Tình nhân – C1.2

Định dạng bài viết: Tiêu chuẩn

cont

Kể từ đó, Phương Tử Cầm đều cùng mẹ ở chung, Tống Hiểu Phong là một người viết chữ đẹp lại thích hội họa, bà đã đi học vẽ được hơn ba năm. Tính tình bà dịu dàng, không tranh đợt với người khác, điềm đạm ít nói.

Phương Tử Cầm được di truyền từ Tống Hiểu phong, cô cũng rất có tài năng hội họa. Một tháng này, cô chưa từng gần gũi với mẹ, cô luôn tự làm những gì mình thích mà bỏ qua những lời quan tâm khuyên nhủ của mẹ.

Tống Hiểu Phong khẽ vuốt tóc Phương Tử Cầm, bà cảm thấy con gái bà gần đây có chút kì lạ ! từ trước đến nay cô chưa bao giờ như vậy, trước kia cô luôn xoay quanh Hữu Bang mà sung bái ông ta. Tuy là con gái nhưng cô lại có phần thân với bố hơn.

” Sao gần đây không thấy con quấn quít lấy bố ?” Tống Hiểu Phong thử  hỏi.

Phương Tử Cầm im lặng một lúc lâu, việc một tháng trước cô nhìn thấy trong phòng ngủ của bố mẹ, đối với trái tim nhỏ bé của cô đã khắc sâu một thương tổn không thể hàn gắn được, nhưng cô không muốn để cho mẹ biết.

” Con bây giờ lớn rồi, con thích ở bên mẹ hơn, bố không có thời gian giúp con.” Phương Tử Cầm cười nói.

Tống Hiểu Phong để lộ một nụ cười hiếm có nhưng lập tức ngưng lại, bà do dự  hỏi:” Tử Cầm, nếu có một ngày bố và mẹ phải tách ra, con muốn ở cùng ai?”

Phương Tử Cầm ngẩng đầu lẳng lặng  nhìn mẹ, trong lòng có một cảm giác thắt lại.” Mẹ , sao lại hỏi như vậy?” Cô đã trưởng thành hơn những đứa trẻ trạc tuổi cô, từ nhỏ lớn lên trong một gia đình thuộc xã hội thượng lưu cũng khiên cô nhạy cảm hơn những đứa trẻ khác.

Tống Hiểu Phong né tránh ánh mắt của con gái bà,” Con cứ nói cho mẹ trước đã, con sẽ ở cùng ai?”

Lúc này  trong lòng Phương Tử Cầm tràn ngập cảm giác sợ hãi và bất an,” Con không biết,con không muốn 2 người tách ra.” Trong trái tim nho nhỏ của cô vẫn đang hy vọng cha mẹ đều ở bên cạnh mình, cho dù bố thực có lỗi với mẹ cô.

Tống Hiểu Phong đau lòng  ôm con gái, hốc mắt bà đã sớm đong đầy nước mắt, một câu cũng không nói nên lời!

Một buổi sáng, Phương Tử Cầm sơ tẩy xong chuẩn bị xuống lầu ăn bữa sáng. Lúc đi qua phòng ngủ của bố mẹ cô nghe thấy những tiếng khóc, cô không tự chủ được  mà dừng lại đến bên cạnh cửa lắng nghe.

” tôi không thể chịu nổi nữa!” Tống Hiểu Phong nói, giọng nói vô thức cất cao lên.

” Cô làm sao vậy? Chúng ta như thế này đã nhiều năm rồi.”

Phương Tử Cầm nhận ra đây là giọng của bố, tối hôm qua ông lại cả đêm không về, khó trách mẹ cãi nhau với ông.

” Cô muốn thế nào?” Kẻ có trái tim lạnh thản nhiên lên tiếng.

Tống Hiểu Phong hít sâu, hạ quyết tâm nói:” tôi muốn li hôn!”

Phương Tử Cầm Ngoài cửa  vừa nghe thấy những lời này, toàn thân cô trong nháy mắt mất hết sức lực, một cảm giác sợ hãi tràn vào trong lòng cô.

Phương hữu bang cười xùy một tiếng, nhún vai nói:” Cô thích thế cũng được, li hôn xong cô đừng mơ được cái gì.”

” Tôi không cần, tôi không thể chịu được việc sống với anh trong một nhà thêm ngày nào nữa.” Tống Hiểu Phong vẻ mặt kích động  nói.

” Đừng có nghĩ rằng cô trong sáng tốt đẹp gì, cô và cái tay họa sĩ kia quan hệ cũng không thuần túy đâu”

” Tôi không có tùy tiện như anh!” Tống Hiểu Phong nhanh chóng ngắt lời sau đó nhìn thẳng vào ông, gằn từng tiếng  nói:” tôi muốn dẫn theo Tử Cầm!”

