Now…1.2

Chuẩn

Một năm trời cô cố tìm ra lý do tại sao cô có thể thấy ma. Sweeny bướng bỉnh quyết tâm chống lại thay đổi, quết tâm ấy không hề dao động vì thiếu sự dữ tợn. Cô không thấy giận dữ với bất cứ thứ gì trừ việc vẽ tranh. Qua nhiều năm ai hiểu cô sẽ biết được cô ngoan cường đến thế nào. Cô thích thói quen, thích cuộc sống có một hướng rõ ràng. Cô có thể sống tốt mà không có kịch, tuyệt vọng, và háo hức, cô chán ngấy chúng khi còn bé. Với cô, tính đều đều và bình thường tương đương với an toàn. Nhưng làm thế nào có thể thấy an toàn khi cô đã thay đổi, khi cô biết cô không còn bình thường nữa, thậm chí cô phải giấu chuyện của mình với cả thế giới? và giờ dường như cô mất phương hướng, nếu không thì là tài năng; nhưng tài năng có thể giúp gì khi cô không biết cô đang làm gì với cái tài năng ấy?

Cô bật ti vi để theo dõi công ty của mình trong khi lục lọi dọn bữa sáng, dù cho chỗ ngũ cốc không nhiểu để tính là lục lọi. Cô ăn bắp chiên khô mà không uống sữa vì sữa lạnh và cô phải rũ bỏ cái lạnh, nên không háo hức gì khi chén món này.Khi ăn, chương trình quảng cáo duyên dáng Diet Coke phát sóng, và cô dừng lại đặt mới chiếc thìa vào miệng, mắt mở to và môi cong lại muốn nói “wow”.

Cùng lúc chương trình kết thúc, cô thấy gần toát mồ hôi.Có lẽ xem nhiều quảng cáo trên ti vi cũng là cách làm ấm mình.

Sau khi làm việc nhiều giờ trong phòng vẽ, Sweeny nhận ra đã gần 1 giờ rồi, và cô phải nhanh chóng đến phòng tranh. Cô ghét sửa soạn, nhưng cũng với một chiếc váy và chiếc áo thay vì mặc quần jean và áo ngắn tay. Cô thấy ánh đỏ vụt qua mắt, và nhanh chóng kéo chỗ quần áo sang một bên để lấy chiếc áo đỏ dài tay, cái áo này cô được tặng vào dịp giáng sinh nhiều năm trước và chưa từng mặc. Áo vẫn còn mác. Cô quyết định mặc nó hôm nay sau khi nhìn vào sắc màu sáng và sang trọng ấy.

Cô cũng định chải đầu kỹ hơn. Cô thở dài khi đứng trước gương. Cô đã từng nguyền rủa mớ tóc rất quăn và bất trị ấy, và cô để nó dài hơn vai vì sức nặng sẽ kéo nó xuống. Cô không có nhiều lựa chọn; cô có thể để ra đằng sau như một cô học sinh, cố gắng buộc chặt nhìn như bị soắn lại hoặc thả lỏng. cô chọn thả; vì khả năng cô sẽ bớt nổi giận hơn.

Cô lấy lược và làm những phần lộn xộn gọn gàng hơn. Khi còn nhỏ cô ghét mái tóc này. Cô thừa hưởng mái tóc hoang dại này từ mẹ, chỉ mẹ cô mới trông rực rỡ với chỗ tóc dài, khiến mọi người chú ý đến nó bằng việc nhuộm tất cả những màu đỏ nào có thể có. Bà cũng muốn nhuộm tóc cho cô, nhưng cô thích làm người bình thường hơn. Tóc cô màu nâu, và cô định cứ để nó như vậy.Không vàng, không đen, không bạch kim. Chỉ màu nâu. Màu này khá bình thường, dù cho những sợi tóc soăn làm nó rực rỡ hơn một chút.

Đặt lược xuống, cô nghiêm khắc tự soi mói mình.

Ba điểm. ngoài mái tóc ra, cô chẳng có gì thu hút sự chú ý của người khác. Trông chỉnh tề, tạm ổn với chiều cao trung bình. Cô muốn cao thêm một vài phân nữa. Tóc nâu soăn, mắt xanh và làn da đẹp. Giờ cô 31 tuổi, nhưng cũng chưa có nếp nhăn nào. Chiếc váy vừa xuống đến đùi, giầy cũng phù hợp để đi dạo trong phòng tranh mà trông không có vẻ như một quý bà. Chiếc áo đỏ này cũng… tuyệt vời. Cô gần bỏ nó đó, nhưng nhờ có màu này nên nó được ở lại.

