Tình nhân – C5.3

Standard

Chương 5.3

Dịch: ss tctvan


Phương Tử Cầm cùng Lan Đạo Uy bước vào đại sảnh, lập tức thu hút ánh mắt của mọi người, cũng không ít tiếng xì xầm bàn tán.

Trong ánh mắt của mọi người, hiếu kì có, tràn ngập nghi hoặc có, cũng có những ánh mắt chờ xem kịch sắp diễn ra.

Trong lòng Phương Tử Cầm lần đầu cảm thấy tủi nhục, cả giới thương nhân đều biết tin xấu của Phương Thị, cô từ một thiên kim tiểu thư của một công ty lớn trở thành một cô gái lưu lạc không nhà lại mang nợ.

Cô buộc mình đừng chú ý đến ánh mắt của người khác nhưng bàn tay hơi run run. Lan Đạo Uy cũng nhận ra, anh cầm chặt tay cô, nhìn về phía cô như muốn trấn định tinh thần cô. Phương Tử Cầm miễn cưỡng nở một nụ cười, theo Lan Đạo Uy đi vào giữa đại sảnh nơi có đặt một micro.

“Các vị xin chú ý!” Lan Đạo Uy một tay vẫn nắm chặt bàn tay nhỏ bé của Phương Tử Cầm, một mặt nói chuyện vào micro. “Về việc của Phương thị, toàn bộ trái phiếu sẽ được bán ra, những bất động sản còn lại thuộc về Ngân Hàng Tường Duệ.”

Trong đám đông mọi người xôn xao hẳn lên, tất cả đều không nghĩ tới Lan Đạo Uy lại ra mặt lên tiếng về việc này.

“Về việc Phương thị vay tiền của ngân hàng Tường Duệ, tôi cùng Phương tiểu thư đã thỏa thuận xong, ngoài toàn bộ bất động sản của Phương thị thì Tư Tài cũng thuộc về tập đoàn Tường Duệ nhưng sẽ tự kinh doanh, tổ chức vẫn không thay đổi.” Lan Đạo Uy vừa nói xong, mọi người ồ lên bàn tán sôi nổi.

Tất cả mọi người ai cũng biết, Phương gia đã vay của Ngân Hàng Tường Duệ một số tiền không nhỏ, Lan Đạo Uy lại khoan nhượng như thế còn ra mặt giúp Phương thị giải quyết vấn đề, thực sự khiến người ta dị nghị. Lời đồn đoán cũng bắt đầu sôi nổi, mọi người đều nhất trí cho rằng nguyên nhân chính là Phương Tử Cầm xinh đẹp có tài  và quyến rũ.

Phương Tử Cầm đờ đẫn để Lan Đạo Uy dẫn xuống, cô còn đang bất ngờ chưa hồi phục lại. Cho đến khi thấy ánh mắt ám muội của mọi người nhìn mình thì mới chợt bừng tỉnh, lập tức cơn giận dâng lên trong lồng ngực. Cô dữ dội trừng mắt nhìn anh.

Lan Đạo Uy không nhìn ánh mắt tràn ngập địch ý của Phương Tử Cầm, đưa cho cô một ly rượu. “Em uống đi! Nó có ích cho em đấy.” Anh thoải mái nói.

Phương Tử Cầm cầm ly rượu uống liền một hơi, rượu khiến thân thể đang run của cô ổn định nhưng lửa tức giận vẫn đang thiêu đốt.

“Anh… thật đáng giận, sao anh chưa có sự đồng ý của tôi mà lại tự tiện phát biểu những lời đó.” Phương Tử Cầm gầm nhẹ, kìm chế sự tức giận trước mặt mọi người.

“Tôi nghĩ tôi đang giúp em giải quyết vấn đề, không phải sao?” Lan Đạo Uy bình thản trả lời, không hề coi sự phẫn nộ của cô ra gì.

Thái độ này của anh làm cô càng tức giận. “Thỏa thuận riêng của chúng ta anh cố ý công khai như vậy, có biết người khác nghĩ về tôi như thế nào không?” Tưởng tượng đến những ánh mắt ám muội nhìn mình, lời đồn đại không chịu nổi lọt vào tai, lòng tự tôn của cô bị tổn thương nặng, cô luôn luôn kiêu ngạo không thể chịu được mình trở thành đề tài phê bình, bàn tán của người khác.

“Em không cần để ý người khác suy nghĩ thế nào, tôi đã nói rồi, mọi việc sẽ được xử lý theo cách của tôi, em cũng đã đồng ý, không phải sao?” Lan Đạo Uy nói nhẹ nhàng nhưng vô cùng kiên định không cho người khác thay đổi.

