Tình nhân – C6.3

Standard

cont

Dịch: ss tctvan

“Tôi nói rồi, tôi không tham gia trò chơi, bất kể là thân thể hay trái tim em tôi nhất định sẽ có, cũng nhất định sẽ đạt được.” Anh gằn từng tiếng một. Đôi mắt giống như  báo đen bắn ra tia lợi hại mãnh liệt, nhìn chằm chặp vào con mồi. Khí thế của anh thực dọa chết người, ánh mắt cực nóng cuồng dã dường như muốn hun đốt cả người cô.

Phương Tử Cầm miệng lưỡi khô khốc, bị anh làm khiếp sợ đến không nói nên lời chỉ có thể mở to hai mắt nhìn anh.

“Em.. em đói!” Thật lâu sau, cô chậm rãi nói một câu, giọng nói có chút nũng nịu.

Cơ thể cứng đờ của Lan Đạo Uy liền thả lỏng, đồng thời cũng cởi bỏ những kìm chế của mình, mở những hộp đồ ăn trên bàn ý bảo cô đến ăn.

Phương Tử Cầm ngồi trên ghế yên lặng ăn bữa tối, tâm tư lại bay bổng suy nghĩ. Lan Đạo Uy là một nhân vật nguy hiểm, đối với cô có sức ảnh hưởng và hấp dẫn chí mạng, việc này trước đây chưa từng có, trong lòng cô không ngừng cảnh cáo chính mình ngàn vạn lần không để bị sự dịu dàng của anh mê hoặc. Thái độ của anh đối với cô đã chứng minh thật rõ ràng, cô không thể cũng khiến trái tim mình bị giam cầm.

Cái gì cũng có thể mất nhưng duy nhất tôn nghiêm là không thể! Đó chính là nguyên tắc bất di bất dịch của cô. Cô không muốn mình sẽ trở thành một người phụ nữ vô dụng, suốt ngày không làm việc gì chỉ chờ nghe lời anh, việc này đối với cô cực kì sỉ nhục!

“Em muốn xin anh một việc.” Phương Tử Cầm chớp mắt nói.

“Nói đi!” Lan Đạo Uy trả lời thật nghiêm túc.

“Em… em không muốn cả ngày ở nhà, em muốn về Tư Tài tiếp tục làm việc.” Cô nâng đầu, mở đôi mắt to ngấn nước khẩn cầu nhìn anh.

“Chuyện này không có trong thỏa thuận của chúng ta lúc trước.” Lan Đạo Uy lạnh nhạt nói.

“Em chỉ là muốn làm việc để quên đi những chuyện không thoải mái.” Phương Tử Cầm cố tỏ ra vẻ đáng thương, nhu nhược, một mặt nhìn trộm phản ứng của anh.

Chỉ thấy anh trầm ngâm một lúc lâu, ánh mắt cũng hiền hòa hơn rất nhiều.

“Công việc của em thời gian rất linh động, lúc nào anh cần em có thể gọi điện thoại cho em.” Phương Tử Cầm thừa dịp nói thêm vào.

“Được rồi! Nhưng tôi nói trước là buổi tối trước sáu giờ là em phải quay về nhà, còn nữa khi nào tôi gọi cho em thì em phải ở bên cạnh tôi, biết không?” Trầm tư một hồi lâu, cuối cùng Lan Đạo Uy cũng đồng ý.

Đôi mắt Phương Tử Cầm hiện lên một tia sáng giảo hoạt, khóe miệng cũng nhếch lên một ý cười mơ hồ, thật không nghĩ tới anh vô tư đáp ứng như vậy, thật sự là quá tốt!

“Cám ơn anh!” Cô chớp mắt mỉm cười đáp tạ.

Nhìn cô khuôn mặt đắc ý tươi cười, Lan Đạo Uy không khỏi hoài nghi chính mình có quyết định sai lầm hay không.    

& & &

Buổi tối chín giờ, Phương Tử Cầm tắm rửa rất nhanh, thay áo ngủ, toàn thân nhẹ nhàng khoan khoái đi ra khỏi phòng tắm. Nhưng trong lòng cô không hề nhẹ nhàng chút nào, giờ phút này chính là thời khắc quan trọng.

