Tình nhân – C3.2

Standard

Chương 3.2

cont

Dịch: ss Vân ( tctvan)

Dạ tiệc tiến hành được một nửa, Đổng tổng vỗ tay cho mọi người chú ý, khi ánh mắt mọi người hoàn toàn tập trung vào ông, ông mỉm cười nói: “Đêm nay tôi đã đặc biệt chuẩn bị một dàn nhạc cho mọi người, còn có sàn khiêu vũ lớn, hy vọng mọi người khiêu vũ thật vui vẻ, chúng tôi xin mời Lan Đạo Uy tiên sinh mở màn.”

 

Lan Đạo Uy hơi vuốt cằm, chậm rãi đi vào giữa sàn, gương mặt anh tuấn cương nghị, dáng vẻ phong lưu, khí chất quý tộc, thu hút ánh nhìn của mọi người ở đây. Phương Tử Cầm không thể không thừa nhận, anh quả thật không giống người thường, quyến rũ hơn người.

“Mời Lan tiên sinh lựa chọn một bạn gái để khiêu vũ mở màn.” Đổng tổng vừa nói, vừa ngắm hướng con gái của mình, hy vọng cô có thể được chọn.

 

Lan Đạo Uy quét mắt nhìn một vòng, khóe miệng nhếch cười thật gợi cảm rồi cất bước kiên định đi về phía Phương Tử Cầm.

 

Trong đám đông mơ hồ truyền đến tiếng ồ kinh ngạc, Phương Tử Cầm chỉ nghe tiếng tim mình đập loạn giống như tiếng vũ khí va chạm vào nhau, loại phản ứng cùng cảm giác xa lạ này lệnh cho cô đứng lên, niềm xúc động dâng lên cổ. Nhưng chân của cô dường như bị đóng đinh không thể nhúc nhích, trong giây lát Lan Đạo Uy đã đứng trước mặt cô, tao nhã đưa tay ra mời. Phương Tử Cầm ngẩng đầu nhìn anh, cô biết anh cao lớn nhưng không nghĩ đến khi mình đứng bên cạnh anh lại có vẻ nhỏ bé yếu ớt như vậy. Trong đầu cô xuất hiện một ý niệm, cô hoàn toàn không phải là đối thủ của anh! Nhìn vào cặp mắt sâu tựa biển cả của anh, cô dường như bị thôi miên đi về phía trước, đưa bàn tay ngọc ngà cho anh, mặc anh dẫn cô vào giữa sàn khiêu vũ.

 

Lúc này dàn nhạc trỗi lên một điệu valse nhẹ nhàng lãng mạn tuyệt vời, ánh mắt mọi người mới rời khỏi đôi trai tài gái sắc giữa sàn, họ đều tự tìm bạn nhảy gia nhập vào cùng khiêu vũ.

 

Phương Tử Cầm cố tình không chú ý đến bàn tay của Lan Đạo Uy đặt bên hông cô, đôi mắt cô nhìn xuống, cô sợ khi phải đối diện với ánh mắt của anh.

 

“Em muốn nhìn chằm chằm vào mặt đất khi khiêu vũ cùng tôi à? Tôi khiêu vũ cũng không đến nỗi tệ, tuyệt đối sẽ không dẫm vào chân em đâu.” Lan Đạo Uy lên tiếng bông đùa.

 

Phương Tử Cầm không khỏi buồn cười, cô nâng mặt lên nhìn anh, trong mắt ánh lên tia cười: “Anh à, anh rất cao, tôi chỉ sợ cổ mình không chịu nổi cho đến hết điệu nhạc.”

 

Lan Đạo Uy vô tội nhún vai: “Người cao một mét tám lăm ở Mỹ thực sự là bình thường, có điều con gái Phương Đông thật nhỏ nhắn.” Anh nhìn đỉnh đầu của Phương Tử Cầm đang ở trước ngực của mình rồi nói.

 

Phương Tử Cầm nhướng mi, mắt hạnh lườm anh. “Nhưng cũng đừng bị bề ngoài của chúng tôi đánh lừa, dáng người nhỏ nhắn không có nghĩa là đơn giản, thu phục một con mãnh sư không chỉ cần dựa vào sức mạnh.” Giọng của cô thoải mái tự nhiên, khẽ mang một chút ẩn ý.

Lan Đạo Uy cười một tiếng trầm thấp, ánh mắt sáng ngời nhìn cô. “Em đang cảnh báo tôi đấy à? Tôi nghĩ tôi đang muốn biết bộ dạng như mèo giương móng vuốt lợi hại cùng cái mặt nạ lạnh như băng của em đang ẩn giấu cái gì…” Anh ghé sát vào tai của Phương Tử Cầm chậm rãi mà gợi cảm nói, mỗi một lời nói giống như thổi một hơi nhẹ vào tai cô, làm cho cô run lên nhè nhẹ.

