Tình nhân – C2.2

Standard

Chương 2.2

Dịch: ss Vân

& & &

Phương Tử Cầm đi vào “Nhã Hiên Boutique” tọa lạc ở khu Vu Đông, mới vừa dừng xe xong, cô bạn tốt đích thân ra đón tiếp.

Lí Uyển Lăng là một cô gái nhỏ nhắn thanh tú, tóc ngắn, đầu óc luôn khôi hài nên lúc nào cũng rất trẻ trung, luôn tươi cười, khuôn mặt cô như là nữ sinh trung học.

“Lâu rồi cậu không đến thăm mình.” Lí Uyển Lăng nhiệt tình ôm Phương Tử Cầm một cái, một bên mỉm cười than oán.

“Gần đây mình hơi bận thôi!” Phương Tử Cầm giải thích rồi lập tức trêu cô bạn tốt: “Ai da, làm sao mình dám làm phiền bà chủ đích thân ra đón tiếp?”

“Cậu này, nếu mình là bà chủ thì cậu cũng vậy thôi!” Lí Uyển Lăng chân thành nói.

Hai người bọn họ là bạn trung học, cùng nhau đi du học, Lí Uyển Lăng theo học ngành thiết kế thời trang, còn Phương Tử Cầm học quản trị kinh doanh. Từ hồi du học cho đến khi trở về Đài Loan mở shop kinh doanh thời trang, Phương Tử Cầm luôn luôn tài trợ tiền bạc cho Lí Uyển Lăng. Cô luôn miệng nói động cơ chủ yếu là vì ba cô có lắm tiền, cô phải tìm người tiêu xài phụ.

Đối với tất cả những việc Phương Tử Cầm làm, Lí Uyển Lăng luôn ghi lòng tạc dạ. Trên thế giới này, chỉ có cô là hiểu được Phương Tử Cầm, cũng chỉ có ở trước cô Phương Tử Cầm mới hoàn toàn buông thả chính mình, biểu lộ bản chất thật của cô.

“Hôm nay cậu phải tham gia dạ tiệc như thế nào?” Hai cô đi vào shop, Lí Uyển Lăng mỉm cười hỏi.

“Mình không biết. Tiệc tùng thì nhiều lắm, trừ phi là vô cùng quan trọng nếu không thì mình đều không cần biết.” Phương Tử Cầm nhún vai bất cần, một bên tháo giày cao gót ra.

“Bác trai nhất định bắt cậu phải tham gia, tất nhiên là tiệc quan trọng rồi.” Lí Uyển Lăng cẩn thận phân tích.

Phương Tử Cầm xùy một tiếng: “Tiệc nào đối với ông ấy mà chả quan trọng?” Hai tay cô không ngừng xoa bóp đôi chân mệt mỏi đau đớn.

“Quan hệ của cậu và bác trai gần đây cũng không có cải thiện à?” Lí Uyển Lăng quan tâm hỏi.

“Cậu đừng ngốc, ông ấy lo ứng phó với các cô oanh oanh yến yến bên ngoài còn không kịp, thời gian đâu mà để ý đến mình.” Bộ dạng lãnh đạm bất cần nhưng chỉ có Lí Uyển Lăng biết Phương Tử Cầm trong lòng vẫn có chút gút mắc.

“Gần đây mình có làm hai bộ lễ phục dạ tiệc mới, đem ra cho cậu xem thử nha!” Lí Uyển Lăng nói lảng sang chuyện khác, nhiệt tình đề nghị.

“Được rồi, cậu lấy ra đi, mình muốn giải quyết nhanh chuyện trang phục, mình đang buồn ngủ đây.” Giọng nói của cô giống như là một đứa trẻ ham ngủ. Lập tức cô tiến đến sô pha phía trong quầy, một tay tháo kẹp tóc, mái tóc dài đen mượt gợn sóng tự do thả xuống, thoải mái dựa vào thành ghế, hai chân duỗi thẳng ra nằm xuống, chiếc ghế sô pha mềm mại làm cô thư giãn, đi vào giấc ngủ.