Đêm nay cô phải cùng Lan Đạo Uy ngủ chung giường, tuy đêm nay không phải là đêm đầu tiên nhưng tối qua cô say túy lúy, một chút tri giác cũng không có. Hôm nay tình hình không giống, cô còn chưa có chuẩn bị tâm lí đối mặt với “nhu cầu” của Lan Đạo Uy.

Khi ánh mắt của cô tiếp xúc với chiếc giường cực lớn màu lam thì cả người lạnh run, chỉ có thể dùng từ tay chân thừa thãi để diễn tả tâm tình hiện tại của cô.

May mắn là lúc này Lan Đạo Uy đang ở trong văn phòng xử lý công việc khiến cho cô có một chút thời gian để nghĩ biện pháp vượt qua đêm nay; dù sao tránh được một đêm hay một đêm, chuyện ngày mai để ngày mai, bây giờ phải tìm cách cái đã.

Đột nhiên một nụ cười hiện lên khuôn mặt nhỏ nhắn của cô, đúng vậy, giả vờ ngủ! Cô liền quyết định giả vờ ngủ, cách này có vẻ cũ rích nhưng cũng là một biện pháp an toàn nhất, Lan Đạo Uy hẳn là không mặt dày đến nỗi đánh thức một cô gái tâm hồn bị tổn thương vất vả lắm mới ngủ được.

Sau khi quyết định, Phương Tử Cầm lập tức nhắm mắt tiến vào giấc ngủ nhưng lỗ tai cô thì lại dài ra lẳng lặng nghe động tĩnh trong phòng.

Một lúc sau, cô nghe thấy tiếng cửa phòng mở ra, tiếng bước chân đi đến bên giường rồi dừng lại. Cô nhắm chặt hai mắt, ngay cả thở cũng không dám, cho đến khi nghe tiếng nước chảy trong phòng tắm cảm xúc nặng nề của cô mới thả lỏng một chút.

Một lúc sau, Lan Đạo Uy đi ra khỏi phòng tắm, trên người mặc quần ngắn để ngủ, nửa người trên để trần, anh liếc mắt ngắm Phương Tử Cầm một cái, tư thế nằm ngủ cứng ngắc của cô khiến anh không khỏi bật cười. Ai cũng biết là cô đang vờ ngủ nhưng anh cũng không định làm khó cô, mấy ngày nay cô đã chịu không ít sức ép, anh không nghĩ là trong tình cảnh này lại làm cô khó chịu.

Lan Đạo Uy lên giường nằm cạnh cô, một tay kéo cô vào lòng khiến cô dựa chặt vào ngực anh, một tay ôm lấy vòng eo nhỏ nhắn của cô.

Phương Tử Cầm ngừng thở, không dám di động mảy may, dựa vào trong lồng ngực ấm áp cường tráng rắn chắc của anh khiến cô không khỏi động lòng, nhưng sợ hãi anh sẽ tiến đến chuyện khác nên toàn thân cô vẫn cứng đờ.

“Hãy thả lỏng đi, tôi chỉ muốn ôm em ngủ, không có ý gì đâu.” Tiếng nói trầm ấm của Lan Đạo Uy vang ở bên tai.

Phương Tử Cầm vẫn không dám lên tiếng nhưng thân thể thoáng đã thả lỏng.

Lan Đạo Uy vùi mặt vào mái tóc dài của cô, hít mùi hương của cô. “Tiểu mỹ nhân Phương Đông của anh, ngủ đi!” Tiếng nói trầm thấp nhẹ nhàng của anh như một dòng nước ấm rót nhẹ vào lòng cô, làm cô bất giác hoàn toàn lơi là phòng bị.

