Tình nhân – C2.1

Standard

Chương 2.1

Dịch: ss Vân ( tổng tài phu nhân của bạn ve đó :”>

Phương Tử Cầm tiến đến cửa nhà hàng của khách sạn, lập tức chiêu dụ không ít ánh mắt dán vào cô, cô vờ như không thấy, hướng thẳng đến chỗ Nghiêm tổng ngồi, cử chỉ vô cùng thanh thoát, tự nhiên, dáng vẻ mê người, tràn ngập tự tin nhưng không phô trương, ôn nhu mà không giả tạo, thu hút tầm nhìn của mọi người.

“Thành thật xin lỗi! Tôi đến trễ, sao Nghiêm tổng không gọi món?” Phương Tử Cầm mỉm cười một cách mê người, cô dùng tiếng nói thanh nhã hỏi.

“Không vội, không vội, còn có một vị khách quan trọng đang trên đường đến đây, chúng ta đợi trong chốc lát.” Nghiêm tổng vừa nói vừa nhìn chằm chằm vào đôi má trắng nõn của Phương Tử Cầm.

Đúng là một tên lợn háo sắc! Phương Tử Cầm trong lòng thầm mắng. Trong giới doanh nhân thượng lưu, ai cũng biết Nghiêm tổng là người giảo hoạt, một nhân vật lợi hại, tuy rất háo sắc nhưng không bao giờ để lẫn lộn vào chuyện làm ăn. Giờ phút này bên cạnh ông ta cũng có một cô thư ký thuộc loại xinh đẹp, đúng là tình nhân đây, vậy mà cũng giở trò.

“Tử Cầm thực sự là vừa giỏi vừa xinh đẹp, anh Phương thật là có phúc, sinh được một cô con gái xuất sắc như vậy!” Tiếng nói có chút điêu ngoa, đôi mắt dài có phần mê muội lướt qua lướt lại trên người Tử Cầm.

Cô thư ký đều nhìn thấy những chuyện này, hung hăng trừng mắt liếc Nghiêm tổng một cái, sau đó dùng ánh mắt thù địch nhìn Phương Tử Cầm.

Phương Tử Cầm trên mặt vẫn là một nụ cười hoàn mỹ, chuyện làm ăn là quan trọng, cô không ngại đắc tội với người khác để làm cho đàn ông thích cô. Vì việc làm ăn phải dùng một chút thủ đoạn cao minh, việc này cô sớm đã vận dụng thành thói quen, thật là không có sai lầm.

Tất cả những công phu này người có công dạy dỗ chính là bố cô, Phương Hữu Bang, Phương Tử Cầm trào phúng suy nghĩ.

Bỗng nhiên trước cửa nhà ăn lại xôn xao, Phương Tử Cầm có thể cảm giác được tất cả mọi người đều nhìn ra cửa. Tuy cô cũng có chút tò mò nhưng không quay đầu ra. Cô tập trung toàn lực vào chuyện làm ăn này.

Cô không khỏi suy tư, rốt cục Nghiêm tổng còn hẹn với ai, theo cô suy đoán, có thể là đối thủ cạnh tranh. Nghiêm tổng là người thích dùng thủ đoạn này để giảm giá thành, làm cho hai nhà cung cấp tự cạnh tranh với nhau. Khó trách ông ta trên thương trường có biệt danh “Lão hồ ly giảo hoạt họ Nghiêm”, thật là danh xưng đúng với người.

“ Thật xin lỗi, đã đến trễ, trên đường có việc mất thời gian một chút.” Một giọng trầm tràn ngập sức hút vang lên phía sau Phương Tử Cầm.

Cô còn chưa kịp quay đầu lại xem thì thấy Nghiêm tổng đứng lên, nhiệt tình đích thân bắt tay cùng người mới đến, mỉm cười hết sức a dua xiêm nịnh.

“Lan tiên sinh, mời ngồi!” Nghiêm tổng nhiệt liệt tiếp đón.

Phương Tử Cầm trong lòng suy đoán, nhìn thái độ Nghiêm tổng như vậy, đối thủ nhất định đã đến.

Lập tức một bóng người ngồi xuống bên cạnh cô, Phương Tử Cầm chỉ nhìn thấy cô thư ký của Nghiêm tổng nhìn chằm chằm vị Lan tiên sinh vừa ngồi xuống, vẻ mặt tràn ngập nét mê muội ngưỡng mộ.

Việc này làm Phương Tử Cầm vô cùng tò mò, cô đang định quay đầu về phía người đàn ông kia thì Nghiêm tổng lại mở miệng.