” Cô bỏ ý định đó đi, con bé mang họ tôi, từ trước tới nay tôi là người kiếm tiền nuôi nó, cô không có quyền mang nó đi!” Phương hữu bang lạnh lẽo nói.

” anh căn bản không quan tâm đến con bé, để nó đi theo anh chỉ hại nó thôi!”

” Tùy cô nói! Tôi chỉ nói một câu, nếu muốn mang Tử Cầm đi cô không đấu lại tôi đâu!” Phương hữu bang giở giọng thương nhân uy hiếp.

Tống Hiểu Phong suy sụp ngồi sụp xuống cạnh giường, bà quả thật không đấu lại ông ta!

Phương hữu bang đắc ý nhìn dáng vẻ nản lỏng của bà,” Tôi sẽ bảo luật sự soạn một đơn li hôn, ngoài việc kí tên ra cô đừng mơ làm gì hết!”

Trong nháy mắt Phương Tử Cầm cảm thấy lạnh run người, cô không thể tin bố lại tuyệt tình như vậy, không hề nói một câu giữ mẹ lại. Cô vốn tưởng rằng ít nhất mình còn có thể có được một cái miến cưỡng có thể gọi là “nhà”, nhưng giờ đây hy vọng của cô đã sụp đổ!

Cô tuổi còn nhỏ căn bản không chịu nổi đả kích lớn như vậy, nhưng tính cách quật cường ép cô không cho bản thân khóc thành tiếng, cô lặng lẽ trở về phòng khóa cửa, lúc cánh cửa đóng lại cũng là lúc cô vùi mặt vào gối khóc nức nở.

Tới một ngày, không khí trong phòng khách nhà Phương Tử Cầm căng thẳng khó xử, Phương hữu bang và Tống Hiểu Phong ngồi đối diện với nhau, Phương Tử Cầm ngồi một mình trong góc, ánh mắt thất thần nhìn xung quanh.

Trong phòng khách tĩnh lặng không tiếng động, trầm buồn căng thẳng đến nghẹt thở, dường như một tiếng động nhỏ cũng gây nên sức vang lớn.

Luật sư Phương gia có chút ngại ngần lấy đơn li hôn đưa cho hai vị đương sự mỗi người một bản, sau đó hắng giọng nói:” quyền giám hộ Phương Tử Cầm thuộc về Phương tiên sinh, bà Phương được quyền thăm hỏi nhưng không được đưa cô Phương đi quá một ngàu, nếu không sẽ hủy bỏ quyền thăm hỏi.”

Tống Hiểu Phong tuy bất bình nhưng bà đã hạ quyết tâm. Bà cắn môi, dứt khoát ký tên, nhưng nước mắt không ngừng đọng lại nơi khéo mắt, thứ duy nhất bà không bỏ được chính là con gái bà!

Hoàn thành thủ tục xong, luật sư ra về, để lại căn nhà tĩnh lặng căng thẳng.

Tống Hiểu Phong đau lòng  nhìn con gái bà thất thần không biểu cảm, bà định nói về quan hệ với chồng nhưng lại không biết nên mở miệng như thế nào.

” Tôi phải đi công ti, mẹ con các người có gì nói thì nói đi! Tôi không quấy rầy nữa!” Không ngờ Phương Hữu Bang thoải mái mở miệng trước.

Ông chồng vừa mới bước ra khỏi cửa, Tống Hiểu Phong lập tức ngồi cạnh con gái bà, ôm chặt lấy cô.

” Tử Cầm, mẹ là bất đắc dĩ , con đừng hận mẹ!” Bà miễn cưỡng nói ra một câu.

Phương Tử Cầm không trả lời, chỉ ngước một đôi mắt trong sáng lên nhìn mẹ, cô không hiểu, người làm sai là bố, vì sao mẹ lại không cần cô!

Nhìn thấy khuôn mặt trống rỗng của con gái, Tống Hiểu Phong không chịu nổi nức nở thành tiếng, nước mắt chảy xuống.” Mẹ rất muốn mang con đi, nhưng bố con không cho, mẹ không có cách nào đưa con đi được!” Bà nghẹn ngào nói.

Phương Tử Cầm thoáng phục hồi tinh thần lại, cô lập tức ôm chầm lấy mẹ hoảng sợ nghĩ, từ này về sau cô sẽ phải xa mẹ, sẽ không bao giờ được nhìn thấy mẹ nữa.

Tống Hiểu Phong áp tay lên má của con gái bà,” Mẹ về sau sẽ thường xuyên về thăm con, Tử Cầm phải làm một đứa trẻ ngoan cho mẹ yên tâm, được không?”