Hai mắt Phương Tử Cầm nhất thời mờ lệ, anh quả thực là khắc tinh của cô, cô thật là xui tận mạng mới có thể gặp phải anh.

Lan Đạo Uy dịu dàng nâng cằm của cô, thay cô lau nước mắt, “Đừng khóc, em như vậy tôi sẽ đau lòng!”

Phương Tử Cầm tức giận quay đầu đi.

Lan Đạo Uy xoay mặt cô trở lại, nhanh chóng giữ chặt cằm cô làm cho cô không thể nhúc nhích chỉ có thể nhìn thẳng vào mặt anh.

“Vĩnh viễn không được xoay mặt lại với tôi, đừng quên, em là của tôi, tôi là chúa tể duy nhất của em, tôi nói rồi, em không thể gánh nổi hậu quả của việc chọc giận tôi đâu.” Anh thấp giọng âm trầm nói.

“Anh làm nhục tôi như vậy còn chưa đủ sao?” Phương Tử Cầm nghẹn ngào mãi, thân thể hơi run rẩy.

Lan Đạo Uy không nói lời nào ôm cô vào lòng, nhẹ nhàng vỗ về cô. “Tôi không hối hận vì đã làm như vậy, có lẽ là làm khó cho em nhưng tôi hứa sẽ bồi thường cho em, đừng giận nữa!”

Lời nói của anh tràn ngập nhu tình cùng thương tiếc khiến Phương Tử Cầm im lặng hồi lâu, bao hờn giận cùng oan ức cũng vơi đi hơn một nửa.

“Lần sau đừng như vậy, em là người trọng sĩ diện lắm!” Cô ngẩng đầu lên, bĩu môi ai oán, khuôn mặt tươi như hoa phù dung còn vương hai hàng nước mắt, có vẻ khờ dại đáng yêu cực kỳ lại mê say động lòng người.

Nhìn thấy Lan Đạo Uy không nhịn được hôn lên dấu lệ trên khuôn mặt cô.

Phương Tử Cầm đỏ bừng mặt, vùi đầu vào ngực Lan Đạo Uy. Lan Đạo Uy lộ ra một nụ cười cực kỳ thỏa mãn, vòng hai tay ôm lấy cô không hề để ý đến ánh mắt khác thường của mọi người. Đúng vậy, đêm nay anh cố ý công khai với mọi người là vì muốn cho ai cũng biết Phương Tử Cầm thuộc về anh, anh phải cắt đứt những ý tưởng ái mộ cô. Anh đã rõ ràng ám chỉ như vậy tuyệt đối sẽ không có ai dám gây sự chú ý của cô, đây đúng là kết quả mà anh mong muốn. Tiểu mỹ nhân Phương đông của anh bị thương tổn lòng tự tôn, anh sẽ bồi thường cho cô, anh sẽ cho cô sự chiều chuộng vô tận khiến cô cam tâm tình nguyện ở bên cạnh anh, thậm chí là yêu thương anh. Không biết vì lý do gì nhưng việc cô yêu hay là không yêu đối với anh vô cùng quan trọng, là việc anh cực kỳ để tâm.

“Em đi lấy đồ ăn đi! Đừng để mình bị đói!” Lan Đạo Uy buông cô ra nhẹ nhàng thúc giục.

Phương Tử Cầm dịu dàng gật đầu, xoay người rời khỏi.

Đang lúc cô đặt đồ ăn lên dĩa thì nghe tiếng gọi tên mình bên tai, cô vừa xoay đầu lại thì ra là cô bạn tốt Lí Uyển Lăng còn người đứng bên cạnh cô ấy là người bạn hợp tác của cô Lữ Tử Khiêm.

“Sao các cậu đều đến đây?” Phương Tử Cầm vui mừng hỏi.

“Cái này cậu phải hỏi anh ấy!” Lí Uyển Lăng huých tay vào Lữ Tử Khiêm.

Lữ Tử Khiêm có chút xấu hổ và không tự nhiên, “Lan tiên sinh đã qui định tất cả mọi người trong công ty đều phải tham dự buổi tiệc này, anh tìm không ra bạn gái đi cùng nên phải mời Lí Uyển Lăng giúp đỡ.” Anh có chút vội vàng giải thích.

 

Khuôn mặt thanh tú tươi cười của Lí Uyển Lăng trong nháy mắt có chút ảm đạm.

