tình nhân – C7.1

Chuẩn

Chương 7

Dịch: ss vân ( tctvan)

Phương Tử Cầm đang ngồi trong phòng tiệc đặc biệt của khách sạn.

Hôm nay cô cùng Lữ Tử Khiêm nhận lời mời đi dự tiệc mừng sinh nhật của một khách hàng quan trọng. Vốn cô rất hiếm khi nhận lời mời những buổi tiệc như thế này, nhưng gần đây vì chuyện của bố cô ít nhiều ảnh hưởng đến việc kinh doanh, hơn nữa Lữ Tử Khiêm lại nài nỉ nên cô phải đi.

Nhưng đến lúc này Phương Tử Cầm mới hối hận không thôi, Lữ Tử Khiêm trước đây luôn luôn nói không với rượu hôm nay không biết làm gì mà xem rượu như nước, cách uống không muốn sống này thật khiến cô sợ hãi.

Cô vốn định đến có mặt trong buổi tiệc khoảng một tiếng rồi ra về để kịp giờ nhưng nhìn thấy Lữ Tử Khiêm liều mạng uống như vậy khiến cô không yên lòng. Kỳ thật mấy ngày nay cô đã phát hiện anh thật lạ, tinh thần xuống thấp, tâm tư tan rã, cả người có vẻ uể oải tiều tụy, hỏi gì anh cũng không nói, cả ngày buồn bã khiến cô không thể giúp được.

Mắt nhìn đồng hồ tay đã hơn sáu giờ, trong lòng Phương Tử Cầm không khỏi lo lắng kích động. Đây là lần đầu tiên cô không về trước sáu giờ, cô bất an giống như đang ngồi trên đống lửa, chỉ mong bữa tiệc nhanh chóng chấm dứt.

Thật vất vả, lúc mọi người giải tán cũng đã hơn chín giờ rưỡi.

Đợi mọi người ra về hết, chỉ thấy Lữ Tử Khiêm nằm trên ghế sô pha, quả thực là say bất tỉnh nhân sự. Cô đỡ anh dậy đi về phía đại sảnh. Cô phải đưa Tử Khiêm về nhà trước, xem bộ dạng anh hiện giờ chắc chắn không thể tự lái xe được.

“Rượu… rượu đâu? Tôi còn muốn uống…” Lữ Tử Khiêm nửa say nửa tỉnh hô lên.

“Anh đã say đến nông nỗi này còn muốn uống?” Phương Tử Cầm khó nhọc trả lời.

“Tôi không say… ai nói tôi say…” Lữ Tử Khiêm bước đi không xong la hoảng.

“Đừng phá nữa, em đưa anh về nhà.” Phương Tử Cầm cố hết sức dìu anh đi về phía cửa.

“Tôi không về… tôi muốn uống nữa…” Lữ Tử Khiêm đột ngột hét lên, không ngừng giãy dụa.

Phương Tử Cầm vừa tức giận vừa khó xử, không biết phải làm sao. Những người khách tới lui trong đại sảnh tò mò nhìn hai người khiến cô càng quẫn trí. Xem ra hôm nay cô không thể về nhà, cô phải dàn xếp cho Tử Khiêm trước. Không chần chờ nữa, cô đỡ Lữ Tử Khiêm đi về phía quầy tiếp tân.

“Anh ơi, cho tôi một phòng.” Phương Tử Cầm có chút không tự nhiên nói với nhân viên phục vụ. Nhân viên phục vụ không có biểu hiện gì nhanh chóng làm thủ tục đồng thời đưa cho cô một chìa khóa. “Xin mời, phòng 602.”

Sau khi thanh toán phí, Phương Tử Cầm đang muốn dìu Lữ Tử Khiêm ra khỏi quầy thì anh đột nhiên chợt tỉnh trợn hai mắt lên nhìn thẳng vào cô.

“Tử Cầm…Anh thật không sống nổi… Anh yêu em như vậy, vì sao một chút em cũng không cảm giác được?” Anh điên cuồng hô lớn khiến cho mọi người chú ý.

“Đừng như vậy… Anh uống say rồi, em dìu anh đi nghỉ.” Phương Tử Cầm mặt đỏ tai hồng nhỏ giọng nói, cũng cực lực né tránh ánh mắt mọi người.

Bỗng nhiên Lữ Tử Khiêm ôm chầm lấy Phương Tử Cầm điên cuồng hôn lên mặt cô, cô kinh ngạc rồi lập tức giãy dụa. Trời đất! Đây là nơi công cộng mà! Tử Khiêm dám ngang nhiên hôn cô, anh thật là say đến hồ đồ rồi!

