Tình cờ – C38

Standard

Chương 38  không cho cô đi

Dịch: Muadongnguquen

Lôi Dương nghe Đồng Đồng lớn tiếng la, trái tim run rẩy thật mạnh .  Tay anh buông cằm Đồng Đồng ra, bắt lấy bả vai Đồng Đồng, giận dữ nói: “Không cần cố ý chọc giận tôi có biết hay không!  Em nên biết chọc giận tôi sẽ có kết quả gì!”

Trong tiềm thức, anh hy vọng là Đồng Đồng yêu anh.  Hy vọng giờ phút này cô nói không thương là giả dối, chỉ là anh không thừa nhận bản thân để ý Đồng Đồng có yêu hay không yêu anh.

 

Đồng Đồng nước mắt lưng tròng, bi thống nhìn khuôn mặt tuấn mỹ lạnh lùng của Lôi Dương, thương tâm nói: “Chính là sự thật, là thật!”  Đồng Đồng nói xong cười lạnh một tiếng: “Anh không phải cho rằng hai năm trước tôi đã phản bội anh sao?  Như vậy chuyện tôi làm bây giờ lại có đáng gì?”

Đồng Đồng nhìn gương mặt xanh mét của Lôi Dương, nước mắt chảy càng lúc càng nhiều .

 

Cô không biết nói như vậy là trừng phạt Lôi Dương vô tình, trừng phạt Lôi Dương gián tiếp làm cho đứa con mất đi, hay là trừng phạt bản thân thất chức .  Là cô không có bảo vệ tốt đứa nhỏ …

Nếu là trừng phạt cả hai người, như vậy thì cùng nhau xuống địa ngục đi!

Cùng mất đi đứa nhỏ, cùng nhau xuống địa ngục đi.  Lôi Dương để ý chuyện hai năm trước Đồng Đồng có hay không phản bội như vậy, hiện tại cũng hồ đồ giống nhau thôi .

 

Lôi Dương nhìn biểu tình kiên định và thành thật của Đồng Đồng, trên mặt anh lộ ra một nụ cười lãnh khốc tàn nhẫn, lạnh lùng nói: “Cô nghĩ tôi sẽ buông tay như vậy sao?  Nằm mơ!  Cô nên vì những chuyện mình đã làm mà vĩnh viễn chuộc tội!”

Chỉ là trong lòng anh thật sự mong muốn như vậy sao?  Không!  Không phải!  Nhưng đây chính là một cách để giữ Đồng Đồng lại.  Nghe được Đồng Đồng la hét muốn rời khỏi anh, anh phẫn nộ, đồng thời lại cảm thấy sợ hãi .  Phẫn nộ là vì Đồng Đồng nói ra muốn rời khỏi anh, lại sợ hãi Đồng Đồng sẽ bỏ đi! Cho nên anh không để ý tất cả chỉ muốn giữ lại cô.

 

Chỉ sợ lại là một phương thức sai lầm, nhưng mà anh chính  mình không có ý thức được ý nghĩ trong lòng .  Đem nỗi sợ hãi mất đi Đồng Đồng nhầm lẫn thành sự phẫn nộ, muốn lưu lại Đồng Đồng là để tra tấn cô thật tốt! (MDNQ:ôi…biến thái!!!)

Anh một mực coi nhẹ cảm giác bất an cùng sợ hãi sâu trong lòng .

Anh là vương giả .  Anh tối cao vô thượng .  Anh lãnh khốc vô tình .  Anh sẽ làm cho kẻ phản bội anh phải trả giá đại giới!!!

 

Đồng Đồng thân thể suy yếu bị Lôi Dương mạnh mẽ mang về biệt thự .  Tân Nhiên chỉ đành ảm đạm bỏ đi.  Anh có muốn cũng không đấu lại quyền lực hay sức mạnh của Lôi Dương, đành nghe theo lệnh viện trưởng, tùy ý Lôi Dương mang đi Đồng Đồng.

 

Đồng Đồng cũng biết dù có trốn cũng không thóat khỏi bàn tay Lôi Dương.

Nhưng lòng cô đã lạnh lùng, không chỉ có giận, còn có hận!

Trong biệt thự rộng lớn tỏa ra sự yên lặng bức người .

 

Lôi Dương nhìn Đồng Đồng không buồn mở miệng, nhìn khuôn mặt vì sẩy thai mà tái nhợt yếu ớt, lòng anh dâng lên một cỗ tức giận, còn có đau đớn khó hiểu, lớn tiếng nói: “Đem thuốc lên đây!”