Phương Tử Cầm đau lòng nhìn cô bạn tốt, không hề để ý đến ánh mắt si mê nhiệt tình của Lữ Tử Khiêm đang nhìn mình.

“Tử Cầm… có chuyện… anh… anh muốn hỏi em.” Lữ Tử Khiêm ngập ngừng nói.

“Anh cứ hỏi đi! Đừng muốn nói ra lại nuốt vào bụng.” Phương Tử Cầm trả lời thật ngay thẳng.

 

“Ngoài tất cả các quyền của Tư Tài, em… em cùng Lan tiên sinh lúc đó còn có thỏa thuận nào khác không?” Lữ Tử Khiêm lấy can đảm mở miệng.

“Đa số đều là chuyện công việc, vừa rồi Lan Đạo Uy đã nói thật rõ ràng, về phương diện cá nhân, hiện giờ không tiện nói cho anh biết.” Phương Tử Cầm thận trọng nhẹ giọng nói.

Lữ Tử Khiêm gượng cười vài tiếng lập tức nghiêm nét mặt nói. “Anh hy vọng em đừng làm khổ mình, nếu có gì khó khăn, mọi người cùng nghĩ cách.”

Phương Tử Cầm vô cùng cảm kích cầm tay anh, “Em là người vô cùng tự cao, sẽ không làm khổ chính mình đâu, anh đừng lo.” Ngừng một chút, cô nói tiếp: “Nhưng thật ra có một việc cần anh giúp đỡ.”

“Chuyện gì? Em cứ việc giao phó, anh nhất định giúp.” Lữ Tử Khiêm nhiệt tình trả lời.

“Sau việc này, công ty phiền anh xem chừng, thời gian em đến công ty sẽ ít đi rất nhiều.”

Lữ Tử Khiêm nghe xong lời của cô, biểu hiện có chút không vui nhưng vẫn miễn cưỡng nói: “Không thành vấn đề, em cứ việc yên tâm, nếu… có rảnh nên đến công ty xem xét.” Nghĩ đến việc không thể thường gặp cô, tim anh mơ hồ đau đớn.

“Uyển Lăng có thể giúp, có vấn đề gì anh đừng ngại tìm đến cô ấy thương lượng hoặc hỗ trợ.” Phương Tử Cầm vẫn không quên tác hợp cho hai người bạn tốt.

Khuôn mặt nhỏ nhắn của Lí Uyển Lăng trong nháy mắt hồng lên, đôi mắt hạ thấp còn Lữ Tử Khiêm thì miễn cưỡng nở một nụ cười không tự nhiên, nhất thời cả ba người đều rơi vào im lặng cho đến khi một giọng nữ cao bén nhọn chen vào.

“Thật khiến cho người ta thương cảm! Tử Cầm, không ngờ chỉ trong một đêm cô đã mất đi tất cả.” Đổng Ngải Vi mèo khóc chuột giả từ bi nói.

Phương Tử Cầm lạnh lùng liếc nhìn cô ta một cái, thản nhiên cười nói: “Nhờ phúc của cô, tôi vẫn còn sống rất tốt.” Cô làm sao lại không biết là Đổng Ngải Vi cố ý khiêu khích, muốn làm cho cô mất mặt, cô sẽ không cho cô ta thỏa mãn, muốn đấu với cô Đổng Ngải Vi còn chưa đủ tư cách.

Đổng Ngải Vi cười ám muội, “Phải rồi! Với thân hình ẻo lả, thủ đoạn dụ dỗ cao siêu như cô thì sẽ ngay lập tức có người ra mặt giúp giải quyết tất cả, thật sự là khiến người khác bội phục hâm mộ nha.” Nghe cô ta nói như vậy, Lữ Tử Khiêm lập tức quay sang nhìn Tử Cầm với ánh mắt nghi ngờ, Lí Uyển Lăng thì có chút khẩn trương, cô thực hận không dán được miệng của người phụ nữ này.

“Nếu Đổng tiểu thư có hứng thú như vậy, hôm nào rảnh, tôi không ngại chỉ bảo cô đâu! Không thu học phí! Để sau này cô không cần phải hâm mộ tôi.” Phương Tử Cầm phản bác.

Khuôn mặt Đổng Ngải Vi vốn đang tươi cười sáng rỡ trong nháy mắt trầm xuống, trong mắt bắn ra những tia hung hăng hiểm ác. “Phương Tử Cầm, cô đừng quá đắc ý! Cô chẳng qua chỉ là con cờ bị bố mình lợi dụng mà thôi. Mọi người trong giới xã giao đều biết bố cô cao chạy xa bay với tình nhân của ông ta để lại con gái một mình thu dọn tàn cuộc.” Đổng Ngải Vi giương nanh múa vuốt nói, âm lượng đủ lớn khiến mọi người chung quanh chú ý.

