Tình cờ – C43.2

Chuẩn

Chương 43.2

mshoangdieu ( nữ nhi hồng)

Cha mẹ vì cô đã chuyển tới ở một nơi thực xa, cũng không biết cuộc sống có tốt không. Muốn gọi điện qua hỏi thăm tình hình lại sợ không kìm lòng được khóc lớn, khiến bố mẹ lo lắng. Không có việc gì làm, Hân Đồng rời khỏi biệt thự đi tìm cô bạn thân Tuyết Mạn tán gẫu.

Hân Đồng không có trực tiếp đến nhà Tuyết Mạn mà gọi điện cho Tuyết Mạn hẹn nơi gặp gỡ. Tuyết Mạn đã lâu không nghe tiếng Hân Đồng, thiếu điều kích động nhảy lên. Nơi hẹn là quán cà phê ngày trước hai người cùng thích.

Hân Đồng không có việc gì nên đến chỗ hẹn khá sớm, đợi một lúc mới thấy Tuyết Mạn ở trước quán cà phê.

“Hân Đồng!” Tuyết Mạn vừa bước vào đã thấy Hân Đồng nên hứng khởi kêu to tên của Hân Đồng.

Hân Đồng không còn cách nào mỉm cười đáp lại, hướng Tuyết Mạn vẫy vẫy tay, ý bảo cô mau mau ngồi xuống.

Tuyết Mạn nở một nụ cười, không thèm để ý đến ánh mắt mọi người xung quanh khi cô la to tên Hân Đồng, rất nhanh tới chỗ của Hân Đồng, ngồi phía đối diện Hân Đồng, tay chạm vào má Hân Đồng, giả vờ tức giận nói: “ Đáng ghét, dạo này làm gì mà gọi điện không thèm nghe máy. Hại người ta suýt nữa muốn báo cảnh sát đăng mục tìm người.”

Hân Đồng vuốt nhẹ tay Tuyết Mạn bật cười: “Cậu cũng không có người tìm kiếm chứ?”

Tuyết Mạn là một cô gái nhiệt tình, họat bát rất thích trêu chọc mọi người. Nhìn thấy cô vẫn tươi vui như xưa, Hân Đồng biết Hạng Nam đối với Tuyết Mạn thương hại cũng không lớn. Hoặc là Tuyết Mạn đã cho qua rồi.

Tuyết Mạn một bộ không thèm để ý nói: “Cái gì mà tìm mới không tìm, mau nói cho người tôi biết gần đây cậu làm gì, có tốt không, nhìn cậu thật gầy.”

Chuyện Hân Đồng cùng người đàn ông nhà họ Lôi cô cũng biết một chút nhưng thực sự không hiểu hết hoàn toàn.

 

Chỉ lần thứ hai gặp vẫn thấy Hân Đồng ở bên cạnh người đàn ông kia thôi. Sau khi cô đi, liên lạc cũng không nhiều.

Sau ngày đó, đọc báo thấy tin tức người đàn ông đó đính hôn nhưng nhà gái không phải Hân Đồng mà là một người phụ nữ giàu có, môn đăng hộ đối với nhà họ Lôi.

Sau nữa thì cô đắm chìm trong sầu khổ của tình yêu cũng không quan tâm nhiều tới Hân Đồng. Đợi đến lúc cô nghĩ muốn giữ liên lạc với Hân Đồng thì đã không tìm thấy Hân Đồng ở đâu.

Hân Đồng không nghĩ sẽ nhắc tới chuyện phức tạp của mình mà khiến người khác buồn phiền nên hỏi ngược lại Tuyết Mạn. “Còn cậu thì sao? Gần đây thế nào rồi?”

Tuyết Mạn lạnh nhạt nói: “Tớ à? Vẫn ổn cả, nhưng có một chuyện lớn phải cho cậu biết”. Tuyết Mạn nói tới đây khuôn mặt hồng hồng thần bí.

“Chuyện gì lớn vậy, nếu không phiền mau mau nói cho lão nhân gia biết đi, báo tin dữ hả?” Hân Đồng giễu cợt nói.

Tuyết Mạn si ngốc cười: “ Bổn cô nương phải lập gia đình.”

Cái gì! Lập gia đình, Hân Đồng nghe tin này của Tuyết Mạn thực có chút giật mình. Vội vàng chộp lấy tay Tuyết Mạn nói: “ Chuyện là thế nào? Mau cho tớ biết, niềm vui của Tuyết Mạn tớ cũng không muốn nghe muộn.”

“Xì, nào có gì vui vẻ, đối phương là người nhà tớ nhờ tìm tớ đó, đã gặp qua một lần, cũng không thấy có gì đáng ghét, cho nên liền quyết định kết hôn.” Tuyết Mạn thong thả nói.