 

Phương Tử Cầm cố gắng định thần, nhìn Lan Đạo Uy mỉm cười thật quyến rũ rồi cố ý dựa vào ngực anh. “Anh chưa từng nghe lòng hiếu kỳ đủ để giết chết một con mèo à? Tôi không có đặc biệt như vậy đâu, anh đừng lo lắng như thế. Nhưng dù sao tôi cũng có hân hạnh là có thể cùng anh tán gẫu. Dù sao có thể giành được sự chú ý của anh là ước vọng của biết bao cô gái, tôi sẽ không bỏ lỡ cơ hội ngàn vàng này đâu.” Phương Tử Cầm nói xong hoàn toàn không lưu ý đến vẻ mặt Lan Đạo Uy hơi trầm xuống. Thấy anh không phản ứng gì, cô tiếp tục lên tiếng. “Tôi cùng bố rất cảm ơn anh chiếu cố, nếu có việc gì cần anh cũng đừng khách sáo, cứ việc giao cho tôi.” Phương Tử Cầm tự nghĩ mình đã nói một câu thật hợp tình hợp lý hẳn là rất hợp ý Lan Đạo Uy, ai ngờ tay anh đặt bên hông cô đột nhiên siết mạnh, làm cô như  muốn ngộp thở. Cô ngạc nhiên ngẩng đầu lên nhìn Lan Đạo Uy, sắc mặt anh âm trầm dọa chết người, hai con mắt nheo lại thành một đường, bên trong mơ hồ ánh lên tia phẫn nộ. Bàn tay bên hông cô siết chặt mơ hồ để lộ một cơn tức giận.

 

Lan Đạo Uy ôm Phương Tử Cầm, xoay nhẹ mấy vòng, mang cô từ sàn khiêu vũ đi vào hoa viên ở bên ngoài đại sảnh.

 

Không đợi chân cô chạm đất, anh dùng lực kéo cô hướng về thân mình làm cho cô dính chặt vào anh, thân thể hai người dính vào nhau không tìm ra một khe hở.

Phương Tử Cầm hoảng sợ thở hổn hển, nâng mặt lên nhìn vào hai mắt âm u thâm trầm của anh, đôi môi anh mím chặt, thoạt nhìn cương nghị mà lạnh lùng, khiến cô cảm thấy bị uy hiếp không thôi.

 

Lan Đạo Uy lạnh lùng uy hiếp. “Không được xem tôi là trò chơi, tôi thích phụ nữ thông minh nhưng không thích phụ nữ tính toán, thủ đoạn.” Môi anh cách mặt cô trong gang tấc, hơi thở ấm áp pha lẫn mùi rượi nhẹ phà vào mặt cô.

 

Sau giây phút sợ hãi ngắn ngủi, trong lòng bốc lên lửa giận, Phương Tử Cầm hất cằm trầm giọng nói: “Anh thích phụ nữ như thế nào không liên quan đến tôi, tôi chỉ là đề nghị chúng ta giúp đỡ nhau trong chuyện làm ăn mà thôi, không có nói gì đến chuyện thủ đoạn, tính toán, Lan tiên sinh thật là chuyện bé xé ra to rồi.” Cô tưởng rằng nói như vậy sẽ khiến Lan Đạo Uy cảm thấy hổ thẹn mà thả mình ra ai ngờ anh lại thấp giọng cười, hai mắt không hề khách khí thậm chí có phần chế giễu nhìn khắp người cô.

 

“À! Hỗ trợ hay giúp đỡ gì thì cũng phải có cái giá của nó. Tôi không cần tiền bạc đâu… nhưng nếu em trả giá bằng thân thể mình? Em nghĩ là em có đáng giá như vậy không?” Lan Đạo Uy tà ác nói xong, anh không kiêng nể gì liếc cô bằng ánh mắt xem thường, bàn tay không yên phận trên hông cô dời xuống một chút.

Phương Tử Cầm cảm thấy máu huyết xông lên não, cô tức giận không nhịn được mắng to: “Anh là đồ hạ lưu, đừng vọng tưởng là sẽ đụng đến tôi, ngay cả hôn tay tôi anh còn không xứng, anh là người tiền cổ chưa tiến hóa, đồ dã man thô bỉ.”

Lời còn chưa mắng xong, Lan Đạo Uy lập tức nâng cằm của cô lên, cúi đầu hung hăng hôn môi cô, anh hôn cô một cách vô tình, thô lỗ không ngừng tra tấn các giác quan của cô.