 

Đồng Đồng từ từ nhắm hai mắt lại, nằm trên giường, cự tuyệt nhìn Lôi Dương, cự tuyệt ăn bữa tối anh chuẩn bị, khiến Lôi Dương từng cơn từng cơn tức giận cùng phiền muộn, đành giở giọng uy hiếp:  “Em quên mục đích của mình rồi sao?  Không phải muốn bảo vệ nhà ở cho người thân sao?  Em làm tôi mất hứng như vậy, có phải muốn nhắc tôi nên san bằng nhà em không?”

 

Đồng Đồng nghe lời Lôi Dương nói mà đôi mắt không có một chút phản ứng .

Lôi Dương đem cơm tối để trên bàn, lấy điện thọai từ trong túi ra, bấm một dãy số, ánh mắt trong trẻo lạnh lùng nhìn Đồng Đồng, sau đó giận dữ nói với người bên kia đầu dây: “Bây giờ lập tức đem nhà ở của họ Lê tại khu XX san bằng!”

 

“Chủ tịch, ngài không phải từng phân phó tạm thời không được động tới mảnh đất đó hay sao, kế họach thi công đã bắt đầu …”Đầu bên kia điện thọai lên tiếng .

Lôi Dương nhìn Đồng Đồng vẫn không hề phản ứng, liền quay lại quát với người bên kia đầu dây: “Không nghe hiểu ý tôi sao?  Tôi nói là bây giờ, lập tức làm đi!”

“Dạ, dạ, tôi lập tức đi làm, đi liền!”  Người bên kia điện thọai trả lời nhanh như gió, trên trán đầy mồ hôi hột, tổng tài uống lộn thuốc sao mà tức giận dữ vậy!

Lôi Dương nhìn Đồng Đồng, anh không tin Đồng Đồng không có phản ứng!

 

Quả nhiên Đồng Đồng đang đưa lưng về phía anh bỗng từ từ quay mặt lại, mở đôi mắt sưng đỏ nhìn anh cất giọng khàn khàn nói:  “Anh muốn như thế nào?”

Lôi Dương dùng âm thanh hòa hoãn nói: “Chỉ cần em ngoan ngoãn nghe lời, không chọc giận tôi, tôi sẽ nghĩ tới việc thu hồi mệnh lệnh vừa rồi .”

Hai mắt Đồng Đồng mang theo óan hận trừng Lôi Dương một cái, cuối cùng đành thỏa hiệp .  Cô cúi đầu, không cam lòng nói: “Tôi sẽ hợp tác, anh không cần cho người đi phá nhà tôi!”  Cô biết chỗ yếu của mình hòan tòan bị Lôi Dương nắm giữ .

Ánh mắt trong trẻo lạnh lùng của Lôi Dương hiện lên một tia cười, cầm lấy di động gọi lại dãy số vừa rồi, trầm giọng nói: “Coi như mệnh lệnh vừa rồi tôi không nói qua!”

“Cái gì ?”  Đầu dây bên kia ngơ ngác hỏi .

“Kế hoạch khu đất XX giữ như cũ, mệnh lệnh vừa rồi không có hiệu quả!”  Lôi Dương nói xong cúp điện thoại .

Chỉ để lại đầu dây bên kia một người thất thần, còn đang nghiền ngẫm quyết định thay đổi như chong chóng của Lôi Dương!

 

Đồng Đồng ăn xong cơm tối do Lôi Dương chuẩn bị liền nằm xuống ngủ .  Thân thể hết sức uể oải, lòng cũng mệt mỏi, cô chỉ muốn nghỉ ngơi cho tốt một chút .

Một ngày nay, cô thừa nhận rất nhiều việc xảy ra trên mình, đều là những chuyện trầm trọng!

Lôi Dương vẫn nhìn Đồng Đồng, cho tới Đồng Đồng mệt mỏi ngủ yên .

Đôi mắt anh thâm trầm, nhìn không ra suy nghĩ điều gì, chỉ nhẹ nhàng đem chăn đắp cẩn thận lên mình Đồng Đồng rồi rời khỏi phòng ngủ .

Đồng Đồng bởi vì sẩy thai nên tạm thời không thể đi làm ở nhà hàng .  Lôi Dương cũng giúp cô xin nghỉ, rồi kêu một bác sĩ già tới phụ trách giúp Đồng Đồng khang phục .

 

Bác sĩ họ Trương, Đồng Đồng từng gặp qua hai lần .  Một lần là lúc cô ngất xỉu, một lần là lúc Lôi Dương bị bệnh .  Ông ta đối với Lôi Dương dường như có chút quan tâm, cũng không kiêng sợ Lôi Dương .  Đồng Đồng không biết vị bác sĩ này với Lôi Dương có quan hệ gì sâu xa, chỉ là Lôi Dương tuy đối với bác sĩ hung tợn nhưng Đồng Đồng nhìn ra được anh có một loại tình cảm đặc thù với ông .

