sau dg tinh duyen ò 2 a chi trac tro the ko bit

  6. Haiz. Theo dõi TC từ khi còn bên vescspa.wp đến h` phút này ít thấy anh chị được hp. Cứ hành hạ nhau rồi đến củ hành tim độc giả. Bh ms happy như bộ LQĐT quyển 4 nhỉ.
    Tks bạn Ve đã dịch 😡
    Đọc truyện vui nhiều quá r. Bh sag ngc. chút chút cho cân bằng 😀

  7. tks nàng…đoạn sau nì bùn wa’…thà anh í ngược mà thjc hơn..chết..riết mình BT woa’..=]]

  8. Pingback: Top Posts — WordPress.com

  9. thank ve…anh mafia lên sàn oy“ pải k…k biết sau nay Dồng Đồng trả thù sao nữa,còn đứa bé chắc đc anh kia cứu phỏng? nói chung là chơ` chap tiếp của ve

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s