“Tuyết Mạn, vậy 2 người kết hôn không phải vì tình yêu?” Hân Đồng có chút không hiểu hỏi lại, càng lo lắng Tuyết Mạn tùy tiện ra quyết định cho chuyện hôn nhân đại sự của chính mình là bởi vì Hạng Nam, vì thế mới tùy ý như vậy.

 

Tuyết Mạn hiểu được tâm tư của Hân Đồng, cô mỉm cười nói: “Đừng lo lắng, không có việc gì, đối với tình yêu, tớ đã từng tin tưởng… nhưng lại tự gánh lấy đau thương. Được cái đối phương là một người đàn ông tốt, tớ cảm thấy người ấy sẽ đem lại hạnh phúc cho tớ.”

Đúng vậy, tình yêu! Tình yêu thật sự có thể khiến con người ta hạnh phúc ư?

“Tuyết Mạn, chúc cậu hạnh phúc”

“Hôn lễ đã định ngày rồi, cậu là bạn tốt nhất của tớ, nhớ phải đến nhé, không tới tớ sẽ cảm thấy nuối tiếc lắm.”

“Nhất định tớ sẽ tới để chứng kiến hôn lễ của tiểu thư Tuyết Mạn xinh đẹp”

Tầm mắt của Hân Đồng vô tình dừng lại ở ngoài cửa sổ. Trong nháy mắt cả người cứng đơ, căn bản không nghe thấy Tuyết Mạn nói gì.

Tuyết Mạn nhìn thấy má Hân Đồng trắng bệch, vẻ mặt thống khổ, cảm thấy khó hiểu liền hỏi: “Hân Đồng sao sắc mặt cậu khó coi thế?”

Hân Đồng thu tầm nhìn lại, cúi đầu nhìn vào ly nước trái cây, vội vàng nói: “Không có gì.”

Tuyết Mạn có chút khó hiểu liền nhìn ra ngoài cửa sổ, cô rất muốn biết điều gì khiến sắc mặt Hân Đồng khó coi như vậy.

Là anh ta! Trách không được phản ứng của Hân Đồng dữ dội thế.

Tuyết Mạn đang muốn lên tiếng,lại thấy một đôi nam nữ bước vào trong quán cà phê. Rất lâu Tuyết Mạn mới lên tiếng nói: “Người đã ngồi xuống lâu rồi, lại còn đưa lưng về phía chúng ta, không nhìn thấy được đâu”.

 

“Tuyết Mạn, chúng ta đi ra ngoài dạo một lát nhé?” Hân Đồng tự nói với chính mình không cần để ý, không có gì liên quan tới mình cả.

Nhưng mà tâm không nhịn được, vẫn cảm thấy thực khó chịu.

Đôi nam nữ khiến Hân Đồng biến sắc kia chính là Lôi Dương nhiều ngày không gặp và vị hôn thê Đan Tình của anh.

Tâm tình của Hân Đồng sau khi chứng kiến một màn giữa Lôi Dương và Đan Tình rơi xuống đáy vực, cùng Tuyết Mạn hàn huyên đôi ba câu, không cam tâm liền rời khỏi quán.

Trở lại biệt thự, Hân Đồng cảm thấy cả thân xác và tinh thần đều mệt mỏi, ủ rũ, muốn đi tắm rồi ngủ cho khoan khoái, chính là vừa mở cửa đã thấy Lôi Hướng Đông ở trong phòng, không hiểu anh làm sao mà vào được?

Hân Đồng không khỏi bất giác lùi bước về phía sau.

“Cô về muộn thật, tôi chờ cô đã lâu rồi!” Lôi Hướng Đông cười, mắt nhìn chằm chằm vào Hân Đồng.

“Anh muốn làm cái gì?” Hân Đồng không hài lòng hỏi.

Lôi Hướng Đông tiến lại gần Hân Đồng, một tay đặt trên thắt lưng cô, hừ lạnh nói: “Tôi đến giúp cô bớt cô đơn nha.”

Hân Đồng không sợ người đàn ông trước mắt này, chỉ cần một chiêu cô có thể đánh ngã hắ  nằm úp sấp dưới sàn nhà, thế nhưng thế nhưng cô sợ bị thương tới đứa nhỏ nên cô do dự.

Mà ngay tại lúc cô đang do dự thì truyền đến tiếng vỗ tay ở cửa phòng, Hân Đồng quay đầu lại, đã nhìn thấy nét mặt âm u của Lôi Dương.

