Tình nhân – C2.3

Standard

Chương 2.3

Cont

Dịch: ss Vân

Phương Tử Cầm thoải mái ngủ một giấc, tinh thần phấn chấn lên rất nhiều, cô cảm thấy mình giống như là một người gương, chuyện làm ăn không tốt đều mất dạng không để lại dấu vết.

“Cậu dậy rồi à.” Lí Uyển Lăng đi về phía cô, “Lễ phục của cậu còn chưa thử đó.”

Phương Tử Cầm đứng dậy, vận động một chút, “Được rồi! Lấy nhanh cho mình thử với, mình còn phải về công ty một lúc.”

Phương Tử Cầm mặc một chiếc sườn xám Trung Quốc màu vàng kem, lễ phục vừa người ôm lấy đường cong lả lướt của cô, dáng người tuyệt đẹp hơn nữa lại lộ ra một đôi chân thon dài, màu vàng của lễ phục tôn lên làn da để trần của cô, khí chất lãnh đạm mơ hồ hiện lên, rất phù hợp với phong cách của cô.

Lí Uyển Lăng nhìn cô bạn thân của mình, khuôn mặt tuyệt mỹ, dáng vẻ yểu điệu mê người, khí chất độc đáo, đừng nói đàn ông không thể chống cự, ngay cả bản thân là con gái mà cô cũng không thể kháng cự. Người con gái đẹp như vậy, nhìn bên ngoài thì như có được tất cả nhưng vì hoàn cảnh bên trong lại trở thành một con người khác.

“Lấy cái này đi! Cái kia mình không cần thử đâu.” Phương Tử Cầm lên tiếng kéo Lí Uyển Lăng ra khỏi dòng suy nghĩ.

“Tử Cầm, cậu hai mươi lăm tuổi rồi à?” Cô một mặt xếp quần áo lại, một mặt hỏi.

“Phải rồi, mà cậu hỏi chuyện này làm gì?” Phương Tử Cầm nghi hoặc nhìn chằm chằm Lí Uyển Lăng.

“Cậu… cậu có nghĩ tới.. thử làm quen với bạn trai không?” Lí Uyển Lăng cẩn thận hỏi, một mặt thăm dò phản ứng của Phương Tử Cầm.

Phương Tử Cầm chớp mi, trả lời nhẹ nhàng: “Mình quen biết với rất nhiều bạn trai rồi mà.”

“Cậu không thể nói gạt mình được, những người đàn ông này cậu quen biết đều là vì chuyện làm ăn, căn bản không phải là tìm hiểu làm quen.” Lí Uyển Lăng vẻ mặt nghiêm túc chỉ ra.

Phương Tử Cầm khẩu khí than thở: “Cậu đừng cứ như vậy được không? Giống như mình đây cứ để cho bọn đàn ông chiều chuộng, không phải tốt sao? Làm gì mà phải chịu đựng cái gọi là trò chơi tình yêu, mình không có hứng thú.”

“Cậu thực sự chưa từng động lòng à?” Lí Uyển Lăng không buông tha truy hỏi.

“Đối với mình mà nói, đàn ông đều là bàn đạp sự nghiệp, thế giới này là công bằng, đàn ông đều hưởng hết mọi điều kiện có lợi, vì sao mình lại không được như bọn họ? Nói đến cùng, mình cũng không lừa gạt bọn họ, mỗi người đều có tính toán của riêng mình, ai cũng không có hại.”

“Cậu đối với Tử Khiêm cũng giống như vậy à?” Nói đến Tử Khiêm, vẻ mặt của Lí Uyển Lăng không tránh khỏi căng thẳng.

“Tử Khiêm là bạn trong công việc của mình, bọn mình ở cùng một trận tuyến, ngoại trừ chuyện đó ra, bọn mình không có việc gì khác, nếu có cũng thuần túy là bạn bè mà thôi.”

“Anh ấy đối với cậu vẫn một mực si tình, cậu không động lòng à?” giọng nói của Lí Uyển Lăng có vẻ thương tâm.