“Tử Cầm, vị Lan tiên sinh này là khách quý của chúng ta, mới từ Mỹ trở về Đài Loan thành lập công ty máy tính. Ở bên Mỹ đã gặt hái được không ít thành công nay muốn tấn công vào thị trường Đài Bắc.”

Đúng là đối thủ! Phương Tử Cầm một mặt tính toán, một mặt cũng mỉm cười nghiêng người về hướng “Lan tiên sinh” đưa tay ra.

“Xin chào, tôi là Phương Tử Cầm, người phụ trách của Công ty thiết kế máy tính Tư Tài.” Vừa nói xong, cô mới hoàn toàn thấy rõ đối phương.

Lần đầu tiên, Phương Tử Cầm cảm thấy khó thở, vị Lan tiên sinh làm cô quá rung động. Từ trước đến nay chỉ có cô mê hoặc đàn ông, không đếm được có bao nhiêu người đàn ông thần phục dưới chân cô, nhưng lúc này đây cô lại bị người đàn ông kia huyễn hoặc.

Cô nhìn anh chằm chằm, mái tóc anh đen như gỗ mun, làn da màu đồng, khuôn mặt góc cạnh, ngũ quan cân đối đẹp như tượng thần Hy Lạp, đôi mắt màu rám nắng lóe lên những tia sáng cơ trí, phảng phất như có thể nhìn thấu lòng người…

Đột nhiên bàn tay bé nhỏ của cô bị cầm lấy, Phương Tử Cầm bỗng dưng tỉnh táo lại, lập tức cảm thấy mình có chút thất lễ, hai gò má nhanh chóng ửng đỏ.

Cầm bàn tay của cô là một bàn tay to lớn, ngón tay thon dài ngăm đen, Phương Tử Cầm chú ý đến móng tay anh được gọt dũa rất chỉnh tề, bàn tay cô nằm trong bàn tay anh lại càng thêm trắng nõn, cô nhìn mà ngây người.

“Xin chào, rất vinh hạnh được biết cô, tôi là Lan Đạo Uy.” Phát âm mang theo hơi hướng nước ngoài nhưng cũng rất chuẩn.

Phương Tử Cầm rút tay mình lại, tên anh cũng thật đặc biệt, ngay cả tướng mạo cũng mang  dáng vẻ của người phương Tây, hơn nữa tên anh thực quen tai, giống như đã nghe qua ở nơi nào. Cô lễ phép gật đầu, cố ý bỏ qua cái nhìn chăm chú nóng rực của anh.

Nghiêm tổng thấy Lan Đạo Uy nhìn chằm chằm Phương Tử Cầm liền nói lấy lòng: “Tử Cầm không chỉ xinh đẹp mà còn quản lý công ty rất tốt, rất giống bố cô ấy, tôi và bố cô ấy là bạn bè, đã biết cô ấy từ nhỏ đến giờ.”

Lan Đạo Uy không có ý kiến gì, anh chỉ nhướng mày, lộ ra một nụ cười mê người: “Tôi nghĩ mọi người đã đói rồi! Chúng ta không nên để bụng trống mà bàn chuyện làm ăn.” Anh giơ tay lên gọi phục vụ.

Nghiêm tổng vội phụ họa theo nói: “Đúng đúng, trước tiên ăn no đã rồi nói, bữa tiệc này tôi mời khách, xin hai vị đừng khách khí.”

Phương Tử Cầm không biết làm sao đành phải theo, nói thực ra cô căn bản ăn không vô, thầm nghĩ làm sao nhanh chóng đặt bút ký hợp đồng này, cô đã theo đuổi Nghiêm tổng hơn một tháng, việc kéo dài thời gian này đã phá vỡ kỉ lục chậm ký kết hợp đồng của cô.

Mọi người dùng cơm xong, nhà hàng phục vụ cà phê, Lan Đạo Uy nhàn nhã nhấm nháp, ánh mắt lướt nhìn mọi người, khi đi qua Phương Tử Cầm, đôi mắt màu đồng của anh trầm lại. Anh xác định được cô chính là cô gái đã cướp đi chỗ đậu xe, đến gần thấy cô càng đẹp đến chết người. Tuy biểu hiện bề ngoài của cô thật hào phóng nhưng đôi mắt lại tỏa ra khí chất lạnh lùng, lúc lạnh lúc nóng, người khác không thể nắm bắt được.

Phương Tử Cầm hít sâu một hơi, cô không có thời gian để tiếp tục ở lại đây, bày ra vẻ tươi cười, cô quay về phía Nghiêm Tổng hỏi: “Nghiêm tổng, đề án lần trước cùng báo giá ngài đã xem qua, không biết ngài có quyết định thế nào?”