Bất chấp ánh mắt khác thường của mọi người, Phương Tử Cầm giống như đi trốn, nhanh chóng giúp đỡ Lữ Tử Khiêm đi vào thang máy, hoàn toàn không chú ý tới ở góc đại sảnh có một đôi mắt lóe lên tia ác ý dõi theo.

Chủ nhân của đôi mắt kia đúng là Đổng Ngải Vi, cô có hẹn ăn tối với bạn tại đây, không ngờ lại thấy được màn hấp dẫn này. Hừ! Nếu không vì Phương Tử Cầm, cô sẽ không bị Lan Đạo Uy công khai đuổi khỏi buổi dạ hội làm cho cô mất mặt, thù này nói gì cô cũng không buông tha. Đổng Ngải Vi lộ vẻ cười đắc ý, màn kịch đêm này nếu Lan Đạo Uy mà biết được thì tất nhiên Phương Tử Cầm sẽ bị Lan Đạo Uy rủ bỏ, đến lúc đó xem cô ta sẽ như thế nào! Nghĩ đến điều này, Đổng Ngải Vi thấy trong lòng sung sướng không thôi, vẻ mặt tươi cười càng thêm quỉ quái yêu ma.

& & &

Phương Tử Cầm rất vất vả mới đem được Lữ Tử Khiêm đặt lên giường, tay tháo giày ra giúp anh sau đó ngồi cạnh mép giường thở hổn hển.

Sau một hồi chiến đấu thật mệt mỏi, mất thêm một tiếng đồng hồ nữa, cô bất đắc dĩ lên tiếng than, liếc mắt thấy Lữ Tử Khiêm đã ngủ say, trong lòng cô thật băn khoăn rối rắm.

Cô không thể để anh lại đây rồi bỏ đi. Cho dù thế nào thì anh cũng vì cô mà mới uống say đến nông nỗi này, trên lập trường bạn bè cô đêm nay phải trông chừng anh. Đợi đến sáng mai cô nhất định nói chuyện rõ ràng với anh. Phải làm cho anh vứt bỏ tình cảm với cô nếu không cô không thể làm việc chung với anh được nữa.

Đã ra quyết định, cô ngồi trên ghế sô pha trong phòng chuẩn bị ngủ. Vừa mới nhắm mắt lại, khuôn mặt Lan Đạo Uy như hiện ra trước mặt, cô khẩn trương mở mắt đột nhiên ớn lạnh! Cô quên mất Lan Đạo Uy rồi.=)) Ve: Chị quên đúng chỗ rồi đấy ạ :”>

Trong đầu suy nghĩ thật nhanh, cô nhất định phải báo cho anh biết. Cô cầm lấy điện thoại nhấn số của Lan Đạo Uy, thật sự hồi hộp, lòng bàn tay cũng đổ mồ hôi.

“A lô, ai đấy?” là tiếng nói trầm thấp của Lan Đạo Uy, xem ra anh vẫn chưa đi ngủ.

“Em… là em.” Phương Tử Cầm cẩn thận nói.

“Đáng chết! Em nghĩ bây giờ là mấy giờ! Lập tức về nhà cho tôi!” Lan Đạo Uy lập tức phản ứng mãnh liệt, gần như rít lên trong điện thoại.

Anh tức giận khiến Phương Tử Cầm ngẩn người trong chốc lát, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng. “Chỉ sợ… đêm nay không về được… tạm thời có một số việc…” Cô ấp úng nói.

Nói chưa xong, trong điện thoại lại truyền đến một trận gầm gừ của Lan Đạo Uy. “Tốt nhất em phải giải thích cho hợp lý, nếu không tôi thề sẽ đánh vào mông em.” Giọng anh uy hiếp gầm lên giận dữ.

Phương Tử Cầm lấy can đảm nói dối: “Em đã hứa với Uyển Lăng đêm nay giúp cô ấy xem một loạt kiểu mẫu mới tiện thể cho cô ấy ý kiến. Tối nay em ngủ lại với cô ấy, anh có thể yên tâm.” Cô cố gắng điều khiển giọng nói của mình cho thật hợp tình hợp lí.

Lan Đạo Uy trầm mặc hồi lâu mới nói: “Cô ấy đâu, cho tôi nói chuyện với cô ấy.”

Trời đất! Anh làm gì mà thông minh thế! Thật sự là tức chết người đi được, Phương Tử Cầm vừa tức lại vừa gấp, trong thời gian ngắn cũng không biết nên làm thế nào cho phải. Hít một hơi, cô mở miệng nói: “Anh chờ một chút!” Được, đã diễn trò phải diễn cho trót, ai sợ ai.

Sau đó cô đi vào phòng tắm, mở toàn bộ vòi sen trong chốt lát tiếng nước chảy vang lên khắp phòng. “Cô ấy đang tắm.” Phương Tử Cầm cố ý cầm lấy ống nghe hướng về phía phòng tắm.