 

Bác sĩ Trương tận trách nhiệm dặn dò Lôi Dương những chuyện cần để ý .  Sau đó hé ra nét mặt già nua bất mãn, thao thao bất tuyệt nói: “Thật không biết ngươi đứa nhỏ này là nghĩ làm sao, đối xử với con gái người ta thế này, làm thân thể tổn thương thành như vậy .   Không muốn đứa nhỏ thì phòng tránh một chút, nếu không rõ ràng đúng là tạo nghiệt!”

 

Bác sĩ Trương vừa nói vừa nhìn Lôi Dương lắc đầu liên tục, sắc mặt Lôi Dương càng lúc càng xanh mét, cả giận nói:  “Việc của ông làm xong, có thể đi ra ngòai, ngày mai mới lăn trở lại đây!”

 

Bác sĩ Trương trừng mắt, liếc nhìn Lôi Dương một cái nói: “Ta đi, đâu phải ta không muốn đi.  Ai muốn ở đây nhìn cái mặt Lôi Công của ngươi!” (*chắc là cái mặt lúc nào cũng đen thui, cau có như mới bị giựt kẹo)

 

Nói xong xách cái hòm thuốc đi ra phía cửa .  Vừa tới cửa phòng Đồng Đồng, đột nhiên xoay người lại nói với Lôi Dương: “Nhớ kỹ, hiện tại cô ấy không thể tức giận, không thể đau lòng, cái gì cũng không thể làm .  Còn nừa, cậu phải cấm dục ít nhất hai tuần (sao ít thế ??) bằng không nếu bị di chứng sẽ là chuyện cả đời !”

Nói xong không thèm đợi Lôi Dương ra lệnh tiễn khách, tự giác bỏ đi .

Lôi Dương đối với lời bác sĩ Trương nói có vẻ như không quan tâm, nhưng mà mỗi chữ mỗi câu đều ghi nhớ trong lòng .

 

Anh đi tới bên giường Đồng Đồng, nhẹ nhàng ngồi xuống, nhìn Đồng Đồng nhắm mắt giả ngủ, mở miệng hỏi:  “Muốn ăn cái gì đây?”

Đồng Đồng nằm im trên giường không động đậy, hai mắt nhắm lại giống như đang ngủ thật sự .

“Ngày mai tôi mang em rời khỏi chỗ này .”  Lôi Dương lạnh lùng nhìn ngoài cửa sổ, sắc mặt nghiêm trọng, chỉ để lại cho Đồng Đồng một bóng lưng cao lớn .

Mang cô rời khỏi ?  Mí mắt Đồng Đồng khẽ lay động rồi mở ra .

 

Anh không cần cô nữa, muốn buông tay sao?  Đây không phải là kết quả cô mong muốn sao?  Chỉ là vì cái gì khi Lôi Dương chính miệng nói ra thì lòng của cô lại bắt đầu đau đớn .

 

Nhìn bóng dáng như tượng khắc của Lôi Dương, mái tóc đen hơi dài, giờ phút này cô mới hiểu, cô thật sự không mong muốn chia cách với Lôi Dương.  Cô chỉ là hận, là giận, là đau, là khó chịu vì đứa nhỏ bị mất đi.  Lôi Dương không muốn đứa con của cô và anh, làm cho một sinh mệnh bị mất đi.  Cô oán trách Lôi Dương vô tình, đó là cốt nhục của bọn họ, nói không cần là bỏ đi sao?

 

Cô chính là không sao quên được, quyết định của Lôi Dương ngày đó, sự vô tình ngày đó, không thể quên đuợc thai nhi trong bụng nhanh như vậy đã mất đi.

Chỉ tại cô đi tới bệnh viện mới phát sinh ra chuyện như vậy, cho nên nếu hận thì cô nên hận mình mới đúng!

Ngay lúc nghĩ tới Lôi Dương, Lôi Dương xoay người lại, đôi mắt thăm thẳm nhìn Đồng Đồng, khẽ mở miệng:  “Suy nghĩ cái gì, có phải nghĩ tới tôi mau như vậy đã buông tha em?”  Lôi Dương nói xong, ngón tay thon dài thản nhiên lướt qua đôi môi nhợt nhạt của Đồng Đồng, tiếp tục nói: “Chỉ sợ làm em thất vọng rồi, tôi chỉ là nghĩ tới đổi chỗ ở cho em thôi!”

 

Đồng Đồng trong lòng đang phập phồng, nghe Lôi Dương nói xong, không biết nên thở dài nhẹ nhõm hay là thất vọng .  Tóm lại trong lòng dường như không có khẩn trương lẫn thống khổ .

Coi như cô lại thỏa hiệp với bản thân mình đi.  Tình yêu của cô rốt cuộc đã xâm nhậm cốt tủy, dù Lôi Dương có đối với cô ác liệt ra sao, cô y nhiên cũng không thể quên mất anh!