“Biến ra ngoài!” Đầu tiên Lôi Dương tiến tới Lôi Hướng Đông quát to một tiếng. Lôi Hướng Đông sợ sệt vội vội vàng vàng chuồn nhanh ra ngoài.

Lôi Dương bừng bừng lửa giận, đôi mắt anh đen như không thể nhìn thấy: “Mới như thế đã không chịu nổi cô đơn, không thể chịu nổi mà định ngã vào người em trai tôi?”

Lòng Hân Đồng thầm đau, lắc đầu lạnh lùng nói: “Em không có.”

“Cô coi tôi là người mù sao?”

“Em nói cái gì anh cũng không tin, em không muốn nói nhiều, anh muốn nghĩ gì thì nghĩ.”

Hân Đồng nói xong chạy ra bên ngoài, cô không muốn ngồi lại nơi này một khắc nào nữa.

Lôi Dương nhìn thấy bóng dáng dứt khoát của Hân Đồng, đáy lòng bỗng nổi lên một nỗi sợ hãi mơ hồ, hướng về phía bóng dáng Hân Đồng hô lớn: “ Em đứng lại cho tôi!”

Song Hân Đồng không có nghe thấy mệnh lệnh của anh, cô tức giận một mạch đi theo con đường của mình, cô không bận tâm nhiều hơn nữa, cô phải đi, phải rời xa anh.

Lôi Dương giận giữ hét: “Em mà bước thêm 1 bước, tôi sẽ khiến việc học của em trai em bị hủy bỏ, nếu cậu ta tốt nghiệp tôi sẽ khiến cậu ta không tìm được bất cứ việc làm nào.”

Hân Đồng quay đầu, không dám tin nhìn thẳng Lôi Dương: “Anh từ khi nào biến thành như vậy?”

“Tôi vô sỉ, tôi không ngại nói cho em biết, Lôi Dương tôi là con người mặt lạnh như thế nào.” Lôi Dương ngoan cố nói.

“Vì cái gì? Nhìn thấy tôi đau khổ anh vui vẻ lắm ư? Vì sao không buông tha cho tôi?” Hân Đồng tâm tình kích động, nước mắt cũng chực trào ra.

Lôi Dương hừ lạnh nói: “Chờ tôi chán cô, tự khắc sẽ thả cô đi.”

Hân Đồng cảm thấy cả người đều chết lặng, não cũng mất đi năng lực suy nghĩ, co nhắm mắt khiến toàn bộ nước mắt rơi xuống, từng hình ảnh tốt đẹp ngày xưa với Lôi Dương dần dần hiện lên trong đầu. Ngày đó, anh thật nhẹ nhàng, thật dịu dàng và an toàn, vì cái gì mà hiện tại lại trở nên như thế này.

Người cô từ từ mất đi sức lực, chầm chậm ngã xuống mặt đất, mất đi tri giác.

Lôi Dương bị Hân Đồng dọa đến hoảng sợ, anh vội tiến một bước dài đỡ lấy Hân Đồng, đau lòng nhìn cô.

Anh không dám chậm trễ, phóng xe thật nhanh đưa Hân Đồng tới bệnh viện, đưa Hân Đồng cho bác sĩ điều trị. Cũng may không có gì đáng ngại, chỉ là hôn mê mà thôi.

Nghe bác sĩ nói một hồi về bệnh tình Hân Đồng, Lôi Dương mới nhẹ nhàng thở ra. Nhưng mà trong lòng vẫn nghi hoặc, liền hỏi bác sĩ: “Thân thể của cô thực sự không có vấn đề gì ư?”

Bác sĩ nhìn một chút bệnh án rồi nói: “Bản thân không có gì đáng ngại, tuy nhiên thai nhi trong bụng cô ấy không khỏe lắm, phải giữ ở viện vài ngày quan sát, cùng lắm ở tạm thì không có gì đáng ngại, sau này phải thật cẩn thận chăm sóc, tránh cho cô ấy gặp việc kích động, còn có…”

Lôi Dương tâm ngẩn ra, mày khẽ nhíu, cầm tay bác sĩ nói: “Chờ một chút, anh nói cái gì? Trong bụng cô ấy có đứa nhỏ?”

Bác sĩ khó hiểu nói: “Anh không biết à? Cô ấy mang thai được hai tháng rồi.” Người này sắp làm bố chẳng lẽ lại không biết.

Trên khuôn mặt Lôi Dương hiện lên vẻ khó xử, nhìn không ra là vui vẻ, khổ sở hay là tức tối.

“chăm sóc cô ấy Thật tốt đi.” Bác sĩ nói xong cùng y tá rời đi.