 

Mới đầu Phương Tử Cầm kịch liệt giãy dụa, hai nắm tay không ngừng đánh vào ngực anh nhưng đột nhiên đầu lưỡi Lan Đạo Uy thâm nhập thật sâu vào trong miệng cô làm cả người cô như có điện chạm, không thể nhúc nhích.

 

Cho tới bây giờ cô chưa từng bị hôn như vậy, thật sự không biết nên phản ứng như thế nào, chỉ cảm thấy toàn thân nhẹ hẫng, ý thức hổn độn không rõ, chỉ biết dựa chặt vào anh để tránh bản thân mình không chịu nổi mà ngã xuống.

 

Cuối cùng Lan Đạo Uy buông môi cô ra nhưng một tay vẫn đang nắm chặt cằm của cô ép cô nhìn thẳng vào mình. “Có một điểm em nói đúng, tôi không phải là những gã đàn ông lịch sự ở đây, em cũng đừng dùng cái bộ dạng đối phó với bọn người kia bày ra trước mặt tôi.” Ánh mắt anh sắc bén sáng ngời, trực tiếp nhìn thẳng vào mắt Phương Tử Cầm không cho cô trốn tránh. “Nếu em muốn xem tôi là trò chơi thì tôi sẽ chiều, nhưng tôi cảnh báo cho em trước, tôi là người chơi đến cùng, hơn nữa sẽ không để lại đường sống cho bất kì ai. Đến lúc đó…” Anh cố tình dừng lại, thả lỏng cằm cô rồi dùng ngón tay cái vân vê đôi môi cô bị anh hôn sưng đỏ. “Em phải trả giá đắt hơn là em nghĩ đấy…” Anh kề môi sát tai cô, lấy giọng trầm thấp cực kì nguy hiểm mà nói.

 

Phương Tử Cầm cố gắng trấn tĩnh, cũng cố gắng đứng vững trên đôi chân run rẩy mềm nhũn của mình. Cô nâng đầu lên trừng mắt nhìn anh, đôi mắt to mang theo vào phần mơ màng, hai gò má bỗng dưng cũng đỏ hồng lên. “Anh đừng nghĩ là có thể dọa được tôi, đây là Đài Loan không phải nước Mỹ, anh không thể muốn làm gì thì làm!”

“Tôi luôn luôn là muốn làm gì thì làm, chỉ cần tôi nghĩ là được thì không có gì không được!” Lan Đạo Uy nở một nụ cười nhưng trong mắt lại thâm trầm một tia sáng lợi hại cùng nguy hiểm, như là ánh mắt thợ săn tìm được con mồi.

Phương Tử Cầm không động đậy, trong lòng mơ hồ có điểm bất an và nghi vấn, nhưng cô vẫn quật cường trả lời. “Anh tiết kiệm hơi sức đi! Tôi với anh không hề có quan hệ cho dù là chuyện công hay tư, hoàn toàn không liên hệ. Tôi tin tưởng chính mình, mặc kệ là trong hiện tại hay tương lai sẽ không đi chung con đường với anh.”

 

Chỉ thấy Lan Đạo Uy cười nói: “Nếu tôi là em, tôi sẽ không nói mạnh miệng như thế đâu, tôi có dự cảm chúng ta sẽ còn gặp lại, sự tình sẽ trở nên rất thú vị đây.” Nói vừa xong, anh nhanh chóng hôn lên môi cô một cái, sau đó nhẹ nhàng đi vào đại sảnh.

 

Nhìn anh đi xa, Phương Tử Cầm cuối cùng không chống đỡ nổi hai chân đang run rẩy nữa, cô ngồi sụp trên ghế đá trong hoa viên, cả người đột nhiên hơi run lên.

Thật sự là đáng sợ, Phương Tử Cầm trong lòng thầm nghĩ.

 

Cô chưa từng bị ai hôn, cũng chưa từng bị ai ôm thân mật như vậy, cô thường giữ khoảng cách nhất định với đàn ông, đối phó với đàn ông trên thương trường cho đến này cô chưa từng thất bại. Cô cũng phải thừa nhận với tiểu xảo linh hoạt, thái độ hào phóng, xinh đẹp lại có năng lực đối đáp với nam giới của mình là bất bại. Nhưng tối nay cô hoàn toàn thất bại, năng lực tự chủ của Lan Đạo Uy quả là cực tốt, đôi mắt sáng rực của anh khiến cho người khác không thể lẫn trốn, cả người phát ra khí thế khiến người khác phải sợ. Điều cô cảm thấy sợ hãi nhất chính là mọi thủ pháp cùng tiểu xảo của cô đều bị anh phát hiện.