 

Nhìn gương mặt Lôi Dương, gương mặt làm cho cô vừa yêu vừa hận kia, Đồng Đồng thật lâu cũng không nói được lời nào .

Ngày hôm sau, Lôi Dương lấy xe chở Đồng Đồng rời khỏi biệt thự đi tới một chỗ khác .

Đồng Đồng chú ý Lôi Dương thực sự rất cẩn thận, tựa hồ sợ bị người khác phát hiện ra cô .  Đồng Đồng trong lòng muốn hỏi tại sao, nhưng lại bỏ đi ý định đó rất nhanh.

Đi tới đâu cũng không có gì khác nhau, dù sao cô cũng là người bị anh giam cầm, cả thân thể lẫn linh hồn, có trốn cũng không khỏi .  Cô e ngại Lôi Dương, sợ anh giận dữ mà ra lệnh phá nhà cô.

Có lẽ trong lòng cô cũng không thật sự muốn tách ra!  E ngại, cũng chỉ là cho mình một cái cớ yếu ớt để mà ở lại!

Qua một lúc thật lâu, xe dừng trước một khỏang sân.  Lôi Dương đi xuống, mở cửa cho Đồng Đồng, giúp cô xuống xe.

Đồng Đồng nhìn hòan cảnh bốn phía, không có nhà cao cửa rộng, chỉ có từng khỏang từng khỏang sân cỏ, không khí trong lành thơm ngát, vừa nhìn cô đã yêu thích nơi này .

Lôi Dương ôm bả vai yếu ớt của Đồng Đồng dìu cô đi vào sân bấm chuông cửa lớn .

Chốc lát đã có người mở cửa ra, một bóng dáng quen thuộc đi ra, là bác sĩ Trương!

Chẳng lẽ đây là nhà của bác sĩ Trương?  Lôi Dương mang cô tới là muốn cô ở lại nhà bác sĩ Trương?

Bác sĩ Trương đang tươi cười thì bị một bàn tay kéo lại .  Một bà bác hiền lành xuất hiện trước mắt Đồng Đồng, chắc là vợ của bác sĩ Trương.

 

Bà bác hiền lành tươi cười nhìn Đồng Đồng cùng Lôi Dương rồi nói: “Tới rồi à, mau vào đi!”

 

Nói xong liền nắm tay Đồng Đồng, kéo Đồng Đồng ra khỏi vòng ôm của Lôi Dương đi vào trong nhà .

Lôi Dương cùng bác sĩ Trương lẳng lặng theo sau.

 

Đồng Đồng cảm giác người nhà bác sĩ Trương rất nhiệt tình, không khỏi quay đầu lại nhìn Lôi Dương, thắc mắc vì sao anh lại mang cô tới đây?

Là để thuận tiện việc chăm sóc thân thể cô hay sao?  Hình như không phải chỉ là nguyên nhân này, còn có nguyên nhân nào khác sao?

Thk ss muadongnguquen😀

29 responses »

  1. thanks MDNQ , hic ko bit chung nao LD moi phat hien ra chuyen 2 nam truoc ko phaj DD phan boi a ma` la` a bj gaj` day…

  2. coi xong cái truyện này chắc khỏi iu lun…. iu j mà đau đầu với đau khổ zậy!!! ==” đúng là truyện!!!!
    chả biết nói sao cho 2 ông bà này nữa rồi!!!

  3. Các bạn vô nhanh quá,mình cũng ngóng rất nhìu mà vẫn là sau. Uhm thanks ekips đã vất vả nhé !!!

  4. huhuhu , ta ko muon coi nua ko muon coi nữa . tim cũa ta ko chieu dc nửa. ax mổi lần coi xong 1 chapla muốn nỗi điên lên ak . thèn quy~ đó sao ko tha cho nhỏ nhĩ

  5. Mình chỉ chờ đến lúc LD phát hiện ra sự thật rùi cảm thấy hối hận.
    Thank Ve và MĐNQ!
    Ah!Mình muốn hỏi Ve tên gốc của truyện này được ko?

  6. thanks nàng nhìu. dạo này tâm trạng đã ko tốt mà ta vẫn cố nhồi 1 đống truyện ngược vào đầu. hic hic. biết là đau lòng mà ko dứt đc mà

  7. Pingback: Top Posts — WordPress.com

  8. ặc ặc 2 anh ss này tới cháp cuối mới giải quyết hiểu lầm quá
    tiếp tục đợi cháp mới của ss

  9. Hi veve em làm silent reader lâu rùi! Hôm nay hiện hình thanhk ss đã rất nhiệt tình làm hội đau tim ngày nào cũng được đau tim! ^^

  10. Có chap mới rồi! Thank Ve và MDNQ nhiều nhé!
    TC hot quá nên bị ém hàng lâu quá ahT.T

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s