Phương Tử Cầm không phải là kẻ ngốc, cô sớm đã biết Uyển Lăng thầm yêu Tử Khiêm hơn nữa cũng không hẳn là yêu đơn phương, cho nên cô thấy hai người có thể có kết quả tốt.

“Mình chỉ coi anh ấy là bạn, không có chuyện khác, nhất định có một ngày anh ấy sẽ hiểu ra.” Phương Tử Cầm kiên định lập trường của chính mình.

Hai người trầm mặc hồi lâu, Lí Uyển Lăng đột nhiên hỏi: “Tử Cầm, cậu… cậu vì lợi ích của chuyện làm ăn mà hy sinh chính mình…” Cô thực sự không biết phải nói làm sao.

Phương Tử Cầm hoàn toàn hiểu Uyển Lăng muốn nói gì: “Mình không bán đứng bản thân bất kể là tâm hồn hay thể xác, cậu có thể yên tâm.” Tiếp theo, cô hướng về Uyển Lăng trong nháy mắt nở một nụ cười mê hoặc chết người. “Quyến rũ đàn ông cần phải có một chút kỹ xảo, chỉ cần duy trì khoảng cách cùng một thái độ lãnh đạm ngẫu nhiên, ngược lại càng làm cho bọn họ chết mê chết mệt.”

Lí Uyển Lăng lắc lắc đầu, “Cậu đang đùa với lửa, rất nguy hiểm.”

Phương Tử Cầm không sợ, nhún vai, “Muốn tồn tại trong thế giới đàn ông thì phải cần mạo hiểm, mình rất hiểu rõ mình đang làm cái gì, cậu đừng lo lắng.”

Lí Uyển Lăng hít một hơi dài, lí lẽ thâm sâu nói: “Có lẽ có một ngày, cậu sẽ gặp được một kỳ phùng địch thủ, ý chí không khống chế được mà rơi vào lưới tình, ngàn vạn lần đừng phụ người, nếu không hậu quả của tình yêu cậu sẽ không gánh nổi.”

Đôi mắt Phương Tử Cầm bỗng dưng buồn bã, “Hậu quả đã vô cùng rõ ràng, ba mẹ mình đã sớm cho mình một bài học, hiện tại mình không còn gì để mất.” Giọng nói đầy chua chát.

“Cậu sao có thể nói như vậy? Cậu còn có mình, còn có Tử Khiêm, còn có sự nghiệp mà cậu vất vả tạo dựng nên!” Lí Uyển Lăng nóng vội trả lời. “Cậu vẫn không có liên lạc với bác gái à?”

“Có hay không đều không sao cả, bà ấy đã có gia đình mới, còn có một đứa con, có lẽ đã sớm quên mình” Giọng nói của cô lạnh nhạt nhưng nhuốm bi thương.

Trong nháy mắt, hai người lại chìm trong yên lặng.

Phương Tử Cầm lắc đầu, mở miệng trước: “Mình phải đi rồi, hôm nào tìm cậu uống trà chiều.” Nói xong, cô liền thẳng lưng không sợ hãi tao nhã tiến về phía trước.

Lí Uyển Lăng nhìn bóng dáng của Phương Tử Cầm không chớp mắt, cô biết Phương Tử Cầm là người kiên cường, nhưng những người kiên cường thường cũng chính là những người yếu ớt nhất.

& & &

Một lúc sau Phương Tử Cầm về đến nhà liền nhanh chóng tắm rửa, thay quần áo, thời gian đến lúc dạ tiệc bắt đầu đã không còn nhiều. Bố cô đang ở dưới lầu chờ cô, cũng bắt đầu thúc giục.

Cô trang điểm nhẹ, đôi môi anh đào tuyệt đẹp nhẹ điểm phong cách của cô, sau khi mặc đồ xong, cô nhìn qua gương ngắm lại chính mình.Tóc dài bới cao, lộ chiếc cổ cao trắng nõn của cô, mấy sợi tóc lơ đãng sau gáy càng tăng vẻ lãng mạn phong tình. Hai mắt của cô trong sáng mở to, hai má trắng nõn hây hây đỏ, đôi môi kiều diễm ướt át, tất cả những điểm này đủ để cho mọi người phát điên! Trong lòng cô khôi hài nghĩ.