Lôi Dương nhìn Hân Đồng trên giường bệnh khuôn mặt tái nhợt, trong lòng xúc động. Hân Đồng có thai hai tháng, vậy đúng là thời điểm đêm hôm đó Hân Đồng chủ động tìm đến anh. Thời gian có thai với thời gian đêm đó ăn khớp với nhau đi.

Ánh mắt Lôi Dương phút chốc trở nên thâm trầm khiến người ta nhìn vào không đoán nổi anh đang suy nghĩ cái gì.

Đêm, Hân Đồng tỉnh lại. Cô cảm giác tựa hồ ngủ thật lâu.

Mơ hồ nhìn hết thảy bốn phía, hình như là mình ở trong bệnh viện. Trở mình…nhìn thấy một bên má của người rất quen thuộc.

Lôi Dương ngồi ở trước giường Hân Đồng, lo lắng cho Hân Đồng, thấy Hân Đồng tỉnh lại, trong lòng có chút vui vẻ nhưng lại trầm giọng nói: “Em tỉnh rồi à, cảm giác thế nào?”

Hân Đồng nhìn Lôi Dương, giờ phút này cô đã bình tĩnh, cúi đầu nói: “Em ổn!”

Trong mắt Lôi Dương có tia lạnh lùng có nét trong trẻo, là thản nhiên hay ưu sầu cũng không rõ, khó khăn hỏi: “Cứ nằm nghỉ ngơi đi, có muốn ăn gì không?”

“Em không đói, anh đi nghỉ đi.” Nhìn thấy Lôi Dương bình tĩnh lạ thường, Hân Đồng bồn chồn không biết Lôi Dương có biết chuyện cô mang thai không…

Nếu anh biết thì cô phải làm thế nào?

“Tôi không phiền, tôi ở chỗ này với em!” Nét mặt Lôi Dương cứng lại như phải chịu đựng cái gì.

“Em muốn ở một mình.” Hân Đồng thực không muốn nhìn thấy Lôi Dương.

Lôi Dương đứng dậy, đắp chăn cho Hân Đồng xong, đôi mắt thâm trầm nhìn Hân Đồng, cuối cùng không nói gì rời đi.

Hân Đồng chậm rãi đứng dậy, mở cửa phòng bệnh, nhìn không thấy Lôi Dương ở bên ngoài, cô ấn nút chuông báo khẩn cấp. Y tá vội vàng chạy tới.

“Nữ y tá, đứa nhỏ trong bụng tôi…?”

cont

30 responses »

  1. @ss Vân: ss nói chí lí! Mang thai lại suốt ngày u sầu khóc lóc thế này
    aiza LD tệ quá đi!
    Sau này ĐĐ nhớ ngược cho ác vào>”<
    thank Ve và Nữ nhi hồng nhé:D

  2. @ ss vân : em tưởng khi người mẹ mang thai mà hơi bị stress thì con sau này sẽ thông minh hơn chứ.em nhớ có lần đọc 1 bài báo như thế mà 😀

  3. mong ông này bị đá luôn, chả thik truyện nì HE nữa, đồ hại vợ hại con, thế này mà baby không thiểu năng cũng lạ, thanks ekip dịch

  4. sax đọc truyện này thấy ức chế quá, bà tác giả phóng tay ác quá, quá nhiều nút thắt, hiểu lầm chồng chất lên nhau, chả hiểu sau này giải quyết kiểu gì, đơn giản quá thì không đáng, mà phức tạp thì lại càng bế tắc ạc ạc. HĐ thì quá nhu nhược ngốc nghếch, LD thì bị hấp trầm trọng, cha này không hiểu khi biết rõ mọi chuyện thì có sống nỗi không, chắc cả đời ăn năn hối hận…

    • =)) mọi người phải đọc cái lãnh quân dạ thiếp ấy, khúc mắc gút mắc thì thôi rồi X”D, cơ mà quyển 4 thì vui hẳn
      Hồ ly có đặc điểm là ngược thì rõ nặng vào xong kiểu gì quay đi quay lại cũng happy ending, lại còn xếp vào loại viên mãn :))
      Ơ thì đọan sau chị sút bay anh luôn mà =))
      Đứa bé có sinh ra, con trai, khôn lắm :))

  5. Chả thấy em Đồng ngược lại anh Dương gì cả, đọc ức chế không chịu được. Đây có lẽ là truyện duy nhất mà mình sẽ đi ăn mừng to nếu chuyện là bad ending, chứ kết thúc mà anh Dương lại quay lại với em Đồng thị ức mà chết mất, huhu.

  6. Pingback: Top Posts — WordPress.com

  7. cang doc cang ko biet se ra sao cu hieu lam hoai that la met moi hjx hjx sis oi bao h moi happy 1 chut vay

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s