Lí Uyển Lăng không nề hà lắc lắc đầu, xoay người đi vào một phòng nhỏ khác để chuẩn bị quần áo, trong lòng thầm nghĩ cứ để cô ấy ngủ trong chốc lát.

& & &

Lan Đạo Uy bảo lái xe dừng ở trước “Nhã Hiên Boutique”, sáng hôm nay anh đã từng ghé qua shop này, phong cách độc đáo khác lạ của nó đã cuốn hút anh. Anh không phải là một người ưa chuộng hàng hiệu nhưng thật sự quần áo của shop này có một phong cách sang trọng thu hút.

Lan Đạo Uy đẩy cửa bước vào, tiếng chuông gió lập tức vang lên, nhưng trong shop lại không có một bóng người. Anh đi đến quầy vừa muốn lên tiếng thì nhìn thấy một bức tranh “Hoa hải đường ngủ xuân”. Bức tranh đang ngủ say kia không phải là người mới cùng anh ăn cơm trưa sao, Phương Tử Cầm.

Anh đứng yên nhìn Phương Tử Cầm, mái tóc mềm mại buông dài giờ đây đối lập với khuôn mặt trắng nõn của cô, hai hàng mi cong xếp lại in bóng trên mặt cô như hai chiếc quạt, trong lúc ngủ say cô có vẻ mềm mại mà yếu ớt làm cho người khác không kìm chế được mà muốn bảo vệ, hoàn toàn không giống với lúc ăn trưa cô lúc nào cũng cao ngạo lãnh đạm.

Ánh mắt Lan Đạo Uy không tự chủ được nhìn xuống dưới, ngang qua ngực của Phương Tử Cầm, ánh mắt anh đột nhiên trầm xuống rồi hiện lên một tia sáng. Ngay sau đó, anh nhìn đến chiếc váy ngắn mà cô đang mặc, vì nằm xuống mà hơi hất lên trên để lộ cặp đùi thon dài cân xứng, đường cong yểu điệu mê người của đôi chân. Đôi mắt cá nhân tinh tế làm anh xúc động muốn sờ vào.

“Đáng chết” Lan Đạo Uy nắm chặt hai tay, anh sợ chính mình không khống chế được, cho tới bây giờ chưa từng có một cô gái nào khiến anh có phản ứng mãnh liệt như thế.

Lan Đạo Uy đang do dự định khoác áo cho cô trước khi rời đi thì một thân hình nhỏ xinh bên trong đi ra.

Lí Uyển Lăng không phòng bị ngẩng đầu lên thì bị người đàn ông cao ngất anh tuấn nam tính hớp hồn, cô chưa từng thấy người đàn ông nào có dáng người hoàn mỹ rắn chắc như vậy, khuôn mặt ngũ quan cân xứng như điêu khắc đủ để câu hồn phách người khác. Người này quả thực giống diễn viên điện ảnh.

Lí Uyển Lăng lẳng lặng đánh giá anh một hồi lâu rồi kết luận người đàn ông này có dáng người cao lớn hoàn mỹ rất phù hợp để thử quần áo, bệnh nghề nghiệp của cô lại tái phát.

“Chào cô, tôi muốn tìm mua mấy bộ lễ phục dạ tiệc.” Lan Đạo Uy trầm giọng gọi Lí Uyển Lăng đang ngẩn người.

“A …Anh biết nói tiếng Trung?” Lí Uyển Lăng vẻ mặt nghi hoặc: “Tôi đang nghĩ anh là người nước ngoài.”

Lan Đạo Uy nhướng mày: “E rằng làm cô thất vọng, tôi có thể được xem là phân nửa người nước ngoài.”

“Anh là người lai?” Lí Uyển Lăng vẻ mặt ngạc nhiên hỏi.

Lan Đạo Uy mỉm cười gật đầu, anh đối cô gái này có chút hảo cảm, cô làm cho anh nhớ tới em gái của mình.