Nghiêm tổng kéo kéo cà vạt, vẻ mặt có chút mất tự nhiên, ông thoáng nhìn Lan Đạo Uy, chậm rãi nói: “Tử Cầm, e là có lỗi với cô, theo lập trường của công ty chúng tôi, hợp tác với Lan tiên sinh sẽ có nhiều ưu đãi hơn.”

Phương Tử Cầm tuy đã có chuẩn bị tâm lý nhưng vẫn tức giận không thôi, ông ta cùng cô cò kè mặc cả hơn một tháng nay, bây giờ mới nói là cô không được chọn.

Cô không biểu hiện gì, quay sang nhìn chăm chú nhìn Lan Đạo Uy, vứt cho anh ta một nụ cười ngọt chết người nhưng ẩn chứa địch ý: “Thật tốt, Lan tiên sinh không biết anh đã cho Nghiêm tổng những ưu đãi gì?”

Nghiêm tổng vẻ mặt càng xấu hổ, ông khẩn trương nhìn Lan Đạo Uy, định nói gì đó nhưng lại bị Lan Đạo Uy lấy tay ra hiệu nên thôi.

“Không có gì, Phương tiểu thư hẳn cô cũng biết, chỉ là cho họ một không gian rộng lớn hơn mà thôi.” Trên gương mặt màu đồng của anh vẫn là một nụ cười mê chết người.

Phương Tử Cầm nhịn không được trào phúng: “Nói vậy anh nhất định có một không gian vô cùng bao la rộng lớn!”

Lan Đạo Uy đưa mắt nhìn cô, trong mắt hiện lên một tia nguy hiểm. Cô gái này miệng lưỡi thật lợi hại.

“Nói đến không gian, tôi có một vấn đề muốn thỉnh giáo, ở Đài Bắc thực sự không đủ chỗ đậu xe cho các loại xe Bentley phải không?” Anh vẻ mặt tự hỏi, khóe môi nhếch lên một nụ cười nhẹ.

Nghiêm tổng khó hiểu trả lời: “Không thể nào! Hẳn là không có vấn đề gì, chỉ có phí hơi đắt một chút mà thôi.”

Lan Đạo Uy ra vẻ vô tội nhún vai: “Mới vừa rồi khi đậu xe, chúng tôi bị một cô gái nhanh chân giành trước, cô ấy cho rằng xe Bentley không còn dùng được.”

Phương Tử Cầm mặt đỏ lên, giới thượng lưu Đài Bắc người dùng xe Bentley không ít, Nghiêm tổng cũng là một trong số đó, lời cô nói đắc tội không ít người.

“Sao lại có chuyện này, ai nói xe Bentley không còn dùng được?” Nghiêm tổng vẻ mặt bất mãn gầm lên.

Phương Tử Cầm trừng mắt liếc Lan Đạo Uy một cái. Hừ! Đừng nghĩ như vậy là dọa được tôi, những ấn tượng tốt ban đầu đối với anh cũng biến mất không còn.

“Tôi cảm thấy những lời này lại rất có lý.” Phương Tử Cầm di chuyển đôi mắt hạnh đen láy đầy ý cười nhìn sang Nghiêm tổng, rất nhanh Nghiêm tổng cũng đáp lại bằng một nụ cười trên mặt.

“Nghĩ lại xem, Đài Bắc giao thông đông đúc như vậy, không gian lại nhỏ hẹp, xe Bentley tuy rất đẹp nhưng lại không bằng với loại xe nhỏ, cơ động linh hoạt. Hiện tại chúng ta đang chuộng hiệu quả sử dụng, chỉ đạt phương diện dễ nhìn là không dùng được.” Phương Tử Cầm nói xong ý kiến của mình, đôi mắt hạnh khiêu khích đảo qua Lan Đạo Uy.

Lan Đạo Uy hai mắt nheo lại, cảm thấy vừa tức giận vừa buồn cười, cho tới bây giờ không có cô gái nào nói chuyện với anh như vậy. Anh nghĩ con gái Phương Đông hẳn là phải dịu dàng đoan trang, không biết bên cạnh mình là một đóa hồng như thế nào đây.

Phương Tử Cầm cố ý lơ đi ánh mắt sáng ngời truyền đến mình, nhìn về phía Nghiêm tổng đang vuốt cằm nói: “Một khi đã như vậy thì tôi cũng không miễn cưỡng Nghiêm tổng, hy vọng lần sau lại có cơ hội hợp tác, tôi phải đi rồi!” Nói vừa xong, cô lập tức đứng dậy, sau đó chuyển sang hướng Lan Đạo Uy: “Thật vui được biết anh, tạm biệt!” Ngữ khí của cô lãnh đạm vô cùng.