“Tôi có thể đợi!” Lan Đạo Uy hiển nhiên không tin cô.

Phương Tử Cầm không khỏi tức giận, cô không làm chuyện gì xấu, anh lấy gì nghi ngờ cô. “Này! Anh đừng quá đáng nha! Tôi có ý tốt điện thoại báo cho anh một tiếng lại còn bị anh nghi ngờ, một khi đã như vậy thì anh hủy bỏ thỏa thuận của chúng ta đi.” Cô lớn tiếng la lên để đàn áp anh.

Chiêu này quả nhiên hiệu quả, Lan Đạo Uy không đòi nói chuyện với Lí Uyển Lăng nữa. “Em tốt nhất là không nên gạt tôi, nếu không em gánh không nổi hậu quả đâu.” Trước khi cúp điện thoại, Lan Đạo Uy còn không quên “ân cần dặn dò” một phen.

“Biết rồi.” Phương Tử Cầm nói xong lập tức cúp điện thoại, rùng mình một cái. Anh uy hiếp khiến cô không lạnh mà run, trong lòng cảm thấy bất an vô cùng. Ông trời ơi! Xin đừng để anh phát hiện cô nói dối, trong lòng cô không khỏi cầu khẩn.

Không biết vì sao, gần đây cô thật sự gặp toàn chuyện đau đầu, trước tiên là bố cô lấy tiền bỏ trốn, công ty lâm vào nguy cơ nên phải chấp nhận sự uy hiếp cùng kiềm chế của Lan Đạo Uy. Còn có sự việc Đổng Ngải Vi khiêu khích và bêu xấu, hiện tại lại gặp phải Lữ Tử Khiêm. Những sự việc cứ tuần tự diễn ra trong đầu cô khiến cô không ngừng buồn bã, mí mắt cũng bắt đầu sụp xuống, cô ngồi trên ghế sô pha rơi vào mộng đẹp.

thk ss vân ạ :”>

21 responses »

  1. đoạn này giống mô tuýp cũ rồi, như 1 số truyện khác.
    haiz
    thôi đợi mấy chapter nữa coi có gì khả quan hơn ko.

  2. Ban VE than men! That su thj to voj ban cug chang anh huong gj den nhau dau,nhung ma qua may vu to la nguoj dung ngoaj nen to co djeu muon noj voj ban the nay. Caj vu o nha ss Tho hoj truoc co the la to ko ro lam thj to ko noj,nhung ma den muc ban faj dong cua nha cu de chuyen sang day thj ko faj truyen nho. Hom no ban vao nha Tranh com,rat cam on ban da vao de ung ho. Nhung ma ban nen xem laj ban da vjet nhung gj de den noj tranh faj xoa comm cua ban dj. To nghj ban nen xem laj loj noj cua mjnh cho dung. Nha nguoj ta,thj nguoj ta muon lam gj thj lam cung nhu ban co the xoa caj com nay,ban gop y thj gop nhung dung co ma co kjeu noj xau nhau nhu the. De ma vao laj nha Tranh xem laj ko thay comm cua mjnh thj laj vao fb HOI DAU TIM de noj xau ban ay lam gj ma faj xoa comm cua ban. Ban nen xem laj mjnh ay,neu ko lam djeu gj thj ko can faj nghj nhu the. Neu ban thay comm cua mjnh co jch nhu the thj nen mang ve nha ban ma trung bay cho ban dan thjen ha duoc bjet caj bo mat gja doj cua ban,xem ban bj oan uc toj muc nao. Ban thay ban loj dung duoc aj thj ban loj dung,ko loj dung duoc thj ban dj noj xau,boj moc nguoj ta. Tranh voj Tho tjnh thang than nen noj cho ban rut kjnh nghjem.nhung ban chang nhung ko sua laj dj noj xau nguoj ta. That la haj vo doj. To cung chang muon day dua voj ban lam gj nhung ma dung vao ban to thj to ko de yen dau. Ban lam duoc thj t cung lam duoc. Ban lam the nao thj t lam the ay. Ban dung tuong 1 tay co the che khuat bau troj

  3. ko bik chj ay noj doi lam chj hk bik
    anh ay chuan bi jan du oj
    canh mog cho nhat cua cac ss da den
    sr em da spoil oj

  4. uh, bị đẩy ra khỏi top rồi, đã phải trốn về sớm mà vẫn k kịp, mong chờ chap sau, đến hồi gay cấn rồi, ahhhhhhhh

  5. Pingback: Top Posts — WordPress.com

  6. ôi, thà chị Cầm cứ nói thật thì tốt rùi. cứ như thế thì chết là cái chắc ~~.thx.

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s