Mùi hương nam tính nhẹ nhàng khoan khoái của Lan Đạo Uy bao trùm lấy cô, dựa vào vòm ngực rộng lớn chắc chắn, Phương Tử Cầm lần đầu cảm thấy vô cùng an tâm, toàn thân ấm áp. Chậm rãi cô chìm vào giấc mộng đẹp, cảm giác được người khác ôm trong lồng ngực thực là thoải mái như vậy sao! Cô mơ hồ nghĩ, trên môi đồng thời nở một nụ cười thỏa mãn.

& & &

Liên tiếp vài ngày sau, Phương Tử Cầm đương nhiên theo lẽ thường không hề phòng bị ngủ trong lòng Lan Đạo Uy. Hơn nữa Lan Đạo Uy phong độ đối với cô hết mực nuông chiều làm cô không hề có chút phòng bị nào. Mà tư thế ngủ của cô cũng thật khoa trương hết sức, thường thường cả người nằm trên thân thể Lan Đạo Uy, nếu không thì tay chân phóng loạn xạ quả thực giống như anh không hề tồn tại.

Tất cả những việc này làm Lan Đạo Uy dở khóc dở cười. Chính thân thể anh cũng thừa nhận không chịu nổi sự tra tấn này, tâm tình như con sông dâng cao sắp tràn bờ. Ngủ ở bên cạnh cô nhưng không được chạm vào cô là thử thách lớn nhất trong cuộc đời anh, cũng là ngoại lệ duy nhất, anh chưa từng có thái độ dung túng như thế đối với bất kì cô gái nào.

Hôm nay, Lan Đạo Uy đang ở trong văn phòng phê duyệt công văn nhưng tâm tình anh thực sự không tốt, cảm xúc cực kỳ bực dọc đã dọa nạt không ít nhân viên cấp dưới, không ai dám lên tầng mười hai, sợ trở thành bao cát để trút giận.

Đã qua một tuần, Lan Đạo Uy trong đầu thật phiền não, anh không biết mình có thể nhẫn nại được bao lâu nữa! Cho đến nay chưa từng có cô gái nào có thể kích thích anh đến như vậy, cũng làm cho anh mất đi sự bình tĩnh lãnh đạm vốn có.

“Cốc cốc!” Tiếng gõ cửa vang lên cắt ngang luồng suy nghĩ của Lan Đạo Uy.

Anh tức giận quát. “Vào đi!”

Người đến chính là em trai Lan Đạo Uy – Kỉ Tụng Bình.

“Sao vậy? Nghe giọng anh có vẻ không vui, tâm tình không được tốt à?” Kỉ Tụng Bình khuôn mặt tươi cười lên tiếng.

Lan Đạo Uy vứt cho em trai một ánh mắt dọa nạt, “Không phải chuyện của cậu!” Khẩu khí cực kì nóng nảy.

Kỉ Tụng Bình cẩn thận liếc Lan Đạo Uy một cái, anh trai luôn luôn sáng suốt, lạnh lùng ngạo nghễ trên thương trường, chưa từng thấy anh thất thường như thế bao giờ. Anh trai nhìn có vẻ thật không thoải mái, cảm xúc kìm nén. Việc này… thật sự không phải bình thường.

“Ồ, anh không phải là đang tìm người trút giận đó chứ?” Kỉ Tụng Bình không biết sợ hỏi.

“Anh nói rồi, việc này không liên quan đến cậu!” Lan Đạo Uy gầm nhẹ.

Kỉ Tụng Bình rất nhanh suy nghĩ ra, cảm xúc thất thường của anh trai nhất định có liên quan đến cô gái họ Phương kia.

“Nghe nói anh đang sống chung với con gái nhà Phương thị?” Kỉ Tụng Bình không hề né tránh hỏi thẳng. “Khó trách anh gần đây không về biệt thự ở núi Dương Minh, em gái mấy ngày nay rất nhớ anh.”

Vẻ mặt Lan Đạo Uy âm trầm, không nói lời nào.

“Anh đừng nói với em là anh cùng Phương tiểu thư sống chung hơn một tuần rồi mà chưa chạm được vào người cô ấy đấy nhá?” Kỉ Tụng Bình đoán già đoán non nói, theo như anh biết thì bộ dạng của anh trai hiện giờ nhất định là đang tìm người trút giận.