 

Đối với một người nguy hiểm như Lan Đạo Uy, Phương Tử Cầm không dại gì lại đi trêu chọc, đối với yêu cầu của bố, cô chỉ có thể nói lời xin lỗi thôi. Đối mặt với Lan Đạo Uy, chẳng những cá tính của cô đều bị bộc lộ mà đôi khi còn mất luôn sự bình tĩnh, tự chủ vốn có.

 

Cô hít một hơi thật sâu, chậm rãi đứng lên.

Cô đã quyết định, từ ngày mai trở đi cô sẽ hoàn toàn cắt đứt mọi tiếp xúc với Lan Đạo Uy. Hiện tại cô phải đi khỏi nơi này, cô không thể đợi đến khi dạ hội kết thúc, đành phải để bố cô lại diễn kịch một mình. Vừa rồi Lan Đạo Uy làm cô chấn động quá lớn, cô cần ở yên lặng một mình.

 

Cô nhanh chóng tìm được bố, cáo lỗi nhức đầu cần phải về trước nghỉ ngơi, sau đó không hề quay đầu lại rời đi.

& & &

 

Trong góc đại sảnh, Lan Đạo Uy cầm một ly rượu chậm rãi uống, nhìn theo bóng dáng Phương Tử Cầm vội vàng rời đi anh không khỏi mỉm cười.

 

Cô gái nhỏ phương Đông xinh đẹp hiển nhiên là bị anh dọa, anh đoán từ đêm nay trở đi cô sẽ phân ranh giới cùng anh, tránh tiếp xúc với anh để không đánh mất vỏ bọc bảo hộ của cô.

 

Nhưng mà, cô nhất định sẽ phải tìm đến anh, Lan Đạo Uy thích thú nhếch miệng cười.

Anh đã để ý đến cô từ rất lâu, trước kia anh có tham gia tiệc của giới thương nhân vài lần, cô là một trong những thượng khách hơn nữa hiển nhiên là một ngôi sao. Nếu không phải mỗi lần gặp nhau cô đều bị đám đông hâm mộ vây quanh thì có lẽ cô đã nhận ra anh.

 

Nhớ tới đôi mắt mơ mộng xinh đẹp rồi lạnh lùng của cô, còn có dáng đứng kiêu hãnh nhưng mềm mại của cô, trong mắt anh không khỏi hiện lên một tia dục vọng.

Từ khi gặp nhau ở nhà hàng, khuôn mặt xinh đẹp thanh thoát, khí chất lạnh như băng, phản ứng nhanh lẹ của cô đã để lại ấn tượng sâu sắc trong anh.

 

Tiếp theo anh lại gặp cô ở shop thời trang, cô lại cho thấy một con người khác không hề phòng bị, vô cùng mềm mại. Sau đó là đêm nay, cô dễ dàng hóa giải những khiêu khích ác ý của người khác, cả người tràn ngập sự cơ trí, dũng cảm cũng như là kiêu ngạo.

 

Không thể phủ nhận anh muốn được có cô trên tất cả mọi mặt. Nhưng anh phải chậm rãi từng bước, tất cả đều phải theo kế hoạch, anh không muốn giống như những công tử bột không có đầu óc, si ngốc theo đuổi cô rồi bị cô đem ra làm trò tiêu khiển.

 

Lan Đạo Uy uống một ngụm rượu. Nếu muốn Phương Tử Cầm rơi vào vòng tay của anh, điều tất yếu là phải chuẩn bị thời gian và tinh thần. Nhưng là anh vốn không có nhiều thời gian rảnh, hơn nữa anh luôn luôn không thích chờ đợi. Ông trời đã đứng về phía anh, anh đang nắm trong tay quân cờ Phương Hữu Bang.

 

Tin rằng không bao lâu nữa, cô gái phương Đông sẽ tìm đến anh, anh sẽ làm cô cam tâm tình nguyện ở lại bên anh. Nghĩ đến đây, khuôn mặt ngăm đen anh tuấn nở một nụ cười ma quỷ chết người.

Thk ss Vân ạ >_<

23 responses »

  1. em bat dau thix anh Uy oj nhaz
    lam ng dep chi cho kho
    toan bi soj san ko chut thuong hoa tiec ngoc
    toi nghiep wa
    hahaha

  2. hay qua hay qua, hom nay lan dau tien ta doc bo nay, ko biet bo nay sau nay co nguoc như tình cờ ko nhỉ. mong sao ko như zay , ax nấu ko chắc đứng tim

  3. Nam chính thật đúng ác lịêt nhỉ!!! Mới gặp người ta có mấy lần đã muốn ăn gọn rồi!!!!

  4. Pingback: MỤC LỤC : Chiến thư của nàng tình nhân nhỏ(https://cicadavase.wordpress.com) « tieuthutao

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s