Phương Tử Cầm gật đầu, cô đang định nói gì đó thì người là, a cúc từ ngoài phòng chạy vào nói với Tống Hiểu Phong:” Phu nhân, bên ngoài có một vị tiên sinh tìm phu nhân, ông ấy nói sẽ chờ bà ở bên ngoài ạ.”

Sao lại tới nhanh như vậy, Tống Hiểu Phong kích động  nghĩ, bà không muốn để con gái và “ông” gặp mặt, mà “ông” đúng là thầy dạy vẽ của cô. Hai ba năm nay, chính ông là người đã kéo bà ra khỏi bóng đen của người chồng phủ lên bà, khiến cho bà có thể tươi cười trở lại.

Nhưng ở thời điểm nhạy cảm này, thật sự không nên để cho ông và con gái chạm mặt, Tống Hiểu Phong vừa vuốt mái tóc dài của con gái vừa bất đắc dĩ  nói:” Tử Cầm, mẹ đi rồi, con phải nhớ lời mẹ, trở thành một cô gái ngoan.”

Tống Hiểu Phong nhấc hành lí đã sớm sắp xếp xong lên, lúc đi đến cửa bà không chịu nổi mà quay đầu lại nhìn con gái lần nữa giống như muốn khắc ghi hình ảnh của cô trong tim bà, sau đó bà bước khỏi cánh cửa lớn, cũng bước khỏi căn nhà này.

Phương Tử Cầm thất thần một lúc lâu, cô không thể phản ứng, tứ chi cứng đờ không thể động đậy; nhưng ngay lập tức giống như bị đánh một cái, cô bật dậy lên chạy về phía cửa sổ, cô muốn nhìn mẹ thêm lần nữa.

Cô chỉ thấy một người đàn ông trung niên nho nhã đón lấy hành lí của mẹ đặt vào bên trong xe, sau đó ôm chặt lấy mẹ, hai vai mẹ run nhè nhẹ như đang khóc, tiếp đó hai người ngồi vào xe từ từ ra khỏi khuôn viên.

Phương Tử Cầm thất thần nhìn theo bóng dáng chiếc xe nhỏ dần rồi mất hút; thì ra mẹ đã chọn lựa người đàn ông khác mà vứt bỏ cô ở đây, bỏ mặc cô.

Cô quay đầu lại nhìn ngôi nhà mà cô đã ở suốt 12 năm, hiện giờ lại trống rỗng không có lấy một tia ấm áp của một mái nhà, trong nháy mắt cô hoàn toàn hiểu được thế nào là cô đơn.

Cô gục xuống cửa sổ khóc không thành tiếng, ánh mặt trời  sáng lạn xuyên qua ô cửa chiếu ở thân hình nhỏ xinh run rẩy của cô, nhẹ nhàng phủ lên cô gái nhỏ tội nghiệp.

Qua hôm nay, cô sẽ không khóc vì bất kì kẻ nào nữa, Phương Tử Cầm tuy nhỏ tuổi nhưng đã có sự lạnh nhạt vô tình, cô tự thề với lòng mình, cô chính là chủ nhân duy nhất của chính cô, cho dù là ai cũng không thể đoạt đi hạnh phúc của cô! Từ hôm nay trở đi, cô không hề là Phương Tử Cầm như trước nữa, cuộc đời của cô bắt đầu từ hôm nay đã có những biến chuyển rất lớn……

Mười ba năm sau

cont

17 responses »

  1. Trước giờ mình toàn là silent reader thôi, chuyện ở blog cũ của bạn mình cũng có đọc nhưng ko nói gì vì cũng ko hiểu gì, nhưng mình thấy vui vì bạn trở lại, không bỏ dở dang các câu chuyện. Cảm ơn nha 🙂

  2. nếu k send mình bản cv TC đc thì send link tiếng Trung cho mình nha , mình nhớ hình như là mấy chương cuối post = hình ảnh hay sao đó … mất cái link đó r` 😦

  3. nàng ơi, truyện này có bản cv ko vậy? nàng có up lên TTV ko? hjx đọc xong giới thiệu đã ham rùi!!! Mà TC lâu ko nàng, đọc xong mấy chương rồi, chỉ mún cầm dép pia a LD thoai!!! hjx quên mất, thanks nàng ha ^^

  4. Pingback: MỤC LỤC : Chiến thư của nàng tình nhân nhỏ(https://cicadavase.wordpress.com) « tieuthutao

  5. Pingback: MỤC LỤC : Chiến thư của nàng tình nhân nhỏ(https://cicadavase.wordpress.com) | tieuthutao

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s