Cô vừa đi xuống lầu liền đối diện ánh mắt giống như kiểm duyệt của Bố mình.

“Ừ, cũng không tệ, nhưng có một chút lãnh đạm, con gái nên biết chọn màu sắc quần áo, để người khác có cảm giác thân thiết dịu dàng.” Phương Hữu Bang giáo huấn.

Phương Tử Cầm vẫn hướng về trước, không nói một lời nào.

Phương Hữu Bang luôn luôn chú trọng cách ăn mặc. Đã vào tuổi trung niên, dáng người của ông đã có chút ít phát phì, hai bên tóc mai điểm bạc, gương mặt ngày xưa bóng láng giờ đã hiện lên vài nếp nhăn, nhưng mà tất cả đều không ảnh hưởng đến sức hấp dẫn của ông, cũng không cản trở được những tình sử phong lưu của ông ta. Nhìn thấy Bố mình, Phương Tử Cầm không khỏi buồn bực nghĩ, con gái của mình đã lớn như thế nào rồi mà còn tự nhiên tung hoành ở tình trường?

Phương Hữu Bang ngồi cùng Phương Tử Cầm còn anh lái xe ngồi phía trước. Đã hơn mười ba năm, Bố cô vẫn thích có người lái xe, năm đó Bác Triệu về hưu sớm nên xe cũng thay đổi tài xế.

“Nhớ kỹ, phải tươi cười, không được có bộ mặt lạnh như băng đó. Hôm nay con phải làm quen với một nhân vật mới từ Mỹ trở về, anh ta đã tạo tiếng vang không nhỏ trong giới xã giao, đó là Lan Đạo Uy.” Phương Hữu Bang lấy giọng ra lệnh với Phương Tử Cầm.

“Lan Đạo Uy? Người phụ trách của Công ty Máy Tính Tường Dự? Tử Cầm nhướng mày lên hỏi.

“Đúng vậy, đúng là anh ta, làm sao con biết?”

“Buổi trưa hôm nay con đã gặp anh ta, anh ta đã cướp của con một dự án nắm chắc thành công.” Phương Tử Cầm lên tiếng.

“Ừ, cái này cũng khó trách, hiện tại không biết có bao nhiêu người muốn kết thân với anh ta. Con thua cũng không oan uổng, ngay cả Công ty Chấn Long cũng vì anh ta mà tổ chức buổi tiệc tối nay.” Phương Hữu Bang vẻ mặt hứng thú nói.

Tưởng tượng Lan Đạo Uy với ánh mắt đầy vẻ bỡn cợt, Phương Tử Cầm trong bụng nổi giận. “Chẳng qua chỉ là người phụ trách của một công ty máy tính, không nên làm lớn như vậy chứ.” Cô không cho là đúng, hừ một tiếng.

“Thái độ của con thật quá quắt! Sự thực, Công ty máy tính Tường Dự là của em trai anh ta, anh ta chỉ ra mặt giúp trong trường hợp đặc biệt thôi, anh ta là Giám đốc điều hành kiêm Phó chủ tịch của Tập đoàn Tài chính Tưởng Duệ.” Mắt Phương Hữu Bang lóe lên tia sáng hưng phấn, giống như là nhìn thấy một khúc thịt béo trước mặt.

Phương Tử Cầm đối với hai chữ “Tường Duệ” cũng không xa lạ. Gần đây trên thương trường mọi người cũng hay bàn tán, Tường Duệ sở dĩ có lợi thế hơn nhưng công ty đầu tư khác là vì nó xuất thân từ nước Mỹ, lấy ưu thế của đồng đô la Mỹ thu mua bất động sản. Ngắn ngủi trong vòng một năm, đã thu tóm không ít mấy công ty lớn ở Đài Loan, từ từ lớn mạnh đe dọa những công ty đầu tư khác.

Thật ra cô cũng không biết người phụ trách Tường Duệ chính là Lan Đạo Uy, khó trách Nghiêm tổng lại thay đổi chú ý, hai người lúc đó nhất định có hiệp ước riêng.