Cô cần trang điểm một chút. Cô không biết là mình phải làm gì với đống đồ đó, nên cô chỉ dùng hai thứ cơ bản là son môi và phấn đánh mắt. Đây cũng chính là thứ giúp cô trông không giống một con hề hay mẹ cô,việc tự ý thức luôn đi liền. Sweeny luôn luôn cố hết sức để tránh trông giống hay hành động giống mẹ cô. Là một họa sĩ đã đủ giống gia đình lắm rồi.

Vì cô chắc chắn là phòng tranh mới bán được có hai bức phong cảnhcủa mình, nên cô lục chỗ tranh phác họa người, chọn lấy một vài cái mới được hoàn thành và đặt chúng vào tập tranh đưa cho bà McMillian xem. Cô không có bức tranh chân dung nào để trưng ra cả vì cô đều vẽ theo yêu cầu và chúng được mang đi ngay sau khi cô hoàn thành.

Cô kẹp tập giấy ở dưới khủy tay, rời khỏi nhà để đi bộ tới phòng tranh. Ngay khi bước ra vỉa hè ánh mặt trời ấm áp tháng chín chiếu xuống, và cô thở sâu hài lòng với hơi nóng. Hầu hết mọi người đi ngang qua cô đều mặc áo ngắn tay, trừ những người kiểu doanh nhân mặc com lê và thắt ca vát. Bảng ký hiệu thời gian và nhiệt độ chỉ rõ nhiệt độ lúc này là 84 độ F.

Một ngày đẹp trời phù hợp với việc đi dạo.

Cô bước đến góc phố, chỗ người bán hot dog yêu quý của cô đang làm việc, và dừng lại.

Người đàn ông lớn tuổi này có gương mặt đáng yêu nhất mà cô từng gặp qua. Ông ấy luôn cười, hàm răng trắng và khuôn mặt có những vết chân chim đen. Có lẽ là răng giả; những người tầm tuổi ông khó có thể giữ lại hàm răng của riêng họ. ông đã nói chuyện với cô một lần, ông 68 tuổi, đã nghỉ hưu. Những người giống ông cần phải nghỉ ngơi và để những người trẻ kiếm sống. ông cười khi nói như vậy, và Sweeny biết là ông không tính đến việc về hưu. Ông vẫn bán hot dog và mỉm cười dịu dàng với khách hàng. Ngay tuần đầu đến New York, cô đã chú ý đến ông, và luôn đi qua chỗ ông đứng thường xuyên như có thể để ngắm nhìn gương mặt ấy.

Gương mặt ông gây ấn tượng với cô. Cô đã phác thảo lại một vài lần, cô vẽ nhanh và vài đường cơ bản vì không muốn ông để ý xem cô đang làm gì và rồi ngượng ngùng. Cô không vẽ ngay, chỉ là hình ảnh của một người đàn ông không muốn tranh đấu gì với thế giới. Ông chỉ đơn giản tận hưởng cuộc sống. chính bởi thế mà đôi mắt ông y như của một đứa bé thiếu hẳn ánh nhìn chỉ trích, và khiến cho những ngón tay của cô ngứa ngáy muốn phác thảo hình ông trên giấy và trên vải.

“Sweeny, của cháu đây.” Ông bọc chiếc hot dog đưa cho cô và cầm tiền, cô kẹp tập tài liệu bằng chân trong khi chấm cái hot dog vào tương mù tạc. “Trông cháu hôm nay rất chỉn chu. Đi hẹn hò à?”

Yeah, chắc chắn rồi. Cô không có hẹn hò lâu đến nỗi cô không nhớ nổi nữa. Ít nhất là hai năm rồi. Có khi còn nhiều hơn. Cô không nhớ nổi. “Vì công việc ạ,” cô đáp, cắn một miếng.

“Thật đáng tiếng, nhìn cháu gôm nay rất hot.” ông nháy mắt và Sweeny cũng nháy mắt lại, dù cô hơi bất ngờ với lời khen ấy. Hot? Cô á? Cô là người ít hot nhất mà cô biết theo quan điểm của thế giới này. Cô làm việc cả ngày, đắm chìm trong những gam màu và hình khối, ánh sáng và vải trắng, chứ không lãng phí thời gian lo lắng xem người đàn ông nghĩ thế nào về mái tóc của mình, hay anh ta đang hẹn hò với ai.