“Lai nước nào?” Lí Uyển Lăng buột miệng hỏi. Cô lập tức thấy câu hỏi của mình có vấn đề nên bổ sung ngay: “Ý của tôi là anh là người nước nào…”

Lời còn chưa dứt, Lan Đạo Uy lập tức hiểu ý gật đầu. “Bố tôi là người Đài Loan, còn Mẹ tôi là người Mỹ.” Anh một mặt trả lời, một mặt trong lòng buồn cười nghĩ, không hiểu có phải con gái Đài Loan khi tò mò đều trực tiếp hỏi như vậy hay không?

“Thực xin lỗi, tôi không biết có người đến, hôm các cô nhân viên của tôi nghỉ phép, trong shop chỉ có một mình tôi thôi.” Lí Uyển Lăng miễn cưỡng đè nén tính tò mò của mình, chuyện làm ăn vẫn là quan trọng hơn.

Lan Đạo Uy khóe môi hơi nhếch lên lộ ra vẻ thú vị có chút gian tà tươi cười: “Tôi lại nghĩ nhân viên của cô đang ngủ trưa!” Ánh mắt của anh lại nhẹ nhàng hướng về phía Phương Tử Cầm.

Lí Uyển Lăng theo tầm mắt của anh nhìn về phía sô pha có Phương Tử Cầm đang ngủ, tư thế của cô ấy làm cô suýt ngất. “Thực ngại quá, cô ấy là bạn tôi, cô ấy nghỉ ngơi ở đây trong chốc lát.”

“Không sao, làm phiền cô giúp tôi chọn vài bộ lễ phục dạ tiệc? Không cần quá rườm rà.” Lan Đạo Uy hỏi.

“Không thành vấn đề.” Lí Uyển Lăng phấn chấn tinh thần trả lời, đây chính là chuyên môn của cô, cô nhanh chóng chọn năm bộ cho anh xem.

Lan Đạo Uy vừa lòng gật đầu, tiếp theo ánh mắt anh dừng lại ở hai bộ lễ phục trên tay cô. “Hai bộ kia có thể cho tôi xem được không?” Anh hỏi.

“Tiên sinh, chỉ sợ không được, cái này tôi làm cho người bạn thân.” Lí Uyển Lăng trả lời rất thẳng thắn.

Lan Đạo Uy hiểu biết gật đầu. “Bạn của cô thật may mắn.” Anh mở bóp lấy thẻ ra đưa cho Lí Uyển Lăng. “Năm bộ này cô đều gói lại giúp tôi.”

Lí Uyển Lăng không dám tin trợn mắt lên nhìn anh, anh là vị khách hào phóng nhất mà cô từng gặp.

Lan Đạo Uy cầm lấy túi đồ đang định đi ra cửa thì ánh mắt lại dừng trên người Phương Tử Cầm, sau đó anh xoay người về phía Lí Uyển Lăng hài hước cười. “Lấy cho cô ấy một cái chăn! Tôi không hy vọng cô ấy bị lộ hàng.”

& & &

Thk ss Vân>_<

17 responses »

  1. Natphung Fanclub, Hoi Dau tim, Tay chay TSH , BT& MA
    xe’ lun phong bi`, thanks ve va` ss van 😀

  2. Huhu, hôm trước lon ton chạy đi down file convert về đọc theo thông báo của Ve mới nghiệm ra được câu “hiểu được chết liền” là thế nào :((

  3. Bó tay anh chàng!!! ĐỌc khúc cuối không thể nào không cười hehee…. Xem ra anh chàng này là trúng tiếng sét ái tình gòi!!! Mà sao mình chăng thấy nhắc đến mẹ nàng ấy nhỉ!!!!

  4. Pingback: MỤC LỤC : Chiến thư của nàng tình nhân nhỏ(https://cicadavase.wordpress.com) « tieuthutao

  5. Pingback: MỤC LỤC : Chiến thư của nàng tình nhân nhỏ(https://cicadavase.wordpress.com) | tieuthutao

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s