“Cùng Lan Đạo Uy kết giao thật đáng sợ. Bố cũng đừng bắt con phải làm quen với anh ta, con không có hứng thú.” Không biết vì lý do gì, trực giác mách bảo cho Phương Tử Cầm biết Lan Đạo Uy là một người nguy hiểm, từ khi bước vào thương trường cho đến nay, chưa có ai có thể tạo cho cô cái cảm giác bất an này.

“Nói gì ngốc thế! Mượn sức của anh ta đối với chúng ta rất có lợi, Tường Duệ tài chính hùng hậu, nhân tài lại nhiều, con làm quen với anh ta có cái gì không tốt?” Phương Hữu Bang phản bác.

“Người ta tài chính hùng hậu cũng không cần đến chúng ta, cẩn thận nhìn người kẻo kết giao phải giặc thì sẽ bị ăn đến không còn một mảnh xương. Bố cũng đừng cùng anh ta có quan hệ kết giao gì cả.” Tử Cầm lạnh lùng phân tích, một mặt dùng ánh mắt sắc bén nhìn Bố mình.

Phương Hữu Bang không được tự nhiên thay đổi thế ngồi, dưới ánh mắt trong suốt sáng ngời của con gái có vẻ có chút áy náy, nhưng chỉ sợ tất cả đều không còn kịp rồi. Trong vài năm gần đây, công ty không hề phát triển, mà ông theo tâm lí đầu cơ đã đem toàn bộ tài chính của công ty mua cổ phiến thị trường, ai biết được giá trị giảm sút. Mắt thấy công ty của chính mình gây dựng sắp sụp đổ, ông không cam tâm. Tài chính đầu tư không sinh lợi, nguồn kiếm tiền suy nhất chính là cô con gái đang lãnh đạo công ty thiết kế máy tính. Nhưng toàn bộ số tiền kiếm được cũng không đủ để bù đắp số thiệt hại. Cho nên lối thoát duy nhất chính là dùng bất động sản hiện có để thế chấp vay tiền của Tường Duệ hóa giải nguy cơ của công ty.

Không có sự đồng ý của Tử Cầm, mà chính ông cũng không dám cho con gái biết, ông đã tự ký kết hợp đồng với Lan Đạo Uy mong là tài sản sẽ nhanh chóng lớn dần lên. Nếu không thì đừng nói là toàn bộ công ty đều mất hết mà cả mạng e là cũng không còn.

Vì thế ông nhất định phải đem con cờ tiếp theo ra quân, Tử Cầm là hy vọng duy nhất của ông. Cô vừa xinh đẹp lại thông minh, nếu có thể lấy được lòng của Lan Đạo Uy như vậy ông có thể hóa dữ thành lành.

“Tóm lại, tất cả mọi việc con đừng nghĩ tới, chỉ cần làm theo lời của Bố là được. Mượn sức của Lan Đạo Uy đối với chúng ta tuyệt đối có lợi không hại.” Phương Hữu Bang có chút phiền não hóa giận, quát khẽ.

“Con không có hứng thú.” Phương Tử Cầm lạnh lùng, giọng nói có ý không thỏa hiệp.

“Con đừng không biết tốt xấu! Rất nhiều người phải cúi đầu để được lòng của anh ta, con nghĩ vì cái gì mà Đổng gia phải bỏ công làm yến tiệc chiêu đãi? Còn muốn đem chính con gái của mình Đổng Viện Viện ra giới thiệu  cho anh ta!” Phương Hữu Bang gầm lên giận dữ.

Phương Tử Cầm một chút cũng không kích động, những năm gần đây cô đã sớm học được cách đối phó với những cơn tức giận của Bố. “Tranh giành tình cảm với người khác không phải là chuyên môn của con, không phải việc của con”

“Con muốn ta tức chết phải không? Lan Đạo Uy chính là viên kim cương ngàn năm, bất kể là tướng mạo thân thế hay tài năng đều là số một, đây là đối tượng mà con có đốt đuốc cũng tìm không ra!”

“Con không có phúc để hưởng.” Cô vẫn là một khuôn mặt lạnh như băng.

