tình cờ – C39

Standard

Chương 39 nụ hôn ly biệt

Đọc chương này lưu ý nhá: C40 dài gấp 10 lần chương bt =))

Đồng Đồng và gia đình bác sĩ Trương làm quen với nhau, gia đình họ rất đơn giản, người vợ là Ôn Lam, không con không cái.

Với việc Đồng Đồng tạm thời gia nhập vào nhà họ dường như vui vẻ lạ thường, sắp xếp xong mọi thứ bác sĩ Trương và vợ rời khỏi, để lại không gian cho Lôi Dương và Đồng Đồng.

Tuy Ôn Lam rất thích Đồng Đồng, muốn nói thêm vài câu, nhưng ánh mắt sắc bén của Lôi Dương bắn về phía họ làm họ vội vàng chạy ra ngoài, dù sao bọn họ vẫn có việc phải làm.

Bác sĩ Trương và Ôn Lam không thể không đi ra ngoài!

Đồng Đồng nằm trên chiếc giường mà ôn lam đã chuẩn bị chu đáo.

” Vì sao lại bắt tôi ở nơi này?” Đồng Đồng nhìn Lôi Dương đang im lặng lên tiếng hỏi.

Lôi Dương nhíu mày, mắt lạnh nhìn Đồng Đồng nói:” Đến lúc tôi sẽ đón em đi, hiện tại em cần người chăm sóc!”

Đồng Đồng trong lòng khẽ cười một tiếng, Lôi Dương  trả lời cũng giống như không trả lời, nếu hỏi không ra kết quả vậy thì không cần tốn lời nữa. Cô nhắm mắt lại, chuẩn bị nghỉ ngơi.

Thân thể cao lớn của Lôi Dương ngồi bên cạnh Đồng Đồng , anh đặt hai tay bên người Đồng Đồng nâng cô vào trong vòng tay của anh, anh cúi đầu nhìn Đồng Đồng nói:” Bình tĩnh ở trong này nghỉ ngơi, không cần gây chuyện!” Bằng không tôi sẽ xử lí em!

Đồng Đồng hơi liếc mắt nhìn Lôi Dương, trào phúng  nói:” Tôi phải cảm ơn anh thế nào đây!”

Lôi Dương dường như cũng không để ý thấy thái độ của Đồng Đồng , còn nói:” Hôn tôi!”

” Cái gì?” Đồng Đồng choàng mở mắt, kinh ngạc  nhìn khuôn mặt lãnh khốc của Lôi Dương,  trên mặt anh không có vẻ đùa cợt, anh nói thật !

” Tôi nói hôn tôi!” Lôi Dương nói xong cúi mặt xuống gần Đồng Đồng.

Đồng Đồng quay đầu đi không muốn chạm vào Lôi Dương, bởi vì cô đang tức giận, đang oán hận, cô không cần gần gũi anh, không cần đi lấy lòng người đàn ông  vô tình này, để xem anh ta định làm gì cô!

Lôi Dương tựa hồ nhìn thấu tâm tư Đồng Đồng  ,  ánh mắt anh lạnh như băng  nhìn Đồng Đồng, chậm rãi  áp sát Đồng Đồng.

Đồng Đồng cảm thấy Lôi Dương đang sắp lại gần bèn nhắp chặt mắt lại, cô định quay đầu đi nhưng đôi môi của Lôi Dương vẫn áp lên môi cô.

Chuyện ngoài dự kiến chính là nụ hôn này dịu dàng, lưu luyến nhưng lại rất ngắn ngủi.

” Nụ hôn tạm biệt!” Lôi Dương  giọng có chút khàn khàn  nói.

Đồng Đồng không khỏi  mở mắt nhìn vào đáy mắt gợn sóng của Lôi Dương , đó ánh mắt gì, ly biệt, lưu luyến, còn có…… dục vọng sao? Đồng Đồng không dám xác định, cô chỉ ngoan ngoãn nằm im không phản ứng lại, mãi đến thân hình cao lớn của Lôi Dương rời khỏi phòng ngủ cô mới lấy lại được bình tĩnh

~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~

Lôi Dương đi để lại cô ở trong nhà của bác sĩ Trương.