“Tôi không hiểu cô đang nói gì!” Phương Tử Cầm dường như được bao phủ bởi một màn sương, nói một cách lạnh lùng.

“Ai da! Cô thật sự không biết à? Vậy thì cô cẩn thận nghe cho kĩ đây, ngày bố cô lấy tiền bỏ trốn đi còn nghĩ đến mang theo tình nhân, hai người cùng nhau đi hưởng thụ, hãng hàng không nhất định có ghi chép không giả được đâu, nếu cần cô có thể đi điều tra.” Vẻ mặt Đổng Ngải Vi sung sướng khi thấy người khác gặp nạn.

Phương Tử Cầm giống như bị người khác đánh một đòn nghiêm trọng, sắc mặt tái nhợt, tay cầm ly rượu bất giác run lên. Cô có cảm giác tim mình cũng đóng thành băng. Tuy biết bố đối với cô luôn cạn tình nhưng thật không nghĩ tới là bạc tình như vậy, ông biến cô thành đối tượng cho mọi người cười chê thương hại.

Cô luôn luôn ghét bị người ta thương hại, cảnh này so với hứng chịu sự thất bại thì lại càng khó chịu hơn. Phương Tử Cầm ép mình phải kiên cường lên, không màng tới sự thì thầm bàn tán sôi nổi của mọi người, cô cũng không phải là người dễ đánh bại. Khuôn mặt lạnh lùng như một đóa hoa tuyết trắng, toàn thân phát ra một khí chất như sương lạnh có vẻ thanh cao vô cùng.

Lí Uyển Lăng lo lắng nhìn Tử Cầm, sau đó hung hăng trừng mắt liếc Đổng Ngải Vi một cái. Xã hội thượng lưu Đài Bắc thật sự là đáng sợ, tội cho Phương Tử Cầm lăn lộn trong hoàn cảnh này suốt bốn năm.

Thấy lời nói của mình đã có hiệu quả, Đổng Ngải Vi đắc ý cười, nhiều năm qua cô ta bị vẻ đẹp cùng tài năng của Phương Tử Cầm lấn áp, cuối cùng đã trả được thù. Cô ta ác ý bổ sung thêm một câu, dáng vẻ dương dương tự đắc, vẻ mặt cười gian ác: “Bác trai nhất định không nghĩ là cô có tài năng như vậy, có thể nhờ Lan tiên sinh ra mặt giúp đỡ, nếu không ông ấy cũng không cần trốn ra nước ngoài đâu.”

Lời nói vừa xong, chỉ nghe một giọng trầm thấp, cực kỳ uy nghiêm vang lên: “Đổng tiểu thư, cô nói cho hết đi.” Người nói đúng là Lan Đạo Uy, anh nhanh chóng đi đến bên cạnh Phương Tử Cầm, một tay choàng qua người cô như muốn bảo vệ. Khí thế trên người anh cùng với đôi mắt lạnh lùng lợi hại khiến cho mọi người đang sôi nổi bỗng câm như hến.

Đổng Ngải Vi thấy thế trong lòng khiếp đảm, đôi mắt Lan Đạo Uy nhìn về phía cô ta lạnh băng khiến cô ta không tự chủ được cả người run run. “Tôi… tôi chỉ là.. lời nói thật mà thôi, huống chi… chuyện này mọi người đều biết…” Đổng Ngải vi run rẩy giải thích.

“Đủ rồi! Tôi không muốn nghe tiếng của cô nữa, nơi này hiện tại không hoan nghênh cô, mời cô tự nhiên.” Lan Đạo Uy lạnh lùng ra lệnh tiễn khách.

Đổng Ngải Vi không tin được nhìn chằm chằm Lan Đạo Uy, anh dám ở trước mặt nhiều người đuổi cô ta khiến cô ta mất mặt, cô ta dù gì cũng là con nhà danh giá, đại diện của hai công ty lớn, anh dám miệt thị cô ta như vậy.

Trong lúc cô ta đang phẫn nộ định nói gì đó nhưng vừa tiếp xúc với ánh mắt lạnh lùng của Lan Đạo Uy lập tức không nói nổi, ưỡn vai xoay người bỏ đi.