“Được, ta nói nhỏ nhẹ con không nghe, đừng nghĩ là Công ty Tư Tài vẫn y như vậy nhé. Lúc trước ta đã đầu tư tài chính không ít, tất cả đều đứng tên ta. Ta đều có thể đem chúng bán đi, hoặc chuyển quyền kinh doanh.”

“Bố đừng quá đáng, Tư Tài là của con.” Phương Tử Cầm phẫn nộ phản đối lời Phương Hữu Bang.

“Nó chính là của con, chỉ cần con giúp ta mượn sức của Lan Đạo Uy, ta sẽ đem Tư Tài chuyển sang tên con.”

Phương Tử Cầm mở to hai mắt lửa giận bốc lên, máu trong cơ thể sôi trào mãnh liệt, không nghĩ tới Bố cô lại dùng việc này uy hiếp cô, đối với con gái của mình cũng dùng thủ đoạn vô sỉ, vô tình này.

Cô cố gắng dịu lại cơn giận của mình nhưng vẫn mím đôi môi xinh đẹp. “Con sẽ cố gắng hết sức thử xem, nhưng con không thể cam đoan mình có sức quyến rũ lớn như vậy, có thể lọt vào mắt xanh của anh ta.”

“Đừng cho là ta không biết con đang nghĩ gì, ta biết là con có thể làm được. Con là con gái của ta, ta tin tưởng con, chỉ cần con làm hết sức mình, đem hết sự quyến rũ của mình ra để mê hoặc anh ta, nhất định có thể thành công.” Phương Hữu Bang ánh mắt sắc bén nhìn con gái chằm chằm, giọng nói lí trí quyền uy.

Phương Tử Cầm không nói nhìn thẳng phía trước, trong lòng mơ hồ đau đớn. Bản thân cũng biết Bố cô là một người tiểu nhân, cũng biết bản thân mình trong lòng ông ấy cũng chỉ là một quân cờ có thể lợi dụng, nhưng vì cái gì mà cảm thấy bi thương, đau lòng? Chao ôi.

Phương Hữu Bang thấy con gái không lên tiếng, sắc mặt chuyển sang ôn nhu nói: “Kỳ thật Bố cũng muốn tốt cho con, tuổi con cũng không còn nhỏ, tìm một nơi tốt mà nương thân, đừng ở bên ngoài bôn ba, mệt chết đi được?”

Phương Tử Cầm một mực nhìn về phía trước, lấy giọng kết thúc câu chuyện: “Bố yên tâm, con sẽ hết sức giúp Bố làm việc này, nhưng Bố phải nhanh chóng đem Tư Tài chuyển sang tên con.” Chỉ có như thế về sau cô mới có quyền độc lập kinh doanh, sẽ không bị Bố khống chế, uy hiếp.

Nói xong, trong xe rơi vào tĩnh lặng, không khí trầm xuống khiến người khác cảm thấy bất an, dọc đường đi hai bố con chìm vào suy nghĩ của riêng mình, không hề nói với nhau nửa câu, giống như hai người xa lạ mới lần đầu gặp mặt.

Hết c2

Thk ss Vân ạ :”>

17 responses »

  1. Lao gja nay that dang ghet ham tjen ko bjet maj sau chet co mang theo duoc ko ma ham the thank Ve nhju nha hom nay duoc doc 3 truyen ljen

  2. Mình mà là Phương Tử Cầm thì chắc mình không thèm nói chuyện với ông Phương Hữu Bang rồi. Ông ta không xứng đáng là bố vì mình không còn từ nào để tả ông ta. Thanks Ve, thanks Van.

  3. Thích cái truyện này nhứt trong 3 bộ đang theo😡
    Thanks Ve & bạn dịch😡
    Nhưng mà truyện bên TTV í, k có tiếng Việt sao😦 Toàn chữ Hán tớ k hiểu nổi chữ nào hết áh :(((((((((((((((

  4. Pingback: MỤC LỤC : Chiến thư của nàng tình nhân nhỏ(https://cicadavase.wordpress.com) « tieuthutao

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s