Đồng Đồng nghĩ tình hình của mình hiện tại về nhà không thích hợp cho lắm, mẹ mà nhìn thấy cô bây giờ chắc chắn sẽ rất đau đớn, còn Lôi Dương thả cô đi cũng là muống giấu cô, hơn nữa cũng ám chỉ cô không được rời khỏi đây, bằng không cô cứ chờ mà xem.

Trải qua hơn một tháng, Đồng Đồng  đã khỏe hơn, cô và gia đình bác sĩ Trương còn có cảm tình rất tốt.

Bác sĩ Trương và ôn lam đối đãi với cô như với chính mình, không dè dặt gì khiến Đồng Đồng có chút cảm giác của một ngôi nhà.

Ở nơi này đã một tháng Lôi Dương không hề một lần xuất hiện, tựa hồ anh đã quên đi sự tồn tại của cô. Để cô lại một chỗ sáng sủa rồi mặc kệ không hỏi lấy một câu.

Tim Đồng Đồng có loại khúc mắc rối rắm không nói nên lời, không biết Lôi Dương làm như vậy cô nên vui vẻ hay phiền não.

Đồng Đồng nhìn bên ngoài cửa sổ, lại nghĩ tới Lôi Dương cô không khỏi  thở dài.

Một chiếc áo ấm được choàng qua người cô.

Đồng Đồng quay đầu nhìn thấy bà ôn lam hiền lành  .

Cô ảm đạm cười nói:” Cám ơn bác!”

Ôn lam nắm tay Đồng Đồng ngồi trên sô pha, hiền từ  nói:” Nhớ cậu ấy thì gọi một cuộc điện thoại đi!”

” Cháu không nhớ anh ta!” Hận anh còn chưa kịp chứ nhớ nhung gì, nhưng thật sự cô có nghĩ như vậy sao? Vậy vừa rồi cô thở dài là vì cái gì? Cô có thể tự lừa dối trái tim của chính mình sao.

Lôi Dương hơn một tháng chưa có tới nhìn cô, có lẽ anh đã muốn có cô gái khác mà quên cô rồi, dù sao thì một cô gái nghe lời sẽ vừa ý Lôi Dương hơn, còn cô, Hân Đồng, lại là một cô gái không nghe lời, bị quên, bị rũ bỏ cũng là chuyện dễ hiểu thôi!

Tâm cô lại đau hơn một chút!

27 responses »

  1. cám ơn ve và bạn mùa đông nhìu nha
    đọc chap này thấy hơi bùn 1 tý, cơ mà hy vọng cháp sau sẽ có kịch tính hơn

  2. Hehe ta đang chờ từng giây từng phút đến đoạn chị ngược anh đây:))
    Thank Ve và MDNQ nhé!
    PS: Ve ui nếu chap sau dài thế thì Ve có định cắt ra k?Nếu cắt thì cắt làm mấy đoạn?(hi vọng là <10)^^

  3. Đọc chập này buồn quá. Chưa đọc đến đoạn chị ngược anh mà đã thấy thương anh rồi. Mong đến đoạn 2 anh chị vui vẻ.

  4. Ve ơi cho mình hỏi,ch này có happy ending hok ? m hok mun Đồng Đồng ph khổ tới cuối cung đâu..huhu

    • Ừ thì nó ngắn để c40 đổ đi nó dài mà, c40 đổ đi chương nào cũng gấp 10 chương này =))
      Truyện này HE 100%, có thể gọi là viên mãn😀. Hồ ly được cái là ngược nv với độc giả chán chê xong rồi lại cho kẹo =))
      C40 đương nhiên phải cắt =)), chắc là dưới <10 =))

  5. Pingback: Top Posts — WordPress.com

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s