Đổng Ngải Vi vừa đi, cảm giác căng thẳng của Lí Uyển Lăng mới vơi đi nhưng vẫn lo lắng nhìn khuôn mặt tái nhợt của Phương Tử Cầm. “Cậu đừng để ý đến lời nói của loại người này, cô ta chỉ sợ thiên hạ không loạn mà thôi.” Lí Uyển Lăng lặng lẽ an ủi Phương Tử Cầm.

Phương Tử Cầm hơi động đậy khóe miệng, cố gắng nở nụ cười nhưng hiển nhiên là thất bại, “Mình không sao, cậu đừng lo lắng cho mình.” Cô nói chuyện có chút miễn cưỡng.

Lí Uyển Lăng bất đắc dĩ nhìn lên vừa đúng lúc tiếp xúc với ánh mắt Lan Đạo Uy. Thì ra anh là vị khách ngày đó đến mua lễ phục, thật trùng hợp! Cô gửi cho Lan Đạo Uy một ánh mắt cầu giúp đỡ, hiện tại Phương Tử Cầm chỉ còn có anh.

Lan Đạo Uy hiểu biết nhìn cô gật đầu rồi ôm Phương Tử Cầm vào lòng. Nhìn thấy cảnh này, Lí Uyển Lăng vui mừng xoay người sang chỗ khác thì phát hiện Lữ Tử Khiêm nhìn chằm chằm Lan Đạo Uy, trong mắt mơ hồ có địch ý. Trời đất! Xin đừng xảy ra những chuyện ngoài ý muốn nữa, Lí Uyển Lăng bất đắc dĩ lập tức nắm lấy cánh tay Lữ Tử Khiêm, ngang bướng kéo anh rời đi.

Đối với những việc này, Phương Tử Cầm hoàn toàn không nhìn thấy, cô dường như là một người không có tri giác bình thường, chỉ thấy cô lấy một ly rượu mạnh không để ý đến ánh mắt âm trầm cảnh báo của Lan Đạo Uy.

“Đừng uống nữa, em không uống được loại rượu này.” Anh đoạt lấy ly rượu của cô.

“Không cần anh lo, trả ly lại cho em!” Phương Tử Cầm tức giận lên tiếng. Không biết uống rượu nên giờ này cô đã choáng váng đầu óc, hoa mắt bước đi không xong nhưng cô vẫn ngoan cố chống đỡ, hơn nữa lại vươn tay đoạt ly rượu về.

Thấy cô say đến nỗi hai gò má đỏ bừng, mắt mơ màng, Lan Đạo Uy vừa tức giận vừa đau lòng, anh buông ly rượu ôm cô đi ra cửa, không để ý đến ánh mắt kinh ngạc của mọi người.

“Không được uống nữa, chúng ta về nhà ngay.” Anh trầm giọng nói với Phương Tử Cầm.

“Anh đừng động vào em, thả em ra, em còn muốn uống!” Phương Tử Cầm giãy dụa yếu ớt.

Lan Đạo Uy hoàn toàn không để ý đến sự phản kháng của cô, tự ôm cô ngồi vào phía sau xe, sau đó bảo tài xế: “Về nhà.”

Trên đường đi, anh để cô dựa chặt vào người mình, hai tay anh giống vòng sắt ôm chặt lấy cô, môi anh không ngừng hôn nhẹ trán cô, an ủi vỗ về.

Bỗng dưng anh nghe một tiếng khóc nức nở trong ngực mình, Lan Đạo Uy nhìn xuống Phương Tử Cầm chỉ thấy đôi bờ vai của cô rung động. Hai mắt của cô nhắm chặt, đôi hàng mi cong dính đầy nước mắt trong suốt, đôi môi mím chặt, khuôn mặt đẹp tuyệt mỹ đầy nước mắt khiến anh xúc động tận tâm can, một cảm xúc chưa từng có ngập tràn lòng anh.

Trời đất! Cô gái Phương Đông này đã làm gì anh rồi, chỉ trong vài ngày ngắn ngủi đã khiến anh không thể kìm chế được tình cảm trong lòng. Ngay từ đầu anh chỉ thuần túy muốn con người cô, chiếm đoạt lấy cô nhưng hiện tại anh chẳng những muốn thế mà còn muốn linh hồn cô cũng phải thuộc về anh.

Lan Đạo Uy chậm rãi cúi đầu vô cùng nhẹ nhàng hôn đi tiếng khóc nghẹn ngào của cô…

Hết chương 5

Thk ss Vân

19 responses »

  1. Pingback: MỤC LỤC : Chiến thư của nàng tình nhân nhỏ(https://cicadavase.wordpress.com) « tieuthutao

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s