Lan Đạo Uy vẫn không nói một câu nhưng ánh mắt nhìn về phía Kỉ Tụng Bình thật dữ dội. Nếu ánh mắt có thể giết người thì Kỉ Tụng Bình sớm đã nằm trong….

“Hắc hắc, thật sự khiến người khác không tin được, Lan Đạo Uy phong lưu nhất mực mà sống cùng với con gái hơn một tuần mà không làm gì hết! Đây chính là cái title thật hấp dẫn!” Kỉ Tụng Bình một chút cũng không hề để ý đến vẻ mặt bất mãn của Lan Đạo Uy.

“Đủ rồi! Cậu cố ý đến đây chọc giận anh phải không?” Lan Đạo Uy cuối cùng không nhịn được hét ầm lên.

Kỉ Tụng Bình thấy bộ dạng của anh trai không chịu nổi tra tấn bèn thôi không đùa giỡn nữa. “Em đến để nói cho anh biết khoảng hai tháng nữa ba mẹ sẽ đến Đài Loan.”

“Anh biết, anh sẽ sắp xếp mọi việc.” Lan Đạo Uy gật đầu.

Kỉ Tụng Bình do dự hồi lâu rồi lên tiếng: “Anh.. anh cũng biết ba mẹ rất truyền thống và bảo thủ, đừng cho họ biết anh sống cùng với phụ nữ ở bên ngoài.”

“Anh biết cân nhắc!” Lan Đạo Uy lạnh lùng liếc anh một cái, “Nếu không có việc gì, em có thể đi được rồi.”

Kỉ Tụng Bình không dám tin nhìn chằm chằm anh mình, anh trai lại ra lệnh đuổi anh đi, anh trai chưa từng đối xử với anh như vậy, xem ra cô Phương Tử Cầm này thực sự làm anh ấy quay đầu chuyển hướng.

Trước khi đi, Kỉ Tụng Bình vẻ mặt nghiêm chỉnh nói với Lan Đạo Uy.

“Nếu anh thật sự quan tâm đến cô ấy như vậy thì đừng cho cô ấy quay về làm việc ở Tư Tài!” Kỉ Tụng Bình bình tĩnh nói vào trọng tâm.

“Vì sao?” Lan Đạo Uy nhướng mày nhìn em trai.

“Tư Tài có người tên là Lữ Tử Khiêm, thường cùng cô ấy như hình với bóng ra ngoài làm việc, lửa gần rơm lâu ngày cũng bén!” Kỉ Tụng Bình không hề muốn anh trai mình bị người khác lừa gạt.

Lan Đạo Uy chìm vào suy tư, không hề biết Kỉ Tụng Bình đã rời khỏi văn phòng từ lâu.

Hết chương 6

Thk ss tctvan

31 responses »

  1. Oaoa, truyện hay quá, càng ngày càng thích Lan Đạo Uy, mong anh này sáng suốt hơn Lôi Dương trong tình cảm ^^

  2. *gật gù* anh này có vẻ biết suy nghĩ hơn lão LD bên kia đó
    Truyện hay thế này sao h mình mới đọc nhỉ?!hehe
    Thank Ve và nhóm dịch nhé!

  3. thak ss
    truyen hay kinh, hay vat va
    mog ss lun update chap moi nha
    ma n~ truyen xh trog wp of ss co dc xb ko ah ?.?

    • Hả
      xuất bản á =))
      chắc hổng có vụ ấy đâu, mấy bộ trong blog nè toàn là những bộ hổng có ai hỏi bao giờ =))
      Anh Lan này á, chưa đến đoạn như Dương ca thôi =))

  4. Pingback: Top Posts — WordPress.com

  5. sao may ss mog anh ay an chi ay the
    caj j cug fai tu tu chu
    truoc sau cug an thui nhug chua fai luc
    anh Uy ca ko jog lao LD dag get kia
    hihi

  6. Pingback: MỤC LỤC : Chiến thư của nàng tình nhân nhỏ(https://cicadavase.wordpress.com) « tieuthutao

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s