Lan Đạo Uy nhìn theo Phương Tử Cầm cho đến khi bóng dáng cô biến mất sau cửa nhà ăn mới quay lại. Nghiêm tổng thấy ánh mắt của anh: “Tử Cầm hiện tại rất nổi tiếng trong giới doanh nhân Đài Bắc, rất nhiều công tử con nhà danh giá đều quỵ lụy dưới chân cô ấy.”

Lan Đạo Uy mặt không chút thay đổi trầm mặc.

Nghiêm tổng tiếp tục a dua nói: “Bố của cô ấy Phương Hữu Bang cùng tôi quen biết rất thân, tôi có thể giới thiệu giúp ngài.”

“Phương Hữu Bang?” Lan Đạo Uy đối với cái tên này rất quen thuộc, trước khi về đây đích thân anh đã tiến hành thăm dò các đối thủ cạnh tranh, kỳ thật công ty của Phương Hữu Bang chỉ còn lại là một cái vỏ ốc không xác. Nhưng anh không nghĩ là sẽ nói chuyện này cho Nghiêm tổng biết.

“Tối hôm nay, Công ty Chấn Long sẽ làm một buổi tiệc chiêu đãi ngài, Hữu Bang nhất định sẽ đến dự, đến lúc đó tôi sẽ giới thiệu giúp ngài.” Nghiêm tổng không biết sự tình tiếp tục nói.

Cô thư ký của Nghiêm tổng thấy có chút không vừa ý, mở miệng nói: “Lan tiên sinh nên cẩn thận một chút.” Giọng nói ẩn chứa mùi vị ghen tỵ.

“A! Sao lại nói vậy?” Lan Đạo Uy tò mò hỏi.

“Trong giới xã giao ai cũng biết thủ đoạn dụ dỗ đàn ông của Phương Tử Cầm vô cùng cao minh, không đếm được có bao nhiêu đàn ông bị cô ta xoay chuyển, thậm chí còn có người vì cô ta mà tự sát.” Cô thư ký của Nghiêm tổng nhẹ giọng nói xong.

“A! Thật sụ có chuyện này sao?” Lan Đạo Uy lại càng có hứng thú với Phương Tử Cầm hơn nữa.

“Hoàn toàn là sự thật, mọi người đều biết chuyện này, còn có một người vừa mới mở công ty vì cô ta mà uống rượu rồi đâm xe, thế nhưng cô ta không hề đi thăm hỏi giống như chuyện này không liên quan đến mình, thật ngưỡng mộ giả tâm của cô ta…” Cô thư ký thao thao bất tuyệt nói, hoàn toàn không chú ý tới Nghiêm tổng sắc mặt xanh mét.

“Đủ rồi, từ khi nào mà cô trở nên nhiều chuyện như vậy!” Nghiêm tổng lạnh lùng quát. Cô thư ký hiển nhiên là ngậm miệng lại.

Lan Đạo Uy đột nhiên đứng lên: “Nghiêm tổng, việc chúng ta bàn đã xong, cứ việc theo lời giao ước mà tiến hành. Việc chuyển giao quyền cổ đông, hẹn một ngày tôi đến văn phòng ký kết hoàn thành thủ tục, không thể chậm trễ, nếu có hậu quả gì tôi không chịu trách nhiệm.” Giọng nói của anh tràn ngập quyền uy, người khác không thể tự chủ được mà phải phục tùng.

“Tôi biết, tôi sẽ xử lý thật tốt việc này.” Nghiêm tổng gục gặc đáp ứng.

“À! Đúng rồi, dạ tiệc hôm nay tôi sẽ tham gia, đến lúc đó nhờ ông dẫn dắt nhiều hơn.” Lan Đạo Uy lúc gần rời khỏi quay đầu lại nói với Nghiêm tổng. Anh đang chờ mong gặp lại Phương Tử Cầm đêm nay, đêm nay sẽ là một đêm thú vị, trong lòng không khỏi dâng lên một cảm giác thú vị, anh mỉm cười.

& & &

Thk ss Vân X”D

12 responses »

  1. Ngẫm nghĩ~ ing~~~ Sao mí cái truyện mình coi nam chính toàn là uy quyền, Mỹ mạo, tuấn tú, bất phàm ko dzậy nè trời. Ước gì ngoài đời có người như dzậy thì mình bất chấp tất cả để theo đuổi đến cùng, kekeke~ sao thấy mình BT wa’. Ua~ ma` Ve ơi! Truyện nì có hot scence như truyện của Hồ Ly hok?

  2. Pingback: MỤC LỤC : Chiến thư của nàng tình nhân nhỏ(https://cicadavase.wordpress.com) « tieuthutao

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s