Trong khi học đại học, cô đã trải qua thứ cảm xúc này vì dường như cô mong đợi nó, ngoài cặp đôi đam mê hiếm thấy ở trường cấp ba cô chưa từng quan tâm nhiều đến ai cả. Cô không thấy khát khao dục vọng từ… à, từ buổi sáng hôm đó, lại nghĩ tới nữa rồi. Cô làm thấy chính mình cũng bấy ngờ, hãy để chương trình Diet Coke giúp cô như thế. Thèm khát muộn màng này khiến cô ngạc nhiên. Cô đã nghĩ mình có thể an toàn tránh xa những thôi thúc điên cuồng đã phá hủy sự nghiệp sáng tạo của quá nhiều phụ nữ, không ít nhất làm họ sao nhãng.

“Trong bộ đồ này cháu sẽ làm họ chết ngạt mất,” người bán hàng nói, lại nháy mắt với cô.

Buồn cười thật, cô không nghĩ cái váy đơn giản và cái áo dài tay có sức mạnh đến thế. Cô nghĩ chắc đó là do màu sắc của chúng. Người New York luôn mặc đồ đen; đôi lúc cô nghĩ chắc không ai trong thành phố này có bộ nào sáng màu. Cô chắc hẳn trông giống chú chim giáo chủ giữa hàng, nổi bật lên trong chiếc áo màu đỏ này. Và chải lại mái tóc chắc chắn là việc cần làm rồi. Chết rồi, cô không đeo hoa tai.

Cô cầm lấy chỗ tài liệu và tiếp tục đi trên vỉa hè, cầm chiếc hot dog trong tay. Đi hết bốn tòa nhà nữa mới tới phòng tranh, nên còn nhiều thời gian để ăn nốt chiếc hot dog và để mù tạp bay mùi. Gặp gỡ vợ chồng Mc Millan mà mặt cô nhoe nhoét thì không thể có ấn tượng tốt được.

Candra thật tốt khi sắp xếp cuộc gặp mặt này. Những người chủ khác có lẽ sẽ không quá quan tâm tới cô. Người ta kiếm được nhiều tiền nhờ nghệ thuật cổ xưa hay hiện đaih chứ không phải nhờ lối nghệ thuật truyền thống ưa thích của cô, nhưng Candra luôn tìm kiếm khách hàng cho Sweeny, và hướng việc kinh doanh theo cách của cô ấy. Cô ấy làm điều đó vì tất cả nghệ sĩ sở hữu số tranh mà cô ấy trưng bày, từ những người bán với giá thấp nhất đến cao nhất, với sự ấm áp tự nhiên thu hút khách hàng, có lẽ cô đã kiếm được bội tiền cho phòng tranh qua các năm. Cô ấy làm thế không phải lo lắng vì tiền vì lợi nhuận của phòng tranh so với tài sản của Richard chả có gì quan trọng.

Nghĩ đến Richard thì gương mặt anh ta lại hiện lên trong tâm trí cô, theo đó là cảm giác lo lắng thường thấy. Cô muốn vẽ anh ta, nhưng không thể tự đi hỏi ý kiến anh. Gương mặt anh góc cạnh và có đôi mắt nghiêm khắc. cô sẽ không bao giờ vẽ chân dung anh mặc một bộ com lê ý trị giá 300 đô ưa thích, cô sẽ vẽ gương mặt anh trên bến tàu hay ngồi sau vô lăng xe tải lớn. Richard Worth trông giống với một gã tốt bụng mặc áo phông đẫm mồ hôi, không phải là gã phố Wall.

Anh ta và Candra có vẻ đối lập nhau. Candra thì duyên dáng, quý phái có mái tóc đen bóng mượt và đôi mắt màu sô cô la, nhưng đó chỉ là một phần hàng nghìn phụ nữ khác cũng vậy: quyến rũ nhưng không nổi bật. sự quyến rũ của cô ấy có được nhờ tính cánh thân thiện, giống như người bán hàng dạo đáng yêu ấy, luôn thể hiện ra mặt. đôi vợ chồng này dường như không tương xứng lắm , dù cho cuộc hôn nhân kéo dài 10 năm rồi. Những lần gặp họ ở cùng với nhau, cô thấy là dù có đứng cạnh nhau thì đó dường như chỉ là sự trùng hợp. Richard thì quá lạnh lùng, quá chú tâm vào công việc, quyến rũ một người đàn bà ấm áp như Candra sao, ai mà biết được điều gì xảy ra khi hai người ở riêng với nhau? Có lẽ anh ta thật sư thư thái.

(…….)

4 responses »

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s